Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Image

Tanya lại tái hiện trong tâm trí của Sabrina lúc cô bé tới siêu thị. Cô ta đừng có mong bất thần chụp được Sabrina lần nữa, chiếc khiên sẽ che chắn cho cô khỏi mọi bùa phép xấu xa. Ngoài ra cũng còn có một lệ luật bất thành văn mà phần lớn phù thuỷ, ngoại trừ bà cô Vesta, đều tuân thủ: Phù thuỷ không được gây chú ý nơi phàm nhân bằng cách sử dụng ma thuật chỗ đông người. Cho tới nay, ngay Tanya cũng tự hạn chế những trò tinh quái, không quá lộ liễu để có thể gây hại cho Sabrina tại siêu thị nhộn nhịp này.

Thấy bình tĩnh và tự tin, Sabrina thẳng tiến tới Too Chic Boutiques lúc chín giờ năm mươi, háo hức chờ tới giờ làm.

"Trông ấn tượng lắm, Sabrina!" Aubrey Holcomb đóng ngăn đựng tiền lại và nhìn cô với vẻ đồng tình. Bà quản lý trông rất đúng điệu với một chiếc quần nâu sẫm bóng bẩy có thắt lưng, chiếc áo khoác ngoài xanh lá nhạt với chiếc cổ bẻ cầu kỳ. Một chiếc khăn quàng với những đường thêu xoắn xuýt đồng màu được thắt hờ quanh cổ, còn đôi giầy nâu sáng dễ dàng nâng chiều cao của bà ta lên tới cả bẩy phân.

"Em chọn đại ấy mà", Sabrina cười và đặt xắc xuống sau quầy. "Giờ em làm gì đây?".

"Sao em không làm quen với hàng hóa trong quầy trước nhỉ, bằng không em sẽ phải túi bụi lúc mở hàng đó. Rồi tôi sẽ chỉ cho em cách tính tiền. Nói cho đúng thì tháng này bán chác tệ quá, và tôi cầu sao hôm nay được đắt hàng. Và tôi, úi chà...không muốn em lại căng thẳng và nói lắp thêm lần nữa. Đừng có cãi".

"Dạ đâu có, ổn mà. Em sẽ không sao đâu. Hôm qua em còn lo có khi mình không được nhận làm. Nhưng em được nhận rồi, giờ em đâu có lo lắng gì... và em cũng không nói lắp nữa." Hít thật sâu, Sabrina bước xuống lối đi. "Em sẽ ngó quanh đôi chút".

"Chờ đã." Bà Aubrey rút trong chiếc giá dưới quầy hàng ra một phù hiệu màu đen với tên của Sabrina được in nhũ vàng. "Tôi nghĩ em sẽ cần thứ này. Nó sẽ giúp cho những khách hàng muốn nhận diện nhân viên bán hàng cho họ".

"Cám ơn". Gắn phù hiệu lên áo ngoài, Sabrina thấy tinh thần mình lại thăng hoa. Bất chấp cái khởi đầu nặng nề bữa hôm qua, bà Aubrey đã khéo léo giúp cô thấy thoải mái. Cử chỉ ấy được hân hoan đón nhận. Mà nữa, Sabrina nghĩ thầm khi đi dọc gian hàng sang trọng và lịch lãm này, Mình tin là doanh số bán hàng của Too Chic Boutiques sẽ nhẩy vọt bữa nay!

Ngay khi có người khách đầu tiên ghé qua nhìn ngó, Sabrina đã không bỏ lỡ một giây để đưa pháp thuật vào việc bán hàng. Thay vì gỡ bỏ bùa phép cô đã yểm lên tấm gương Jocelyn soi bữa trước, cô đã phù phép để mọi tấm gương trong quầy đều có chung một tính năng. Sau đó, mọi việc còn lại chỉ là giúp cho người mua tìm được thứ họ cần.

"Số mấy ạ?" Sabrina hỏi người phụ nữ trẻ tuổi mập mạp đang lưỡng lự không biết nên chọn quần bó hay quần thụng cho phù hợp với chiếc áo jacket của cô ta.

Trông khá xinh và ấn tượng dù cho có hơi lùn, người đàn bà tránh mắt Sabrina khi bà ta đáp. "Cỡ số chín. Nhất định phải là số đó".

Người phụ nữ này chắc phải làm xiếc mới chui được vào chiếc quần số 9, bà ta đang mặc số mười một. Tuy nhiên Sabrina cũng không định tranh cãi với bà ta. Tranh cãi chỉ tổ gây khó chịu cho khách hàng, và phá hỏng một thương vụ làm ăn.

