Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

❊ ❊ ❊

Image

Xin chào, ông Franklin," Sabrina nói, cười ngoác miệng, cố giấu nỗi lo lắng.

Franklin mỉm cười đáp lại và lật đật đứng lên. "Chào cô gái," ông ta nói với một cái cúi đầu lịch lãm.

"Sabrina," cô nói. "Tên tôi là Sabrina."

"Rất hân hạnh, Sabrina."

Cô cảm thấy hai má nóng bừng. "Cám ơn, ông Franklin," cô nói cùng một nụ cười. "Vậy ... chúng ta phải chờ cho đến khi cô Zelda của tôi trở về. Cô ấy sẽ cố nghĩ ra cách để, ơ ... à, cách để đưa ông trở lại Philadelphia."

"Nhưng tôi vẫn không hiểu làm sao tôi đến được đây."

Kéo dài thời gian, Sabrina lôi ra một cái ghế và ngồi xuống, Franklin cũng ngồi xuống ghế của ông và chờ Sabrina trả lời.

"Ông Franklin," cô ngập ngừng, "nói thật với ông ... cả tôi cũng thực sự không hiểu. Xem nè ... rất nhiều chuyện xảy ra quanh đây tôi không hiểu được."

"Phải thừa nhận là tôi cũng nhận thấy như vậy," Franklin nói, nhìn chiếc lò vi ba với vẻ cảnh giác. "À này, cô gái, đó là cái gì vậy, ...cái hộp om sòm hả? Lúc nãy, nó tạo ra một tiếng ... tiếng ... ùng ục thật kinh khủng."

"Ồ, đó là cái ..." Sabrina chợt ngừng lại, nhận ra điều đó không có ý nghĩa đối với ông ta. Nên cô nói. "Nó là một cái lò, ông Franklin. Nó làm mọi thứ nóng lên rất nhanh."

Salem nhảy phóc lên chiếc bàn nhà bếp, ngồi xổm, đối mặt với Franklin và Sabrina.

"Vậy à?" Franklin hỏi, bất ngờ nhìn chiếc lò vi ba với vẻ thích thú hơn là sợ hãi. Ông nghển cổ tới trước và nhìn chiếc lò qua cặp kính. "Hừm, ... nhanh cỡ nào?"

Sabrina cứng người tại chỗ một lát, tự hỏi cô nên làm gì đây. Cô đang tán dóc, hoàn toàn tình cờ, về một cái lò vi ba ... với một người bất ngờ xuất hiện từ năm 1776. Điều gì sẽ xảy ra nếu như họ không thể xóa sạch ký ức của Franklin trước khi đưa ông ta trở lại ... nếu họ có thể đưa ông ta trở lại. Bất cứ điều gì cô nói với ông ta đều có thể tác động mạnh mẽ đến lịch sử Hoa Kỳ.

Đồng thời, cô cũng nhận ra mình không thể bảo ông ta ngồi yên lặng bên bàn, cấm hỏi. ít nhất cô phải trả lời một số câu hỏi của ông ta ... đúng không? Làm sao cô có thể đứng đó với cái miệng há hốc ngơ ngẩn thế này? Chẳng chóng thì chầy, ông ta sẽ nhận ra mọi việc không phải như ông ta từng biết... can cớ gì phải giả bộ như thế ông ta vẫn đang còn trong năm 1776 đây?

"Nếu ông muốn, ông Franklin," Sabrina thình lình lên tiếng, "tôi sẽ pha cho ông một tách trà, để ông có thể thấy nó nhanh đến cỡ nào."

"Ô, phải,... phải, một tách trà là rất hay, cám ơn," ông nói, gật đầu và mỉm cười một cách nôn nóng, cứ nhìn cái lò mãi.

Sabrina đến bên tủ, lấy ra chiếc cốc, rồi đi đến bồn múc đầy cốc nước. Khi cô quay qua mang nó đến lò vi ba, cô ngạc nhiên khi thấy Franklin trố mắt nhìn cô đầy nể phục, mồm ông há hốc.

"Nước của cô," ông nói đầy sửng sốt. "Nó chảy ... thành một dòng ... mà không cần bơm."

Cô phớt lờ ông ta. Đơn giản vì cô không muốn dính vào khía cạnh phức tạp của hệ thống cung cấp nước. "Tôi sẽ đun sôi tách nước này trong lò vi ba," cô nói khi bật mở lò, đặt chiếc cốc vào, và đóng cửa lại. Nó kêu bíp bíp vài lần khi cô đụng vào những nút thích hợp, rồi bắt đầu kêu ùng ục khi cô đụng vào nút KHỞI ĐỘNG. Cô mở cái tủ, ngó vào bên trong rồi hỏi. "Ông thích uống loại trà nào, ông Franklin? Chúng tôi có trà chanh này, trà quế này, trà hướng dương này, và ... trà dược thảo." Cô quay sang ông mỉm cười, chờ ông trả lời.

Cặp lông mày rậm trắng xóa của ông nhíu lại, khi

Ông mấp máy môi. "Tôi ... tôi ... tôi, tôi cũng không biết thứ nào ..."

