_003.jpg)
Dưới ánh sáng ban mai, căn phòng ngủ của Sabrina không phải là nơi nghỉ ngơi lý tưởng của một cô gái nhỏ. Nó là một bãi chiến trường của thời trang hiện đại. Quần áo vung vãi trên giường và dưới sàn. Như để tô điểm thêm cho khung cảnh hoang tàn, cả chồng giấy ăn tả tơi lẫn trong quần áo. Dọc theo giường là ba chiếc túi xếp thẳng hàng: một ví tiền bằng da đen, kiểu dáng đẹp; một chiếc cặp màu trắng và một chiếc túi đeo lưng hiệu Hello Kitty.
Sabrina lo lắng hỏi chú mèo Xiêm đang tắm nắng trên bệ cửa sổ: "Ta mặc cái gì đây, Salem? Hôm nay thật vô cùng trọng đại cho tương lai của ta đấy". Cô liếc nhìn hình ảnh mình phản chiếu trong chiếc gương bọc khung thiếc và liên tục biến đổi đủ kiểu trang phục khác nhau: một bộ Savvy màu sắc tương phản, bộ Vogue chải chuốt, lại thêm bộ cánh đen tuyền đúng điệu Melrose, và cả kiểu Annie Hall thật retro. "Mi thích mặc gì?" cô bé gặng hỏi.
" Xin lỗi nghe" giọng Salem lè nhè, "Sở thích của tôi không làm cô hài lòng lắm đâu. Loài người đâu có rành mặc áo lông". Nói xong, nó dùng chiếc lưỡi cọ xát vào một chỗ gây khó chịu nào đó trên đôi chân khẳng khiu. "Ế, nhưng tôi không phiền nếu được gửi đồ của mình đi giặt sơ sơ. Phì!"
Sabrina dùng chân đá chiếc tất vào con mèo. Nó đã tính vờn chiếc tất, nhưng sực nhớ ra cương vị của mình, nó biến cử động thành một sự co duỗi chậm chạp và nhẹ nhàng:" Hôm nay quan trọng vậy sao? Tôi tưởng là từ nay đến cuối tuần, cô không đi nhởn với Harvey đấy chớ".
"Liên quan gì tới Harvey, mà đó cũng không phải là việc của mi. vấn đề là cơ hội được mở rộng chân trời hiểu biết của ta, là dịp tốt để ta tham gia vào thế giới nằm bên ngoài cái thị trấn tỉnh lẻ nhỏ bé này". Đôi bàn tay của cô giơ lên chầm chậm rồi trải ra như một cánh hoa đang lúc mãn khai. Hiệu quả được nhân rộng một cách kỳ lạ với hai trái banh bằng giấy ăn trong đôi bàn tay cô bé. "Để được làm một nhạc cụ cho đời, và cho công chúng thấu hiểu nhũng hoan lạc của cuộc đời, lẫn những bi kịch của tâm hồn".
Salem ngáp. "Nếu cô đoạt một giải Oscar, tôi hứa sẽ không đá nó văng khỏi mặt lò sưởi".
Sabrina kéo mạnh chiếc áo len bên dưới con mèo, làm cho nó lăn tròn:" Mi ganh tị vì mi không thể trở thành một kịch sĩ nổi tiếng".
Con vật nằm ngửa, bốn chân giang rộng:"Cần chi. Ở Broadway đó, người ta bắt chước loài mèo và có khối kẻ phải mua vé vào xem. Coi đi, chính loài mèo đã thuần hóa con người. ít nhất là đám phàm nhân".
"Cứ như thể mi được thơm lây ấy. Mi chỉ tạm thời làm mèo thôi".
Salem từng là một gã phù thủy đã bị bắt quả tang có âm mưu thống trị thế giới. Hội Đồng Phù Thuỷ đã quyết định tước bỏ hết mọi quyền lực của hắn, và kết án hắn phải đội lốt mèo bình thường trong suốt một trăm năm. À, thực ra cũng chẳng bình thường cho lắm. Hắn biết trò chuyện thông minh, khi cao hứng. Còn không, hắn có thể hỗn như chó.
