_003.jpg)
Libby căm ghét cái cơ thể của Sabrina kể từ lúc cô phải nhập vào đây. Cô ta cũng không hiểu rõ vì sao.
Tâm trí cô biết rõ phải đi đứng, nói năng và hành động sao cho trông thật bảnh, nhưng khi cô làm những việc đó trong cái cơ thể này, các phản xạ bỗng trở nên cứng nhắc và mất tự nhiên. Ngoài ra, Sabrina còn là một đứa quái gở. Cho dù là một Libby đích thực đang hiện diện trong thân thể này, mọi người vẫn có thể không nhận ra điều đó và cư xử với cô như một kẻ dị hình. Chưa có ai dám thử cư xử với Libby như với một kẻ dị hình.
Cô ta dừng lại chỗ bến xe bên ngoài siêu thị, chợt nhận thức được cái khó trong chuyện lần mò tới được nhà Sabrina mà không bị ai phát giác. Cô không dám đi bộ qua thị trấn, sợ gặp ai đó nhầm cô với Sabrina - hay tệ nhất là gặp đúng Sabrina đích thực. Từ tấm gương ma thuật, Libby đã biết là Sabrina đang rầu rĩ chỗ Slicery, bên kia trường học. Cô biết mình chỉ có chút thời gian ngắn ngủi để hành động trong vụ cải trang này, trước khi bị phát hiện.
Khi cô đứng đó, một chiếc taxi chạy rà rà tìm khách ghé ngang siêu thị. Theo phản xạ, cô vẫy tay, kêu xe lại.
"Đi đâu dây, em bé?" gã tài xế, một gã lùn, lực lưỡng với vẻ cáu cẳn thường trực hỏi xấc xược. Bình thường, Libby sẵn sàng xé xác bất cứ ai cả gan gọi cô ta là "em bé", nhưng cô đang bận moi óc để nhớ lại số nhà của Sabrina.
"SỐ 133 đường Collins", cô ta nói sau khi sục sạo khắp bộ nhớ của mình. Libby biết địa chỉ của từng người có tiếng ở Westbridge này, nhưng chưa bao giờ thèm bận tâm tới chỗ ở của mấy kẻ vô danh tiểu tốt. Mặc dù cô đã nhìn thấy ngôi nhà Sabrina trong nhiều dịp, nếu không có chiếc gương thần kia, cô cũng không biết được địa chỉ của Sabrina.
Cái sàn xe nhơ nhớp nhắc nhở Libby là cô vẫn quên không lựa giầy cho bộ trang phục mới. Cô đã khoá cứng bộ quần áo đi học trong tủ chứa đồ, và khi vội vã rời Hiệp hội Sân khấu, cô đã quên phứt tình trạng "không giày" của mình.
Libby nhìn xuống ngón tay trỏ trong một niềm phấn khích bất ngờ - sao không thử quyền năng siêu nhiên của mình nhỉ? Cô trỏ tay xuống chân và lẩm bẩm."Hiệu Gucci. Da đỏ!".
"Em nói gì vậy?" gã tài xế hỏi vọng lại.
"Không phải nói với ông". Libby vặc lại, nhìn xuống đôi giày ống cao vừa xuất hiện. Kiểu dáng và màu sắc của chúng thật đúng điệu, có điều cô chưa từng nghe tiếng của nhà tạo mẫu có tên"Gookies".
"Trông được lắm, cưng à". Gã tài xế nhận xét, ngó Libby qua gương chiếu hậu. "Không giống cái thứ hề
anh phải chở hồi nãy. Đúng là thứ dở người, anh biết chắc đó. Trông hệt như mới bò trong rạp xiếc ra."
Libby chợt nhận ra gã tài xế khi nhìn vào hình gã trong gương. Cô đã lên trúng chiếc xe mới chở cô tới siêu thị hồi nãy. Nghĩa là gã tài xế đang nói về.... "Tôi nói cho ông hay, đó là trang phục trong vở Cats đấy".
