Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 350 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 1

❊ ❊ ❊

Image

Dưới ánh sáng ban ngày thì phòng ngủ của Sabrina không phải là chỗ nghỉ ngơi thanh bình của một cô gái nhỏ. Nó đúng là một bãi chiến trường. Quần áo vương vãi khắp trên giường, dưới sàn. Cửa tủ mở tung và áo, váy, quần tây và các loại quần áo giày mũ đồng bộ với nhau chất thành một đống hỗn độn đầy màu sắc.

Sabrina đứng trước tấm gương dài, một chân trong chiếc giày vải, chân kia xỏ vào chiếc giày cao gót. Cô đứng đó cả giờ, nhưng cuối cùng cũng chọn được chiếc áo sa tanh màu tía cùng quần jean đen, giờ chỉ còn việc chọn giày thôi. Cô nói với hình con mèo phản chiếu trong gương. "Theo mày thì tao nên mang giày nào đây, Salem?" Sabrina đứng lóng ngóng trên chân mang chiếc giày vải. "Giày vải hả?" Cô đứng người trên chân kia, nó làm cô cao thêm cả tấc. "Hay là giày cao gót đây?" Rồi cô hạ người xuống lại. "Giày vải..." Rồi lại đứng trên chân kia. "Hay giày cao gót?"

Salem - con mèo thật, chứ không phải là hình trong gương nữa - vặn vẹo mình theo tư thế khiến cả một vị yoga bậc thầy cũng phải ghen tỵ. Nó chĩa chân trái phía sau lên trần nhà với vẻ duyên dáng của một vũ công ballet đồng thời xoay đầu 170 độ để cắn vào chỗ ngứa phía sau đầu gối. Nó ngưng chải chuốt bộ lông đủ lâu để nhướng mày một cách châm biếm vào toàn bộ chu trình ăn mặc này. Sau đó nó lăn qua, và ngủ tiếp.

"Sabrina!" Từ dưới nhà Zelda gọi vọng lên. "Cháu sẽ trễ học đó!"

Việc chọn giày vẫn còn là một vấn đề chưa được quyết định, nhưng một cái nhìn đau khổ vào chiếc đồng hồ đã giải quyết ngay vấn đề. "Được rồi. Giày vải vậy." Sabrina đá chiếc giày cao gót vào tủ và xỏ chân vào chiếc giày vải kia, lèn gót vào mà không cởi dây. Cô chộp lấy ba lô, được nhét đầy dụng cụ học tập, và đi ra cửa. Đống bừa bộn trên sàn khiến cô chú ý và cô nhớ lại vết bẩn của lông con mèo đen đã làm hỏng chiếc áo trắng mà lẽ ra rất thích hợp để mặc hôm nay. Cô quay lại, nhấc con Salem khỏi chỗ phơi nắng cúa nó, và chạy ào xuống nhà, đóng sầm cửa phòng lại.

Nhà bếp của Spellman là một căn phòng rộng rãi ấm cúng gợi lên sự thân mật và thoải mái. Không trang trọng bằng phòng ăn, nó là chỗ được chọn để dùng bữa vào sáng sớm khi còn mặc đồ ngủ. Lò sưởi gạch khổng lồ trước đây được biến thành chỗ đặt bếp ga bằng gang và chiếc tủ lạnh hiện đại. Dụng cụ làm bếp bằng gang và nồi niêu treo trên những chiếc móc gắn vào tường. Một tường ngăn lát gạch men bên trên tách khu vực nấu ăn khỏi chỗ dùng điểm tâm đối diện với những cửa kiểu Pháp dẫn đến cổng sau và khoảng sân kế đó. Tường xanh da trời và những cánh cửa trắng ngà khiến căn phòng sáng sủa và thoáng khí.

Hilda ngồi tại bàn, đã ăn xong dĩa bánh mì nướng và trứng. Chùi những mẩu bánh vụn trên miệng khi nghe Sabrina phóng xuống thang, bà quay sang chào cô cháu gái. Zelda từ phía sau tường ngăn bước tới dẫn Sabrina lại bàn.