"Dùng trà hướng dương đi," Salem nói.

Giật mình, quay quanh đối diện với con mèo trên bàn.

"Thứ đó hình như được tất cả các vị khách của chúng ta ưa chuộng," Salem tiếp tục nói sốt sắng. "Với lại ... mọi người đều ghét cái thứ dược thảo lắm."

Franklin kêu lên một tiếng nghe như "Bleck!" Rồi té lăn xuống ghế, rớt luôn xuống sàn cùng với tiếng 'rắc' của chiếc ghế gỗ.

"Ôi, ông Franklin!" Sabrina kêu lên khi cô xông tới cạnh ông.

Ông ta lăn ra khỏi chiếc ghế, và Sabrina giúp ông đứng dậy. "Không sao, không sao," ông nói. Ông sửa lại cái kính, rồi đưa tay vuốt ngược lên đỉnh đầu hói. "Chỉ là do ... tôi nghĩ tôi đã nghe ..." ông chỉ ngón tay run rẩy vào Salem.

Salem ngồi xổm và nói, "Xin lỗi, tôi chỉ thử tỏ ra hữu ích thôi."

"Nó biết nói" ông buột mồm, thối lui trước Salem. "Con mèo này! Rõ ràng nó nói chuyện với tôi! Làm sao một con mèo lại có thể ..."

Lò vi ba phát ra một tiếng bíp dài, rền vang từ phía sau Franklin, khiến ông giật mình nhảy tới phía Salem. "Coi chừng cái chân ông đó!"

Franklin đứng như trời trồng, miệng há hốc nhìn Salem chòng chọc, nghiên cứu con mèo. “Nó là đồ thật mà," ông thì thầm, quay sang Sabrina. "Ma thuật nào đã khiến một con mèo biết nói vậy?"

Sabrina cau có với Salem, lầu bầu. "Coi bộ mi giúp được nhiều đó."

"Cô không thấy chuyện này đáng kinh ngạc sao, Sabrina?" Franklin hỏi. Hai mắt ông ta trợn tròn còn hơn cặp kính trên mũi.

"Không, đâu có gì đâu," cô đáp. Sabrina lưỡng lự muốn nói cho ông ta hay sự thật. Mấy người trong thời đại của ông ta chẳng lễ độ gì cho lắm với dân phù thuỷ. Nhưng cô nghĩ rằng bất kỳ ai dám bước vào một cơn giông và thả một cánh diều gắn kim loại chỉ để xem những gì sẽ xảy ra, nhất định phải có một đầu óc phóng khoáng. Cô quyết định dẹp bỏ mọi e dè và nói với cho ông ta mọi sự, nhưng lại thận trọng lựa lời. "Nếu ông hứa không thiêu tôi trên cọc, hay đại loại như thế, tôi sẽ nói sự thật cho ông nghe, ông Franklin. Đó là phép thuật phù thuỷ." Khuôn mặt cô hơi cau lại trong khi chờ phản ứng của ông ta.

Franklin xoa cằm khi khi nhìn con mèo đầy ngẫm nghĩ. "Hưm ... tôi chưa từng tin bất kỳ câu chuyện phù thuỷ và hay bùa phép nào hết. Nhưng một con mèo biết nói... đó thực sự là một hiện tượng ...mà không có cách giải thích nào khác ngoài phép thuật phù thủy." Ông lại quay sang Sabrina. "Cô nói với tôi, cô gái trẻ, rằng ... cô là một phù thuỷ ?"

Cô gật. "Cũng như cô Hilda và cô Zelda vậy." "Hilda hả?"

"Em của cô Zelda. Cô ấy đang nằm trên giường trên lầu. Cô ấy, ơ ... không được khỏe."

"Vậy phép thuật phù thuỷ này có liên quan gì tới việc biến mất kỳ lạ và bất ngờ của tôi khỏi Philadelphia không?"

Sabrina thở dài và lại gật đầu. "Sao ông không ngồi xuống, ông Franklin? Tôi sẽ làm cho ông một tách trà và sau đó kể cho ông nghe toàn bộ câu chuyện."

Một giờ sau, Benjamin Franklin đã khiến Sabrina kinh hãi cực độ khi chơi trò Monopoly.

"Tôi có đủ tiền để mua ... Park Place," ông nói một cách trầm ngâm. Ông nhướng mày nhìn Sabrina. "Đó có phải là việc đáng làm không?"

"Mua Park Place à?" Sabrina đáp. "Vâng, đó là một việc rất đáng làm." Cô mỉm cười, lắc đầu. Franklin đã có Boardwalk, Marvin Gardens, bốn khách sạn, và tất cả các tuyến đường sắt.

