_003.jpg)
Các Kỵ sĩ Nửa đêm phóng ào ào vào một con phố nhỏ hẹp nằm trong khu tăm tối của thành phố. Họ đi chậm lại rồi dừng hẳn trước một cửa hiệu có cửa kiếng màu đen với một bảng hiệu sáng đèn:
PHLEGM WORLD
Xăm
Xỏ lỗ thân thể
Nhuộm tóc
Trang thiết bị trò chơi bắn banh
Họ đậu mô tô trước cửa hàng và đi đến cánh cửa kính đen.
"Vào gặp Phlegm, Benjie," Wolverine nói, mở cửa cho Franklin.
Bên trong sáng ánh đèn, nhưng những bức tường đen tạo cảm giác u tối. Có một giá những chiếc áo thun, một giá những chiếc váy, một bức tường phủ đầy những mẫu hình xăm, một kệ chứa thiết bị chơi bắn banh, và một máy banh cao su.
Đàng sau chiếc quầy nhỏ ở cuối phòng là một người đàn ông mập thù lù, với cái đầu hoàn toàn hói và một hàm râu đen rậm rạp cỡ một con chuột lang. Gã có một vòng vàng trên mũi và mặc chiếc áo thun phía trước có in hình Daisy Duck cười toe toét. Trên đỉnh đầu hói bóng láng của gã có xăm hình một con rắn cuộn mình. Hắn đang nói chuyện điện thoại, nhưng vẫy tay thân thiện với họ.
"Phlegm không phải là tên thật của lão đâu," Wolverine chồm tới Franklin, thì thầm. "Lão ta từ Turkestan qua đây một hai năm nay và chỉ biết khoảng ba từ tiếng Anh. Tụi này luôn giễu cợt thứ tiếng Anh giả cầy của lão. Lão cũng thấy khoái, bởi lão biết tụi này vô hại. Lão ta tính lấy tên Mỹ, một tên gì đó để mấy khách hàng Mỹ của lão có thể phát âm, vì vậy bọn này đề xuất tên Phlegm. Giỡn thôi... nhưng tụi này không đủ can đảm nói với lão đó chỉ là trò giỡn".
"Wolverine, anh bạn của tôi," Phlegm nói, treo điện thoại lên. Giọng lão đầy chất Đông Âu nặng trịch, đôi khi thật khó nghe.
Wolverine nói chuyện với Phlegm một lát, rồi giới thiệu Franklin.
"Trước khi bố xàm tiếp con rắn hai đầu cho tôi, bố Phlegm," Wolverine nói. "Theo bố, có thứ gì phù hợp cho ông bạn Benjie của tôi từ Philadelphia tới không? Một hình xăm? Hay một lỗ xỏ?"
Phlegm nhíu mày nghĩ ngợi trong khi gã nghiên cứu khuôn mặt của Franklin trong giây lát. Rồi gã cười toe toét, để lộ những chiếc răng xiên xẹo dưới bộ râu khổng lồ. "Tại sao lại không chọn cả hai"
Sabrina lái xe chầm chậm qua thành phố, quẹo vào những con phố nhỏ, trở ra đường lớn khi cô lái vòng quanh từng khối nhà. Trên xe, sự im lặng nặng nề khiến Sabrina thậm chí thấy khó chịu hơn trước.
"Hai cậu làm gì đàng sau đó vậy?" cô hỏi, nhìn vào kính chiếu hậu.
"Tôi Ổn mà," giọng của Harvey nói.
Trái lại, giọng Jenny có vẻ rên rỉ. "Chúng ta không gặp một nhà hàng nào sao? Ý tôi là, đâu có mất nhiều thì giờ đâu, phải không? Chỉ vài phút thôi, được chứ? Tôi có thể dùng một miếng hamburger, hay thứ gì đó. Tôi còn chưa ăn tối, và tôi ..."
"Cậu đã ăn mọi thứ trong bếp nhà Sabrina rồi còn gì!" Jenny nói với giọng của Harvey. "Nguyên một lọ chocolate. Đó là bữa tối của cậu rồi, đúng chưa? Nên nhớ cậu đang đi lòng vòng trong thân xác của tớ đây! Cậu sẽ trông giống như cái gì nếu như, trong lúc ở trong thân xác của cậu, tớ xăm mình hay cạo trọc đầu, hoặc nhổ sạch tất cả mấy cái răng gớm ghiếc của cậu đi?"