"Muốn lên lớp tôi về vấn đề kỹ thuật hả, phải vậy không?" Salem đáp. " Nói gì thì đó cũng chỉ là một buổi diễn thử dành cho câu lạc bộ kịch thôi"
Sabrina lấy khăn giấy xoa nhẹ lên mũi rồi chỉnh Salem:" Đó là một Hiệp hội Sân khấu". Khi Salem tròn mắt nhìn cô, cô bé chìa môi ra tự vệ. "Ở đây người ta gọi như thế mà". Nụ cười mỉm hiện lên trên khuôn mặt cô, rồi nó biến thành một nụ cười sảng khoái:" OK, cũng ngớ ngẩn thiệt. Thế thì mi chờ gì ở một cái trường trung học mà đội bóng đá của nó có cái tên là "Những củ hành tươi chiến đấu"?"
"Tôi chờ một..."
Câu trả lời của Salem bị cắt ngang khi Sabrina hắt hơi một cú ầm vang. Cô lấy một miếng khăn giấy ra khỏi chiếc hộp và kẹp chặt vào mũi, nhưng cô không hắt hơi nữa. Ngập ngừng, cô bé hạ mảnh khăn xuống.
Không có gì xảy ra.
Một ý nghĩ tình cờ vụt đến với Sabrina. Cô quay sang Salem. "Mi không nói gì hết !"
Con mèo quay đầu ra sau, và hểnh mũi lên nhìn." Gì chớ".
"Khi ta hắt hơi, mi không nói gì hết." Sabrina giải thích. " Thông thường người ta nói 'gesundheit' hay là "trăm tuổi" hay đại loại như thế khi ai đó hắt hơi. Còn mi sao lại câm như hến vậy?"
"Nghe này, lý do duy nhất khiến con người nói những câu đại loại như thế là bởi vì tổ tiên họ tin rằng, tinh túy của họ sẽ thoát ra ngoài khi họ hắt hơi. Tôi là mèo. Khi tôi hắt hơi thì điều duy nhất xảy ra là tôi rụng bớt lông. Miễn bàn".
"Oh, lại quay về với mấy trò mèo, eh?” Một ngày kia thì trò đó không xài được nữa đâu, Salem. Mi sẽ lại trở thành phù thuỷ quyền năng vào một ngày nào đó. Nhớ nghĩ cho kỹ xem mi sẽ phải cư xử cách nào nghe".
" Chắc rồi. Tôi sẽ lo đặt một cuộc gọi báo giờ trước khi vụ đó xảy ra. Mà cô có biết có công ty nào chịu đặt giờ trước vài thập kỷ không?" Hắn ngõ qua chiếc đồng hồ trên bàn ngủ của Sabrina. "Nói chuyện báo giờ thì... cô trễ rồi đó!".
"Eeek ! Ta phải đi tắm đây!" Sabrina giật lấy chiếc áo choàng và đẩy tung cửa buồng tắm, tai còn nghe tiếng lầu bầu của Salem văng vẳng phía sau lưng. "Ôi chà, nếu ta lại có quyền năng một lần nữa nhỉ....". Một lúc sau, cô đã đứng dưới vòi hoa sen, để cho những làn nước ấm mơn man da thịt. Cô đón nhận sự ấm áp và thư giãn bằng một tiếng thở dài mãn nguyện. New England là một nơi xinh đẹp, nhưng trời lạnh giá suốt nửa năm và Sabrina vẫn chưa quen nổi.
Cuộc sống của cô bên cha mẹ vốn chẳng phải là một nguyên mẫu cho tính ổn định trong cuộc sống gia đình. Giữa mẹ cô, một người chỉ thích đào tìm những món đồ cổ ở những chân trời xa xăm của thế giới, với bố cô, một người đảm đương những công tác đặc biệt, và cũng phải di chuyển thường xuyên, Sabrina chẳng bao giờ ở một nơi nào lâu... ờ , đã suốt nhiều năm.
Vì những lý do đó mà cô cũng chẳng muốn nghĩ đến nữa, bố mẹ cô đã chia tay nhau lúc cô mới 10 tuổi đầu. Sự đơn độc của đứa con một trong gia đình, sự thay đổi chỗ ở thường xuyên và sự tan vỡ của gia đình đã tạo nên cho cô có một đời sống nội tâm phong phú. Cô mong mỏi có một ngày kia, bố mẹ cô quay lại với nhau. Sabrina hy vọng là những buổi diễn tập kịch nghệ này sẽ giúp cô thoát ra được những xúc cảm mâu thuẫn vẫn sôi sục trong lòng. Cái Hiệp hội Sân khấu này cũng là một cơ hội để cô thuộc về một nhóm người nào đó trong cái trường và thị trấn xa lạ ở đây, nơi cô đã bị cho ra rìa ngay từ khi mới bước chân tới cổng trường. Và, biết đâu đấy, nó cũng có thể đem lại cho cô dịp để đóng những cảnh yêu đương với Harvey.
