Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10

❊ ❊ ❊

Image

Salem nhảy tung lên không, lẩn tránh cái cánh tay dài mập mạp đang dứ nắm đấm về phía nó. "Đồ ghé lở, đồ bọ chét cắn, cái thứ dây đàn thụ cầm bẩn thỉu kia!" Drell gầm lên, chân bước loạng choạng, lao tới Salem, những cánh tay giang rộng, mấy ngón tay sẵn sàng để túm bắt và bóp nát.

"Cứu tôi!" Salem tru tréo và phóng thẳng vào phòng Sabrina.

Drell đuổi theo, nhưng Zelda đã vung bàn tay lên, tạo một lực cản ở ngay cửa ra vào, chặn ông ta lại.

"Để ta vào. Tôi cần ăn gỏi con mèo đó!", Drell nạt lớn.

"Ông sẽ không làm như thế !" Zelda nói nghiêm trang.

" Có chuyện gì thế, Drell?" Hilda gặng hỏi.

Drell chợt đứng sững, như vừa chợt nhận ra việc mình đang làm. Ông ta đứng thư giãn một hồi lâu cho bình tĩnh lại. Hếch mũi lên đầy uy quyền, ông ta xốc lại chiếc áo bằng lụa màu xanh và nói bằng một giọng đầy tính toán. "Với tư cách là người đứng đầu Hội Đồng Phù Thuỷ, tôi lệnh cho bà mở lối ngay."

"Đừng hòng!". Sabrina bước tới trước, lấy cả thân mình chắn lối. Cô cũng không rõ lòng can đảm từ

đâu quay lại. Nói thật, Drell là kiểu người sẵn sàng biến bất cứ ai dám cãi lại ông ta thành một con chó Chihuahua biết vâng lời. Sabrina cố trụ vững trong một chốc, khi thấy không có chuyện gì xẩy ra, cô nghếch mặt lên nói. "Tôi không biết có chuyện gì xẩy ra, nhưng ông không được phép đến gần Salem!"

"Cô nói cho ông ấy nghe" giọng Salem vẳng ra từ tít góc xa căn phòng nhỏ của Sabrina.

Zelda cũng bước tới trước mặt Drell. "Ông có thể giải thích đây là chuyện gì không?"

"Chuyện này.." Drell gầm gừ, rồi kết thúc bằng một tiếng gào. "Không phải là chuyên của các người!"

" Này, Hội đồng hay không Hội đồng thì ông cũng đang ở trong nhà tôi. Và ông nợ chúng tôi một lời giải thích thông thường," Zelda nạt lại.

Drell nghiến chặt hai hàm răng, môi dưới của ông ta trễ xuống. Ông ta khụt khịt mũi một cách khinh miệt, nhưng vẫn đứng im lìm như một bức tượng đá.

"Chị không thể buộc anh ấy nói gì lúc này đâu", Hilda nhận xét. "Anh ấy dám đứng như vậy vài ngày lắm. Nhưng em biết có một người mà chúng ta có thể nói chuyện." Bà bật ngón tay vào phòng của Sabrina. Salem đã trôi bềnh bồng ra, một bàn tay vô hình đang nắm lấy gáy nó.

"Này," Con mèo càu nhàu. "Nếu biết phải bay thế này, tôi đã sắm một chiếc chuyên cơ".

Salem trôi tới trước Zelda rồi dừng lại. "Salem, vì sao mi lại sang Thế Giới Bên Kia ?"

Salem mở miệng định nói nhưng Drell ném cho nó một tia nhìn sấm sét. Con mèo ngậm miệng lại, không thốt ra một lời nào.

" Salem, đã có chuyện gì?" Zelda gặng hỏi.

Drell tiến lên phía trước, choàng một cánh tay qua vai Zelda. Ông ta cúi xuống cười với bà. "Không có gì đâu", ông nói, ra dáng vui vẻ. "Phải vậy không?" ông ta nói thêm với Salem.

Salem gượng cười. "Không có gì hết, hê hê. Không có gì xảy ra hết, ngoại trừ, có thể là... sự qua đời của một con thú nuôi vô tội..."

Hilda thấy phát khùng. Bà co ngón tay lên cò súng và hướng vào dầu Salem:"Mi có năm giây, cái trái cầu lông này!"

"Không phải lỗi của tôi, thật đấy" Salem la lên và thụt lùi. "Libby đã lừa tôi!"

Một tiếng gầm vang dội khắp cả dãy hành lang, Drell sa sầm nét mặt, trông đầy cuồng nộ. Ông ta vung cánh tay về phía Salem, như để phóng ra một trái cầu ma thuật khổng lồ".

Chẳng có gì xẩy ra.

Và rồi Drell hắt hơi. Salem nhìn ông ta với một sự thoải mái trơ tráo. "À, tôi quên. Ông bất lực rồi". Hắn cười với Hilda. "Ông ta không làm hại tôi được đâu. Bà cho tôi hạ xuống được không?" Kinh ngạc, Hilda bật tay, và Salem từ từ hạ xuống trên chiếc hòm mây ở góc cầu thang.