"Em chắc là trong quầy có số 9 cùng màu đó". Quay lưng về phía người phụ nữ, Sabrina lôi ra một chiếc quần bó và hai chiếc quần ống thụng. Búng tay một cái, Sabrina đã biến ngay cái mạc cỡ mười một sang cỡ chín. "Dạ đây, sao chị không thử cả hai món luôn? Nếu chị ưng, chị sẽ dễ lựa đồ để mặc chung với cái Jacket đó hơn. Bọn em còn có mấy chiếc áo pull cổ bó hợp màu, đi với mấy đồ này thấy dễ nghẹt thở luôn".

Sau khi đã chất cả đống đồ lên người chị ta, Sabrina hộ tống người phụ nữ vào phòng thử. Bà Aubrey đã tính tiền cho một chiếc túi da. Sabrina đã phải đổi màu cho chiếc túi đôi chút để hợp nhãn người hàng khó tính. Cô tin chắc là mấy vụ chỉ trỏ sơ sơ bằng pháp thuật này không thể được coi là chế hàng giả theo tiêu chuẩn phàm nhân. Pháp thuật của cô chỉ là một kỹ thuật tiếp thị sáng tạo mà thôi.

"Tôi chưa từng mua hàng ở đây", người đàn bà đang đứng bên quầy tính tiền nói, "nhưng tôi sẽ ghé lại. Tôi đã nghĩ là chịu, không thể tìm ra chiếc ví nào hợp với bộ váy này".

Nhận ra ánh mắt của Sabrina, bà Aubrey nháy mắt.

Cười rạng rỡ, Sabrina quay lại và thấy một cô bé đang nhón hết chân nọ tới chân kia trước tấm gương của Jocelyn. Cô ta mặc một chiếc váy màu bạc lợt, cắt may đơn giản. Mắt xanh, tóc vàng với làn da tuyệt đẹp, cô ta còn có một thân hình và cặp chân dù có mặc đồ cộc cũng vẫn dễ coi.

"Em thấy thích kiểu của cái váy này quá. Trông ấn tượng thật," cô gái thổ lộ, rồi chợt nghĩ ngợi. "Trừ mỗi cái là em thấy chưa đủ ngắn, chị thấy vậy không?". Cô ta liếc nhanh Sabrina.vẫn nhìn cô ta, Sabrina trỏ tay vào gấu váy, thu ngắn nó lại khoảng 5 phân. "Chị không chắc là em có muốn ngắn hơn không?".

Nhún vai, cô gái quay lại phía chiếc gương và nhìn kinh ngạc. "Chị nói đúng đó. Em thề là nó vừa mới dài thượt đây thôi, nhưng giờ thì không hề, phải vậy không? Chiến thật". Khoái chí, cô ta tiếp tục nhìn ngắm mình trong chiếc gương bị yểm bùa.

Người phụ nữ mập mạp đã ra khỏi phòng thử, trông sung sướng rạng ngời. "Thật khó tìm được đồ vừa cỡ cho chị. Nhưng mấy đồ này tuyệt quá. Em mang lại quầy tính tiền giúp chị được không? Chị muốn tìm thêm vài thứ nữa".

"Dạ, được". Đỡ cả chiếc áo jacket, chiếc quần thụng, chiếc quần bó và cả mấy chiếc áo pull trên tay, Sabrina thở dài. Cô cũng chẳng ngạc nhiên là người phụ nữ ấy không khi nào tìm thấy thứ đồ nào vừa ý, nếu như chị ta vẫn khăng khăng đòi tìm đồ cỡ chín, trong khi đang mặc nguyên chiếc quần số mười một kia. Đang phấn khởi, và có phần bồn chồn muốn coi xem người khách hàng may mắn kia có ôm được chiếc váy vừa cỡ về nhà không, Sabrina chạy bổ lại bên quầy và buông đống quần áo xuống.

Aubrey cười tươi. "Nếu giữ được nhịp này. Chúng ta sẽ phá vỡ kỷ lục bán hàng trong mọi ngày thứ Bẩy trước ba giờ!".

"Thế ạ? Giờ mấy giờ rồi?".

"Gần trưa rồi". Bà Aubrey dò xét cô gái đang đi từ phòng thử ra với chiếc váy mầu bạc. "Cô ta có lấy chiếc đó không?".

"Em sẽ rất ngạc nhiên nếu cô ta không lấy". Sabrina nói.