"Đừng động đến răng của tôi nữa, được không?" Harvey đáp với giọng của Jenny.
Bực bội, Sabrina nói, "Nếu cả hai cậu không im ngay, tớ sẽ dừng xe lại đây." Họ lại im lặng.
"Jenny nói đúng," Sabrina nói tiếp, "tụi mình chưa đứa nào ăn cả, và tất cả chúng ta ..."
"Tôi là Harvey," Jenny nói.
"Đừng có bắt đầu như thế nữa!" Sabrina cáu lên. "Có một nhà hàng Burger Boy đằng trước kìa. Tớ sẽ tới đó. Bây giờ mọi người cho tớ biết mình muốn ăn cái gì, để chúng ta có thể tiết kiệm thời gian."
"Cho tôi một bánh mì kẹp cá," Salem nói.
"Không có phần của mi," Sabrina đáp.
Harvey nói từ thân xác của Jenny. "Tôi muốn hai miếng thịt chiên phết bơ, có kẹp lát hành và một hộp sô cô la sữa."
"Không!" Jenny la lên từ thân xác của Harvey. "Chỉ mua cho cậu ấy một miếng thịt chiên và không có hộp sô cô la sữa nào hết! Hai miếng thịt chiên phết bơ sẽ đi thẳng xuống đùi tớ mất."
Sabrina giữ thật chặt tay lái đến độ các ngón tay cô trắng bệch, và nói, "Có lẽ đây là một ý tưởng ngu ngốc!" Nhưng cô vẫn cho xe vào bãi đậu của nhà hàng Burger Boy.
Hilda không thích ở một mình. Thà có Salem với những lời cợt nhạo cằn nhằn của nó cũng còn đỡ hơn là chẳng có ai bên cạnh. Nhưng lúc này còn tệ hơn thường nhật, bởi bà không thể cho phép mình nghĩ đến bất cứ thứ gì cụ thể. Những cơn nấc cụt không theo lề lối nào hết, nên bà không thể biết trước khi nào một cú nấc cụt sẽ xảy ra. Nếu như bà nghĩ đến một điều gì đó tệ hại khi cú nấc cụt diễn ra, bà có thể gây ra những chuyện khủng khiếp hơn nữa. Vì vậy bà lẩm nhẩm hết bảng chữ cái, rồi tới bảng cửu chương, hay bất cứ điều gì khiến đầu óc bà đừng trống rỗng. Hilda thở ra nhẹ nhõm, khi rốt cục, bà chị của bà cũng quay lại căn phòng... dù là có Drell hộ tống.
"Chị đã ráng nhanh hết mức," Zelda nói, "nhưng Drell đang náu mình trong một tâm trạng cô đơn, nên cũng mất hồi lâu mới tìm ra ông ấy".
"Tâm trạng của ta hả?" Drell gào lên đầy bực tức. "Ta có cần nhắc nhở bà, rằng ta là người đứng đầu Hội Đồng Phù Thuỷ? Ta không chấp nhận việc nói về ta một cách vô lễ như vậy. Và nếu như ta thấy cô đơn, thì đó là do những chuyện xẩy ra với mọi người quanh chỗ cây nêu."
"Ô, dẹp chuyện đó đi, Drell," Zelda nói.
Drell là một người to lớn, cao và oai vệ, với giọng trầm vang. Ông ta vẫn mặc bộ áo choàng lễ hội Beltane đỏ của mình.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Hilda hỏi. "Bác sĩ Leiderhosen đến hả?"
"Ta đã liên lạc với ông ta bằng tù và và nhắn ông ta đến đây ngay," Drell nói. "Ta cho ông ta biết rằng nếu ông ta không đến, ta sẽ cấm tiệt không cho ông ta tham gia giải Golf Ma thuật Mở rộng hàng năm."
Hilda nói, "Bộ không có cách nào làm tôi ngừng" - bà nấc cụt dữ dội - "nấc cụt sao?"
"Drell này." Zelda nói, "Mỗi lần cô ta nấc cụt, thì có điều gì đó xảy ra ở đâu đó, cho dù chúng ta có nhận biết hay không. Cô ta càng nấc cụt, thì càng ..."
Bất ngờ có một bóng người xuất hiện trong phòng ngủ dưới chân giường của Hilda. Nó thấp và mặc thứ gì đó có vẻ như là một bộ đồ bơi màu tía. Nó có những chân có màng to lớn trên bàn chân và đội chiếc mũ bảo vệ kỳ quặc giống như vỏ sò với một màn che màu đen phía trước, và có vài chiếc vòi gắn với một vật thể trong suốt trên lưng. Dáng người này cầm trên tay phải một vật trông nửa như chiếc gậy đánh golf, nửa như chiếc gậy bóng chày.
