_003.jpg)
Binh!
Cảm nhận thấy một xung động nhỏ khi lời nguyền của Tanya bật khỏi chiếc khiên, Sabrina bắt đầu thở lại. Không khí chợt như đông đặc trong phổi cô khi cô bắt gặp cái nhìn tự mãn và ghê rợn của Tanya.
Ánh mắt của họ giao nhau trong một khoảnh khắc như kéo dài bất tận.
Thình lình, nhận ra điều gì đó sai lầm, cái nhìn sắt đá của Tanya chợt biến thành cái nhíu mày lo lắng. Chợt hiểu ra cô ta vừa làm những gì, cô gái phù thuỷ lắc đầu như không tin nổi. Mắt mở lớn kinh hoàng, cô ta muốn thét lớn...và biến mất.
Sabrina chớp mắt.
Tanya đã biến mất - không phải trong tiếng sấm sét ầm vang, mà trong một đám khói nhạt màu hồng vẫn đang lơ lửng.
Rồi sao?
Sabrina chờ đợi, phóng nhìn quanh sảnh trống âu lo. Liệu Hội Đồng Phù Thuỷ có buộc cô phải chịu trách nhiệm về số phận vô định của Tanya?
Vài giây trôi qua.
Không có gì hết.
Chắc là không!
Ngược lại, Sabrina nhận ra điều đó cũng chẳng có gì đáng kinh ngạc. Quyết thắng trong một cuộc so tài pháp thuật vô nghĩa mà cô ta đã khơi mào, một mình Tanya phải chịu trách nhiệm với cái số mạng vô định cô ta đã tự lựa chọn cho mình.
Thấy hơi chóng mặt khi cơn phấn khích qua đi, Sabrina ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh lối ra. Cô thả lỏng, cho phép mình được thưởng thức cái khoái cảm được thở thật sâu vài lần mà khỏi phải bận tâm tới những trò quỷ cô em họ sẽ tung ra trong lần kế tiếp.
Tanya đã biến mất, lạc lõng ở nơi nào đó, Sabrina thậm chí không dám nghĩ tới. Nếu may mắn, cô ta sẽ biến đi lâu, thật lâu. Sabrina cũng không muốn nghĩ tới khả năng báo thù tàn khốc của Tanya nữa.
Khi cô ta có thể quay trở lại.
Mấy bà cô chắc biết rõ điều gì đã xẩy ra, và điều gì sẽ đến. Họ còn có thể nói với cô là bây giờ câu đố củạ Tanya đã được giải xong. Bất chấp, Sabrina sẽ không lo lắng đâu, cho tới khi có gì đó thực sự đáng lo.
Đứng dậy, Sabrina bắt đầu quay lại chỗ Too Chic Boutiques. Cô đã trễ giờ, nhưng cô không coi đồng hồ. Sau suốt hai ngày bị quấy nhiễu, trở mặt, và bị săn đuổi, cô cần vài phút thư giãn và quay về với tâm trạng thường ngày, ngay cả khi một ngày thường của cô cũng là quá lạ thường theo chuẩn mực của phàm nhân.
Cô cười, không rõ liệu ông chú Jeffrey có bị biến thành ngựa không, khi cô Zelda và Hilda đã biết sử dụng bùa khiên. Bởi ông ta là cha của Tanya, ông ta rõ ràng đã không làm ngựa suốt cả đời, nhưng chắc ông ấy cũng đã học được cách tôn trọng họ hàng và những phàm nhân
Có lẽ cả Tanya cũng vậy.
Mà cũng có khi đó là mục đích của toàn bộ cái cơn ác mộng này. Bị nguyền rủa, săn đuổi và hành hình trong suốt nhiều thế kỷ, những phù thuỷ đã hứng chịu khá nhiều thành kiến trong lịch sử. Bất kỳ phù thuỷ nào không biết tôn trọng những phàm nhân, và không biết cách sống giữ mình, đều là mối hiểm hoạ cho cả cộng đồng.
Sống giữ mình chắc chắn là không nằm trong danh sách ưu tiên của Tanya, Sabrina nhận xét khi đi ngược lại lối rẽ. Nhân viên bán hàng và đội sửa chữa đang bận bịu khắc phục hậu quả cơn cuồng nộ của Tanya với tinh thần kiên nhẫn đáng khen. Nghe được vài câu nơi đây nơi kia, Sabrina thấy nhẹ lòng hơn khi thấy có khá nhiều giả thuyết được đưa ra cho những sự cố khó hiểu vừa qua. Mọi thứ, từ một cơn bão từ, đến sự trượt chảy của các tầng địa chất không đoán trước, hay một chuyển động gần của một hành tinh mất quỹ đạo đã được bàn tán với đủ cấp độ của lòng tin.