"Tuyệt! Đó là-bộ sưu tầm mùa thu và tôi đã nghĩ là không khi nào đẩy chúng đi được bởi giá cao quá. vẫn còn mấy trăm đô-la trong kho kìa." Quên phứt cả kiểu cách lạnh lẽo và xa cách thường ngày, bà Ạubrey cười và rúc rích đầy phấn khích. "Tôi sắp tin là em có phép màu đó, Sabrina."

"Cũng có thể", Sabrina nói lập lờ trong khi vội vã đi tìm đồ cỡ mười một thất lạc đâu đây. Dù lúc này Sabrina đã biết cách tính tiền, bà Aubrey rõ ràng vẫn muốn giữ chịt lấy quầy và bỏ mặc Sabrina trên sàn diễn. Buổi sáng nay trôi qua thật nhanh và tốt đẹp hơn nhiều những gì Sabrina từng mơ ước. Với tâm trạng vui sướng, Sabrina nhẩy chân sáo dọc lối đi chính giữa và bất thần nhìn thấy Libby.

Cô hoạt náo viên lườm Sabrina với dáng điệu cau có và chua loét đặc thù. Nếu chỉ một cái nhìn thôi cũng đủ để thu nhỏ và đóng hộp người ta, chắc Sabrina đã phải la oai oái trên sàn. May thay, quyền năng của Libby chỉ là tính kênh kiệu và những lời nói cay độc của cô ta, vốn chỉ đủ khả năng khiến người khác rùng mình mà thôi.

Đã miễn dịch với món này và cũng thấy vui vui, Sabrina vẫy tay.

Hất cằm lên cao ngạo, Libby quay ngoắt lại và bỏ đi.

Quá tuyệt! Sabrina nghĩ khi mắt cô chợt nhận ra một người phụ nữ hấp dẫn đang lần giở mấy chiếc quần jeans hàng hiệu.

Jenny tìm thấy Sabrina trước khi cô kịp gặp người khách hàng kia. "Cậu đi ăn trưa được không?"

"Mình không biết", Sabrina nhăn mặt khi thấy hai người khách nữa bước vào. "Bận bịu quá".

"Cứ hỏi thử coi", Jenny nhất quyết. "Mình rất muốn "dùng bữa trưa", còn Harvey chắc sẽ chờ sẵn chỗ Điểm hẹn Hồng Kông sau năm phút nữa".

"Cậu ấy tới à?" Sabrina nghĩ ngợi. "Thôi được, thử xem mình làm được gì nghe. Chờ mình chỗ vòi phun nước".

"Được. Gặp cậu sau vài phút nữa nha".

Khi Jenny phóng đi, sự chú ý của Sabrina lại quay về với số mười một, không biết sẽ thu xếp vụ người phụ nữ kia ra sao. Một bùa phép là giải pháp duy nhất. Với một cú búng tay kín đáo, Sabrina lẩm bẩm một câu thần chú nhiệm mầu.

"Nhặt số mười một; thấy ngay số chín, và thử gì cũng thấy vừa y"

Lắc đầu nhẹ, người phụ nữ đặt chiếc quần số chín mà bà ta đang cầm xuống rồi cầm lên chiếc khác số mười một. Một nụ cười lớn miệng chợt làm sáng lên khuôn mặt, khi bà ta nha nhìn thấy kích cỡ của món hàng. Vấn đề đã được giải quyết xong, Sabrina lao lại chỗ quầy thu ngân, nơi bà Aubrey vừa tính tiền xong cho cô bé mặc váy mầu bạc.

"Em đi ăn trưa chút có được không?"

"Bây giờ à?" Mắt bà Aubrey nheo lại khi nhìn quanh gian hàng. "Chắc không được quá, Sabrina. Tôi không thể vừa tính tiền, vừa chỉ dẫn cho hết mấy người này".

"Trông có vẻ như họ không cần ai chỉ dẫn đâu", Sabrina nhận xét. Và đó là sự thực, cô bé nhận ra khi nhìn ngó xung quanh. Những chiếc gương yểm bùa đã thu xếp tất cả. Thêm hai khách hàng mãn nguyện nữa đang hướng tới quầy thu ngân với những món đồ được lựa. Trở ngại duy nhất cô thấy là bà Aubrey. không kịp tính tiền đủ nhanh. Mà chuyện này giải quyết dễ ợt a, cô nghĩ với một nụ cười tinh quái.

Bước tránh sang bên để hai người phụ nữ có thể bước lại bên quầy, Sabrina vung tay lên quét ngang gian hàng.

