Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

❊ ❊ ❊

Image

Hai người đàn bà, ăn mặc đứng đắn và trông cũng đủ tuổi để được coi là người lớn, đang xô đẩy nhau trên mấy bậc thang, lấy tay huých và ngáng chân nhau. Họ cùng xuống tới bậc thang cuối một lúc, nhưng Hilda đã lao đi dọc hành lang để vào bếp trước Zelda một bước chân.

Hilda trông bảnh như một nhà vô địch Olympic. "Chị thua rồi!".

"Ôi, em đúng là trẻ nít", Zelda rầu rĩ nói.

Salem ngồi như tượng trên chiếc bàn trong phòng bếp. Nó thoáng vẫy tai. "Yên chút được không? Tôi đang bận nghiên cứu vũ trụ nè".

Hilda nhấc Salem lên khỏi mặt bàn và xoay vòng vòng với con mèo ở trên tay. "Chú làm điều ấy sau nhé. Tụi ta còn phải chế cho Sabrina một bạn trai tuyệt mỹ".

Bà đặt con mèo trên bệ bếp và đi dọn dẹp bàn trong khi Zelda mở ra cái tủ bí mật phía sau bức chân dung Luisa. Bà ta lấy ra mấy chiếc lọ đủ màu đựng những thứ thuốc ma thuật.

Trong chốc lát một tâm bảng lớn phủ khăn len với đầy bột trắng đã được đặt lên bàn. Trong một cái tô bự chảng, Hilda đang trộn một cục bột nhão khổng lồ,

Khi đám bột đã được cán đủ mỏng, Zelda dùng một con dao nhỏ xắt thành từng miếng tam giác. Bà quân miếng bột thành hình chóp, viền mí lại và chọc thủng hai lổ nhỏ. "Có cái mũi rồi nghe", bà loan báo.

Hilda cầm cái mũi lên và nhận chặt vào phía trước cục bột hình cái đầu. Bà ta đặt cái đầu lên một phía tấm bảng và quay lại giúp bà chị cắt thêm những bộ phận khác. Chân tiếp chân, tay nối tay, họ đã xếp được một hình người, có điều phẳng tẹt, trên mặt bàn.

"Xong," Zelda nói, ngắm nhìn thành quả lao động của mình. Rồi bà ta chợt nhận ra có chút gì không ổn. "Chờ chút. Một tay ngắn hơn tay kia. Hilda, có phải em ăn vụng bột không?'

Hilda trông như chú trộm bị bắt quả tang. Má bà phồng lên như ngậm hột thị, và còn có chút bột vương trên cằm. "Đâu có," bà nói dối.

Zelda với sang đống chai lọ. "Giờ thêm chút men cá tính nhé".

Hilda chậm rãi nuốt, rồi nói: ""Đổ ra đi". Bà ta với lấy chiếc lọ có cái nhãn in hình mấy vết chân được nối lại bằng những đường đứt khúc. "Ta sẽ biến hắn thành một vũ công siêu hạng." Bà mở nắp và đổ khoảng vài gam chất lỏng vào chiếc tô. Chất lỏng rớt xuống tô và chẩy tràn ra trong một âm điệu vui nhộn.

"Và thêm một chút táo bạo." Zelda mở nút một chai mầu đỏ, và một chút chất lỏng ngầu bọt tuôn xuống chiếc tô bên dưới thành một hình vòng cung đẹp mắt.

Hilda trút thêm vào một chút kem xanh nhạt lốm đốm sáng xanh với những tia lửa điện nho nhỏ. " Và là một nhạc sỹ".

"Tụi con gái bây giờ có còn ưa nhạc sỹ không nhỉ?", Zelda ưu tư.

Hilda khịt mũi khinh miệt. "Suốt từ thời chuyến lưu diễn 'Feel The Heat' của Mozart". Thật không may là bà ta chú ý tới việc dậy bảo Zelda hơn là quan tâm tới chiếc lọ bà đang dốc bột ra. Khi bà ta ngó lại, chiếc lọ màu hồng đã hết phân nửa. "úi, chết thật, em nghĩ em đã đổ hơi quá liều nhiệt tình".

Zelda gạt phắt mối quan ngại của cô em. "Hắn sẽ tới buổi vũ hội của một trường trung học. Chắc hắn sẽ cần tới tất cả khoản nhiệt tình ấy đấy". Bà lắc đều hỗn hợp này trong vài phút, rồi tha chiếc tô tới bên hình nhân. Hilda mang lại vài chiếc chổi nhỏ và họ cùng rải men lên hình nhân phẳng tẹt.

Khi chiếc tô rỗng không, Hilda đậy chỗ bột bằng một tờ giấy còn Zelda đi đặt giờ cho chiếc đồng hồ trong bếp . Sau vài phút hình nhân dưới tờ giấy bắt đầu phồng lên, và một mùi hương nồng nặc tỏa khắp nhà.