Không có ai nghi ngờ là chính cơn giận bùng phát của một phù thuỷ đã tạo nên tất cả những hỗn độn tàn phá này.
Hay vẫn còn những hiệu ứng chậm bùng phát nào nữa đây?
Sabrina dừng phắt lại khi đi ngang qua cửa Toy Town. Một tòa kim tự tháp chất bằng những chiếc hộp nhựa màu xanh giữa lối đi đang rung rinh sắp đổ sụp. Cô giơ tay để giữ yên đống hộp, rồi hạ mau tay xuống khi một chú nhóc vừa cười vừa lao ra từ đằng sau đống tháp. Thằng nhóc dừng lại, rút phắt một chiếc hộp dưới đáy tháp ra. Thở gấp, Sabrina nhìn toà tháp nhựa sụp xuống, để lộ ra Libby đang đứng phía bên kia.
Đôi cánh tay và bàn tay lóng ngóng quờ quạng trong một nỗ lực tuyệt vọng, Libby cố ngăn chặn cú rơi lỏng chỏng của những chiếc hộp đang lăn ra tứ hướng . Chết đứng với thất bại và bối rối , cô trưởng nhóm hoạt náo trố mắt nhìn bãi lộn xộn ấy trong vài giây rồi chậm chạp quỳ xuống giữa đống ngổn ngang. Khi một đứa bé khác nâng chiếc máy phóng màu vàng dạ quang lên và bắn ra những quả bóng bàn, Libby chỉ còn biết đập liên tục để đỡ những "viên đạn"bằng nhựa vô hại kia với tiếng thở dài thất vọng.
Sabrina bỏ đi trước khi cô hoạt náo viên kia nhận ra mình. Cô thực sự chẳng có lòng nào để đối đầu với một cuộc báo thù nho nhỏ nữa.
"Mua nhanh kẻo hết!" Người bán áo pull đứng bên cái quầy hàng vẹo vọ của mình, tay vẫy một chiếc cốc bể. "Đừng bỏ qua cơ hội chỉ-tới-một-lần trong đời!".
"Cơ hội gì?", một người phụ nữ dừng lại hỏi. "Toàn đồ bể à."
"Nói phải quá a!", người đàn ông nhìn bà ta xem thường. "Bà dễ có cơ hội để sở hữu một chiếc cốc vỡ do một cuộc tấn công của người ngoài hành tinh chắc?"
"Người hành tinh!" Bà ta há hốc miệng và nhìn chằm chặp vào những ki-ốt đổ nát xung quanh. "Thật sao? Họ đã gây nên cảnh này đấy à ?"
"Chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết rõ " -Hạ thấp giọng , gã đàn ông nọ nhìn lén lút xung quanh và gõ vào chiếc ly vỡ -"Nhưng tôi chẳng ngạc nhiên nếu một ngày đẹp trời nào đó chiếc ly này xuất hiện trên chương trình
Chuyện lạ có thật đâu."
Sabrina cười, kinh ngạc và đầy ấn tượng với cách một kẻ thủ đoạn biết nắm lấy thời cơ. Sao lại khờ vậy chứ, cô nghĩ khi người phụ nữ phải trả giá gấp đôi để mua chiếc cốc vỡ.
"Hey, Sabrina!"
"Harvey!"- rạng rỡ, Sabrina chạy lại Sport Palace, chỗ Harvey đang đứng canh không cho những khách xem hàng đến quá gần những khung kính vỡ và những mảnh kim loại gãy treo lơ lửng đầy ngay chỗ cửa. Một toán lính cứu hỏa đang xem xét chiếc xe bán đẩy bán hàng lưu động nằm ngay lối vào. "Có chuyện gì thế?", cô hỏi ngây thơ.
"Tin nổi không "- Harvey nhún vai và lắc đầu - "Ngay lúc tớ đang sắp lại mấy chiếc quần đá bóng theo cỡ, thì tớ cũng thấy nó lao rầm rầm tới với tốc độ cả trăm dặm một giờ."
"Mà cậu không sao đó chớ?" Sabrina giả bộ quan tâm xen lẫn ngạc nhiên.
