Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina ước chi cô đã xem qua câu thần chú tàng hình trước khi đến trường. Làm sao cuộc đời này lại có thể kết thúc trước khi cô kịp bắt đầu ngày thứ ba của mình ở Westbridge High School? Khi cô lách người đi qua những gian sảnh đông người trước tiết học thứ nhất, cô đã tin rằng mọi người đang chăm chú nhìn mình, dò xét. Con phù thủy quái gở kìa! Cô gần như trông đợi một tiểu ban chào đón trang bị những ngọn đuốc và những cây cào gỗ kiểu Frankenstein.

Cô quá căng thẳng đến độ giật bắn lên khi Jenny xuất hiện sau lưng. "Có trò đùa nè," Jenny nói. "Knock- knock.

Bắt đầu một ngày với một trò đùa vớ vẩn coi bộ còn đỡ hơn bị một lũ nhà quê - ờ, tức là đám học sinh ấỵ- truy đuổi, nên Sabrina bắt theo. "Ai đó?" cô đáp một cách nản chí.

"Brad." Jenny cười.

Không chỉ là trò vớ vẩn mà còn là bổn cũ soạn lại. Sabrina bước vào câu kết thúc trong trò của Jenny, "Brad Pitt," cô nói nhanh. "Hôm qua cậu nói với tớ trò này rồi."

Jenny nhìn Sabrina một cái lạ hoắc. "K-Không, đâu có," nó nói chậm rãi. "Tớ mới nghe được trên xe bus mà." Rồi nó nhún vai và đi nhanh về cuối sảnh.

"Thực ra..." Sabrina lầm bầm một mình. Đó có phải là nguyên cớ để hy vọng không đấy ?

Tinh thần cô bốc lên khi bước vào giờ lịch sử và bà Hecht thông báo đề bài kiểm tra trắc nghiệm. Đột nhiên đời trở nên tươi sáng.

"Làm hay lắm, Sabrina!" Bà Hecht lắp bắp khi các học sinh rời phòng.

"Tớ không tin được là cậu qua được bài kiểm đó!" Jenny nói với vẻ ngạc nhiên khi họ ra đến khu sảnh.

"Biết nói sao bây giờ?" Sabrina nói một cách hài lòng. "Tớ yêu môn sử mà." Rồi cô quay đi, tìm kiếm quả banh mà cô biết đang nhắm thẳng vào đầu cô. Bằng đuôi mắt cô thấy Libby đang đi gần đó.

"Coi chừng!" Harvey từ cuối sảnh la lên. Sabrina bắt được trái banh ngay trong không trung.

"Bắt hay lắm!" ai đó trong đám đông kêu lên. Sabrina lúc lắc đầu để nhận lời khen. Libby chỉ ném cái nhìn cau có lạnh tanh về phía Sabrina khi tay trưởng nhóm hoạt náo thể thao kiêu hãnh này đi ào qua. Sabrina mỉm cười một mình và bắt đầu nhớ lại xem những giờ còn lại trong ngày phải diễn ra thế nào.

Đến lúc Harvey hỏi, "Tớ ngồi đây được không?" với cô và Jenny ở bàn ăn trưa, Sabrina cảm thấy một sự tự tin và sức mạnh mà cô chưa từng cảm thấy trước đó.

"Được chứ," cô đáp và nở một nụ cười ấm áp nhát với anh chàng.

"Cú bắt bóng đó thật tuyệt Harvey nói khi ngồi xuống."

"Mình chỉ ở đúng chỗ thôi," Sabrina nói khiêm tốn. Vụ này có cảm tưởng như đi lần lượt qua hết các bước của một điệu nhảy. "Cậu quen Jenny chưa?"

Harvey nhìn cô gái tóc đỏ. "Bạn sống trong căn nhà có thùng thư coi tức cười chứ gì, phải không?" anh ta nói.

Đến lúc để Sabrina dẫn chuyện. Cô chen vào trước khi Jenny kịp trả lời. "Trước khi nói chuyện đó thì... nếu cậu không có gì làm tối thứ Bảy, có muốn cùng đi xem phim với Jenny và mình không?"

Harvey có vẻ ngỡ ngàng trước một ý kiến như vậy. Rồi anh chàng gật đầu. "Chắc chắn rồi. Nghe vui đấy." Anh ta cười. "Ngon lành."

"Ngon lành," Sabrina hòa theo.