Sự xuất hiện bất ngờ của sinh vật kỳ quái này trong phòng ngủ khiến Zelda và Drell giật mình ... nhưng Hilda chỉ mỉm cười.
"Đừng lo," bà nói. "Đó chỉ là Sabrina đang cố làm tôi hoảng hồn lần nữa." Bà quay sang sinh vật kỳ quái đang ở dưới chân giường. "Cháu có thể dẹp nó đi, Sabrina," bà nói, lại nấc cụt nữa. "Có vẻ nó không hiệu quả."
Dáng người đó nâng tấm màn che mặt màu đen lên trên chiếc mũ bảo vệ và một khuôn mặt tròn với đôi má hồng hào nhìn họ với vẻ rất giận dữ.
"Tên tôi không phải là Sabrina," người đó nói, giọng mang hơi hướm Đức. "Tôi là bác sĩ Anton Leiderhosen! Và tôi rất muốn biết tại sao tôi bị gọi khỏi một hội nghị mà tôi là khách mời danh dự!"
"Ông ăn mặc không có vẻ như đi dự hội nghị," Zelda nói.
"Tôi đang chơi dở một ván Splooge!" bác sĩ Leiderhosen tuyên bố một cách giận dữ. "Và tôi đang thắng Tôi chưa từng thắng ván Splooge nào, nhưng lần này tôi đã thắng ... và cuộc chơi của tôi bị cắt ngang."
"Và ta là người cắt ngang nó đó," Drell nói với vẻ đầy quyền uy. "Ông cần có mặt ở đây, đây là một trường hợp khẩn cấp. Bây giờ ... cởi bộ đồ nghề lố bịch đó ra đi."
Với tiếng thở dài nặng nề, bác sĩ Leiderhosen vẫy một cánh tay và bộ đồ kỳ cục đó được thay bằng chiếc quần đen, áo sơ mi trắng, cà vạt xám, một chiếc áo choàng bác sĩ trắng dài, một ống nghe quanh cổ, và chiếc túi thuốc đen trên tay.
"Xin thứ lỗi, Drell," bác sĩ nói, dù lời của ông ta có vẻ gượng ép. "Tôi đang bận chơi một chút, vậy thôi. Bây giờ ... có vấn đề gì vậy?"
Zelda kể với Leiderhosen về những cơn nấc cụt của Hilda, giải thích tất cả những gì họ biết về những tác động của chúng.
"Đây là một bệnh nghiêm trọng," bác sĩ Leiderhosen nói, đi đến cạnh giường của Hilda.
"Tụi tôi cũng nghĩ vậy," Zelda nói. "Nó cần được chữa ngay lập tức! Sau nữa, chúng ta còn phải đưa Benjamin Franklin trở về Philadelphia năm 1776."
Bác sĩ quay sang bà với vẻ kinh hoàng. "Những cơn nấc cụt này đã chạm đến thời gian và lịch sử à?"
Zelda giải thích rằng những cuốn sách mượn trong thư viện của Sabrina về Benjamin Franklin đã hoán vị với Franklin thật, người sẽ ký Tuyên ngôn độc lập tại Continental Congress.
"Đây là một tai họa" bác sĩ Leiderhosen la lên. "Nếu như những cuốn sách đó bị bất cứ ai ở Philadelphia năm 1776 đọc ..." ông ta nhún vai. "Franklin bây giờ ở đâu?"
"Benjie hả?" Zelda đáp. "Ông ta ở dưới nhà với Sabrina."
"Không," Hilda nói. "Ông ta không có dưới đó. Ông ta đi mất rồi."
"Đi mất?" Zelda buột miệng. "Đi đâu?"
"Em không biết," Hilda đáp. "Sabrina đã đi tìm ông ta. Với hai đứa bạn Jenny và Harvey của nó ... chúng cũng đã chuyển thân xác."
Bác sĩ Leiderhosen vỗ nhẹ trán. "Loạn trí. Vụ này là loạn trí thực sự!"
"Không có cách nào để ông quay lại với ván Splooge của ông đâu," Drell nói. "Vì vậy đừng có làm bộ như chuyện này là quá sức ông."
