_003.jpg)
Tiếng "clicka" cuối cùng đưa Sabrina và những người cùng đi vào một căn phòng rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, với những đồ trang bị hợp thời trang, hiện đại. Nhiều loại ghế trường kỷ khác nhau, hàng chục chiếc ghế bọc vải nhung và vài bàn uống cà phê được sắp xếp đầy nghệ thuật trên một tấm thảm Ba Tư rộng. Sự bài trí cây và hoa trồng trong chậu làm tàng thêm vẻ sang trọng của ngôi nhà. Sabrina nhận thây nơi đây giống với phòng khách của một gia đình thượng lưu.
Một cái bàn bằng gỗ láng bóng chiếm lĩnh một góc phòng và ngồi phía sau bàn là một gương mặt quen thuộc.
"Cassandra !". Drell reo lên thích thú, cảm thấy hài lòng được gặp lại cô ta.
Cassandra, vốn là một bà phù thủy đáng yêu, đã cùng với Drell và Skippy lập nên Hội Đồng Phù Thuỷ, giờ đang đứng lên khỏi ghế. Trong lần gặp gần đây nhất, Sabrina thấy Cassandra mặc một bộ trang phục kiểu Gothic dài và màu đen, trông rất hấp dẫn. Hôm nay, bà vận bộ trang phục công sở, mái tóc vàng óng ảrũ về phía sau, thành một búi tó nhỏ. "Drell", bà ta nói bằng một giọng lạnh băng, công việc. "Cô Chessler đã đợi gặp ông."
"Cô Chessler?", Zelda hỏi trong sự kinh ngạc.
Cassandra nhìn họ một cách thú vị."Tất nhiên. Các vị đang ở trong văn phòng của cô ấy. Nếu các vị cho phép, tôi sẽ vào báo với cô ấy," Nói xong, cô ta biến mất trong một luồng khói.
Drell nhìn theo bà ta với vẻ đau đớn."Cassandra- cô thư ký văn phòng. Cô có thể lạnh lùng như thế đó!"
" Drell, ông có nghe những gì cô ta nói không?" Sabrina thì thầm hoảng sợ. "Đây là văn phòng của Libby !Tôi nghĩ rằng chúng ta phải đương đầu với một thách thức khác và phải chiến thắng trước khi đi gặp cô ta."
Zelda lấy một mảnh giấy ra khỏi túi. Đó là chiếc tàu bay giấy chứa đựng thách thức của Libby. Bà mở ra và đọc:"'Hãy chuẩn bị cho Thách Thức Sau Cùng'. Đó là tất cả những gì nó nói".
"Cháu nghĩ sẽ là thách thức tước bỏ quyền năng của Libby" Sabrina nói ưu tư.
"Oh, tôi có khi nghĩ ra hơi trễ", Hilda bộp chộp, "nhưng lúc giáp mặt Libby, liệu chúng ta tính làm gì?"
Mọi người có vẻ bối rối, ngoại trừ Drell. Ông ta thì thầm:"Chúng ta sẽ không làm gì hết. Tôi sẽ hắt hơi vào cái bộ mặt khó ưa đó và thu hồi quyền năng của tôi về !"
"Dễ mà, Drell." Zelda lưu ý. "Vào lúc Libby giáp mặt ông, cô ta sẽ biến ông thành một con cóc. Chúng ta phải nghĩ cách làm cho cô ta phân tâm."
Salem nhảy lên chiếc bàn trống của Cassandra. "Dù làm thứ gì thì cũng nhanh lên. Chúng ta không có nhiều thời gian."
"Cháu đã có cách." Sabrina nói đột ngột. "Cháu có một kế hoạch."
Cô ngồi xuống mặt đối mặt với con mèo. "Tất cả tùy thuộc vào mi"
Những sợi râu của Salem cụp xuống. "A, được, loài mèo toàn được chọn để làm những việc bẩn thỉu".
"Nghe này" Sabrina nói. "Chúng ta sẽ làm như thế này...."
Libby ngồi trên ngai, sưởi ấm trong sự đúng đắn của vạn vật. Nó chỉ thực sự đúng đắn khi cô ta là một nữ thần. Nó chỉ đúng đắn khi cô ta nắm lấy vị trí của người lãnh đạo Thế Giới Bên Kia, giải tán cái Hội Đồng Phù Thuỷ lố bịch và sửa đổi vương quốc cho phù hợp với ước muốn của cô. Và nó chỉ đúng đắn khi cô ta đã loại bỏ cái hình ảnh khó chịu cuối cùng trong cuộc sống đã qua của cô ta, đó là Sabrina Spellman.
