Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Cô Hecht có một niềm tin vững chắc vào những lý thuyết, và đó là vì sao Sabrina lại ngồi ngay trước mặt bà trong giờ lịch sử. Một trong những lý thuyết ưa chuộng của cô cho rằng phương pháp dạy truyền thống có những điểm tăm tối cần sửa đổi để các môn học trở nên mới mẻ và kích thích học sinh hơn. Vì vậy khi học sinh của cô phải ngồi theo mẫu tự ABC, thì đó là một thứ mẫu tự ABC ngược, đọc từ phải sang trái khi cô đứng đối diện với lớp. Chủ đích của cô trong kế hoạch tái tổ chức này là kéo những học sinh mà tên của chúng thường đặt chúng ở cuối lớp trong những giờ học khác lên hàng đầu, nơi chúng có thể được sưởi ấm trong ánh sáng của học vấn.

Sabrina cũng tin vào vài lý thuyết. Lý thuyết thứ nhất là cô và Harvey Kinkle phải ở bên nhau càng nhiều càng tốt. Còn lý thuyết thứ hai là Libby Chessler luôn dành hầu hết thời gian rảnh của cô ta để dự trù những kế hoạch nhằm khiến cho cuộc đời của Sabrina khốn khổ hơn. Trong lúc bà Hecht viết lên bảng “Westbridge: thời kỳ thuộc địa,” Sabrina nhận ra một lý thuyết mới đang nảy mầm trong đầu mình: những lý thuyết của cô Hecht đúng là một phần trong âm mưu của Libby nhằm tách rời Harvey và cô.

Nhờ cô Hecht, mà Harvey - với mẫu tự K của từ Kinkle - cuối cùng lên ngồi phía sau Sabrina đúng bốn hàng; còn Libby - với mẫu tự c của từ Chessler - ngồi ngay cạnh cậu ta. Trong giờ lịch sử, phần đầu của bộ vần chữ cái luôn áp đảo phần sau.

Thậm chí chuyên người bạn thân nhất của cô, Jenny Kelly - với mẫu tự K - ngồi ngay phía sau Harvey và có thể canh chừng Libby cho Sabrina, cũng chẳng khiến cho cô dễ thở hơn. Điều đó có nghĩa là Sabrina sẽ thường xuyên thấy lúng túng sau những báo cáo của Jenny về chuyện Libby hết chớp mắt, mỉm cười, lại đánh rơi đủ thứ giấy bút nhằm lôi kéo sự chú ý của Harvey. Thật may là Harvey chẳng hề nhận ra lối tán tỉnh trắng trợn này - tính ngây thơ trong sáng là một phần tuyệt vời tạo nên vẻ quyến rũ của cậu - nhưng Sabrina lại lo lắng về khả năng của cậu trong việc chống lại những chiến thuật giao tiếp càn lướt của Libby. Như vậy, Libby và Harvey ngồi đâu đó cạnh nhau đàng sau Sabrina, nơi cô không thể nhìn một cách mơ mộng vào người này và phóng con mắt diều hâu vào kẻ kia.

Thất vọng kéo dài.

“Hiểu biết về môi trường xung quanh là cơ sở để các em tự hiểu mình,” cô Hecht tuyên bố khi cô tiếp tục viết trên bảng; những bím tóc mướt dầu của cô cứ nhấp nhô theo mỗi nhịp quơ của cánh tay cầm phấn. “Vì Westbirdge là quê hương của các em, lịch sử của nó góp phần định hình các em là ai và thế giới sẽ nhận biết các em ra sao, một khi các em rời khỏi chốn này.”

Sabrina nhìn qua các cửa sổ tầng hai vào toàn cảnh Westbridge trải ra từ ngọn đồi có ngôi trường nằm trên đó. Không như hầu hết các bạn cùng lớp, Sabrina không lớn lên tại đây. Phần lớn cuộc đời cô là di chuyển khắp nơi trong lúc bố mẹ còn sống chung; và từ khi họ ly dị cách nay vài năm, mọi việc thậm chí còn hỗn loạn hơn. Mẹ cô là một nhà khảo cổ học, chạy quanh thế giới với hy vọng bới tung được lịch sử của các dân tộc khác. Cha cô là một phù thủy, hiện đang sống trong một cuốn sách ma thuật mà Sabrina luôn để trên giá cạnh giường ngủ của mình. Sabrina đã đến thị trấn Westbridge yên tĩnh này của xứ New England để cô có thể có một chỗ ở ổn định trong khi hoàn tất việc học hành.

Có vẻ như việc khám phá ra rằng cô và toàn bộ gia đình bên nội là phù thủy, với quyền lực hoàn toàn siêu nhiên, đã góp phần tạo nên một môi trường ổn định!