"Chào buổi sáng," Sabrina nói đầy phấn khởi, trao con Salem cho Hilda.

Zelda tươi cười. "Chúc mừng sinh nhật, Sabrina! Và chúc cháu có thêm nhiều, nhiều sinh nhật nữa." Bà bước đến quầy bếp, cầm lên chiếc hộp được gói giấy đầy màu sắc, và đem nó trở lại bàn. "Ta có chút quà nhỏ cho cháu."

Hilda cười bẽn lẽn với Sabrina. "Ờ, cái đó là của hai đứa ta - ta quên ký vào tấm thiệp."

Zeida phóng về cô em một cái nhìn nghiêm khắc, nhưng không cho phép mình bị đánh lạc hướng. Bà đưa cái hộp cho Sabrina. "Hy vọng là cháu chưa có thứ này," bà nói.

Sabrina nhẹ nhàng đón lấy, rồi nắm chặt lấy trước sức nặng bất ngờ của nó. Cô mở nắp và lấy món quà ra - một chiếc nồi gang đường kính khoảng 3 tấc, có một tay cầm bằng sắt để treo. "Một chiếc nồi đen," Sabrina nói chầm chậm, cố tỏ ra lịch sự. "Thực sự thì cháu chưa có cái nào. Cám ơn."

"Nó là một cái vạc,” Zelda chỉnh lại.

Sabrina cười gượng. "Ô. Vậy thậm chí còn hay hơn. Cháu có thể" - Sabrina dò dẫm tìm từ - "để bút trong đó," cô hoàn tất một cách ngượng ngùng.

"Cái này đâu phải dùng vào chuyện đó," Zelda nói. Bà hít một hơi, như thể đang gồng mình chuẩn bị cho một bài tập khó. "Sabrina này, chúng ta có chuyện muốn nói với cháu."

Sabrina bối rối. Rõ ràng là có chuyện gì đó đang xảy ra.

"Cháu biết không," Zelda bắt đầu một cách từ tốn, "Có hai cảnh giới - tự nhiên và siêu nhiên." Hilda, không bao giờ có đủ kiên nhẫn, bắt đầu cựa quậy, dự đoán một trong những lời giải thích dông dài của bà chị sẽ là: "Và hóa ra những quy luật vật lý bất di bất dịch"

"Cháu là một mụ phù thủy!" Hilda ngắt lời.

"Cái gì?" Sabrina hỏi.

"Cháu là phù thủy," Hilda lặp lại. Bà ta tự mãn cười vào Zelda. "Giờ thì con bé đã biết."

Zelda nhìn em bà với vẻ dung thứ bề trên mà chỉ có một bà chị ruột mới có thể có được, "ơn Chúa là ta đã nói chuyện với con bé về vấn đề giới tính," bà thở dài.

Sabrian cố tập trung lại sự chú ý của hai bà cô.

“Ý cô nói cháu là phù thủy hả?"

Zelda cố sử dụng phương pháp kiên nhẫn. "Ta biết đây là một ngạc nhiên. Nhưng không phải chỉ có mình cháu. Ta là phù thủy. Hilda là phù thủy. Và cha cháu cũng là phù thủy."

"Vậy chắc mẹ cháu cũng là phù thủy nốt chứ gì?" Sabrina hỏi với vẻ cười cợt.

Hilda lầm bầm, "Ta vẫn luôn nghĩ thế."

Zelda phớt lờ cô em. "Thực tế," bà nói, "mẹ cháu là người phàm. Cháu biết không, đó là lý do tại sao cháu ở đây ... để chúng ta có thể dạy cháu sử dụng pháp thuật của mình."

