Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Image

Phản ứng đầu tiên của Sabrina là muốn gào lên trong cơn phẫn nộ kinh hoàng.

Cô không gào lên.

Mất bình tĩnh sẽ chỉ có lợi cho Tanya.

Ngồi duyên dáng xuống chiếc ghế bên cửa sổ, Tanya thản nhiên xếp chéo cặp chân dài thẳng thớm và theo dõi mọi chuyện với bộ điệu tò mò nhẹ nhàng.

Sabrina không bị cái vẻ mỉa mai cợt nhạo của cô gái kia đánh lừa. Cái con Tanya quỷ quyệt này chẳng khoái thứ gì hơn là thấy bà chị họ của mình biến thành một loại giẻ rách thảm thương, khốn khổ cầu xin mình trả lại cho tuổi trẻ đã mất. Đừng hòng nó có cái khoái cảm ấy.

Cố tĩnh trí, Sabrina nhìn vào hình ảnh phản chiếu của một mụ già xấu xí. Những đốm đen tuổi tác phủ đầy trên khuôn mặt nhăn nheo, còn những mảng hói trụi lộ ra bên dưới lớp tóc xám mỏng dánh. Một chòm lông dài, đen, mọc ra từ chiếc mụn cơm kỳ cục trên má, còn đôi mắt sũng nước trông mù đục trên khuôn mặt nhăn nheo và làn da khô cứng cóc cáy. Cô đã lùn đi mất đứt 5 phân, và chiếc áo ba lỗ mầu hồng cùng chiếc quần jeans bó giờ lỏng khỏng trên tấm thân giơ xương.

Thầm nhủ sẽ không hoảng loạn, Sabrina cân nhắc những giải pháp đầy hạn chế của mình. Thử tự ra tay biến mình lại như cũ chỉ là một việc làm phí phạm thời gian và công sức. Đây không phải chuyện quyền năng của ai mạnh mẽ hơn. Chẳng có ai ngoài Tanya có thể đảo nghịch các bùa chú của cô ta. Giả định là cô có thể phóng một bùa phép tệ hại vào Tanya cũng chẳng được ích gì. Tự tin là mình siêu tuyệt hơn, Tanya thà chết chứ không khi nào thừa nhận Sabrina ngang bằng với mình. Giận điên lên, cô ta có thể chấp nhận cả đời bò trườn như rắn, chứ không chịu gỡ bỏ bùa “Tào hoá” của mình.

Vậy cả Sabrina, và Salem nữa, chẳng còn dựa được vào đâu, ngoài trí óc của mình.

Trí óc mạnh hơn pháp thuật...

"Vậy sau mười ngàn năm nữa, trông mình sẽ như vầy hả?" Sabrina nói bằng cái giọng khàn già nua. Cô cười, nhưng không hề ngần ngại khi thấy một nửa bộ răng của mình đã mất tiêu. Những chiếc còn lại trông vàng khè và sứt mẻ lung tung. Cô còn phớt lờ cơn đau ê ẩm trong những khớp xương khi cố đặt bàn tay xương xẩu đầy móng khoằm lên chạm vào đầu.

"Không chính xác", Tanya bùng ra, làm lộ rõ cái cảm giác hân hoan bệnh hoạn. "Đây là hình ảnh của mày trong suốt mười ngàn năm tới".

Tính cách khác đi! Mau! Sabrina biết chắc chắn phải có một yếu huyệt nào đó trong cái bộ giáp khinh mạn của Tanya. Trí óc cô quay cuồng, lược lại từng chi tiết những việc đã xẩy ra từ khi cô gặp con nhỏ này lần đầu tại Too Chic Boutiques. Tanya đã có thể rời cửa hàng mà không gỡ bùa nói lắp, nhưng nó đã không làm thế. Và nữa, Sabrina chợt khấp khởi nhận ra, nó đã rất mau tay dọn sạch cái vụ đổ nước trước khi cô Zelda và Hilda nhận ra cháu mình đang sũng nước trên ngưỡng cửa!

"Được thôi, nhưng..." Nhún vai khiến một cơn đau nhói lên và chạy khắp vai Sabrina. Cô xoa những khớp xương đang bốc lửa để gây kịch tính và lê qua ngang phòng, "...mình không nghĩ mấy bà cô chấp thuận vụ này đâu."

Im lặng.

Rên rỉ, Sabrina đặt tay lên cái lưng nhức mỏi và cúi xuống giường. Thở dài, cô nhặt lên thân thể nhồi sợi màu hồng dị dạng của Salem và đạt nó trong cánh tay gầy guộc của mình. "Mấy cô ấy cũng yêu Salem lắm".

