_003.jpg)
"Ở đây tối quá," Franklin nói khi ông theo Wolverine và những người kia bước vào TeenTech- một techno-club của tụi thiếu niên. Tiếng nhạc như sấm động làm Franklin hoảng hồn, và ông chùn bước trước mỗi cú dậm thùm thụp lên sàn. Franklin nhìn quanh mấy người trẻ tuổi trên sàn nhảy. Ông ngắm nghía mấy người đang nhảy và lắc lư theo tiếng nhạc thình thịch đó và nhíu mày. Quay sang Wolverine, ông ta la to để át tiếng nhạc nền.
"Mấy người thanh niên này ổn cả đó chứ?" Franklin hỏi.
"Sure," Wolverine đáp. "Họ đang nhảy mà."
"Ô!" Franklin nói, lại quay nhìn sang sàn nhảy. "Chúa ơi. Rõ là chuyện khiêu vũ đã... đổi thay"
Franklin ngồi xuống cùng bàn với Wolverine và mấy gã bạn của cậu trai. Franklin nhìn một cách say mê khi những tia laze đỏ tía xuyên qua bóng tối bên trên họ. Ông tự hỏi không biết mình có sai lầm khi bước vào đây? nhưng ông cũng thấy Wolverine quá hấp dẫn ... chưa kể đến những cỗ xe hai bánh mà không dùng ngựa! Ông đã không thể cưỡng lại cám dỗ được cưỡi lên một chiếc!
Ban nãy, wolverine đã giới thiệu Franklin với ba người bạn của gã khi họ đứng trước cửa nhà Snodgrass. "Benjie, đây là Chrome, Razor, và Bob. Tụi này là những Midnight Riders (Kỵ sĩ nửa đêm)."
Bob quay đi để Franklin có thể thấy hai mẫu tự màu đỏ máu trên lưng chiếc áo khoác của gã: MR.
"Không in cả lên được," Wolverine giải thích. Gã lui lại một bước và ngó Franklin, từ đầu đến chân. "Ông lựa đồ hay đó, Benjie."
"Chọn lựa gì? Tôi ... tôi xin lỗi?"
"Quần áo ông mặc đó. Rất ấn tượng. Tôi nghĩ nó phản ánh tính cách của ông. Cứng rắn, quyết đoán, và với tinh thần vĩ đại và chính trực."
"Todd!" ông Snodgrass bực lên. "Mày lại ngửi kem mỡ của mẹ mày nữa hả?"
Phớt lờ cha mình, Wolverine nói. "Rất khác biệt.
Thế giới cũ với một phong cách hiện đại."
"Ý ... ý cậu muốn nói là cậu thích quần áo của tôi hả?" Franklin ngập ngừng hỏi.
"Phải. Chúng là cũng là một cách thể hiện, giống như mấy món trang sức và các hình xăm của tôi vậy. Mà nói về hình xăm ... ông nên xăm một cái trên da đầu đi."
Bị hấp dẫn bởi gã trai kỳ quái này, Franklin cứ lấp vấp khi trò chuyện. Suốt buổi, ông cứ tò mò nhìn mấy chiếc mô tô. Lúc Wolverine hỏi Franklin xem ông có thích ngồi xe đi một vòng chăng, ông Snodgrass bùng ra, "Nhất định là không, Benjie, tôi phải có trách nhiệm với ông ." Ông ta đặt một tay lên vai Franklin rồi quay sang con trai. "Benjie là khách, Todd; tao phải nói với mày bao nhiêu lần nữa, là tao sẽ không để mày giết những vị khách của nhà ta? Đi mà lừa đảo mẹ mày, hay làm cái gì đó đi."
Nhưng Franklin lại muốn đi xe, và nhất quyết nhận lời mời của Wolverine.
Giờ thì ông đang ngồi với chúng trong Teen Tech Club ồn ào và mầu mè này.
Một cô gái tóc vàng xinh xắn với tập giấy và cây viết trong tay lao lại chỗ bàn họ, đưa tờ thực đơn ra, "Xin chào, tối nay tôi có thể phục vụ các bạn thứ gì đây?" Giống như những người khác trong câu lạc bộ, cô ta phải la to để át tiếng ồn.
Franklin nhờ Wolverine gọi cho ông.
Lúc người bồi bàn đã bỏ đi, Bob nói điều gì đó với mấy gã trong bàn, một tay ra dấu, lắc đầu và nhe răng cười. Nhưng đó toàn những chuyện tào lao và chẳng có ý nghĩa gì.
"Bob là thành viên mới nhất của tụi này," Wolverine nói. "Anh ta vừa từ vùng núi Smoky chuyển tới. Tụi này không thể hiểu một lời nào của hắn, nên chỉ biết gật đầu, nhưng hắn không phiền đâu."
"Âm thanh khủng khiếp đó là gì vậy?" Franklin hỏi.