"Ngon lành," Jenny nói, thấy thán phục Sabrina về chuyện làm sao chỉ mất chút thời gian mà đã chiếm được anh chàng ngon lành này ?

Sabrina thấy hài lòng ngoài mong đợi. "Rồi, cậu đang nói về vụ cái thùng thư ...?"

Đúng như lịch biểu, Libby lại đi ngang qua với cái khay và ly sôđa nho của nó. "Chào, Harvey," cô nàng ngọt ngào. "Tớ có bữa liên hoan tối thứ Bảy. Cậu đến chứ, ha?"

Tia nhìn của Harvey bật từ Libby sang Sabrina rồi bật trở lại. "Rất tiếc. Tôi vừa có kế hoạch."

Libby ngớ ra.

Thích thú, Sabrina tự hỏi trước đây có ai từng từ chối tay trưởng nhóm cổ vũ này chưa. Cô không ngăn được ý muốn nhắc lại. "Ô, Bong bóng bể," cô nói, niềm thông cảm chế riễu cứ từ miệng cô tuôn ra. "Và tớ dám chắc cậu muốn mọi tay ngon lành đều có mặt."

Môi Libby bĩu ra tức tối và cái khay của cô nàng nghiêng tới trước. Sabrina búng một ngón tay, và cái ly sôđa lảo đảo ấy xoay vòng và hắt mớ nước màu tía ngược lên, tung tóe vào mặt Libby.

Libby rú lên trong nỗi hoảng hốt giận dữ, và phóng ra khỏi khu nhà ăn. Sabrina và các bạn cười đến gập người lại.

Sabrina ào vào nhà bếp với niềm sung sướng rộn ràng. Zelda và Hilda đang ngồi ở bàn với một tô thơm cắm sẵn que cầm trước mặt họ.

"Làm phù thủy đã quá!" Sabrina hú lên. "Cháu không hiểu cái gì đã khiến mấy ông Hội đồng Phù thủy lại thay đổi ý kiến, nhưng cháu vừa phải sống lại trọn một ngày!" Cô múa lượn quanh phòng, nhún nhảy di chuyển về phía cầu thang. "Bây giờ các thầy cô tin rằng cháu thông minh, bọn con trai chơi thể thao nghĩ cháu ngon lành - ô, mà cháu còn đi xem phim với Harvey và Jenny tối thứ Bảy tới nữa chứ! Yahoo! Cháu là đứa bình thường!" Cô dừng ở chân thang. "Phải nói cho con mèo hay mới được!" Cô phóng lên phòng mình.

"Cái đám choai choai này..." Hilda nói với vẻ hoài niệm.

Zelda mỉm cười. "Chúng làm sao?"

"Nói chung là ..."

Zelda vỗ cánh tay cô em. "Em thế là gan cùng mình đó. Em phải cho Sabrina biết em đã làm gì."

"Ồ, không! Đó là một việc hoàn toàn ích kỷ. Em chỉ muốn giúp cháu mình thôi. Mà cũng giúp chính em chút xíu nữa."

"Vậy hả? Làm cách nào?"

Hilda gần như bốc khỏi ghế. Chính bà trông cũng gần như một cô choai choai. "Drell với em cũng có hẹn tối thứ Bảy này!" Bà thông báo một cách thích chí.

Zelda kinh hoàng. "Ô, không, đừng! Hắn đã bỏ cô lại trước bàn thờ!"

"Anh ấy có lý do chính đáng."

"Hắn có ba trăm năm để nghĩ ra lý do đó!"

"Chị không cho anh ấy một cơ hội thứ hai được sao?"

"Phải mất mấy thế kỉ cô mới hiểu ra hắn là đứa vất đi?"

"Chị không bao giờ có thể vượt qua được con chuột"

Sabrina có thể nghe thấy các bà cô châm chích nhau dưới nhà, nhưng cô để mặc họ. Cô nhấc chú mèo đen ra khỏi điểm phơi nắng của hắn ta bên cửa sổ. "Salem," cô nói, "Tôi không chơi bóng quần, nhưng một điệu khiêu vũ thì sao?" Cô nâng con mèo lên, hai bàn tay giữ ngay dưới nách hắn, rồi đưa hắn ta xoay vòng theo nhịp một điệu nhạc tưởng tượng. Salem, như một con mèo đích thực, cứ giả tảng như không có chuyện gì.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.