Các bà cô của Sabrina, Zelda và Hilda Spellman, đã được phân công huấn luyện Sabrina trong việc sử dụng những quyền lực của cô. Đám phàm nhân không bao giờ được phép nhận ra gia đình Spellman thực sự khác lạ như thế nào. Một mẫu giáo khoa về đời sống ổn định của thanh thiếu niên, Sabrina nghĩ một cách châm biếm. Đừng bao giờ để cho bạn bè con biết sự thật về con. Dù gì đi nữa, Westbridge vẫn còn tốt hơn nhiều nơi khác trong việc giáo dục, ta cho là vậy.

“Thật ngạc nhiên, người ta biết về thời kỳ thực dân gần đây ít hơn bất kỳ thời kỳ nào khác trong lịch sử Westbridge,” cô Hecht nói đều đều, chấm câu bằng những tiếng gõ phấn sắc gọn. “Chúng ta biết Hezekiah Collins thành lập thị trấn này năm 1676 và đã biết về những ngày đầu của nó. Ngôi làng ban đầu ở đây ngày càng trở nên quan trọng trong vai trò đầu mối giao thông, sau khi những đầm lầy phía tây được khai thông và khai hoang để trồng trọt. Nhưng vào khoảng năm 1728, tất cả tin tức về West Bridge, như người ta gọi hồi đó, đã bị gián đoạn trong vài năm.” Những ngày tháng và tên gọi hiện ra dài trên bảng, bị cắt ngang bởi một dấu chấm hỏi lớn.

Sabrina vẫn nhìn ra cửa sổ. Chạy cắt ngang thị trấn, hầu như thẳng góc với con sông, con đường tiểu bang từ Boston và những thành phố ven biển khác đâm xuyên Westbridge qua một cây cầu sắt.

Khung cảnh bình yên và giọng rì rầm của cô Hecht đã tạo cho lớp học một không khí như trong mơ, và khiến đôi mắt Sabrina mơ màng. Trong thoáng chốc cô chợt thấy khuôn mặt của Harvey trôi đè lên quang cảnh của thị trấn. Khoan đã! Harvey đây mà! Sabrina nhận ra. Nếu cô nghiêng sang bên phải, hầu như cô có thể thấy Harvey phản chiếu trong ô kính cửa sổ - và cậu ta đang mỉm cười với Libby!

Sabrina tính dùng mẹo- cô khẽ ngoẹo đầu như thể đang làm cho cổ bớt mỏi - nhưng lại lọt ngay vào tầm nhìn của có Hecht ngay trong tích tắc bà quay xuống nhìn cả lớp. “Cô Spellman,” cô Hecht nghiêm khắc nói, “Tôi giảng làm cô thấy chán sao?”

Sabrina xoay đầu ra trước trở lại và nở một nụ cười vô tội với bà cô.

Cô Hecht quay lại bảng và tiếp tục bài giảng. “Chúng ta biết rằng trong thời kỳ Cách mạng, Westbridge đóng một vai trò nhỏ bé trong việc chuyển hàng tiếp liệu và truyền đơn cho quân du kích khắp khối cộng đồng ngay dưới mũi quân Anh. Paul Revere đã gửi một tấm gương chạm trổ cho một tờ báo địa phương như lời cảm ơn về việc đã cung cấp giấy và công in miễn phí.”

Mắt Sabrina bừng sáng. Phải rồi Cô thò tay vào ba lô, lôi hộp phấn ra. Dùng một tay mở hộp, cô nghiêng chiếc gương để có thể thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình. Tập trung, cô chỉ ngón trỏ phải vào gương, cười nhẹ khi một tia lửa nhỏ nhảy khỏi móng tay. Tấm gương lung linh một lát rồi hiện ra hình ảnh rõ nét của Harvey và Libby đàng sau cô như thể không có ai ngồi chen giữa họ.

Harvey nhìn chăm chú vào bảng đen với cái nhìn chậm chạp thường ngày. Có lẽ cậu đã ngủ nhưng đôi mắt vẫn mở - trông hệt như đang rất tập trung. Đó là một kỹ năng mà Sabrina thèm muốn, nhưng không thể thực hiện khi ngồi quá gần cô Hecht. Libby, tuy nhiên, lại đang gấp một mẩu giấy nhỏ và thò qua nhét nó bên dưới vở ghi của Harvey.

Tức giận, Sabrina với bàn tay trái qua vai phải. Trong ảnh phản chiếu trên chiếc gương ma thuật, một đốm sáng màu vàng phóng từ ngón tay trỏ của cô thành một vòng cung rồi đáp xuống mẩu giấy trong tay Libby, vẫn cảnh giác nhìn vào lưng cô Hecht, Libby không nhận ra đốm sáng khi cô ả đút mẩu giấy xuống dưới vở tập của Harvey. Nhưng khi cô ả giật tay lại, mẩu giấy vẫn dính chặt vào mấy ngón tay cô và kêu sột soạt trong không khí. Ngạc nhiên và bực bội, Libby giũ bàn tay, khiến mẩu giấy nổ một cái bùm trong bầu không khí yên lặng của lớp học.