Hệt như sắp sẵn, Hilda đang rầm rầm chạy lên cầu thang. "Sabrina! Salem có chỗ cháu không?'

Ngó Tanya với một nụ cười móm mém, Sabrina đáp. "Dạ có! Nhưng chắc cô phải vào đây mà rước nó đi!".

Mắt mở to cảnh giác, Tanya búng tay về phía Sabrina, rồi về phía con mèo.

Sabrina thư giãn trong khi một luồng nhiệt khí phát tán qua những cơ bắp đang nhức mỏi và từng khớp xương, biến cô trở lại thành một cô gái trẻ như trước. Nỗi lo chuốc lấy sự bất bình của mấy bà cô, đang là thứ vắc xin mà Sabrina cần để chống lại Tanya Khủng Khiếp.

Salem hoàn hình với từng sợi lông trên khắp thân và đuôi dựng ngược trong cơn hoảng loạn của loài mèo. Mồm khè khè giận dữ, nó phóng vọt khỏi giường và lao như chớp qua cửa ngay khi Hilda vừa hé cửa ra.

"Có chuyện gì với nó thế nhỉ?". Hilda hỏi.

Tanya cắm mắt xuống sàn, điên giận thầm lặng.

"Chắc nó ăn phải thứ gì", Sabrina nói. Salem có thể tố giác, nếu thích, nhưng riêng cô sẽ không bổ sung vào danh mục những tội lỗi của Tanya. "Nó bị đầy bụng"

"Ăn uống vô độ, chứ gì nữa. Vậy.." tựa người trên ngưỡng cửa, Hilda nhìn hai cô gái trẻ. "Hai đứa cháu tính thế nào?".

"Chiến thôi chứ gì nữa", Tanya lầm bầm nhạo báng.

"Chiến à?".

"Ngôn từ của tụi nhỏ ấy mà", Sabrina giải thích. "Cô biết đấy, cũng giống như hay quá hay là siêu. Một từ rất ...phù hợp".

"Ù hú. Cô xin lỗi, Sabrina, nhưng cháu phải tự trỏ ra bữa tối nghe. Zelda sẽ giới thiệu công trình của bả tại diễn đàn vật lý của Trường, và cô đã hứa đi cùng".

"Có phải cái vụ cơ học lượng tử cô ấy vẫn bận bịu mấy tuần nay không?" Trèo ra khỏi giường, Sabrina cúi xuống và lôi cuốn sách ma thuật của cô dưới giường ra. Cô cần nghiên cứu khẩn cấp vài chuyện và muốn có cuốn sách trong tay khi bà cô Hilda có mặt ở đây như một bức tường phòng thủ. Mấy bà cô sẽ là hàng rào phòng thủ duy nhất cho tới khi cô học được cách tự bảo vệ mình trước Tanya.

"Chính thị. Tới giờ rồi. Chơi tại The Slicery vui nhé. Và đừng có ở muộn quá". Hilda liếc nhìn cuốn sách nhưng không bình luận gì, và quay lại phòng khách.

"The Slicery à?" Tanya ngước lên với vẻ thích thú. "Có phải là thứ phim kinh dị băm chặt đấy không?"

Sabrina ngạc nhiên, lạnh cứng người với suy nghĩ ấy. Cứ động tới mấy vụ âm mưu phá phách là Tanya phởn phơ như cá gặp nước. Cô ta chẳng cần ai kích động. "Không, đấy là một quán pizza. Tụi mình sẽ chơi bóng tay và tán dóc cùng mấy đứa bạn.."

"Hấp dẫn gớm nhẩy. Ngủ quách cho xong".

Sabrina không cưỡng lại được trước lối đi mới mở này. "Cậu không cần đi. Ý mình là trò pinball và pizza thường lắm..."

"Nhưng mà nghĩ lại ..." Nụ cười tính toán của Tanya chẳng hứa hẹn gì tốt đẹp. "Cha mẹ tớ đã gửi tớ tới đây để nghiên cứu tụi phàm nhân. Tớ đâu thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời này".

"Dĩ nhiên rồi." Gấp sách lại, Sabrina gật đầu. "Cậu có muốn ăn chút gì trước khi đi không?'.

"Không, tớ không ăn những món được-trỏ-tại-gia. Tớ chợp mắt chút đây. Tớ đâu thể để mệt lử và lỡ dịp tận hưởng kỹ lưỡng vụ dạo chơi đầu tiên theo kiểu phàm nhân". Búng tay kiểu cách đánh tách một tiếng, Tanya đã biến đổi cả chiếc giường lẫn quần áo của cô ta. Mặc một chiếc áo ngủ satin dài, cô ta trườn vào giữa tấm đệm satin và chiếc chăn lụa Tàu đã thế chỗ cho tấm vải bông lót giường và khăn đắp màu xanh của Sabrina. "Nhớ đánh thức tớ dậy khi tới giờ nghe".