Qua bữa uống trà tại bàn nhà bếp, Sabrina đã nói với Franklin tất cả về những cơn nấc cụt ma thuật của Hilda, chính nó đã chuyển ông ta từ năm 1776 đến năm 1997. Cô chỉ không nói với ông ta về mấy cuốn sách mượn thư viện đã bị chuyển từ năm 1997 này sang năm 1776; chừng nào ông còn hiểu những chuyện xẩy ra với mình, cô sẽ khỏi lo tới chuyện phải giải thích mấy chi tiết phức tạp, rối rắm và khó hiểu có thể xảy ra trong lịch sử.

Franklin không hề nghi ngờ cô bé. Ông ta thấy tò mò với tất cả những gì cô bé kể. Khi cô nói xong, ông vẫn im lặng hồi lâu, rồi hỏi, "Nếu bây giờ là năm 1997, và tôi đang ở nước Mỹ ... vậy nước Mỹ đã tồn tại suốt hai trăm hai mươi mốt năm rồi. Làm ơn nói thử coi, Sabrina ... nó là thế nào?"

"Xin lỗi, ý ông là sao," cô hỏi.

"Đất nước này ... ra sao? Chúng tôi đã đưa ra những quyết định đúng trong việc thiết lập văn kiện của chúng tôi à? Chúng tôi có phạm sai lầm gì không?"

"Mọi người phàn nàn nhiều về thuế và Beavis cùng Butthead có xưởng phim riêng của họ ... nhưng nhiều người từ các quốc gia khác trên thế giới vẫn muốn tới đây. Có 1.400 kênh vệ tinh để lựa chọn, và ông thường có thể tìm một cửa hàng tạp phẩm mở vào bất kỳ giờ nào, nói chung ... tôi nói ông đã làm một công việc khá tốt."

Nhưng ông ta không thoả mãn với lời đáp này. Franklin muốn biết tường tận từng chi tiết. Tinh thần của đất nước này là gì, tính cách của nó ra sao, và có tầm quan trọng như thế nào đối với các công dân của đất nước?

Thoạt tiên, Sabrina không biết có cách nào để trả lời những câu hỏi ấy. Rồi cô chợt nhớ ra Zelda đã tiết lộ "Benjie" của bà thích chơi bài.

"Ông thực sự muốn biết ở nước Mỹ cái gì là quan trọng à?" Cô hỏi. "Vậy chúng ta hãy chơi Monopoly."

Cô mang bàn cờ ra, để nó lên bàn bếp, và giải thích luật chơi cho Franklin nghe. Ông ta nhập cuộc tức thời và biểu lộ niềm phấn khởi cao độ sau mỗi chiến thắng... mà ông thắng luôn luôn .

Khi họ tiếp tục chơi, Sabrina hỏi, "Tôi có thể yêu cầu ông một đặc ân không, ông Franklin?"

"Một đặc ân à? Nếu trong khả năng của tôi, tôi sẽ lấy làm vinh hạnh."

"Tôi có bổn phận viết một bài về ông cho một tiết học tại trường."

"Viết một bài? về tôi?" ông tò mò nhìn cô qua tròng kính.

"Phải, cho giờ lịch sử Hoa Kỳ. Chúng tôi có bổn phận viết về một trong những người đã ký Tuyên ngôn Độc lập, và tôi đã chọn ông."

Bất ngờ Franklin mất chú ý vào trò chơi và ngửa người ra ghế. "Ý cô muốn nói là ... các học sinh vẫn bàn về tôi trong trường hả? Họ đọc về tôi?"

"Và viết về ông nữa ... đó là những gì tôi sẽ làm, tôi chỉ tự hỏi liệu ông có sẵn lòng ... à, ý tôi là, chừng nào ông còn ở đây ... ông có phản đối trả lời một số câu hỏi của tôi không? Ông có thể sẵn sàng giúp tôi viết bài đó thật chuẩn xác không. Tóm lại, tôi muốn có một bài viết chuẩn xác nhất trong cả lớp".

Một nụ cười từ từ nở ra trên khuôn mặt to bè của ông, và ông ta kéo cằm tạo thành một túi thịt phía bên dưới. Đặt một bàn tay lên ngực, ông ta nói, "Tôi rất hãnh diện vì cô đã chọn viết về tôi, Sabrina. Và thật vinh dự được giúp cô bằng mọi cách tôi có thể. Cho tôi biết đi ... cô muốn biết về những chi tiết nào trong văn kiện này?"

"Ổ, ... chất liệu về thời thơ ấu cùa ông, làm thế nào ông đã trở thành ..."

Chuông cửa reo vang.

Sabrina sựng lại.

"Âm thanh dễ chịu đó là gì vậy?" Franklin hỏi.

"Uuuuuh..."

Nó lại reo nữa.

Ai đang đứng trước cửa tối nay vậy ta? Sabrina tự hỏi. Đầu óc cô rối bời khi cô điểm qua những vị khách khả dĩ. Không có ai trong gia đình... họ sẽ vào thẳng trong nhà. Có nghĩa là một ai đó có khả năng không hiểu được sự hiện diện của Benjamin Franklin trong bếp nhà cô.

Khi chuông cửa reo vang lần nữa, Sabrina thầm hỏi, Được rồi, vậy bây giờ mình biết làm gì đây?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.