_003.jpg)
Sáng hôm sau khi Sabrina đang trôi lơ lửng bình yên bên trên giường ngủ thì chuông đồng hồ reo vang. Cô tự động trở mình, dập cho nó tắt, và thức dậy khi làm động tác đó. Tuy nhiên, ngay khi cô mở mắt, tình trạng lơ lửng của giấc ngủ chấm dứt và cô rơi phịch như một tảng đá xuống mặt giường. Rõ ràng làm một phù thủy thì cũng có những điều bất tiện.
Khi cô chạy vèo theo cầu thang xuống nhà bếp một giờ sau đó, hai bà cô đã ngồi chồm chỗm bên quầy bếp, nhấm nháp trước một tô thơm xắt thành từng cục. Sabrina chỉ mất có bốn mươi lăm phút để quyết định mặc áo sơ mi đen in bông tuyết vàng với váy nâu. Cô tự nhắc mình phái thử tài hai bà cô về phép thuật biến đổi thời trang. Zelda mỉm cười với Sabrina khi cô bước vào. "Chào buổi sáng," bà nói.
"Chào buổi sáng," Sabrina mỉm cười đáp lại.
"Ăn thơm không?" Hilda mời thay cho câu chào.
Sabrina lắc đầu và thong thả bước tới tủ lạnh, mở cửa và lấy ra một chai nước cam. Zelda nhướng mày khi thấy cháu gái mình bước đi tà tà. "Cháu sẽ trễ học đó," bà cảnh báo.
Sabrina nhe răng cười khi đặt chai nước xuống mặt quầy. "Vậy sao? Cháu là phù thủy mà. Cháu không quay ngược thời gian được sao?"
"Khô-ông," Hilda đáp với một cái miệng đầy những thơm. "Một phù thủy không thể thay đổi thời gian. Đó là một trong những qui tắc."
"Cô đang đùa à," Sabrina nói. Xe bus có thể tới bất cứ lúc nào.
"Không hề."
"Cháu phải đi đây!" Sabrina chộp lấy ba lô và biến ra khỏi cửa như tia chớp.
"Phù thủy cũng không thể loại bớt mỡ thừa đâu!" Hilda gào lên sau lưng cháu.
Suốt thời gian ngồi xe bus, Sabrina cứ lén nhìn những học sinh chung quanh. Có đứa nào nhìn cô khác đi so với bữa trước không? Chúng có nhận ra thay đổi nào ở cô không? Liệu có chữ "phù thủy" in sẵn trên trán cô cho mọi người cùng thấy không?
Trường trung học Westbridge trong buổi sáng thứ nhì cũng hỗn loạn và kinh hoàng y như buổi sáng thứ nhất. Cũng những đám choai choai chen chúc trong các khu sảnh, cũng bối cảnh xung quanh lạ lẫm, cũng cái cảm giác lạc lõng ấy bám lấy Sabrina.
Nhưng rồi Jenny thả bộ đến bên cô, và Sabrina nhận ra ít nhất có một người vui vẻ khi thấy mình.
"Có trò đùa nè," Jenny nói. "Knock-knock."
Sabrina sẵn sàng nhào theo. "Ai gõ cửa đó?"
"Brad."
"Brad nào?"
"Brad Pitt Jenny nói một cách khoái trá. "Còn có tay Brad nào khác đáng nói tới chứ?" Cả hai bật cười khi họ tiến vào tiết học đầu tiên.
Trò đùa ấy là đỉnh cao của hôm đó, sau này Sabrina tuyên bố như thế. Hoặc có lẽ ngày hôm đó đã bị nguyền rủa ngay từ đầu.
Đó mới là ngày thứ nhì đi học, nhưng bà Hecht, giáo viên sử, đã quyết định tìm hiểu xem học sinh của bà hiểu biết cỡ nào về môn này. Là một phụ nữ da đen với mái tóc bện gọn ghẽ, bà Hecht là một con người rất dễ thương, nhưng khi kiểm tra học sinh bà có thể cho bài về những vấn đề bí hiểm cỡ như tu sĩ Torquemada và tòa án dị giáo Tây Ban Nha. Trải qua năm mươi phút và một trăm câu hỏi đánh số thứ tự, Sabrina và Jenny bước quờ quạng ra hành lang dẫn về đại sảnh.
"Cám ơn các em đã tới học," bà Hecht líp chíp. "Các em có thích bài trắc nghiệm đó không?"
"Mình kém môn sử đến thế," Jenny phàn nàn.
"Mình cũng vậy," Sabrina đồng ý. "Sao mình lại phải nhớ những chuyện xảy ra từ xửa từ xưa nhỉ?"
Trước khi Jenny kịp trả lời, một quả banh đã bay dọc khu sảnh, suýt trúng mấy học sinh trong đám đông. "Coi chừng!" ai đó la lên.