"Ổ, đó là U2," Wolverine đáp.
"Cả tôi nữa à?" Franklin hỏi.
"Không, U2. Ban nhạc. Họ sáng tác ra thứ nhạc này."
"Âm nhạc?" Franklin buột miệng, không thể giấu được cơn sốc của mình. "Chắc chắn thứ đó không phải là âm nhạc! Nó nghe như thể cả thế giới sắp đổ sụp đến nơi!"
Khi họ trò chuyện, Razor ngồi trên ghế của gã, bất động, đôi mắt khuất sau cặp kính đen. Trông gã hệt như một hình nhân.
Bồi bàn mang thức uống đến cho họ, và Franklin nhấp ly của ông. "Thứ này thật tuyệt. Nó là cái gì vậy?"
"Soda dâu," Wolverine đáp.
Franklin làm một hơi hết ly của mình và liếm môi thích thú. Rồi ông thở dài, "Tôi phải về thôi. Chắc mấy vị chủ nhà hào hiệp đang lo cho tôi lắm."
"Không được, không được," Wolverine nói. "Ông thích thứ sô đa dâu đó ... để tôi kêu cho ông ly nữa." Gã vẫy bồi bàn và gọi thêm một ly sô đa cho Franklin, rồi mỉm cười với ông, "Thư giãn đi, ông bạn. Cứ thoải mái. Đừng lo lắng quá."
Bồi bàn mang đến cho Franklin ly sô đa thứ hai, ông làm một hơi cạn sạch.
Một phụ nữ trẻ nửa đầu cạo trọc nhảv đến bên cạnh ông. Nửa đầu còn lại phủ mớ tóc đỏ quăn tít.
Cô ta đứng đó và mỉm cười với Franklin, lắc lư theo điệu nhạc.
"Benjie," Wolverine nói, hất đầu về phía người phụ nữ trẻ đó. "Theo tôi thì cô ta muốn mời ông nhảy đó."
Khi Franklin nhận ra cô gái, ông đứng phắt dậy, "Xin thứ lỗi cho điệu bộ vụng về của tôi, madam. Benjamin Franklin hân hạnh được phục vụ cô." Ông cúi xuống, hôn lên tay cô ta, rồi đứng dậy, mỉm cười.
"Benjamin Franklin, huh?" người phụ nữ trẻ hỏi, vẫn lắc lư theo điệu nhạc.
"Chính thị," Franklin nói, nhíu mày trước những động tác kỳ quặc của người phụ nữ.
"Ông là người đã buộc một chiếc chìa khóa vào con diều, và thả cho bay vào một cơn giông đó hả?" cô ta hỏi, cười hinh hích.
"Chúa ơi" Franklin buột mồm. "Mọi người vẫn nhớ tôi vì chuyện đó sao?"
Người phụ nữ trẻ nói. "Hmmm, Benjamin Franklin. Rất vui được gặp ông. Tôi là Tanya."
"Cho tôi biết đi, Tanya," Franklin nói, vẫn nhíu mày,
"Cô có bị làm sao không đó?"
"Không. Tôi chỉ thích giữ nhịp, vậy thôi." Cô ta đưa bàn tay phải ra cho ông. "Đến đây nhảy với tôi nào, Benjamin Franklin!"
"Oh, tôi, uh, ... không, không, cám ơn, nhưng tôi e rằng không, thưa cô." Ông ta quay đi và ngồi xuống lại.
"Bước tới nhảy với cô ta đi, Benjie," Razor nói, lần đầu tiên gã ta mở miệng. "Vui vẻ đi mà"
"Ơ, tôi ... tôi cho rằng," Franklin ngập ngừng. Nhưng khi nhìn vào sàn nhảy đông nghẹt, ông không thể che giấu một nụ cười trước cám dỗ được làm một điều gì đó mới mẻ và kỳ quặc như vậy! "Được rồi, Tanya, chúng ta cùng nhẩy nghe".
Đám Midnight Riders cười ầm vui vẻ khi họ nhìn Benjamin Franklin bước lên sàn nhảy của Teen Tech Club. Và một khi ông đã khởi động và bắt nhịp ... ông ta thực sự nhẩy không tồi.
Sabrina và Salem đi thêm một vòng quanh ngôi nhà thì ông Snodgrass nhận ra họ.
"Cô đang tìm Benjie hả?" ông ta hỏi, khiến Sabrina giật mình. Ông vòng qua góc trước gara, trên tay cầm một lon coca.
"Benjie? Phải, cháu đang tìm ông ấy," Sabrina đáp. "Ông có gặp ông ấy không, ông Snodgrass?"
"Ông ta mới ở đây tức thì, uống coca với tôi nè." Ông ta lắc đầu phản đối. "Tôi đã bảo ông ta đừng có đi."
"Đi đâu?"