Cái mùi kỳ dị ấy đã thu hút sự chú ý của Sabrina, và cô bé bước xuống thang vào bếp với vẻ mặt lạ lùng.

"Các cô nấu món gì đấy? Có mùi gì ấy?" - cô cố lựa từ - "Bảnh trai?"

Zelda chùi tay vào tấm giấy ăn và tự hào tuyên bố, "Sabrina, cháu sẽ yêu nó đấy. Tụi cô đang chế tạo cho cháu một bạn trai hoàn mỹ - chế bằng bột Siêu Nhân". Bà đưa cho Sabrina hộp bột.

"Bột Siêu Nhân à?" Cái tên nghe thật lạ và chiếc hộp lớn với những mẫu tự mầu đỏ kiểu thủ công này trông thật không hợp kiểu chút nào. Sabrina chưa khi nào nghĩ là có những loại bùa phép đóng hộp dễ-sử-dụng trên đời này.

"Hắn ta sẽ cao, rám nắng, và rất nồng nhiệt", Hilda đoán chắc.

"Anh ta sẽ tồn tại được bốn giờ", Zelda giải thích, "vừa xinh cho buổi dạ hội của cháu".

Sabrina như cứng miệng bởi chuyện mấy bà cô nhất quyết không chịu hiểu. "À, hay lắm", Sabrina lầu bầu, " trừ chuyện là cháu muốn đi cùng Harvey, chứ không phải cùng Popin' Fresh"

"Này, cứ thử gặp anh ta đi, trước khi quyết định," Zelda nói trong khi đỡ Sabrina ngồi xuống chiếc ghế trước bàn bếp.

"Cháu sẽ thích hắn cho xem," Hilda nói. "Hắn ta rất cuồng nhiệt đấy";

"Cháu đã quyết định xong rồi," Sabrina nói kiên quyết. "Cháu sẽ không đi dạ hội nữa".

Cái hình dưới tấm giấy bao chợt phồng lên ngay khi đồng hồ báo giờ đổ một tiếng ting.

Zelda và Hilda cười toét miệng như mấy cô trò nhỏ, cúi xuống cái thân hình nằm dưới tờ giấy bọc và đồng thanh hô. "Người đã chế xong!".

Thân hình trên bàn chợt duỗi ngồi lên, làm tờ giấy bao rớt xuống. Sabrina há mồm kinh ngạc. Mấy bà cô quả có trộn bột với nước lã, nhưng sản phẩm làm ra lại không phải là một chiếc bánh ga tô.

Gã ta cao ít nhất là sáu bộ. Những lọn tóc đen bao quanh khuôn mặt gầy và cứng cỏi. Cặp mắt nâu sâu lắng đang nhìn dưới hàng lông mày thanh thoát. Khuôn hình dài và săn chắc, gã khoác một chiếc áo da phủ hờ ngoài sơ mi và quần jean - tất cả đều bạc màu và ôm vừa khít. Gã nhìn quanh như thể mới thấy thế giới này lần đầu- mà dĩ nhiên là vậy. Gã ta khoái trá hét vang. "Ê, này, mọi người! Tôi thấy sung sướng được ở đây!". Gã như phát ra một luồng cuồng nhiệt.

Sabrina nghệt miệng. "Wow! Anh ta quả thật là đẹp trai!".

Zelda khoanh tay và trông rất nghiêm túc. "Được, bọn cô đã làm ngon lành...nhưng, nếu cháu không muốn đi dạ hội thì..."

Sabrina lùi ra chỗ mấy cánh cửa kiểu Pháp, mắt vẫn không rời khỏi anh chàng trẻ tuổi trên bàn. "Cháu đổi ý rồi. Cháu đi đây. Chờ cháu một phút để bận đồ nhé". Cô bé trỏ tay dọc theo người. Cái áo pull và quần jean lập tức được thế bằng một chiếc váy đen bó sát với một sọc xanh ngang ngực. "Xong rồi. Đi thôi".

Sabrina nắm tay anh bạn nhẩy và kéo ra phía cửa, rồi đẩy anh ta ra trước. Anh ta đi theo cô, ngạc nhiên nhìn mọi thứ xung quanh. "Quý bà! Trông quý bà thật tuyệt! Và cái điệu nhạc nhẩy này mới phấn khích làm sao chứ!".

Hilda nhìn họ đi và thở dài, cảm nhận thấy hương vị lãng mạn đang ngập tràn trong không khí. "Em ước sao người ta đóng hộp được tính cuồng nhiệt nhỉ". Bà như chợt nhớ ra. "ơ, chờ chút...họ làm rồi chớ!".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.