"Yeah. Nó kẹt ngay chỗ cửa này à. Chuyện nhộn nhất tớ từng thấy đó nghe". Xua một chú nhóc cỡ mười tuổi lui lại, Harvey chu miệng. "Giờ họ đang tính cách để lôi nó ra mà khỏi dỡ mái nữa kìa".
"Ờ. Mừng là cậu không sao".
"Cám ơn. Tớ ổn mà." Harvey gật đầu, khuôn mặt chợt tối lại. "Trừ một thứ. Tớ thực lòng không muốn đi xem phim với cô em của cậu. Không phải nói chữa đâu, nhưng mà cô ấy làm tớ thấy ớn quá".
"Không sao!", Sabrina không thể kìm nén một thoáng thỏa mãn khi nghe lời bộc lộ của Harvey. "Mà cũng đừng lo tới việc đi coi phim với Tanya nữa. Cô ấy...à...vừa phải rời đi ... gấp!".
"Tuyệt!" Harvey cười sảng quái, rồi hắng giọng. "Ý mình là , chuyện ấy tệ quá."
"Phải đấy", Sabrina nghiêm trang. "Tệ thật".
"Nhưng mình đi với cậu mà hơn đấy. Tàu nhanh Malibu còn suất chiếu lúc năm rưỡi. Sao cậu không lại chỗ mình ở Food Court sau giờ làm nhỉ?"
Sabrina há miệng nhìn anh chàng. "Cậu định chờ tớ chỗ Food Court suốt hai giờ sao?"
"Chắc rồi. Chờ cậu thì được, quá rồi". Harvey lại nhún vai lần nữa. "Với lại, mấy vụ phấn khích này khiến mình mau đói lắm".
Lắc đầu, Sabrina nhìn lại đồng hồ. Một giờ hai mươi! Bà Aubrey chắc dám xỉu quá! "Mình phải biến đây. 1 Năm giờ nhé!".
Chạy cắm đầu suốt quãng đường còn lại, Sabrina chút nữa đã đâm sầm vào thầy Pool ngay trước cửa Too Chic Boutiques.
"Này, Sabrina" quay mặt khỏi gian sảnh đang ngập nước bên dưới, thầy Pool cười với cô bé, rồi hơi cau mày. "Sao em vội vàng quá vậy? Em không đi ăn trưa về trễ quá đó chứ, hả?".
"Em á? Đâu có! Tụi em bận bịu quá, thành ra đi ăn trưa chậm. Vậy nên em phải chạy vội về. Nhỡ lại đông khách nữa thì..."
"Tốt đấy. Thầy chỉ ghé qua xem ai nấy làm việc thế nào." Thầy Pool giơ tay lên để nhấn mạnh. "Chứ không phải đi dò xét bọn em đâu".
"Không, chắc chắn là không phải".
"Nhưng thực ra thì thầy vẫn muốn kiếm ai đó giúp việc trong vườn lúc cuối tuần này". Thầy Pool thở dài, rồi nhìn ngang qua cô bé xuống dưới chỗ gian hàng bên dưới, nơi có mấy ki-ốt lật nghiêng và méo mó. Gãi đầu, thầy quay lại nhìn chỗ vòi phun, nơi giờ đang đông đặc những nhân viên kỹ thuật đang bối rối vì chẳng tìm ra hỏng hóc nào trong máy móc. "Chuyện quái gì thế nhỉ? Cứ như thể có bão tràn qua chỗ này ấy".
"Cũng gần như thế", Sabrina gật đầu. Tanya bão tố.
"Ờ, em chắc tới giờ làm rồi. Thầy sẽ ghé coi chỗ đó". Thầy Pool đã định đi, nhưng lại ngoái nhìn. "Có ai bị thương không?".
"Dạ không. Thật khó tin, huh?"
"Tất cả chuyện này đều khó tin".
Thở phào nhẹ nhõm, Sabrina ngần ngại ngó vào bên trong gian hàng. Mọi thứ đều có vẻ ổn thoả, hệt như khi khi nãy.
Trừ bà Aubrey.
Nụ cười của bà quản lý đã cứng đờ và bà ta hơi lắc lư khi đưa quét nhãn giá tiếp theo vào máy tính. Một lọn tóc phất phơ trước vầng trán nhăn lại vì mệt mỏi của bà ta. Lúc này trông bà ấy thấp đi một cách bí ẩn. Sabrina vội chạy vào trước khi người đàn bà tội nghiệp ấy sụp xuống .