Cả ba nữ phù thủy chầm chậm quay nhìn ông phù thuỷ khổng lồ. Hilda phá tan sự im lặng. " Thật thế sao, anh Drell?"

Drell, vẫn ngoan cố câm lặng, chợt đỏ lên như tôm luộc và nhìn trừng trừng vào con mèo. Rồi ông hắt hơi bốn cái liền và kết thúc bằng một cú khịt mũi kéo dài, nghe hệt như tiếng còi hụ.

"Yup", Salem cợt nhạo, hắn liếm chót đuôi nhưng mắt vẫn nghi ngại nhìn Drell. “Mất sạch quyền năng. Mất hết về tay một con bé, hết rồi."

Cả thân người Drell run lên vì cơn giận dữ đang kìm nén khi ông ta nhìn tới Salem. "Biến mi thành một con mèo thật quá tốt cho mi! Lẽ ra ta đã phải biến mi thành món sốt cà...ACHOOY”

"Sao không nghĩ trước đi, lúc ông vẫn còn là một vị Chúa tể Quyền Uy ấy." Salem rừ rừ.

Hilda búng ngón tay và một bàn tay vô hình lại tóm gáy của nó lên. "Này con mèo, đừng có giở trò nữa! Kết thúc câu chuyện đi!"

Lại bị treo lửng lơ giữa khoảng không, Salem buông tiếng thở dài. "Libby hứa trả lại cho tôi quyền năng pháp thuật, nếu tôi đưa cô ta đến gặp Drell. Nhưng trước khi mở cái vạc ra, cô ta đã tống tôi về lại trong phòng chứa đồ."

Sabrina thốt lên. "Cái vạc à ! Vạc nào vậy?"

"Cái vạc trên bàn viết của cô, chứa đầy virus spellfluenza."

Zelda tái mặt. "Mi không muốn nói là cô ta đã mang vi khuẩn bệnh cúm đến cho Drell đấy chứ....?"

" Và làm cho ông ấy nhiễm bệnh?" Hilda tiếp lời.

"Khi Drell hắt hơi 'poof'", Salem kết thúc, và, như để thêm gia vị cho câu chuyện, Drell lại hắt hơi, lần này mạnh đến nỗi ông ta phải nhảy dựng lên. Khi Drell dùng ống tay áo chùi mũi, Sabrina quay phắt đi trong một cảm giác gớm ghiếc khó tả. Lúc cô quay lại, ông ta vẫn còn đứng cạnh Hilda, hai bàn tay nắm chặt vào nhau, đầu quay chỗ khác nhưng vẫn ngẩng cao, cằm vươn ra - một bức chân dung của kẻ vừa bị tra tấn, nhưng vẫn đầy kiên định.

Hilda đặt bàn tay nhỏ bé của bà lên bàn tay phốp pháp của ông ta và nói dịu dàng: "Đừng buồn, Drell. Dù có quyền năng hay không quyền năng, em vẫn sẽ ở bên anh"

"Thật là một cử chỉ hào hiệp, nhất là khi anh không có quyền gì để ngăn em lại", ông ta đáp cũng nhẹ nhàng như vậy, nhưng cũng có một phần mai mỉa bên trong. Ông ta giơ một bàn tay lên trong một cử chỉ biết ơn, rồi đặt nó lên trán, ngã mình vào Hilda và nức nở. "Ôi, Hilda, Hilda, Hilda! Anh phải làm gì đây?" Cái thân hình to lớn run lên khi ông ta khóc như một đứa trẻ.

Hilda thu hết sức và cố lắm mới đẩy được ông ta nhúc nhích. "Anh có thể khởi đầu bằng cách tránh xa tôi ra, và dậy cho mấy khúc giò của anh khéo léo hơn". Drell có vẻ đã thu mình trở lại. Ông ta nhìn bà với đôi mắt mở to và sũng nước. "Anh cảm thấy chán nản lắm. Anh cần được an ủi."

"Anh cần trị bệnh ấy," Hilda phản bác.

Sabrina thu một hộp giấy nhỏ vào tay. "Ông ấy cần một chiếc khăn."

"Sabrina!", Zelda nói. "Quyền năng của cháu đã được phục hồi!"

Sabrina ngạc nhiên đến độ buông rơi hộp khăn giấy xuống. "Ô là la, cô nói đúng quá!" Sabrina đưa hai ngón tay trỏ lên và cười với chúng, cứ như chúng được làm bằng vàng. Cô đã thấy thiếu ma thuật của mình biết mấy. "Cháu lại là phù thuỷ!"

Drell lẩm bẩm. "Tôi xin chúc mừng". Rồi ông ta cúi người xuống, nhặt chiếc hộp đựng khăn giấy lên. Lấy một chiếc khăn ra, ông ta hỉnh mũi, rít lên như một chiếc còi tàu trong vịnh biển mù sương.