Lời cảnh báo quá trễ. Trái banh đã trúng trán Sabrina và tưng ra. "Ow!" cô kêu lên.
Jenny quát tháo với kẻ ném quả banh chưa rõ mặt. "Ê! Phải cẩn thận với trò banh bọt chớ!" Cô ta quay sang Sabrina. "Có sao không?"
Sabrina bối rối không nói nên lời. Ai cũng thấy cô bị lãnh nguyên một cú vào đầu. Cô càng nản chí hơn khi thấy Libby và băng của nó đã đi sau lưng cô từ nãy đến giờ. Cô nàng tóc nâu trưởng nhóm hoạt náo lách người vượt qua Sabrina, cười khẩy, "Cố mà sống trong thế giới này, không phải của riêng của mày đâu. Đồ quái quỷ."
Chữ "phù thủy" có lẽ không viết sẵn trên trán Sabrina, nhưng chữ "quái quỷ" là đã có rồi. Cô cố cưỡng lại ý muốn ngoái cổ xem sau lưng mình có mang tấm biển mang dòng chữ Hãy Đá Tôi Đi không.
Sự tình cứ diễn ra theo kiểu khó ưa đó đến bữa trưa. Cô và Jenny tìm được chỗ ngồi trong cafeteria và cố thư giãn. Nhìn quanh phòng, Sabrina nhận thấy hôm trước cô đã bỏ qua không ghi nhận được bất cứ điều gì về chốn này. Tường phòng sơn màu nâu nhạt với những sọc lớn màu vàng và xanh chạy quanh - sự đơn điệu đạt chuẩn của thiết kế công nghiệp. Nhưng ở bức tường dài đối diện những cái bàn phục vụ đồ ăn có sơn biểu tượng cầu may của trường, một cây rau trông bực bội chạy xuyên qua tên đội bóng.
"Tên đội bóng là Fighting Scallions (Những củ hành chiến đấu) hả?" Sabrina hỏi Jenny mà bụng không tin.
Jenny khúc khích. "Ô, người ta định là Fighting Stallions (Những con ngựa nòi chiến đấu), nhưng người ta in sai lỗi chính tả. Mà vì ông ta vẽ không lấy tiền nên chẳng ai muốn sửa lại cái lỗi đó."
Sabrina nhìn bức hí họa vẽ củ hành và bật cười. "Vậy chắc là có nghĩa mới cho thành ngữ 'ủng hộ đội nhà!' rồi."
"Ơ hèm ... Tôi ngồi đây được không?" Một giọng con trai nghe thân thiện vang lên. Đó là anh chàng mà Libby đã xoắn lấy làm cùa riêng trong giờ học sinh vật. Cậu ta đứng bên bàn, mỉm cười bẽn lẽn và bưng một khay đầy nhóc thức ăn. Cậu trai mặc áo chui cổ lọ rộng quá khổ bên ngoài sơ mi màu sẫm và quần jean. Với vóc dáng vạm vỡ, bộ đồ trông rộng rãi chứ không bèo nhèo.
Sabrina không biết làm gì ngoài mỉm cười trước vận hên bất ngờ này. "Được thôi," cô nói. Jenny nhìn cô với vẻ hào hứng cố kềm nén. Có Harvey ngồi chung bàn quả là một cú thắng lớn.
Harvey ngồi xuống, rồi nhìn Sabrina với vẻ quan tâm. "Cái đầu bạn có sao không?" cậu ta hỏi.
"Cũng hơi đau." Ớ, không, Sabrina thầm nghĩ, anh ta đã thấy mình lãnh nguyên trái banh sao? Cô cố cưỡng lại ước muốn chui tuốt xuống gầm bàn.
Một vẻ hối lỗi chạy qua nét mặt đẹp trai của Harvey. "Xin lỗi," cậu ta ngập ngừng. "Bạn biết là tôi không cố ý ném trái banh trúng bạn."
"Ô. Cậu ném đó sao?" Sabrina đột nhiên tươi tỉnh lên. Harvey xấu hổ gật đầu. "Tay cậu thật khỏe."
"Cám ơn. Tôi đang cố gia nhập đội bóng, nhưng huấn luyện viên nói tôi phải tăng thêm chừng mười ký nữa." Cậu ta chỉ đống thức ăn trên khay như phân trần.
Sabrina cố nặn óc tìm cách kéo dài câu chuyện. "Cậu biết Jenny chưa?"
Harvey ngắm cô gái với một rừng những lọn tóc xoăn dài húng đỏ. "Bạn sống ở căn nhà có cái thùng thư coi mắc cười đó, phải không?"
Jenny đỏ mặt bối rối. "Đó đâu phải lỗi gia đình tôi," cô nói như để giải thích. "Những người sống ở đó trước thực sự tên là ông bà Hoggl."