"Chắc rồi, tớ sẽ rung chuông", chấp thuận, Sabrina quay ra.

"Này, Sabrina." Tanya nói mềm mỏng. "Mấy bà cô của cậu không bảo vệ cho cậu mãi được đâu".

Phóng ra khỏi phòng, Sabrina chạy vội xuống thang. Chắc cô còn kịp nhắn mấy bà cô ghé qua The Slicery trên đường về từ hội nghị. Vào lúc này thì họ là những người duy nhất đứng giữa cô và sự huỷ diệt của Tanya. Có hỏi thử cũng chẳng sao. Bà cô Hilda luôn đói ngấu mỗi khi buồn chán, mà những bài phát biểu khoa học luôn khiến bà ngán ngẩm. Thực ra, Sabrina chịu không sao hiểu nổi, cắc cớ gì mà bà cô vui tính của mình lại đồng ý đi tới buổi thuyết trình của Zelda. Phản ứng thông thường của bà cô cho mấy vụ này là. "Tôi thà chết còn hơn". Mà bà nghĩ thế thật.

"Hello?" Sabrina chạy ào qua phòng khách để sang bếp. "Cô Hilda? Cô Zelda?"

"Họ biến hết rồi". Ria mép đung đưa, Salem thò đầu ra từ ngăn chứa đồ khô. "Phía Tây vẫn yên tĩnh chớ?".

"Nó ngủ rồi". Đặt cuốn sách pháp thuật xuống bàn, Sabrina lại chỗ bàn bếp và cắt cho mình một miếng bánh lớn. "Tôi không tin là họ đi mà không chào từ biệt. Mấy bả chưa làm thế bao giờ".

"Chuyện gì cũng sẽ có lần đầu". Bước xuống sàn, Salem ngưng lại để tặng cho bộ lông rối bù của mình mấy cú liếm láp.

"Có chuyên quỷ gì mà cô Hilda lại tính đi dự hội thảo khoa học nhỉ?" Thả mình xuống ghế dựa, Sabrina tấn công miếng bánh với một cú ngoạm giận dữ.

"Chuyện gì cũng sẽ có lần đầu".

Sabrina phóng sang Salem một cái nhìn nghi ngờ lúc con mèo nhẩy lên ghế cạnh cô. "Mi là bản sao đấy à?"

"Đâu có. Tôi đã mất khả năng nhân bản từ ngày tôi bị biến thành mèo."

"Thế sao mi cứ lặp đi lặp lại mãi mỗi một câu?" Sabrina hỏi, lòng vẫn nghi ngờ. Bản sao chỉ có thể lập trình để nói được 3 câu.

"Tôi á? Can cớ gì chớ?" Salem phớt lờ và nghiên cứu chăm chú bàn chân của mình, duỗi ra rồi co vào vài lần để thử những móng chân sắc như dao cạo. "Chắc tôi cũng còn kịp cào một .cú đích đáng trước

khi cái con phù thuỷ điên loạn kia biến tôi thành một con thỏ ngào đường".

"Thế ẩn trốn chút đỉnh cho tới khi Tanya đi khỏi

không an toàn hơn sao? Hay là cứ lang thang trong

phòng cạnh cô Hilda..." Choáng người vì một tia thức tỉnh chợt lóe lên, Sabrina cười. "Trúng chóc! Đó là vì sao, phải vậy không, Salem?"

"Hừm? Cái gì là cái gì chớ?".

"Đừng có giở trò mèo ngốc ra với ta! Cô Hilda đã đi cùng cô Zelda để tránh khỏi ở quanh đây và bảo vệ ta chống lại Tanya! Phải không?"

Salem nheo mắt. "Chuyên gì cũng có lần đầu à."

"Đúng thế!", cảm giác mãn nguyện vì đã giải được câu đố của tình yêu bất ngờ của bà cô Hilda đối với khoa học bỗng xịt hơi nhanh chóng. Ta chỉ có một mình để đối chọi với Tanya. "Ta sẽ làm gì đây?".

"Mở một hộp cá hồi làm bữa tối, tôi mong lắm đó.

Tôi liếm hộp có được không?"

"Chuyện Tanya kìa! Mi biết chuyện gì xảy ra mà, Salem?" Sabrina nhìn lên trần nhà. "Nó đã biến mi thành một con thú nhồi bông và biến ta thành một mụ già quái dị mà chẳng vì nguyên cớ gì, chỉ để chứng tỏ quyền năng của nó mà thôi !".

"Yeah. Sao nữa?"

