_003.jpg)
Cô nghĩ sao?", Salem gừ gừ.
"Ôi, Salem, đẹp tuyệt vời!", Sabrina thở ra.
Mấy bà cô đã thay đổi hoàn toàn ngôi nhà Victoria cổ kính của họ, và lần này họ làm thật hoàn hảo - không còn bóng dáng của mấy cây đèn huỳnh quang một oát.
Những cặp nến trắng rọi sáng trong vô vàn cửa sổ của ngôi nhà cổ. Những nhánh trường xuân thả rơi từ dưới mái vòm, còn một vòng hoa quấn quanh chiếc nơ đen trang trí trước cửa.
Lối vào nhà được tô điểm bởi những chiếc đèn toả sáng- được chế bằng những cây nến cắm trong cát và bao bọc bằng giấy trắng. Khi Sabrina bước vội lên cửa, cô nhận ra một bông tuyết vừa rơi vào miệng. Liệu đây có phải là ngôi nhà duy nhất trong thành phố có tuyết rơi?
Mùi quế bay thoang thoảng trong khi cô nhẹ nhàng mở cửa.
Mấy bà cô đang trang trí một cây thông cao lớn ... bằng tay.
"Thôi ăn bỏng ngô đi, Hilda", Zelda nói bực bội. "Nếu không sẽ chẳng còn mây cho cây Giáng sinh đâu".
Và phía trên ngọn lửa đang reo có treo một chiếc tất dài màu đỏ với chữ s bằng lụa trắng được đính vào.
"Tất của ta!" cô bé la lớn và lao vào phòng. Mẹ đã đan cho cô chiếc tất này khi cô lên sáu. Chữ s trên tất đã hơi mờ, và đường đan cũng không thẳng thớm cho lắm - ờ thì mẹ cô cũng chẳng phải là người thiệt khéo tay - nhưng điều đó càng làm cho nó đặc biệt hơn.
"Sabrina- cháu đã về!", cô Zelda thốt ra.
"Cháu thấy thế nào?", Hilda nôn nóng hỏi, "Tụi cô làm lần này có được không?"
"Dạ, tuyệt vời!", Sabrina nói. "Nhưng cô tìm thấy cái này ở đâu vậy?", cô đưa chiếc tất ra.
"Tụi cô đã gọi cho cha cháu." Hilda giải thích. "Ông ấy đã lấy vài món đồ cũ trong kho và gửi cho cô. Ông ấy còn gửi thêm thứ này nữa".
Bà đưa ra một hộp giấy đầy những thứ trang trí. Sabrina nhấc một chiếc ra. Đó là một ngôi sao quăn queo, cắt từ giấy đỏ mà cô đã vẽ đầy những tia sáng và hoa lá lên trên. Cô đã làm để tặng cho cha mẹ từ hồi mẫu giáo - cô không tin nổi là họ còn giữ những vật này. Mà thực ra thì hình như cha mẹ đã giữ lại mọi thứ. Có một chú Rudolph cô nặn bằng đất sét. Rồi trái táo đỏ bằng lụa - để nhớ tới "Big Apple" mà họ đã mua khi ghé lại New York trong Lễ Tạ ơn.
"Ôi, mấy thứ này tuyệt thật!", Sabrina nói. "Cháu có thể treo lên cây không?"
Zelda cười và treo một ngôi sao làm bằng tăm lên cành thông và xịt mầu bạc vô đó. "Thì nó sinh ra là để làm như vậy mà".
Cùng nhau họ treo những món đồ trang trí lên cây thông.
"Cô cũng hơi lo lo trong vụ này", Zelda thú nhận khi họ cùng làm việc. "Cô nghĩ mấy món đồ sẽ làm cháu nhớ nhà và nhớ lại những Giáng sinh cháu đã sống cùng cha mẹ".
Sabrina gật đầu và treo món đồ quý giá của mình lên. Một khung ảnh hình ngôi sao sơn đỏ. Vài vệt xước còn trông rõ quanh viền khung. Còn trong hình là cô bé Sabrina năm tuổi đang đứng giữa cha và mẹ. "Dạ cũng có đó. Nhưng chúng cũng làm cháu thấy hạnh phúc nữa".
Nồng nhiệt, cô chạy ùa lại ôm lấy hai bà cô.
"À, nhân tiện, còn có một món quà cho cháu đây", Hilda đưa ra một chiếc hộp gói giấy vàng thắt nơ đỏ đẹp chưa từng thấy.
Nhưng trước khi Sabrina kịp mở hộp ra, chuông cửa đã reo vang.
"Để cháu", Sabrina nói và vội vã ra mở cửa.
Harvey.
Cậu đứng đó trong ánh sáng của hiên nhà, trông hơi bị lạnh, với những bông tuyết rơi trên tóc, còn tay cậu dấu sau lưng.
"Hullo Sabrina!", cậu ngượng ngùng chào.
Sabrina thật sung sướng khi thấy cậu, nhưng thay vì nói điều đó, cô lại thò đầu ra khỏi cửa và nhìn ngó xung quanh. "Thế," cô bé nói, "cái đoàn quân ái mộ của cậu đâu rồi?".
Harvey nhún vai trong lúc một thoáng đỏ hiện lên trên má. "Biến rồi. Họ chỉ thích mình vì giọng hát ... mà thực ra là giọng của Elvis".
"Ồ, tệ thật đó".
"Không, đâu có", Harvey khẳng định. "Mà nữa, cậu biết là đám đông luôn khiến mình thấy ngượng ngùng. Mà nữa, cậu là người ái mộ duy nhất mà mình để ý. Giống như lời của bài ca," cậu ngượng nghịu nói thêm. "Anh có một Giáng sinh buồn khi vắng em.."