"Đi với thằng con tôi. Benjie nói ông ta muốn cưỡi trên chiếc mô tô của Todd, nên cà năm người bọn họ biến đi."
"Năm à?"
Ông Snodgrass nhấp một ngụm coca, ợ lên, và gật đầu. "Phái, thằng con tôi, mấy thằng khác trong băng mô tô của nó, và cả Benjie nữa."
Sabrina cứ mấp máy môi liên tục, mãi mới thốt ra được. "Bă -bă-băng mô tô à?"
Đầy cau có, ông Snodgrass nói, "Phải, tụi Kỵ sĩ nửa đêm. Thằng con tôi và lũ bạn ngu ngốc của nó đi lang thang, ăn mặc giống hệt như mây thằng ngu trên MTV, hay một thứ thối tha nào tương tự".
"Họ đi đâu?" Sabrina hỏi.
Ông ta nhún vai. "Ai mà biết. Sau khi tốt nghiệp trung học, nó chỉ muốn chạy lăng quăng với mấy thằng bạn cưỡi mô tô. Có vẻ như chỉ có chúng mới nuôi sống nổi ngành công nghiệp da giầy của Việt Nam".
"Ông không nghĩ ra được là họ đi đâu sao? Có chỗ nào anh con ông và mấy ông bạn anh ta hay la cà không?"
Ông ta thò tay dưới chiếc mũ và gãi đầu. "ơ ... để tôi xem ... tôi có nghe nó nói về Teen Tech Club gì đó, nhưng không biết nó ở đâu ..."
"Cám ơn ông Snodgrass!" Cô quay đi và bắt đầu chạy về phía cửa trước, với Salem theo bén gót. Sabrina chợt dừng lại và quay về phía ông Snodgrass.
"Nếu họ với ông ta quay lại, ông làm ơn” để mắt đến ông ta giùm nhé!" Rồi cô chạy vào nhà.
"Mình sẽ làm gì đây?" Salem hỏi ngay khi họ vào phòng khách.
"Tôi không biết, Salem, ông cũng biết rõ như tôi mà." Sabrina bắt đầu đi tới đi lui. "Nếu vụ này còn tồi tệ thêm lên, tôi mong nó xẩy ra quách cho xong, căng thẳng kiểu này làm tôi chết mất".
"Theo tôi thì mình nên lái xe đi tìm ông ấy," Salem nói. "Tìm đâu có khó. Chỉ cần truy đuổi cho ra bốn gã mặc đồ da cưỡi mô tô, với một ông già mập ngồi sau yên là xong."
"Mi nói đúng đó, Salem. Nhưng trước tiên ta phải lên lầu để xem ..." cô đứng chết trân trên đường đến cầu thang, rồi quay quanh, đảo mắt khắp phòng. "Jenny và Harvey đâu rồi?"
Hai tai Salem vểnh ngược, lông nó dựng đứng trong chốc lát khi hắn đảo mắt quanh phòng. "Ôi, không."
"Họ mới ở đây mà!" Sabrina nói, giọng cô run run đầy sợ hãi. "Jenny! Harvey! Các cậu ở đâu?"
Trong thoáng chốc, hai người đã hiện ra từ nhà bếp. Một tay Jenny cầm bình chocolate, tay kia cầm cái muỗng, môi dính đầy chocolate.
"Sao nhà cậu không có tủ lạnh nhỉ?" Harvey hỏi bằng giọng của Jenny.
Trong thân xác của Harvey, Jenny siết chặt hai nắm tay và dậm chân xuống sàn khi cô la lớn, "Cậu làm ơn bảo cậu ta đừng ăn nữa” Tới lúc cậu ta xong việc với tớ rồi, chắc tớ trông hệt như gã mập Winnebago đầy tàn nhang đó".
Sabrina thở phào nhẹ nhõm khi thấy họ, nhưng cô lờ đi như không nghe rõ và quay sang con mèo. "Salem, để mắt đến họ trong khi tôi lên lầu. Đừng để họ rời khỏi căn phòng này" cô đi vội lên lầu.
Salem bước vài bước về phía Jenny và Harvey, gồng người lên, trông lạnh lùng và đầy đe dọa, "Nhớ đấy," nó nói. "Ta có họ hàng với Chúa Sơn Lâm!" Rồi nó gừ lên.
Jenny và Harvey run bắn khi Salem nói chuyện với họ, và đồng thanh la lên, "Áaaaa!". Họ quay ngoắt và đâm bổ vào trong bếp.
"Ôi, tức cười chưa," Salem nói khi bám theo sau họ. "Th-âật tức cười!"
Trong nhà bếp Harvey nói với giọng của Jenny. "Thây chưa? Tôi đã nói với cậu là khi nãy tôi nghe con mèo này nói chuyện mà! Thật là một giấc mơ kỳ dị."