Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

❊ ❊ ❊

Image

Xin lỗi nhé, thưa quý ngài", Sabrina gỡ tay người gác cổng ra khỏi chiếc máy hút bụi và để tựa người đàn ông trông giống hệt một pho tượng này dựa vào tường. "Tôi sẽ mang trả lại ngay".

Rồi cô nhảy lên, bật máy và bay vèo vào không trung.

Chổi thì hơi lạc mốt và khá bất tiện, nhưng chiếc máy hút bụi có vẻ như đã hư mất một bên quạt hút. Cô ước là mình có được chiếc máy của gia đình trong tay. Nhưng vẫn phải dùng đỡ chiếc máy này.

Rốt cục thì cô cũng có cả đống hàng cần mua sắm. Trong lúc đám người tại siêu thị đang bất động, đêm Giáng sinh vẫn đang diễn ra tại phần còn lại của Thế giới.

Sabrina bốc cao lên - hay nói đúng ra là xoay như chong chóng cao lên - bên trên siêu thị, tìm kiếm những món quà hấp dẫn nhất để lựa chọn ý tưởng cho mình. Toy Town đầy ắp các loại hàng và cô đã biến hoá ra một bao đầy những món đồ chơi thú vị.

Phù thuỷ không thể chế ra hàng hiệu, dĩ nhiên, nhưng Sabrina đảm bảo là những món này cũng thật tuyệt vời - thậm chí còn tốt hơn hàng hiệu. Mấy món đồ chơi này còn có một thứ đặc biệt mà chẳng món nào khác trong siêu thị sánh bằng - một nhãn hàng ghi rõ CHẾ TẠO TẠI BẮC CỰC.

Sabrina chợt nhận ra là mình đang bay lượn. Là đứa con duy nhất trong nhà, cô không hề có anh trai hay em gái để sắm đồ tặng họ - nhưng vậy cũng tốt thôi.

Cứ nghĩ coi tụi nhóc sẽ sung sướng tới chừng nào.

Cô bé còn biến ra thêm một cặp sữa tắm và dầu thơm cho bà Simmons. Cô hình dung là người phụ nữ ấy sẽ có dịp thư giãn đôi chút sau buổi vật lộn không ngơi nghỉ với từng đó đứa trẻ nghịch ngợm trong một đêm Giáng sinh tại siêu thị!

Cuối cùng thì Sabrina cũng quay trở lại bên người gác cổng, kéo một vệt dài trên sàn nhà như lời cảm ơn về việc đã mượn đồ. Sau khi dúi trả cho người gác cổng chiếc máy, cô lao tới chỗ Santa đang chờ nơi hành lang vắng vẻ.

"Để xem nào..." cô kiểm tra lại chiếc túi để chắc rằng có đủ quà cho tất cả mọi người. Để mỗi món quà tặng thêm phần đặc biệt, cô hoá phép cho tên tụi trẻ xuất hiện trên từng món. Sabrina chọn kiểu chữ viết tay cổ lỗ mà cô nghĩ trông sẽ giống với nét chữ của Santa, điều đó sẽ giúp tụi trẻ hiểu ra là món quà tặng được chọn dành riêng cho chúng.

Sabrina đã bắt đầu đóng túi quà lại, nhưng cô bỗng đứng lặng đi.

Cô nhớ lại từng điều ước của bọn trẻ.

Dĩ nhiên là cô không thể đưa cha mẹ trở về với chúng, hay giúp chúng tìm cha mẹ nuôi. Cô không dám can dự vào cuộc đời của chúng theo cách đó - bởi những điều khủng khiếp có thể xảy ra. Nhưng cô vẫn có thể làm được một điều gì.

Cô vẫy tay về phía chiếc túi của Santa, bọc từng món quà với một thứ mắt thường không nhìn thấy được.

"Một nụ hôn..."

Khịt!

Sabrina nhìn quanh. Cô nghĩ mình đã nghe tiếng khịt mũi, nhưng làm sao như vậy được? Ai nấy vẫn đang đông cứng tại chỗ mà. Phía sau cô, ông Santa của siêu thị đang đứng lặng yên, trông hệt như một hình nộm tại Toy Town.

Nhưng chỉ đồ chơi thôi còn chưa đủ. Sabrina tự hỏi liệu có cách nào để cô biến dịp này thành Đêm Giáng Sinh đặc biệt nhất với lũ trẻ, một đêm Giáng sinh chúng sẽ mãi không quên.

"Biết rồi!", cô vừa thấy một cỗ xe trượt nhựa dẻo với những chú tuần lộc tí hon trong cửa hàng quà tặng ở góc đằng kia, và cô vội vã lao thẳng tới trước chỗ quầy hàng.

Rồi cô sử dụng bùa phóng đại - poof!

Cỗ xe trượt cỡ lớn chợt hiện ra. Tám con tuần lộc khoẻ mạnh đang dậm chân, móng chúng cào trên sàn đá của siêu thị. Bộ lông óng ả của chúng lấp loáng trong ánh đèn và những chiếc chuông trên cổ chúng reo vang vui nhộn khi tụi tuần lộc lắc lắc đầu.