Nụ cười của Sabrina hé lộ cho cậu biết cô nghĩ những gì.
"Thế cậu vào nhà chứ?"
"Tuyệt".
Nhưng cậu không bước vào. Cậu vẫn đứng nguyên tại chỗ.
"Um, Harvey?"
Harvey ngần ngừ một chút rồi dúi một gói nhỏ vào tay Sabrina. "Chúc Giáng sinh vui vẻ, Sabrina".
Sabrina mỉm cười khi nhìn xuống gói giấy nhàu nhò, chắc cậu đã tự gói.
"Mình đoán là cậu cũng để ý tới cái gói đựng thực phẩm mà mình tha lôi đi khắp nơi", cậu nói khi cô bé xé giấy bọc. "Mình làm cái này cho cậu, nhưng mình đã sợ là làm không kịp".
Cô mở hộp ra. "Ôi, găng tay".
"Mình thấy cậu hay để tay bị lạnh", Sabrina giải thích, "nên mình đã làm găng tay cho cậu... mẹ đã dạy cho mình khâu vá. Nhưng mình phải giấu tụi bạn". Cậu nhún vai. "có vài đứa chẳng hiểu khâu vá là gì. Dẫu sao thì cũng là món quà đặc biệt".
Sabrina giơ món quà lên. Thực ra có tới hai đôi găng, có điều... hai chiếc găng có ngón khâu dính vào nhau. Cô ngước lên với cái nhìn dò hỏi.
"À, là để tụi mình có thể nắm tay nhau", Harvey giải thích.
"Ôi, Harvey, thật sao?", cô ôm nhanh lấy cậu.
Rồi cậu nhìn cô chờ đợi.
Một món quà! Cô vẫn chưa hề tặng quà cho cậu, ngoại trừ giọng ca của Elvis, và cô không thể nói với cậu về chuyện đó. Cô thu tay ra sau lưng và mau chóng biến ra một chiếc hộp được gói ghém kỹ càng.
Nhưng mình xếp quà gì vào trong nhỉ? Cô nghĩ trong khi trao chiếc hộp cho cậu.
Dao cạo râu? Cô nghĩ nhanh trong lúc cậu bạn mở dây buộc, và biến ra một chiếc lọ nằm trong hộp.
Không, thứ đó ngán quá.
Một bộ đồ nghề để cậu tự chế tạo mồi câu, cô nghĩ và đặt ngay món quà vào trong hộp. Nhưng nếu cậu ấy không thích câu cá thì sao?
Cậu đã giở nắp hộp ra.
Đó là cơ hội cuối cùng. Nhanh lên...
Cô nháy mắt.
"Wow!", Harvey nói, lấy món quà ra. "Đúng là thứ mình mê"
Sabrina cười. Ngay chóc. Cô đã tặng cậu một thứ mà không ai khác có thể cho cậu được.
Một bức hình chụp cô và Harvey được đóng khung.
"Nhưng mình không nhớ là đã chụp bức hình này" cậu nói hơi bối rối.
"Um, mình nghĩ là mấy bà cô đã chụp nó lúc tụi mình không để ý", cô nói. "Cậu vào nhà chứ?"
Harvey cười. "Tuyệt".
Sabrina nắm lấy tay áo cậu và kéo vào nhà.
"Ah, đúng là khách được trông chờ", cô Zelda chào đón họ. "Một cậu thanh niên cao ráo để đặt ngôi sao lên đỉnh cây thông".
Lúc Harvey ra giúp mây bà cô, Sabrina ngồi xuống trường kỷ để mở món quà Hilda đã trao cho cô trước khi Harvey tới.
"Salem," Sabrina hỏi khẽ khàng. "Có phải của mi không?"
"Không có," Sabrina nói. "Quà tôi tặng cô nằm dưới gốc cây kìa. Gói trong giấy in hình thằng nhóc Garfield".
"Cô Zelda, cô Hilda", Sabrina nói chầm chậm. ”Có phải quà của mấy cô không?”
"À, không, không phải quà của tụi cô đâu", cô Zelda
đáp. "Một quý ông lịch thiệp đã ghé qua cách đây khoảng một giờ. Ông ấy nói tên là Kris".
"Kris?", Sabrina bối rối nói. "Cháu không biết Kris nào hết".
"Vậy sao? Kỳ thiệt", Zelda nói. "Cháu có chắc không? Ông ta trông rất dễ nhận ra- râu trắng và mắt thiệt là xanh. Ông ấy nói đã làm việc cùng cháu trong siêu thị".
Ông lão đóng Santa ư?!
"Cháu đoán là mình biết cô đã nói tới ai rồi," cô bắt gặp cái nhìn dò hỏi của Harvey và giải thích, "ông ấy là Santa của siêu thị".
Harvey gật đầu. "Mình đã gặp ông ấy. Ông ấy hay lắm. Trông như thật".
"Ông ấy cũng vào loại đẹp trai đó chứ, " Hilda nói thêm, đưa cho Harvey một ly rượu trứng. "Em thấy khoái cái kiểu ông ấy lắc bụng khi cười. Chị thấy sao, Zelda?"
"À, ông ấy thật tốt bụng. Thực ra, nếu ông ấy không quá trẻ so với chị...." rồi bà cười hinh hích. "Nhưng chị nghĩ gì thế nhỉ? Ông ấy đã có vợ rồi. Ông ta nói là nếu không đi ngay thì những điều bất hạnh sẽ chờ chực ông ấy suốt đêm nay".
Kris Kringle : một biệt danh khác của Santa Claus - ông già Noel. Được để yên một lát, Sabrina mở món quà tặng. Khi nhấc nắp hộp lên, cô ngớ người ngạc nhiên. Người đó là ai?
Đó là món quà tặng kỳ dị nhất mà cô từng được nhận.