"Ba cái đồ rác rưởi, nếu em muốn hỏi ý anh. Bọn chíp không bao giờ thèm bận tâm xem chúng ăn mặc ra sao. Với cả mớ những lông cùng lá, trông cô ả hệt như một con vẹt Tàu. Đúng thứ chíp", gã cười sung sướng. "Cô ả không cho anh tiền boa, nên nó là thứ chíp. Hiểu không?"
"Hiểu rồi," Libby gầm gừ trong họng. "Mà anh cũng quên vụ đó đi, nếu cứ lài nhài mãi".
"Tới nơi rồi, thưa quý cô". Gã tài xế nói khi dừng lại trước cửa nhà của gia đình Spellman. "Hết hai đồng rưỡi, tính cả tiền boa". Gã ta thêm vào.
Libby chui ra khỏi chiếc taxi, đôi giày mới có vẻ hơi cứng và khua ồn ào. "Ông chờ chút nghe. Tôi vào vài phút rồi ra ngay".
"Phải đó. Tôi chờ ở đây, còn cô chuồn ra rồi quỵt tiền xe hả. Anh gặp vụ đó mấy lần rồi nghe, em bé".
"Nhưng dẫu sao ông cũng cần có thời gian để chữa những chiếc lốp xe này chứ." Libby nói ngây thơ.
"Lốp xe nào?"
"Lốp xe này". Libby vừa nói vừa chỉ vào hai bánh xe sau. Mấy chiếc lốp ngoan ngoãn xẹp xuống, xì ra một tiếng woosh. "Có lẽ tôi sẽ quay lại trước khi ông chữa
xong." Thực ra, cô ta biết mình sẽ kịp giờ, bởi cô ả đã tạo ra những vết thủng không ai vá nổi.
Cô ta để mặc gã tài xế đứng ngó trừng trừng hai chiếc bánh xe xẹp lẹp, mồm nguyền rủa mọi thứ trên đời, trong khi cô bước lên trước cánh cửa nặng nề của nhà Spellman.
Nhà một trăm ba ba đường Collins được xây theo phong cách Victoria với những toà tháp nhọn kiểu nữ hoàng Anne. Cái tháp chiếm ngự ngay góc phải ngôi nhà, trông khá lỗi mốt.
Libby mạnh bạo bước thẳng lên mấy bậc cấp. Lúc đứng trước cánh cửa gỗ sồi, cô ta tí nữa đã dừng lại và gõ cửa, trước khi kịp nhớ lại mình chính là Sabrina Spellman. Ai nấy đều biết là cô ta cư ngụ tại đây.
Cô xoay tay nắm cửa và ngạc nhiên thấy nó chuyển động. Chỉ chạm khẽ là cánh cửa đã mở ra. Nghĩ lại thì cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi cửa nhà không khóa. Westbridge là một cộng đồng nhập cư khá nhỏ, nhiều người không cảm thấy có nhu cầu khóa cửa. Tuy nhiên, để chắc ăn, Libby gọi to khi bước hẳn vào trong. "Hi, cháu về rồi đây."
Không có tiếng trả lời. Ngôi nhà thật yên ắng. Âm thanh duy nhất vang đến tai cô là tiếng sột soạt của chiếc màn treo trước những cánh cửa sổ mở rộng. Ánh nắng mặt trời chiếu vào khung cửa tạo nên một cảm giác ấm áp, dễ chịu. Khắp nơi là những đồ gỗ trông ấm cúng, vải lót nền nã, và giấy lót tường trông bắt mắt.
Phía bên trái, Libby thấy có một căn phòng đọc với những chiếc ghế sâu, thoải mái, và hàng hàng lớp lớp những quyển sách cũ được xếp đầy trên kệ. Bên phải cô là phòng khách với một cây đàn dương cầm lớn xếp cạnh ô cửa sổ bên trong.