"Kiền nhẫn à, kiên nhẫn ơi. Đừng ngại khi chờ xong thanh toán, vì nhiều đồ đang chờ bạn hôm nay".

Lúc bà Aubrey đang quét mã vạch trên chiếc quần của người khách đầu tiên, tầm nhìn của người phụ nữ chợt đứng sựng lại trên một dãy áo khoác len. "Chờ chút! Giữ dùm mấy thứ này chút, được không? Tôi nhất định phải thử mấy cái áo này".

"Dạ được chứ", nhún vai, bà Aubrey cười với người phụ nữ thứ hai. Bà này đang bận bịu nhặt thêm ba đôi bông tai chỗ quầy thu ngân để bỏ thêm vô chồng quần áo của mình.

"Bà có cần gì không ạ?" Sabrina hỏi người phụ nữ đang hối hả tiến lại chồng áo khoác ngoài.

"Không, cám ơn". Bà ta thậm chí không thèm ngó tới Sabrina khi vội vã chạy qua.

Sabrina hỏi khắp vòng mấy khách khác trong quầy và đều nhận được câu trả lời tương tự. "Ai cũng đều biết họ muốn lựa thứ gì, chắc chút nữa sẽ bận bịu đây".

Gật đầu, bà Aubrey chợt mềm lòng. "Thôi được, nhưng đừng đi lâu quá nhé".

"Em đi mau mà", nhặt lấy chiếc xắc tay, Sabrina chạy ào ra cửa.

Jenny nhổm ngay dậy từ chiếc ghế đá và bước sát bên Sabrina trong khi lội qua đám người đông đúc mua hàng ngày Thứ Bẩy. Khoái chí vì những trải nghiệm thú vị tại Dicken Dens, cô bé nói không ngớt miệng cho tới khi họ bước khỏi thang trượt đầu tầng hai.

"Đấy, cái gã trai, chà, trông hay lắm nghen, cao ráo, đúng kiểu California, lại hỏi tìm mấy sách nấu ăn mới hay chớ". Tay Jenny giơ lên ngực khi cô ngả nghiêng làm bộ như muốn té. "Mình cứ nhìn gã như con ngốc, ngạc nhiên quá mà. Mình nghĩ, đồ ăn kiêng hay mấy món thể thao còn được, đằng này lại hỏi cách nấu ăn? May quá, mình chỉ mất vài giây là hoàn hồn. Gã trông bảnh quá mà. Mình thấy như mình vừa mở ngủ vừa nói chuyện".

"Rồi sao?"

"Chuyện gì à?" Jenny ngạc nhiên. "Gã mua hai cuốn dậy nấu đồ chay, rồi đi mất".

"Oh." Lắc đầu, Sabrina cười và vẫy tay khi cô bé nhận ra Harvey đang rảo bước trước gian hàng đồ Tàu. Harvey không đúng kiểu California, nhưng cậu ấy đẹp trai, và cậu đúng là bước từ giấc mơ ra.

"Này, Harvey. Hi!".

Jenny bíu vai Sabrina. "Đúng ra thì cô em họ của cậu chắc chỉ chọc tức bọn mình khi tỏ ra thân thiện với Libby""Huh?", bối rối, Sabrina cau mày rồi nhìn theo hướng Jenny đang ngó. Tanya và Libby đang ngồi cùng nhau trên một chiếc bàn ở góc xa của Food Court, vừa bàn tán vừa ngó Harvey.

Sabrina thấy nản chí. Cô đã quá bận bịu với cái trắc nghiệm bí ẩn chưa được khẳng định kia, rồi vụ duỗi tóc cho thẳng ra, lo lắng làm sao qua khỏi mấy chuyện khủng bố của Tanya, chưa kể tới việc phải thức suốt nửa đêm để học bùa khiên, và làm quần quật cả nửa buổi sáng hôm nay. Cô cũng đã không ngăn trở cuộc xem phim hôm nay của Tanya với Harvey. Tình huống này thật khó chịu, nhưng chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì tới quan hệ của cô và Harvey. Dù Tanya đã tính kế để được mời đi, nhưng mấy vụ bùa yêu, rồi thuốc lú là không thể. Và Sabrina tin tưởng tuyệt đối ở Harvey.

Sự kiện Tanya tới sớm cả ba tiếng đồng hồ và ăn trưa cùng Libby hơi khó hiểu. Khi hai cô gái kia quay lại và hướng cái nhìn lạnh lẽo về phía cô và Jenny, Sabrina âm thầm gọi bùa khiên. Một cảm giác nhột nhạt như thể từng sợi tóc đều thình lình tích điện, chạy khắp trên làn da cô bé.