Bất chợt Sabrina bật cười, vẫn cười khúc khích, cô đeo ba lô lên và đứng dậy. "Mấy cô có biết là nãy giờ các cô làm cháu quên mất hôm nay là ngày tựu trường." Cô bước tới cửa, mở ra, và đột ngột dừng lại. "Nhưng bây giờ cháu phải đón xe buýt để đến với số mệnh của cháu đây." Cô bỏ đi.

Khi Sabrina băng qua cổng sau, Salem chạy trước cô để ngồi trên rào chắn, còn mấy bà cô gọi với theo.

"Chúng ta có thể nói về chuyện này sau," Zelda nói.

"Đi học vui nhé."

"Và đừng chỉ trỏ ngón tay nhiều quá!" Hilda la to.

Sabrina gãi đầu con Salem và thì thầm với nó một cách bí ẩn. "Mấy bà cô tao cố ra vẻ nghiêm khắc, nhưng mày phải thừa nhận là mấy bả hơi kỳ cục." Salem chỉ nhìn cô với đôi mắt vàng tròn xoe.

Khi Sabrina đã qua khúc quanh và ra ngoài tầm nghe, con mèo mới bình luận bằng giọng nam cao. “Cô chẳng biết cái đếch gì!"

Trường trung học Westbridge là một tòa nhà bằng gạch hai tầng trông giống như một pháo đài để bảo vệ các thầy cô khỏi bọn học trò đang cười đùa ầm ĩ hơn là một nơi để học. Sabrina cảm thấy nhỏ bé lại trước tất cả sự ồn ào, la hét, sự xa lạ hoàn toàn với mọi thứ .

Và tệ hại nhất là, cô thấy ngay việc chọn giày của cô là một sai lầm về thời trang. Bọn con gái đều mang giày cao gót và nện lách cách trên sàn nhà phủ thảm cũ. Chẳng thấy một chiếc giày vải nào cả. Sabrina nấp phía sau cánh cửa tủ giữ học cụ đang mở của cô, lòng chỉ ước sao mình có thể trở thành vô hình.

Nỗ lực của cô không thành công. Một bộ ba kiêu kỳ kiểu hoạt náo viên soi mói Sabrina với đôi mắt lạnh lùng khi chúng đi ngang qua. Cô nàng trưởng nhóm hoạt náo, một cô gái tóc nâu với một thái độ dịu dàng vờ vịt mỉm cười đầy khinh miệt. Sau đó cả hai tùy tùng của cô ta cũng cười y hệt vậy, như thể họ đang chia xẻ một trò đùa bí mật, trước khi cô nàng trưởng nhóm quay lưng về phía Sabrina và dẫn quân của mình bỏ đi.

Bị chạm đến chỗ nhạy cảm nhất, Sabrina chạy lúp xúp qua đại sảnh, hạ thấp cái ba lô xuống, như thể hi vọng che được đôi giày vải gây khó chịu này. Cô tựa người vào thanh ngang trên cửa phòng học. Qua cửa sổ cô thấy một anh chàng cao, đẹp trai. Một cậu trai đầy hấp dẫn. Cằm cương nghị, tóc xoăn, cậu tươi cười khi mắt họ gặp nhau. Lập tức Sabrina cảm thấy như mình bị tan chảy.

Tâm trạng đó bị vỡ tan khi thầy giáo đẩy cửa và làm cánh cửa đụng vào đầu cậu ta. Thầy giáo, người ốm nhom như thể ông chỉ húp dưa chua trong bữa điểm tâm, ra hiệu cho Sabrina. "Mùa hè qua rồi," ông nói, cố tạo giọng vừa vui nhộn, vừa tiên tri. "Vào đi."

Sabrina bước vào và nhận thấy căn phòng đầy những chiếc bàn thí nghiệm mặt bằng đá đối diện với một chiếc bàn giấy bằng gỗ sồi đã hư cũ và một chiếc bảng đen phía sau. Bàn được xếp thành hai hàng, mỗi chiếc bàn đặt hai chiếc khay để mổ và bốn ghế đẩu. Sabrina chiếm một chiếc ghế trống và nhìn khi thầy giáo viết "Thầy Pool" trên bảng đen với những mẫu tự nghiêng về phía sau.