"Nhưng đây là một sự loạn trí! Tôi có thể chữa chứng nấc cụt, và tôi có thể đặt lại đúng chỗ những gì chúng đã gây ra. Chuyện nghiêm trọng, nhưng không phải là chưa từng có và không phải là không thể chữa trị. Nhưng nếu có ai đó bị lôi ra khỏi quá khứ và đưa vào hiện tại... thì, đó là một chuyện hoàn toàn khác. Tôi có thể đưa ông ta trở về, và tôi có thể tẩy sạch ký ức về những điều đã trải qua của ông ta ... nhưng ông ta phải có mặt ở đây để tôi làm chuyện đó mới được!"
Zelda nhìn xuống cô em mình. "Em không biết chúng đi đâu à?"
"Sabrina không biết Benjie đã đi đâu," Hilda nói. "Vì vậy ... chúng có thể ở bất cứ đâu."
Có một sự im lặng căng thẳng, kéo dài... rồi Drell nói. "Tôi mặc cho hai bà xử lý vụ lịch sử Mỹ này nghe."
Hilda và Zelda quay sang ông ta và nói cùng một lúc,
"Đừng ăn nói kiểu đó chứ, Drell."
Sau khi bàn bạc hồi lâu xem cái gì là thích hợp nhất cho Benjie, Phlegm cười toe toét, dang rộng hai cánh tay khổng lồ ra, và nói. "Vậy là mình nhất trí rồi nhé?"
"Phải," Wolverine nói. "Một hình xăm con ó trên đỉnh đầu, với một cái khoen trên mũi."
"Ông chắc chắn là không thể xăm một con gà tây trên sọ tôi sao?" Franklin hỏi Phlegm.
"Tôi khẳng định," Phlegm đáp một cách bực bội. "Tôi đã nói với ông, tôi không xăm những con gà tây!"
"Nghe nè, Benjie," Wolverine nói với nụ cười thân thiện. "Theo tôi thấy, ông đã bảnh quá rồi. Con ó và cái khoen trên mũi sẽ chỉ thêm một chút vào hình ảnh của ông thôi mà."
"Bảnh hả?" Franklin nói với nụ cười trẻ thơ. "Điều đó là tốt hả?"
"Bảnh là ngon rồi," Chrome nói.
Bob cũng nói một cái gì đó, và rất nhiệt tình ... nhưng không ai hiểu nó có ý nghĩa gì.
"Nhanh lên, làm cho Benjie trước đi, Phlegm" Wolverine nói. "Tôi đợi được mà."
"Không sao!" Phlegm kêu lên, vung hai cánh tay. "Ôi, chút nữa tôi quên mất. Có một lá thư cho anh, Wolverine." Lão lục bên dưới quầy và lôi ra một bì thư màu trắng. "Hồi chiều này có một thằng nhóc đem lại."
Wolverine mở bì thư, lây ra tờ giấy, và đọc những chữ in bằng viết chì:
WOLVERINE-
VÀO LÚC MÀY ĐỌC LÁ THƯ NÀY, BỌN TAO HẲN ĐÃ ĐI TỚI SAU LƯNG TỤI BAY!!!
D&D
"Ô," Wolverine lẩm bẩm. "Cái này là của D&D ... có lẽ chúng sắp tới rồi, nếu như chúng chưa tới đây."
"D&D gì vậy?" Franklin hỏi.
"Ờ," Wolverine đáp. "Một nhóm đi mô tô khác. Đối thủ của tụi này. D&D ... Dungeons và Dragons và cứ cưỡi xe đi long nhong trên những con lợn của chúng để gây rối."
"Có cần tôi giúp không?" Phlegm hỏi.
"Chỉ cần ông xăm lẹ cho Franklin là được rồi, Phlegm," Wolverine nói. "Tụi này sẽ bảo đảm không xảy ra rắc rối nào đâu."
Nghe vậy Franklin đi vào căn phòng phía sau với Phlegm để được xăm một con ó trên cái đầu hói của ông, và xỏ lỗ mũi.
Sau khi ông ta đi, bên ngoài có tiếng máy xe mô tô gầm rú. Wolverine, Bob, Chrome và Razor liếc nhìn nhau ... dù đầu của Razor không hề nhúc nhích, và không ai có thể thấy đôi mắt của cậu ta đằng sau cặp kính đen. Sau đó họ đi ra cửa, bước ra ngoài để gặp để gặp những đối thủ Dungeons và Dragons của họ