"Trông hệt như hai giọt nước," Sabrina lẩm bẩm và đẩy Jenny sang quầy Điểm đến Hồng Kông phía bên kia.

"Libby và Tanya?" Jenny gật đầu. "Mình biết chuyện này nghe hơi lạ, Sabrina. Nhưng mình có cảm giác kỳ lạ là chính Tanya đã làm gì đó khiến mái tóc của bạn trông quái dị lúc đêm qua".

“À, phải, nó làm đấy." Nghĩ nhanh lên, Sabrina! "Nó đã, uh, cho thêm vào dầu gội của mình mấy thứ thuốc nhuộm, và uh, cái thứ thuốc ấy có hẹn giờ! Thế nên không thể thấy được ngay".

"Cư xử với chị em như vậy đúng là ti tiện", Jenny bùng ra căm tức.

"Cả họ bên đó đều vậy cả", Sabrina giải thích. "Ông bố Tanya cũng dở trò y như vậy với mấy bà cô của mình".

"Lại đây. Mình chết đói rồi", vẫy tay kêu họ đi cho lẹ, Harvey chậm bước để Sabrina và Jenny có thể sánh ngang hàng. "Mình thấy đi làm vui ghê há, nhưng mà cầm chắc là mau thấy đói".

"Cậu thì có ngủ cũng mau thấy đói như thường". Sabrina giễu.

"Phải đó", Harvey cười ngượng ngập, "sáng nào dậy mình cũng thây như gần chết đói à".

"Cậu có thích chỗ Sport Palace không?'. Jenny hỏi khi họ đứng chờ lấy đồ.

"Yeah. Có gì khó đâu. Mình chỉ đứng đó chỉ cho khách mấy món đồ, và cần thì làm thử cho họ coi thôi. Chắc mình sẽ chơi Golf".

Harvey thình lình sụm người xuống, như thể cậu ta bị đấm vào bụng.

Sabrina lập tức nhìn sang phía phòng bên kia. Tanya trỏ vào cậu trai đang đau đớn. Nụ cười của cô ta chợt mím lại khi ả vung tay lên trỏ một cú chóng người nữa. Ngồi bên cạnh ả, Libby há hốc mồm kinh ngạc.

Harvey loạng choạng bước lên, làm nghiêng khay đồ ăn. Đĩa thức ăn đầy mì xào, gà nướng, cơm rang và hai trái trứng lăn tròn và đổ ụp xuống sàn. Chiếc cốc giấy lớn đựng đầy soda cam đã nghiêng nghiêng chực đổ, rồi chợt đổi hướng và tung toé sang bên, tưới ướt đẫm vạt váy của Jenny.

"Ôi, không!". Phản ứng tức thời, dù đã quá trễ để có thể tránh được ly soda, Jenny nhẩy lui lại. Cô dẫm lên chân một người đàn ông vẫn chưa bị động tới và còn giữ được chiếc khay, Sabrina nhìn trong tuyệt vọng cả một chuỗi những phản ứng dây chuyền lan ra trong sảnh với chỉ vài tích tắc.

Người đàn ông đẩy lui Jenny lại để rút chân ra và hất tung khay đồ ăn đang dầy những bánh kẹp, khoai chiên và sữa của mình lên. Mấy chiếc bánh kẹp cùng cả hộp khoai chiên văng ngược lại, trúng ngay mấy chú nhóc đứng phía sau. Hộp sữa nổ như bom ngay trước mặt ông ta, tưới ướt sũng chiếc quần soọc trong khi nắp hộp rơi từ từ xuống.

Jenny chúi tới trước và đâm bổ vào một phụ nữ đang kinh dị, thúc một cú trỏ vào một người khác đang đi ngang. Sabrina kịp trỏ nhanh một cú để giữ yên mấy món đồ trên khay của Jenny, tạo cơ hội để bữa trưa của bạn cô khỏi chịu cảnh làm rác trên sàn. Tuy nhiên, những việc khác xẩy ra quá mau lẹ để có thể can thiệp từ xa.

Người phụ nữ bị thúc trỏ gào lên và quay ngoắt lại, tống luôn vào một nhân viên vệ sinh tóc xám đang lom khom dọn đồ nơi thùng rác. Mất thăng bằng, người đàn ông này ngã chúi đầu vào trong chiếc thùng rác rỗng không.