"Tôi là thầy Pool," ông nói, chấm câu cái tên mình với một nét phấn gạch nhấn mạnh từng mẫu tự trên bảng. Ông quay sang cười nhạo báng vào đám học trò. "Này, tôi biết các anh chị đang hy vong tôi sẽ bỏ cả buổi hôm nay để biết tên các anh chị, nhưng thay vào đó, chúng ta sẽ bước ngay vào môn sinh vật dành cho học sinh năm thứ hai."

Thầy Pool bật tách một cây thước, loại có thể rút ngắn lại được, cho nó dài ra hết cỡ và gõ vào sơ đồ một con ếch treo trên tường. "Con ếch này là một động vật có xương sống máu lạnh. Khi chúng ta mổ xẻ loài động vật lưỡng cư này, chúng ta sẽ tìm ra hai quả thận - (gõ) - quả tim - (gõ) - và tuổi trẻ đã mất của tôi - (gõ)." Ông cảm thấy dịu đi khi nghe vài tiếng cười ngập ngừng. Thu gọn cây thước lại, ông tiếp tục, "Vì vậy nếu mỗi anh chị chọn được một bạn cùng làm thí nghiệm chung

Cả phòng im thin thít. Theo luật lệ bất thành văn của tuổi thiếu niên, "Mi đừng có mà xung phong trước," chúng hơi quay đầu đi khi mỗi đứa đều chờ người khác có quyết định can đảm đó.

Thầy Pool mím môi, "Hoặc tôi sẽ chia cặp các anh chị theo chiều cao."

Những bàn chân di chuyển khi các học sinh lao tới bắt cặp.

"Cảm ơn," Thầy Pool nói với nụ cười nhếch mép.

Sabrina nhìn sang bàn bên cạnh và nhận ra cậu trai hấp dẫn ban nãy. Cậu ta nhìn lại cô và, với một nụ cười bẽn lẽn, nói, "Này, bạn có muốn…”

"Tớ sẽ là bạn cùng thí nghiệm với cậu, Harvey," cô gái tóc nâu ban nãy kêu lên, bất ngờ hiện ra ngay khuỷu tay cậu trai. Sabrina nhận ra cô nàng là thủ lĩnh của nhóm con gái đã khinh rẻ cô trong hành lang. Harvey thoáng có vẻ bối rối, rồi cười toe một cách tốt bụng với cô nàng trưởng nhóm hoạt náo. "Được thôi."

Sabrina nổi sùng. Kẻ phá đám này đã chộp lấy Harvey ngay trước mũi cô! Sabrina đang cân nhắc những điều cô lẽ ra phải nói thì thấy một cô gái gầy gò với mái tóc đỏ xoăn xù đang tiến về phía cô. "Xin chào, tớ là Jenny Kelly. Có muốn làm thí nghiệm chung không?"

Sabrina tươi lên một cách nhẹ nhõm. "Vâng," cô nói. "Như thế quá tuyệt."

Hai cô gái tiến tới chỗ ghế còn trống trước một khay mổ đựng con ếch được căng rộng. Thầy Pool bắt đầu lừ đừ đi lên đi xuống giữa hai dãy bàn, nhìn những con ếch chết. "Bây giờ hãy làm quen với con ếch của các anh chị," ông ta thuyết giảng một cách mệt mỏi. "Nhưng chúng ta biết câu chuyện này sẽ đi đến kết thúc như thế nào, vì vậy cố đừng bị xúc động vớ vẩn nhé."

Jenny nhe răng cười và nói với Sabrina, "Gọi con ếch của mình là Tad đi. Tad Pole."

"OK," Sabrina bật cười. Rồi cô thêm, "Cám ơn vì đã chọn mình làm bạn cùng thí nghiệm với cậu."