Libby biết rằng Sabrina đã thu hồi những quyền năng của cô, nhưng hiển nhiên là cái con bé quái gở ấy không nhằm nhò gì đối với cô ta. Vâng, Sabrina và nhóm của cô dã thành công khi vượt qua hai lần thử thách đầu tiên của Libby, nhưng lần cuối cùng sẽ không dễ dàng như vậy nữa. Libby vẫn chưa biết cách nắm trọn mọi quyền phép của Drell - cô ta có sức mạnh và tài năng, nhưng không có kinh nghiệm mấy trăm năm nghiênncứu về pháp thuật. Không sao, cô ta là một người sáng dạ. Hãy xem những gì cô ta mới hoàn thành.
Libby nhìn căn phòng đặt chiếc ngai với vẻ thỏa mãn. Cô ta thích căn phòng này lắm nên đã sử dụng pháp thuật để tạo thành một nơi hoàn hảo nhát trên thế giới này: một gian sảnh chỉ dành riêng cho cô ta. Đó là một căn phòng khổng lồ hình chữ nhật, trông giống một hang động hơn là một căn phòng, mỗi centimét tường đều được che phủ bằng những lời ca ngợi sự vĩ đại của cô ta. Hình ảnh của cô ta đăng trên những tờ tạp chí lớn nhất thế giới được trang trí cho bức tường phía Tây. Những tờ báo có bài ca ngợi cô ta thì dán ở bức tường phía Đông. Những pho tượng của cô ta, trong đó có một đài phun nước làm nổi bật bức tượng đồng nằm ở trung tâm, được đặt trên những bệ đỡ nằm rải rác và cách quãng nhau trên nền nhà rộng, mỗi tác phẩm nghệ thuật được thấm đẫm một thứ ánh sáng ma thuật riêng, làm cho khung cảnh càng trở nên lung linh, huyền ảo.
Một tấm thảm đỏ dài được trải ra phía trước chiếc ngai của Libby. Ở vị trí đối diện với nó, hai cánh cửa lớn từ từ mở ra. Sabrina, trông bé nhỏ và tầm thường, bước vào, theo sau là hai bà cô và cuối cùng là nhà hảo tâm ngoài ý muốn, Drell. Libby vội đứng dậy, chỉ ngón tay trỏ vào khoảng không, làm đông cứng Drell ngay trên lối đi.
"Tốt,". Cô ta thốt lên một cách vui vẻ khi ngồi dựa trên chiếc ngai. "Một phù thủy bị đông cứng là một phù thủy không thể hắt hơi, đúng không?"
Cô ta bật ngón tay hai lần và hai bà cô của Sabrina bị biến thành những pho tượng. Trái tim của Libby tràn ngập niềm vui khi nhìn thấy gương mặt của Sabrina sa sầm vì đau khổ. Cô ta cất tiếng nói. "Đừng buồn, tôi sẽ mang đặt họ trong vườn hay một chỗ nào đó, được không?"
Trước sự ngạc nhiên cao độ của Libby, Sabrina cúi đầu phục tùng tuyệt đối. "Được rồi, Libby. Bạn đã chiến thắng."
"Ta ư?" Libby cất giọng the thé. "Tất nhiên là ta chiến thắng!"
Sabrina co những ngón tay nhè nhẹ, một chiếc hộp trang hoàng rất đẹp xuất hiện trong bàn tay mở rộng của cô. Đồ vật này làm bằng vàng có gắn đá quí, sức nặng của nó buộc Sabrina phải cố gắng giữ vững nó để không mất thăng bằng.
Cô nói nhỏ với Libby. "Như một biểu tượng của sự phục tùng, xin hãy cho phép tôi tặng lên Nữ Hoàng món tặng vật khiêm tốn này..."
"Ta chấp thuận" Libby thốt lên với vẻ mặt tự mãn. Nhưng khi Sabrina bước lên, cô ta đã vội giơ ngón tay lên chặn lại giữa chừng. "Mi rất thông minh, ta tin chắc như thế. Nhưng ta còn thông minh hơn. Mi đứng lại đó. Ta sẽ tự nhận món quà."
Libby vẫy tay và món quà bốc khỏi bàn tay bất động của Sabrina, rơi xuống tấm thảm đỏ và nhảy lên từng bậc đến chiếc ngai nơi cô ta đang ngồi. Đôi mắt Libby mở to một cách thèm muốn khi cô ta nhìn thấy vẻ sang trọng của chiếc hộp và sự phong phú của vàng và đá quý bên trong. Cô ta nói bằng một giọng hả hê khi đặt chiếc hộp đựng quà trong lòng. "Thẩm mỹ của mi đã tiến bộ hơn. Có lẽ đó là hy vọng dành cho mi đấy".
Khi chiếc hộp vừa ngừng chuyển động, nắp hột đột ngột bị hất tung. Từ trong hộp đựng quà, một con mèo đen cười sảng khoái với cô ta. "Nếu cái hộp trông khịt..đẹp, bên trong là cái gì... khịt ... không quan trọng, có phải không?". Rồi nó hắt hơi thẳng vào mặt Libby.