Tay vung lên để quăng trả trái lựu đạn-bánh kẹp lại, chú nhóc tức giận lấy sức quăng ra. Trượt trên đống sữa, chú ta ngã nhào, và trượt đi xa một khoảng cách khó tin là mười hai bộ, đâm ngay vào một cô gái đang cười hình hích khiến cô này gào lên và quay ngoắt chạy đi tìm bảo vệ.

"Lại đây!" Sabrina thì thào với Harvey và Jenny, vẫy họ chạy xa đám hỗn loạn trong khi một nhân viên an ninh đang lao tới chỗ đám đông. Dồn mấy người bạn sau một chiếc bàn, Sabrina theo dõi gã đàn ông mặc đồng phục đang túm lấy cậu nhóc với chiếc quần jean nhơ nhớp sữa. Cậu nhóc vùng người khỏi tay gã nhân viên và chỉ nhún vai khi được hỏi. Người đàn ông quăng bánh đang rà xét lại khắp khu sảnh.

Rõ là muốn tìm tụi mình đây! Sabrina lấy ngón tay nhắm đích.

"Không hề nghe, không hề thấy..." Vờ huơ tay ngớ ngẩn, Sabrina trỏ nhanh và hy vọng là cái bùa phép nửa vời này cũng làm được việc. Được thật. Người đàn ông lắc đầu, thở ra, và hướng về phía lối ra. Cái nhà bà bị thúc trỏ cũng đã bỏ đi từ lâu, cùng với cô gái tru tréo lúc nãy. Người nhân viên vệ sinh cũng đã chui ra khỏi thùng rác mà cũng không thấy có tổn thương gì, ngoài điệu bộ ngơ ngơ ngác ngác.

Giờ đã chắc là họ không còn bị lôi thôi với vụ lộn xộn tại hàng ăn, và có thể là nguyên cớ của việc bị tống cổ khỏi siêu thị, Sabrina quay lại nhìn Harvey và Jenny.

Gục đầu xuống, Harvey ngó đăm đăm vào khay đồ ăn trống rỗng.

Jenny đang ngó sững vào đám vải đang bám dính lấy cánh tay cô với vẻ không tin.

Âm thanh của những tiếng cười hinh hích chợt vang lên bên trên tiếng rì rầm liên tục của Food Court đã khiến Sabrina lãng quên những vấn đề của hai người bạn. Cô quay lại để thấy Tanya và Libby đang ra sức nhịn cười. Cả hai đều nhịn không nổi, và gập người xuống cười sằng sặc. Nhận ra ánh mắt căm hận của Sabrina, Tanya giơ nhón tay lên và làm bộ bóp cò, như thể đó là một khẩu súng phun sơn.

Sabrina run lên. Biết là chiếc khiên sẽ che chắn cho cô khỏi pháp thuật của Tanya, cô vẫn không thể không cân nhắc về việc cái cô em họ quái ác kia lại dám gây chuyện với cô qua mấy người bạn. Cái thủ đoạn ranh ma này đúng là chưa hề lọt vào tâm trí của cô trước đây. Tanya không thèm bận tâm rằng cái trò yêu quỉ của cô ta đã gây hại và làm nhục mặt cả một đám những người vô can đứng xung quanh nữa. Tự coi mình siêu phàm hơn tất thẩy, cô ta coi những phàm nhân hệt như những món đồ giải trí không xứng tầm với phẩm giá cao quí của cô ta.

Nhưng Tanya sẽ sớm nhận được một bài học giúp cô ta mở mắt và biết điều hơn. Phàm nhân quả là yếu ớt so với thứ pháp thuật không thương xót của cô ta, nhưng Sabrina thì không.

Nhận ra bốn cầu thủ lực lưỡng trong đội bóng bầu dục của Trường Westbridge đang tiến lại bàn của Tanya và Libby với những khay đựng đầy bánh pizza, kem và soda, Sabrina co duỗi ngón tay pháp thuật. Cơ hội trả đũa cho cách cư xử tồi tệ của Tanya quả thật quyến rũ đến mức khó chối từ. Còn Libby cũng là một kẻ tòng phạm nhiệt tình. Cho váy mấy con bé đó được một bữa tắm đồ ăn cũng chưa phải là cân bằng tỷ số, nhưng đó sẽ là bước khởi đầu.

Bùa khiên của Sabrina được dựng lên chưa tới mười phút và vẫn đang hoạt động hết công suất. . Cô bé giơ ngón tay lên.

Sẵn sàng, nhắm đích....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.