"Ha, hay thật," Harvey nói, mỉm cười thoải mái. "Thùng thư nhà tôi mới chán chứ. Chỉ là một chỗ để bỏ thư thôi." Trông cậu ta vừa bối rối vừa sâu sắc, cứ như thùng thư nhà cậu ta phải đem lại cho cậu nhiều điều hơn mà chính cậu cũng chưa biết là điều gì.
"Của nhà tôi cũng vậy!" Sabrina chen vào, hơi bị hào hứng quá.
Rồi giây phút hạnh phúc ngắn ngủi của Sabrina u tối đi vì bóng đen bất hạnh - Libby, mang khay ăn trưa lại chỗ bỏ thức ăn thừa. Tay trưởng nhóm hoạt náo ngừng lại ngay sau lưng Sabrina, cố tình không nhìn đến cô và chớp chớp hàng mi bôi đậm thuốc với Harvey. "Chào, Harvey," cô ta ỏn ẻn. "Tớ có bữa liên hoan tối thứ Bảy. Cậu đến chứ, ha?"
Harvey sựng lại cứ như cậu ta không rõ phải trả lời làm sao. Rồi cậu ta nhún vai rất dễ coi và nói, "Được thôi. Tôi cũng chẳng bận gì."
"Tuyệt lắm. Mọi tay ngon lành đều đến," Libby lộ vẻ hài lòng. Có một khoảng im lặng. Lúc đó và chỉ đến lúc dó Libby mời nhìn xuống Sabrina. "Có vậy thôi."
Một lần nữa Libby lại tước mất Harvey ngay trước mũi Sabrina. Và lần này rõ ràng hành động của cô ta là cố ý. Sabrina quay lại nhìn tay trưởng nhóm hoạt náo kênh kiệu đó.
Libby trở mình bỏ đi làm cái khay nghiêng theo. Ly sôđa nho còn đầy một nửa lật ngang đổ nước xuống cánh tay Sabrina và ướt hết ngực áo của cô. "Ô, không," Libby kêu lên với vẻ kinh hoàng vờ vịt. Rồi cô ta nở ra một nụ cười quái ác. "Ngửi lại bạn sau," cô ta ngoái lại nói líp chíp trong khi chân vẫn bước đi.
Sabrina bực bội đứng dậy. "Mày cố tình làm như thế!" cô quát lên.
Không quay lại, Libby nói với vẻ xù hết mọi chuyên, "Chứng minh đi!"
Một cơn giận dữ nóng bừng khiến Sabrina run rẩy. Cô bước ra khỏi bàn và la lên, "Đứng lại!" Libby bất kể và cứ đi tiếp. "Tôi nói thật đó!" Sabrina gào lên, chỉ một ngón tay hăm dọa về phía lưng tay trưởng nhóm hoạt náo. "Tôi chưa nói chuyện xong với bạn mà... à ...à!" Giọng của cô như vang rền, vọng từ bức tường này qua bức tường khác như tiếng gào của một con ma bị hành hạ.
Cả khu nhà ăn chợt tối sầm, nhiệt độ-hạ hẳn mười hai độ. Một tiếng sấm bất ngờ vang lên làm chao đảo các ly tách và dụng cụ ăn trên các bàn, và một cơn gió lạ ùa qua căn phòng, cuốn tung các khăn ăn và làm rối tung các mái tóc. Các học sinh trường Westbridge gào lên hoảng hốt và nhào xuống sàn tìm chỗ trú.
"Bão tới!" ai đó la lên, bất kể sự thật là vùng New England rất hiếm gặp bão - lại càng không thể có bão trong một tòa nhà. "Mọi người nằm xuống!"
Sabrina đứng cứng ngắc ngay tại chỗ, bắt rễ vào đó bằng nỗi kinh hoàng và mê hoặc xa xôi. Toàn thân cô run rẩy khi năng lượng chuyển động và bùng lên qua người cô để tìm đường thoát ra. Đột nhiên một tia sáng lòa từ ngón tay cô phóng xuyên qua căn phòng bắn thẳng vào Libby. Trong tích tắc cô trưởng nhóm hoạt náo khó ưa ấy biến mất.
Căn phòng yên tĩnh trở lại. Các học sinh ló đầu lên mặt bàn hay mặt ghế để xem căn phòng còn nguyên hay không. Sabrina không chú ý đến chúng. Tay cô tự nhiên buông xuôi xuống. Cô dường như không nhúc nhích được gì nữa. Bọn học sinh bắt đầu đi qua đi lại trong khi cô vẫn đứng chết cứng giữa nhà ăn.
"Li-Libby đâu rồi?" Jenny bối rối hỏi khi cô ta và Harvey từ gầm bàn chui lên.
Sabrina cố gắng bình tĩnh. "Mình không biết nữa," cô lấp bắp nói không ra hơi.
Rồi cô chạy về phía cửa, chỉ chậm lại một chút để nhặt lên một trái thơm nằm ngay chỗ Libby đứng lúc nãy.