"Woo-hoo'" Sabrina gào to, "Siêu!"

Bật tay thật nhanh, cô bé gỡ bó bùa đông cứng. Ông Santa của siêu thị đứng lắc đầu và chợt há miệng kinh ngạc khi thấy chiếc túi đầy nghẹt đồ chơi. "Sabrina! Cháu bắt được tụi trộm rồi sao?"

"Dạ chưa", cô đáp vội, "nhưng cháu có lượm được ít đồ chơi mà cháu nghĩ là hợp với tụi trẻ lắm".

"Tuyệt thật!", ông già thốt ra, mắt ông nhấp nháy. "Mà mấy con tuần lộc này cũng tuyệt làm sao," óng nói thêm, xoa nhẹ dọc thân mình con đầu đàn. “Cháu làm cách nào để tìm ra chúng tại VVcs bridge vậy?”

Sabrina nhún vai. "Cứ coi như cháu đà dùng một phép mầu nho nhỏ của đêm Giáng sinh".

Ông Santa nheo mày. "Phép thuật thượng hạng.

Rồi ông cùng Sabrina leo lên xe trượt, và Santa giật dây cương. "Đi nào, Dasher! Nào, Dancer! Nào, Prancer và Vien! Tiến lên, Comet! Đi thôi, Cupid! Nhanh lên. Donder và Blitzen!".

Whoa, ông già bảnh quá ta! Sabrina thầm nghĩ. Cô chưa từng gặp một Santa thuê mướn nào lại nhớ đủ tên của tám con tuần lộc, mà lại theo đúng thứ tự nữa mới hay!

Cô không thể chối từ. Trong lúc tụi tuần lộc chậm rãi kéo cỗ xe cổ lỗ về phía Santa Land, nơi tụi nhỏ đau khổ đang đứng xếp hàng, cô đã dùng một chút ma thuật để tạo ra một cơn mưa của những bông tuyết lớn. Ông Santa ngước nhìn lên kinh ngạc."Kỹ xảo đặc biệt của Santa Land", cô bé giải thích.

"Làm hay đó," ông nhận xét và gật đầu tán thưởng.

Dylan là người đầu tiên nhận ra họ. Chú nhóc quay phắt lại khi tiếng chuông reo vọng tới tai và cái nhìn nghi ngờ của chú đã tan biến trong một nụ cười hạnh phúc.

"Này, nhìn coi!", chú gào lên phấn khích. "Đó là Santa Claus!".

Tụi nhóc lúc đầu hơi hoảng hốt, rồi bắt đầu cười, ré lên và reo mừng khi cỗ xe được kéo tới và dừng ngay trước mặt chúng.

"Thử nhìn mấy con tuần lộc này nữa coi", Dylan nói với Alina, mắt của cô bé đã khô rang. "Nó là tuần lộc thật đó!". Chú nhóc ngước lên nhìn ông Santa của siêu thị, người đang cúi xuống cười với chú. "Coi này, mấy bồ. Đây là ông Santa Claus thiệt mà. Ông ấy đâu có quên tụi mình!".

Sabrina và Santa ngó nhìn nhau.

"Được rồi, Pixie!", Santa nói. "Cháu có thể giúp những con người trẻ tuổi này leo lên xe của ta không? Chắc ta vẫn còn mấy món quà tặng dành riêng cho họ. Ho, ho, ho!".

Trời ạ, Sabrina nghĩ. Cái cách của ông ta nói ấy ... trông không hề giả dối chút nào.

Sabrina nhảy xuống và giúp cho từng đứa trẻ, lần lượt từng đứa một leo lên xe trượt. Ông già thu xếp thời gian cho từng đứa, chuyện trò với chúng, trao đổi những bí mật và cho từng đứa một được nắm cương mấy con tuần lộc. Rồi ông trao cho mỗi đứa một gói quà rất riêng của mình.

"Wow, ông biết cả tên cháu nữa à?" Alina thốt ra.

"Tất nhiên là ông biết tên cháu, Alina", Santa nói và ôm nhẹ cô bé. "Santa biết tên của tất cả mọi người".

Sabrina cười mãn nguyện.

Còn Hunter Chase, chương trình "Tại hiện trường" của Kênh 5 cũng đã thu hình tất cả.

Lúc này thật bận rộn nhưng đôi lúc Sabrina vẫn nghe thoang thoảng âm thanh của buổi hòa nhạc đang diễn ra. Cô có nghe tiếng Harvey đơn ca. Cậu ấy hát nghe thật hay, dù cô vẫn biết đó không phải là giọng ca thực của Harvey. Đó là giọng của Elvis. Một phần trong cô cầu mong được tham dự buổi hòa nhạc đó, nhưng cô cũng không thể bỏ rơi tụi nhóc.