Sabrina cười khoái chí khi thấy Libby đang vật lộn với mẩu giấy mà không thể rời nó ra được. Cô trưởng nhóm hoạt náo điên cuồng cố gỡ mẩu giấy đó ra.

Cô Hecht quay phắt lại, kinh ngạc với thứ thanh âm khó chịu. Kinh nghiệm chừng đó năm tuân thủ kỷ luật lập tức lên tiếng. Bà giận dữ nhìn Libby, trước khi cô nàng trưởng nhóm hoạt náo nhận ra điều đó. Sabrina lại chỉ vào mẩu giấy, tiêu hủy câu thần chú ban đầu - chớ có để bà giáo khám phá ra mẩu giấy đang dính cứng vào tay của Libby.

Libby bị sốc dữ dội. Bà giáo bất ngờ đã đứng ngay trước mặt cô nàng, nhón lấy mẩu giấy trong ngón tay cô ta; còn mẩu giấy, mới vừa dính chặt tay cô nàng, nhẹ nhàng rời ra.

Cô Hecht mở mẩu giấy. Tiếng giấy sột soạt trong không khí hoàn toàn im ắng của lớp học. Một lý thuyết cưng nữa của cô Hecht là những thư từ riêng tư sẽ bị công khai. Hai mươi chín cái mồm há hốc chờ đợi khi cô giáo đọc lớn lá thư.

“'Harvey, môn này thật chán ngắt. Mình không bao giờ hiểu được nó ra làm sao. Sau giờ học mình gặp nhau để giúp tớ học, được không?” Đôi mắt nâu của cô Hecht nhìn chòng chọc vào Libby. “Giải thích xem tại sao lịch sử của thị trấn chúng ta lại chán ngắt như thế được không, cô Chessler?”

Libby thoáng đỏ mặt rồi lay lại bình tĩnh. “Em hoàn toàn không hề chán môn này, cô Hecht,” giọng cô nàng rõ ràng hết sức thật thà. “Em chỉ chuyển mẩu giấy đó giùm cho Sabrina.”

Cơn giận dữ của Sabrina hầu như lên cực độ. “Cái gì?”

Libby làm ra vẻ buồn bã và thông cảm, “Tớ đã nói với cậu như thế là sai, mà cậu cứ cố tình.”

Cô Hecht đã dạy học lâu năm. Cô nhướng mày với cô nàng trưởng nhóm hoạt náo tóc nâu và nói khô khốc, “Em rất cao thượng đó, Chessler.” Cô vò nát mẩu giấy trong tay và đi tới đứng trước cả lớp.

Sau lưng cô Hecht, Libby cười khiêu khích Sabrina, người biết rõ gây sự trong khi cô giáo đang bực với mình thì sẽ cầm chắc thất bại. Cô sẽ phải chấp nhận bất cứ hình phạt nào mà cô giáo lịch sử sẽ đưa ra, và sẽ nghĩ cách để chơi lại Libby sau. Câu chuyện đời tôi trong một trường trung học, nghe được lắm. Cô lầm bầm một mình.

Suốt lúc xảy ra chuyện này, Harvey vẫn ngồi im đầy bối rối, điều đó không thoát khỏi đôi mắt của cô Hecht. Cô nhìn cả lớp, khuôn mặt cô nghiêm khắc và tính toán. Đứa nào cũng bồn chồn nhấp nhổm. Cuối cùng, cô nói, “Việc này có vẻ như chỉ dính tới hai cô gái, nên tôi không xử lý anh Kinkle và cả lớp về lỗi này.”

Không gian vang lên những tiếng thở ra nhẹ nhõm.

Hộp phấn của Sabrina vẫn còn cho thấy rõ hình ảnh Harvey và Libby. Cô thấy khuôn mặt tự mãn của cô trưởng nhóm hoạt náo sa sầm khi Libby nhận ra rằng ngón tay khiển trách vẫn đang chỉ vào cô nàng. Cô Hecht nói tiếp, “Tôi nghĩ rằng hai cô Spellman và Chessler đã làm mất thì giờ của lớp, vì vậy hai cô phải viết một bài luận mười trang về Westbridge thời thuộc địa và phải nộp vào thứ hai này.”

Hình phản chiếu của Libby nhìn hằm hằm vào gáy Sabrina.

Chuông reo và đám học sinh ào ra khỏi chỗ ngồi giống như đàn ngựa đua rời vạch xuất phát. Bàn tay giơ lên của cô Hecht khiến chúng đứng nguyên tại chỗ. Không ai rời khỏi lớp cho đến khi cô cho phép, và rõ ràng là cô vẫn chưa quyết định xong số phận của chúng.

“Những bài luận này phải hoàn toàn dựa trên những nguồn văn bản chính thức- có đầy đủ chú thích và sách dẫn,” cô kết thúc. “Giải tán.”

Mất đứt kỳ nghỉ cuối tuần - và tất cả là do lỗi của nó, cả hai cô gái cùng nghĩ như vậy.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.