Wesbridge là một thị trấn nhỏ, yên tĩnh và có phần buồn tẻ nữa, nhưng Sabrina lại ưng ý với nó. Lịch làm việc của cô luôn chật kín. Trước tiên và quan trọng hơn cả là mỗi ngày cô thức giấc lơ lửng trên mặt giường bốn bộ, một dấu hiệu nhắc nhở là kể từ lần sinh nhật thứ 16, cô đã trở thành một phù thủy, với những quyền lực siêu nhiên thực sự.
Thứ đến, cô bé chạy xuống cầu thang để chào hai bà cô Hilda và Zelda, cả hai đang luyện pháp thuật, vì họ đều là những phù thủy. Họ cũng là những người nhắc nhở đến sự chia tay của bố mẹ Sabrina. Từ khi cuộc sống chung giữa ông Edward Spellman và bà vợ bị tan vỡ, có một vấn đề là mẹ của Sabrina sẽ biến thành một trái cầu bằng sáp nếu như bà để mắt đến con gái trong vòng hai năm tới. Hai bà cô là cả gia đình của cô bé suốt mấy lúc qua. Cũng còn có một bà cô khác tên Vesta mà cô đã gặp, nhưng bà phù thủy này sống trong một vương quốc khác gọi là Khu Hưởng Lạc và đang theo đuổi một cuộc sống đầy lạc thú, vốn chẳng thể xếp vào bất cứ chuẩn mực nào của một gia đình.
Công việc thứ ba và thứ tư của Sabrina liên quan đến trường trung học VVestbridge. Cuộc sống của một học sinh chuyển trường không hẳn là một địa ngục. Người ta không nhạo báng cô, cười mũi cô và biến cô thành một trò đùa. Người ta không làm thế, nhưng Libby Chessler lại làm thế. Chỉ bằng một cái búng tay.
Nhưng nay như để bù vào sự hiện diện của Libby, đã có Harvey. Harvey Dwight Kinkle. Cậu ta là một chàng trai e thẹn, một cây nhảy solo, một nhà tư tưởng đầy bí ẩn và cuối cùng, là người bạn tâm giao của Sabrina. Cậu ta cũng có mặt trong buổi diễn thử vào buổi chiều này, ngay sau khi tan học.
Sabrina tắt chiếc vòi hoa sen ấm áp, lau khô người và mặc vội chiếc áo choàng. Cô sấy khô tóc và chợt nhận ra rằng mũi cô hơi bị ngạt, nhưng cô không bị hắt hơi trở lại. Quái ! cứ như mình cần phải bị cảm lạnh trước mỗi buổi diễn thử vậy "thưa quý bà, thưa quý ông - cô Scarlett O’Hara. Ngày mai là một Achool".
Sabrina nhìn khuôn mặt mình trong gương. Nó trông có vẻ khỏe khoắn. Cô nhìn kỹ cặp mắt. Có những tia vàng đang lấp lánh nhảy múa trong hai con ngươi, nhưng chỉ một thoáng sau, chúng biến mất. Giờ lo chiến đấu đi là vừa há, Sabrina nghĩ, với tay lấy mấy viên vitamin c.
Cô nhón lấy ba chiếc bánh xốp thơm mùi cam, vừa nhai gau gáu vừa mở cửa phòng tắm, đi chân trần dọc theo dãy hành lang. Khi đến phòng ngủ của mình, mũi cô bỗng nhíu lại khi ngửi thấy mùi nước biển khi triều xuống. Có một loại tiếng động kỳ lạ phát ra từ căn phòng. Sabrina kéo mạnh cửa và bỗng run rẩy trong một nỗi kinh ngạc sững sờ. Căn phòng của cô đầy ắp những cá ! Cá chép, cá tầm, cá tráp, cá ngừ, cá thu, cá trê....và nhiều loại cá khác mà Sabrina không thể nhận ra hết. Tất cả chúng đều còn sống và đang vặn vẹo mình, quẫy đuôi trên sàn nhà, dưới giường cô, giữa đống quần áo của cô.
Ngồi trên giường Sabrina, giữa bao nhiêu thứ hỗn độn đó là một con vật đang ngậm trong miệng một con cá với đôi mắt mở to ra như con nai rừng đứng trước ngọn đèn pha. Đó là Salem.