Còn phía trước mặt cô ta, như tâm gương thần mách bảo, là chiếc cầu thang rộng dẫn lên tầng hai. Libby bước rón rén tiến lại cầu thang và nhẹ bước leo lên, sẵn sàng lao xuống nếu phát hiện ra một dấu vết nhỏ nhất của ai đó trong nhà. Cô không biết rõ hai chị em bà Spellman làm gì để kiếm sống, nhưng rõ ràng là họ không có mặt ở nhà lúc này. Ngôi nhà có vẻ trống vắng, nhưng tình trạng này sẽ không kéo dài lâu. Cô ta cần mau chóng hành động.
Sự hồi hộp trong việc xâm nhập một ngôi nhà xa lạ ngày càng tăng lên trong người cô gái. Tự nhiên Libby khao khát muốn được nghe một đoạn nhạc trinh thám. Mọi bộ phim trinh thám Libby từng xem đều có nhạc đệm cho những thời điểm như lúc này. Loại nhạc ấy khiến bạn phải nhón nhẹ chân, và khi tiếng đàn vút lên, bạn cần lưu ý tới hiểm nguy trước mặt.
Cô ta hạ cánh an toàn mà không phải nghe một đoạn tèng téng teng nào hết. Chỗ đó, bên góc phải, chắc chắn là buồng ngủ của Sabrina. Cô đẩy cánh cửa khép hờ và há hốc mồm kinh ngạc khi nhìn thấy quyển sách, mà như tấm gương đã cho cô biết, là chìa khóa dẫn tới những quyền năng to lớn.
Quyển sách nằm trên một bệ cao bằng gỗ sẫm.
Nhiều viên đá quý được gắn trên bìa sách và một sợi dây đánh dấu bằng lụa đang thò ra giữa mấy trang sách. Riêng bìa sách được làm bằng một loại da tốt sẫm màu, trang trí bằng những họa tiết kỳ lạ - những mẫu tự của một loại cổ ngữ đã bị lãng quên. Libby tiến lại gần và sờ tay lên quyển sách.
Những chữ nổi mạ vàng hiện rõ Khám phá Ma Thuật. Libby khịt mũi khinh miệt. Với cô, Sabrina chẳng những là ké quái dị, mà còn là một kẻ quái dị điên rồ. Con bé ấy nghĩ rằng mình thực sự là một phù thủy chắc? Chắc chắn là đôi lần nó đã tình cờ triệu hồi được nhưng năng lực siêu nhiên, và hiểu lầm đó là pháp thuật phù thuỷ.
Mặt khác, trực giác của Libby chỉ ra rằng, quyển sách này tuyệt đối cần thiết cho viêc tìm hiểu, và kiểm soát nhưng quyền năng mới của cô ta. Libby chẳng bao giờ để vuột qua một cơ hội tìm hiểu những phương thức mới trong việc sử dụng uy quyền. Có lẽ cô cần đọc lướt qua toàn bộ quyển sách, để tìm ra vài thông tin giá trị ẩn giàu trong cái mớ chuyện phù thuỷ nhảm nhí này. Bởi cũng chẳng hay, Sabrina và hai bà cô sẽ về lại lúc nào, tốt hơn hết là Libby đọc lướt qua quyến sách.
Cô mở quyển sách, nơi có sợi dây đánh dấu, cho rằng chỗ đó cũng được như bất cứ chỗ nào. Chữ viết chi chít ở cả hai trang, xen lẫn với những biểu đồ và hình minh hoạ. Trên phần đầu của trang bên phải là một cái khung ghi hàng chữ Bác Sĩ Phù Thuỷ. Giữa khung có một hàng chữ viết tay. “Bác sĩ vắng nhà!"
"Toàn trò đùa ngu xuẩn? Phải chăng đây là một quyển sách chứa toàn những trò đùa ngu xuẩn?" Libby lấy ngón tay dí vào bức tranh, và kinh ngạc khi nghe một tiếng nói phát ra từ chốn thinh không.