Jenny tiếp nhận với một thái độ từng trải khó tin. "Năm ngoái tớ cũng là lính mới. Tớ hiểu nó như thế nào."

"Vậy," Sabrina đánh bạo hỏi, "mình có thể hỏi cậu một câu không? Cậu có bao giờ cảm thấy mình không hòa nhập được không?"

"Suốt," Jenny đáp đầy nuối tiếc. "Nhưng tớ không muốn hòa nhập. Tớ nghiên cứu nó và nhận ra rằng những đứa rắc rối đó có xu hướng thành công hơn nhiều trong cuộc sống sau này. Tớ nhìn vào Libby," - cô chỉ qua vai vào cô nàng trưởng nhóm hoạt náo đang chớp mắt liên hồi với Harvey - "và tớ thấy quả là bi kịch."

"Ý cậu là sao?" Sabrina hỏi, bị sốc. "Cô ta có vẻ là đứa nổi tiếng nhất trường mà."

"Chính xác. Hiện giờ cô nàng đang đạt đến đỉnh cao nhất. Từ đây sẽ chỉ là một cú tuột dốc dài, từ từ, buồn thảm."

Một khuôn mặt có mũi khoằm bất ngờ xuất hiện giữa họ. "A, nhìn này, các cô," thầy Pool nói, chỉ vào chiếc khay mổ với vẻ sững sờ chế giễu. "Các cô thọc con ếch đến chết rồi. xắt lát rồi cắt cục đi!" thầy ra lệnh một cách vui vẻ và bỏ đi.

Hai cô tập trung chú ý vào con ếch, và Sabrina nhăn mặt. "Tớ ghét làm chuyên này lắm." Cô nhíu mày. "Nếu có cách nào đó tớ sẽ làm mấy con ếch này sống lại." Cô nghiên cứu Tad cẩn thận, ngón tay cô ngoáy quanh thân thể nhợt nhạt ngâm phoọc môn của nó. "Tớ nghĩ trái tim của nó nằm đâu đây" - cô chỉ - "đây nè."

Một tia lửa nhỏ xíu bắn từ ngón tay của Sabrina sang con ếch. Làn da chết của con vật ửng lên một màu xanh khỏe mạnh, và hai chân sau to lớn bắt đầu giật giật. "Nhìn kìa!" Sabrina la to. "Tad sống lại rồi! Sao chuyện đó lại xảy ra được?" Tad lăn qua ngồi chồm chổm và thực hiện hai cú nhảy thử nghiệm.

Cạnh cô, Jenny hét lên với vẻ sung sướng và chộp lấy con ếch trước khi nó phóng khỏi bàn. "Nó là Frankenfrog ! Này, thầy Pool, con ếch của tụi em vẫn đang nhẩy nè!"

Cô gái ồn ào ở bàn bên cạnh rú lên, và thầy Pool lầm bầm giận dữ đến xem xét con ếch. "Ổ! Mike ở Cadaver Shack sắp sửa nhận được lời nhắn của tôi đây!"

Sabrina vẫn ngạc nhiên và thích thú trước việc con ếch sống lại khi cô đi vào nhà vệ sinh nữ gần nhất để rửa tay khỏi mùi phooc mon. Cách đây một giờ ngôi trường có vẻ như khủng bố cô, mọi việc bây giờ, ồ... đang nhảy tưng. Với một cảm giác tự tin vừa hồi phục, cô bước vào phòng vệ sinh...

Và bất chợt cô cảm thấy như thể mình vừa bước vào một bãi mìn. Đứng trước hai tấm gương bên trên mấy bồn rửa là Libby và mấy đứa tùy tùng, mà qua giờ điểm danh Sabrina biết được tên là Cee Cee và Jill. Mấy bồn rửa bày bừa bãi những hộp phấn mở, hàng tá son môi, và một cây son bóng thời thượng.