Với một cú búng tay mau lẹ, Sabrina đẩy lui giờ của đồng hồ của bà Aubrey cũng như tất cả mọi đồng hồ khác trong cửa hiệu. Cô không thể đảo ngược thời gian, nhưng chẳng ai cản được cô đẩy lui mấy chiếc đồng hồ lại hai mươi phút. Cô sẽ từ từ hiệu chỉnh chúng lại sau.
"Em về rồi đây!"
"Ôi trời!" đưa cho một khách mua món hàng đã được gói ghém, bà Aubrey nhìn dọc hàng người dài dặc đang chờ đợi và thở dài mệt mỏi. "Làm ơn chờ tôi một chút..."
"Được thôi". Bà khách đứng kế tiếp trong hàng vớ ngay lấy một chiếc khăn quàng cổ và nhìn ngó cẩn thận trong giây lát trước khi đặt nốt lên quầy.
Xoa xoa thái dương , bà Aubrey loạng choạng đến gần chiếc ghế gần đấy với đôi chân. Chỉ mang vớ .Đôi giày đế cao của bà bị kẹt vào trong chiếc giỏ rác dưới quầy tính tiền, đó là lý do vì sao bà giảm chiều cao đi một cách kỳ lạ như thế . "Em về trễ đấy!"
"Dạ, không có."- Giả bộ cau mày , Sabrina kiểm tra đồng hồ- "Không , mới có một giờ mà."
"Thật à ? Giống như em đã đi hàng mấy tiếng đồng hồ ấy chứ ." -Nằm xoài ra ghế, bà Aubrey vén lọn tóc loà xoà trước trán -"Nhưng cô rất mừng vì em đã quay về. Bây giờ máy tính tiền là của em đấy. Cô nghỉ một lúc đây."
"Dạ"-Sabrina quay người. Bà Aubrey gọi cô quay lại.
Người quản lý cười tươi dù cô rất mệt . "Chúng ta gần như phá vỡ kỷ lục bán hàng ngày thứ Bảy rồi , Sabrina ạ. Nếu cứ thế này , chúng ta sẽ lập một kỷ lục mà chưa ai từng đạt đến"
Đưa nắm đấm lên như một cách biểu lộ chiến thắng, bà nháy mắt rồi nhắm nghiền ngay lại. "Đánh thức cô khi đạt tới kỷ lục nhé !"
"Dạ!"- Cảnh tượng mà Sabrina bắt gặp khi quay mặt ra ngoài quầy làm giảm bớt sự hứng thú của cô chút ít.
Khoảng hai mươi cô gái và quý bà đang xếp hàng. Vài người khác đang thả bộ giữa những giá treo đồ, tay ôm nào áo len , váy , quần và sơ mi . Bởi vì chẳng có ai tỏ ra vội vã nên Sabrina làm một cú dạo lướt quanh cửa hiệu . Cô quyết định một cách khôn khéo. Và từng cái từng cái một , cô biến những chiếc gương soi phù phép kia trở lại bình thường. Kỷ lục bán hàng sắp bị phá và bà Aubrey quả quyết một kỷ lục mới có thể sẽ được lập . Ngoài ra, đến lúc năm giờ, cô không muốn bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì cản trở cô đến điểm hẹn với Harvey.
Mỉm cười với sự nhiệt tình thật sự, Sabrina vội quay về quầy . Cầm lấy chiếc khăn choàng nằm trên cùng trong đống đồ của bà khách , cô đưa máy rà vào chỗ bảng giá và nhìn vào máy tính tiền .
Một tiếng chuông ngân lên. Những số nháy trên máy hiện ra nhảy nhót, dừng lại và đèn sáng lên thứ ánh sáng lấp lánh màu da cam.
Sabrina cười lớn. Cuộc đối đầu với Tanya đã là một thử thách đúng như dự đoán. Những gì cô đã phải trắc nghiệm chẳng còn quan trọng chút nào nữa hết. Chứng nhận đã tới rồi.
TRÚNG TUYỂN!
Diana.G.Galagher sống tại Minnesota cùng chồng cô là Marty Burke, bốn con chó, ba con mèo, một con vẹt già và một con thỏ trắng. Khi không viết sách, cô thường lang thang cùng bầy chó, trồng cây trong vườn, chơi guitar hay tới dự mấy vụ bán đồ ô-tô cũ, chủ yếu để mua tặng mấy người ông, Jonathan, Alan và Joseph. Diana rất thích truyện cổ Irland, nhạc folk và tham dự vào các buổi thảo luận về truyện khoa học viễn tưởng trong nước Mỹ.