"Xin lỗi nghe, tôi đi ra khỏi quyển sách bây giờ, nhưng nếu cô để lại lời nhắn, tôi sẽ liên lạc với cô ngay khi rảnh. Nếu cô là Sabrina Spellman, hãy điền bảng kê này và dán chúng vào trong sách".
Một xấp giấy chui tuột ra khỏi chỗ dòng kẻ trên trang sách, Libby dám thề là thấy vậy. Nó rơi bộp xuống sàn. Libby nhặt giấy lên theo phản xạ và đọc trang đầu.
CÔNG TY BẢO HIỂM CÁI VẠC XANH HIỆP HỘI CÁC THẦY LANG VÀ SIÊU HÌNH .
Duy trì quyền năng ma thuật trong 10.000 năm
Bệnh nhân: Cô Spellman, Sabrina. Bệnh trạng: Hắt hơi, sổ mũi, mất quyền năng phù thủy. Chẩn đoán: Spellfluenza, bệnh lây nhiễm, loại 24 giờ. Điều trị: Tránh mọi tiếp xúc với phàm nhân trong 24 tiếng đồng hồ.
Xin ký làm ba bản và gửi về văn phòng hiệp hội ở địa phương.
Libby đặt những tờ giấy xuống và sững sờ với những khám phá của mình. Cô đã lầm. Hoàn toàn sai lầm. Một người danh tiếng như cô cũng vẫn phải thừa nhận điều này.
Cái quyền năng kỳ lạ mà cô có được không xuất phát từ một đấng tối cao, cho dù những quyển sách của cô nói như thế. Chúng là những năng lượng siêu nhiên. Và điều này có nghĩa, Sabrina Spellman vẫn là một kẻ quái dị, nhưng cô ta không hề rồ dại. Cô ta thực sự là một phù thủy. Điều này giải thích hàng loạt những chuyện kỳ dị đã diễn ra, kể từ khi Sabrina được chuyển đến trường trung học Westbridge.
Nó đã lý giải vì sao một kẻ vô danh như Sabrina có thể bẻ gẫy những chương trình tinh vi của Libby, muốn sử dụng trường học như một nơi thử nghiệm khả năng kiểm soát xã hội của cô ta. Việc làm thủ lĩnh nhóm hoạt náo và trưởng lớp năm thứ hai chỉ là điểm khởi phát của một chiến lược đầy tính toán và tham vọng, mà một ngày kia sẽ đưa cô ta vào Nhà Trắng... hay xa hơn nữa. Tất cả học sinh hoặc phải xếp hàng sau lưng Libby, hoặc bị kết án và chịu thảm cảnh của những kẻ ngoài cuộc, như con bé Kelly và cái thằng mọt sách Gordie. Thật là không bình thường khi Sabrina, người bị Libby coi là kẻ chầu rìa, lại có thể quy tụ mấy đứa hết hơi ở trong trường và đem lại cho chúng chút đỉnh lòng tự trọng, vốn dĩ chí có được nếu chúng theo đuôi Libby và phục tùng mọi ý nguyện của cô.
Đây là câu trả lời cho tất cả. Và nếu Sabrina có thể làm được một việc gì, thì đương nhiên Libby cũng có thể làm điều ấy. Thực ra, Libby cần phải làm vài chuyện, hệt như mặt trời vẫn mọc mỗi ngày, và bộ quần áo mới xuất hiện sau mỗi quý - nó chỉ là diễn tiến tự nhiên của mọi vật trên đời.
Libby đóng cuốn sách dầy cộp lại, nhấc ra khỏi bệ và mang lại bàn học của Sabrina.
Đầu óc cô không còn nghĩ gì đến những nguy hiểm có thể xảy ra. Điều quan tâm duy nhất của cô lúc này là xem xét quyển sách, và hiểu biết càng nhiều về quyền phép mới này càng tốt.