"Tớ không thể tin bọn học sinh năm đầu lại trông trẻ con đến thế," Libby nói khi cô nàng đang chải chuốt. Cả bọn cười ầm hưởng ứng. Tiếng cười của họ bất ngờ ngưng lại khi Sabrina bước vào. Libby thấy cô trong gương và quay lại, hỏi với giọng lạnh băng, "Bọn này có thể giúp gì đây?"

Sabrina cố mỉm cười bất chấp lời chào hỏi lạnh tanh này. "Tôi muốn rửa tay." Cô xòe hai tay ra. "Các bạn biết đó - dịch của con ếch."

Giống như một nữ hoàng bố thí cho một người bị hủi, Libby bước sang một bên và ra hiệu về phía bồn rửa. Sabrina bước tới và bắt đầu kỳ rửa hai bàn tay.

"Bạn có biết," Libby bắt đầu một cách lịch sự quá mức, "nếu bạn bốc mùi, theo tôi thì không công bằng nếu như trách móc con ếch." Jill và Cee Cee che miệng cười sặc sụa.

Cơn giận bừng lên trong lòng Sabrina. Trước khi nhận ra nó, cô đã trả miếng, "Phải, ít nhất thì tôi cũng không phí tiền vào ba cái nước hoa cạo râu để gợi tôi nhớ về một tên con trai nào đó đã đá tôi hồi hè năm ngoái."

Hàm dưới của Libby trễ xuống, và đôi mắt cô nàng bừng lên cơn giận bất ngờ. "Làm sao bạn biết được chuyên đó?"

Đàng sau cô nàng, Jill và Cee Cee ra hiệu giữ im lặng bằng ngón tay đặt lên miệng.

"Tôi... tôi không biết," Sabrina nói, ngớ người ra. Tại sao cô lại nói chuyện đó với Libby? Tuy là người lạ, cô cũng biết rằng những gì cô nói đều trúng chóc. Nhưng làm cách nào cô biết? Cô cố tìm một câu trả lời. "Khứu giác tuyệt vời đã mách bảo cho tôi". Câu này thậm chí với Sabrina cũng có vẻ không thể chấp nhận được.

"Ừ, phải," Libby nói với một nụ cười nhếch mép.

Sabrina vội lau khô hai tay bằng chiếc khăn giấy. "Tôi phải đi." Cô bước càn qua chỗ Libby. Một thoáng thù hận khiến cô bé hất mặt lên. "Ngửi bạn sau nhé."

Libby chiếm hết chỗ trước gương, rồi khẳng định lại quyền kiểm soát tình hình của mình. Cô ta chỉ ngón tay một cách đầy uy quyền vào Sabrina. "Đợi đấy. Không được vào đây nữa. Từ bây giờ trở đi, mi phải dùng nhà tắm dành cho bọn dở hơi." Rồi, cùng nhau, cô ta và những tùy tùng quay lại chuyện làm dáng của họ, hạ một bức tường khinh miệt giữa họ và vật tế thần mới ở chốn sân trường này.

Sabrina nhíu mày. Rồi nhái theo cử chỉ kênh kiệu của Libby một cách nhạo báng, cô chỉ ngón tay của mình múa một vòng trong không khí rồi mới chĩa thẳng vào lưng cô gái tóc nâu trước khi quay lưng bỏ đi.

Tiếng la kinh hoàng của Libby khiến Sabrina quay lại. Như thể theo ý muốn riêng, bàn tay của Libby di chuyển thỏi son ngang dọc khắp mặt cô ta bằng những cú giật nhè nhẹ, để lại những vết son lem luốc trên mũi, má, cằm - khắp nơi, trừ môi cô ta. Libby kinh hoàng nhưng không thể dừng bàn tay của mình lại được.

Sabrina lẻn ra khỏi phòng vệ sinh thật nhanh. Cho dù cô có dè chừng những ngạc nhiên đến cỡ nào trong ngày đầu tiên tại trường Westbridge, thì chúng cũng chẳng là gì so với chuyện quái gở đang xảy ra đây.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.