YAHOO! CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI FAN CLUB CỦA SABRINA!
TRUYỆN HAY PHIM?
Nếu bạn nào coi phim kỹ, chắc cũng thấy là tập 2 này "Đối đầu trong siêu thị", chưa hề được dựng thành phim. Sao kỳ vậy?
Cũng dễ hiểu thôi, vì với phim truyền hình, đâu có dễ kiếm ra một siêu thị cho Tanya Bão tố tàn phá như vậy?
Chưa nói đến những tập tiếp theo, khi Sabrina quay ngược lại thế kỷ 18, thời thuộc địa của nước Mỹ để ôn bài lịch sử, hay khi bà cô Vesta thả cả bầy ma sói, xác ướp...tới để giúp vui cho cô cháu thì chắc các nhà làm phim cũng phải lắc đầu...chịu.
Vậy nên nếu bạn muốn phiêu lưu cùng Sabrina sang Ý với đấu trường La Mã, hay sang dải san hô nổi tiếng của Úc, muốn sang Phi Châu hay Ai Cập, hãy đón đọc "Sabrina".
Ây, cũng đừng quên mở TV vào chiều thứ hai cho tới thứ năm hàng tuần. Phim trên TV cũng hay lắm đó.
SALEM GIẢI MÃ!
* Trong tập một, ngay ngày đầu tới Westbrigde High, Sabrina cùng các bạn đã được ngay một bài kiểm tra môn sử của bà Hecht. Kỳ cục là bả lại khoái hỏi về tu sĩ Torquemada mới kỳ chớ?
"Tomas de Torquemada (1420-1498) là một tu sỹ Tây ban nha, và đồng thời là quan toà của Toà án dị giáo. Nổi tiếng vì sự tàn bạo đối với giới ...phù thuỷ. Khoảng 2000 người đã bị thiêu sống dưới tay của tu sỹ này. Ông ta còn hỗ trợ cho việc xua đuổi những người Do Thái ra khỏi Tây Ban Nha."
Bắt Sabrina, trong ngày đầu tiên biết mình là phù thuỷ, viết về đề tài này, quả là hơi...kinh! Bả còn hỏi ...ngây thơ "Các em có thích bài trắc nghiệm đó không?".
** Mới có dịp làm phù thuỷ, nên Sabrina không khỏi bỡ ngỡ. Còn nhớ vụ Sabrina tự đặt tên cho anh bạn chế từ bột siêu nhân không? Khi Jenny khen tên hay quá, Sabrina đã suýt lộ bem khi nói "Cám ơn".
Nhưng cắc cớ gì mà lại có cái tên lòng thòng Chad Corey Dylan?
Chad là lấy từ Chad Brown, siêu sao của đội bóng rổ Seattle SeaHawks.
Corey là mựợn đỡ chỗ Jeffrey Corey, một diễn viên. Còn Dylan thì khỏi cần bàn. Bob Dylan đấy.
Vậy nên anh chàng người-bột mới dám nhận anh ta là: vận động viên - người đóng thế - ca sỹ rock!
*** Rồi, các bạn còn nhớ vụ Sabrina phải lên cầu cứu Hội Đồng Phù Thuỷ không? Cái lão Drell không kiếp ấy lại từ chối cô bé mới tội chớ. Mà lão bận thứ gì vậy? Bận tìm một giải Oscar mới cho Cher!
Năm nay cũng gần 60, đã có 2 giải Oscar, phẫu thuật thẩm mỹ sơ sơ mới có...20 lần. Mới coi MTV năm ngoái, thấy không khác gì ca sỹ 20.
Chắc ngoài Hội Đồng Phù Thuỷ thì không ai giúp cho Cher được a!
SALEM HALUMBERGE (cựu) ĐẠI PHÁP SƯ
Cookies (Bánh bự), Dicken Dens (Ô Dicken): bán sách. Toy Town(phố đồ chơi), The Sport Palace (Cung thể thao)....
Too Chic Boutiques (Thời trang cực bảnh).
Teen Work Project: (Chương trình việc làm cho trẻ vị thành niên). Một hoạt động ngoại khoá, trong đó, các học sinh sẽ được thực tập làm việc tại các doanh nghiệp