"Cũng phải," Zelda trầm ngâm. "Khi Drell hắt hơi, quyền năng của ông ấy bay sang kẻ phàm nhân đứng gần đó nhất."

"Và do quyền phép của anh ấy mạnh hơn của Sabrina rất nhiều, nó đã tống quyền năng ra khỏi Libby và trở về với Sabrina!"

"Nó phớt lờ tôi luôn", Salem than vãn. "Chẳng ai thèm nghĩ đến một con mèo khốn khổ"

"Libby đã đạt được quyền năng tối thượng nhanh hơn là cô ta tưởng." Sabrina nhận xét. "Thật dễ sợ."

"Và nguy hiểm nữa." Zelda bổ sung. "Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải khuyên cô ta từ bỏ những quyền năng ấy."

"Libby ư? Tự nguyện từ bỏ cái thứ quyền năng sẵn sàng thỏa mãn mọi ý thích của cô ta?" Sabrina lắc đầu. "Không chắc đâu."

"Tôi sẽ thuyết phục cô ta," Drell nói với giọng trầm, đầy đe doạ. "Cứ để tôi tới đó. Tôi sẽ thu hồi lại quyền năng, dù có phải xé cô ta thành từng sợi..." Mũi ông ta co giật liên tục. "...NHỎ!", cú hắt hơi bùng ra, và Drell làm rơi chiếc hộp đựng khăn. "Tôi căm thù chuyện này!", ông ta gào lên, chân dẫm thình thịch tức tối.

Hilda cười độ lượng với người bạn trai cũ của mình. "Drell, biết điều chút đi. Cô ta sẽ biến anh thành một cái lò nướng bánh, trước khi anh đến cách cô ta ba mét. Cô ta hiện là một trong những phù thủy quyền năng nhất còn tồn tại, nhớ chưa?"

"À, cứ nói nữa đi", Drell lại lượm hộp đựng khăn giấy lên và lặp lại cú kéo còi, trông đầy tuyệt vọng. Lần đầu tiên trong quãng đời phù thủy của mình, Sabrina cảm thấy thương xót ông ta.

"Vậy chúng ta làm gì đây?" cô bé hỏi. "Quyền năng của Drell bây giờ đã nằm trong tay một cô ả hoạt náo điên rồ, với cuồng vọng muốn thống trị cả thế giới. Cháu không biết có chuyên gì kinh khủng hơn thế nữa."

Hilda quay nhìn vào phòng chứa đồ. Gương mặt bà lộ vẻ kiên định, nhưng không tường minh cho lắm. "Làm tất cả những gì có thể, cô nghĩ như vậy." "Đúng thế", Zelda đồng tình." Nếu giới phù thủy trên toàn thế giới bị kiểm soát bởi một phàm nhân, nó sẽ gây tổn hại khôn lường cho cả hai thế giới tự nhiên và siêu nhiên".

"Còn chưa kể đến chuyện có vô số phù thuỷ sẽ bị cô ta vạch mặt, kể cả chúng ta nữa", Sabrina bổ sung. Ỷ nghĩ bị gọi là "đồ quái gở" ở trường khiến bụng Sabrina co thắt. Libby gọi cô như vậy đã đủ lắm rồi. Còn nếu ai cũng làm thế... cả Harvey cũng gọi như thế... chắc cô chết mất.

Hilda nhăn mặt. "Phải, tôi không nghĩ là thế giới này đã sẵn sàng nhận biết sự thực về Michael Jackson, Roseanne và Bill Gates."

Sabrina quay sang bà cô. "Bill Gates cũng là phù thủy?"

Hilda nhìn cô cháu với vẻ không tin. "Thế cháu nghĩ, bằng cách nào hắn lại trở thành một gã tỷ phú có chín tỷ đô la?".

"Cháu không nghĩ Windows 95 bán chạy chỉ vì nó độc đáo đó chứ, phải không? Mấy trò bẻ khoá ma thuật rất thịnh trong Silicon Valley"

"Các bà ơi..." Drell chen ngang.

"Coi kìa, blubbo!" Salem phì ra. Tình trạng thiểu năng của Drell khiến con mèo tỏ ra hỗn xược lạ thường.

"OK, các bà và hũ bơ tương lai kia," Drell nói, cúi mình về phía Salem, "liệu chúng ta có thể ngắt ngang món đó và đi giải cứu cho vũ trụ này không? Trong lúc vẫn còn ai đó để giải cứu?"

Sabrina gật đầu đồng ý, cho dù cái ý nghĩ phải đối đầu với Libby Chessler đang nắm giữ quyền phép của Drell cũng đủ làm cho cô tê liệt. "Đi thôi."

Mọi người gật đầu. Sabrina cầm lầy tay nắm của căn phòng nhỏ và đẩy cho cánh cửa mở ra. Họ tiến vào từng người một, Sabrina đi sau cùng. Khi đóng cửa, cô nghĩ. Sau vụ này thì mấy truyện kinh dị của Stephen King cũng chẳng thể làm cho mình sợ nữa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.