Mãi rồi thì họ cũng đã phát quà cho chú nhóc cuối cùng, và ông Santa của siêu thị hướng lại chỗ bà Simmons để mời lên xe trượt. Sabrina kịp "tìm ra" vài củ cà rốt và mấy trái táo cho tụi trẻ chăn tuần lộc trong lúc Santa trao cho bà Simmons món quà tặng của mình.

Sabrina hy vọng là người phụ nữ ấy sẽ hài lòng với những thứ cô muốn tặng bà. Và cô nhận ra rằng, tuy trông vẫn còn mệt mỏi, bà đã có thể mỉm cười.

"Cám ơn vì tất cả", bà Simmons nói với Santa và Sabrina. "Nhưng chắc tôi phải dẫn tụi nhỏ về xe. Còn phải cho tụi nó ăn và đi ngủ nữa".

Sabrina nhìn thấy ông Santa siêu thị nắm lấy tay bà. "Xin thứ lỗi, thưa quý bà, nhưng tôi có được phép khuyên là bà đừng dừng lại tại bất kỳ một quán ăn nhanh nào chăng?"

"Ôi, vậy sao? Nhưng có chuyện gì thế?"

"Bởi vì", ông đáp với một tia lấp lánh trong ánh mắt, "đang có một bữa ăn Đêm Giáng sinh thịnh soạn chờ bà và các cháu tại nhà. ừm, đó là của tôi và đội hoạt náo trường Westbridge gửi tặng".

Huh? Sabrina nghi. Mình đâu biết là tụi hoạt náo viên đã thu xếp vụ này. Có lẽ trái tim của Nữ hoàng Băng giá Libby Chessler đã tan chày đôi chút trong dịp Giáng sinh.

Bà Simmons không thể nén nổi xúc động. Bà vòng tay quanh cổ của ông Santa siêu thị và hôn nhẹ ông lão. "Xin cám ơn, Santa. Và chúc ông Giáng sinh vui vẻ".

Nói xong, bà vội vã tụt trên xe trượt xuống, bận bịu gom tụi nhóc lại. Tụi này trông hệt như một bầy gà con táo tợn. "Đi thôi, các con. Nhớ mang quà về nhé. Chúng ta còn một điều bất ngờ khác đang chờ đón ở nhà".

"Thật ạ?", Alina nói, mắt sáng lên. "Con mong đó là thứ gì ăn được".

Trong khi họ đi nhanh ra cửa, Sabrina còn nhìn thấy Dylan ngoái lại và vẫy tay với Santa. "Cậu có biết gì không, Alina", cô nghe thấy chú nhóc nói. "Đây là Giáng sinh tuyệt nhất của mình".

Sabrina cũng phải tán đổng.

Đột nhiên cô nhận ra là đã trễ lắm rồi. Siêu thị đang đóng cửa.

Ông Santa của siêu thị lắc tay Sabrina. “Cháu đã làm mọi việc đêm nay rất tốt," ông nói với cô. "Và ông tin là nhiều đứa trẻ sẽ thấy hạnh phúc. Làm việc với cháu thật là vui, nhưng ông cũng phải đi đây. Dẫu sao thì đêm nay cũng là đêm bận rộn nhất của ông".

Sabrina cười. Ông già khùng. Cô mong là năm tới siêu thị vẫn sẽ mời ông làm.

"Oh, này, Pixie, hay tên cô là gì nhỉ", ông Humbert đang trèo lên xe trượt, gãi đầu khi nhìn thấy mấy con tuần lộc. "Chuyện này thật dễ sợ, may có cô và lão Santa thu xếp dùm tụi nhóc.."

"À, cảm ơn"

"Yeah, Hunter Chase thu hình đủ cả", ông Humbert hào hứng nói tiếp. "Sẽ là một quảng cáo rất tốt cho siêu thị đây".

"Tuyệt diệu", Sabrina nói khô khốc trong lúc cởi chiếc mũ màu xanh gắn đầy chuông xuống.

"Tôi nghĩ mình mắc nợ cô và Santa một khoản tiền thưởng", ông ta nói thêm.

"À vâng. Tôi chỉ thế chỗ dùm cho cô bạn, ông biết mà..."

"Sao cũng được", ông Humbert ngắt ngang. "Cứ chia tiền với cô ta. Thứ hai ghé qua nhận séc thanh toán tại văn phòng. Được chưa?".

"À vâng, sao cũng được". Cô chuẩn bị bước đi

"Nhưng này, chờ chút đã" ông Humbert gào lên. “Mấy con tuần lộc này thì sao? Cô không thể bỏ chúng lại đây? Phải thu xếp thế nào chứ?”

"Oops. Xin lỗi. Tôi quên", Sabrina vuốt nhẹ dọc mũi con tuần lộc dầu đàn. "Ông cứ yên tâm. Tôi sẽ đưa chúng về".

"Tuyệt lắm", ông Humbert nói. "Cám ơn nhiều. Tôi cần phải ghé lại chỗ văn phòng. Chúc Giáng sinh vui vẻ".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.