"Sao nữa à? Nó dám biến ta thành heo rừng tại quán The Slicery quá, chỉ để gây ấn tượng với bạn bè ta. Mất sáu tuần, ông quản lý chỗ đó mới cho ta vào quán lại, sau cái vụ mi trốn trong giỏ xách! Ta chắc ông ấy sẽ không bỏ qua vụ một con heo hoang dã đâu".

"Can cớ gì mà kích động như thế".

"Không. Có đấy. Ta là lính mới trong vụ phù thuỷ này, và một nửa là phàm nhân. Ta không sánh với nó được".

"Ai nói với cô như thế", Salem hỏi, nhưng một ánh sợ hãi vẫn thoáng qua trong chất giọng trầm đục của hắn. "..ngoài Tanya ra".

Sabrina ngần ngừ. "Không ai hết. Có chuyện gì chứ?".

"Oh, chỉ là chút hiếu kỳ thôi". Salem gầm gừ khe khẽ và đôi mắt xanh của nó nhìn trống rỗng quanh phòng.

"Có phải mi nói ta có thể có được quyền năng tương đương như của nó?".

"Tôi đâu có nói gì" Salem nhìn tiếp xa hơn lên cầu thang, chỗ dẫn vào phòng chứa đồ, cánh cổng đưa tới Thế Giới Bên Kia và Hội Đồng Phù Thuỷ. "Không nói một lời".

Sabrina không lạc hướng. Có nhiều chuyện trong vụ xuất hiện bất ngờ, không hẹn trước của cô gái ấy, hơn là những gì mấy người kia được phép nói ra. Cô cần khám phá vụ này. "Được rồi. Nếu ta cho là tụi ta có quyền phép tương đương, liệu có cách nào để trả thù nó hay không?"

Salem chỉ chăm chú ngó cô.

"Ngay cả khi nó làm vụ gì khủng khiếp với mấy người bạn phàm nhân của ta?"

"Không phù thuỷ nào có thể hoán nghịch bùa phép của một phù thuỷ khác mà không có chấp thuận đặc biệt của Hội Đồng Phù Thuỷ, Sabrina".

"Oh yeah". Sabrina nhíu trán, cân nhắc vấn đề. "Vậy cứu cánh duy nhất của tôi là tấn công, thay vì phòng thủ".

Nhẩy lên mặt bàn, Salem ngồi xuống, ngước mắt nhìn lên lần nữa và thứ dài. "Đời là một quá trình học hỏi. Còn cô học hỏi cách nào là việc riêng của cô, Sabrina".

"Đây là một trắc nghiệm" Sabrina thốt ra trong khi Salem nhắm tịt mắt và co rúm lại, như thể hắn đang chờ bị đập một cú dau bằng bàn tay quyền lực vô hình. Sau vài giây mà chẳng có chuyện gì xẩy ra, hắn nằm nghiêng xuống, nhắm mắt lại và thở dài, nhẹ nhõm.

Áy náy, Sabrina cưỡng lại ước muốn đặt thêm vài câu hỏi nữa cho con mèo. Dù hắn ta nói không nhiều, nhưng cũng chẳng cần phải là thiên tài mới hiểu được những gợi ý xa xôi mà hắn nói ra có thể khiến hắn chịu hiểm nguy đáng kể. Cô vẫn chưa rõ những điều ấy nghĩa là gì, chỉ biết là mình sẽ bị thử thách, và cẩn trọng là điều được khuyến cáo.

Trắc nghiệm cái quái gì? cắn thêm miếng bánh nữa, Sabrina nhai chậm rãi và gắng nuốt trôi. Mình cần coi cái thứ gì đây? Miếng tiếp theo không lên tới miệng cô. Khi giơ chiếc nĩa lên, ngang mặt cô bé chợt ra cuốn sách. Cái nĩa lăn lóc trong đĩa khi cô buông rơi nó và kéo cuốn sách nặng ì về phía mình.

Phù thuỷ đối đầu phù thuỷ. Chắc chắn phải có chỉ dẫn chớ. Bậm môi, cô lục phần chỉ mục cho tới khi tìm thấy số trang. Tuy nhiên, khi cô lật giở cuốn sách ra, Chỉ có một trang giấy tinh. "Cái thứ sách nhảm nhí gì thế này?"

"Không một lời nào..." Salem lầm bầm trong giấc ngủ.

"Cả từ một cuốn sách cũng không được sao? Chơi không đẹp!" Bụi tuôn rơi từ những trang sách cổ khi Sabrina đóng sập cuốn sách lại. Thở mạnh, cô tung người tới trước bức chân dung đứng đắn và tẻ nhạt của bà cô Luisa, và chết sững. Cái miệng cứng rắn và mỏng dính của người đàn bà luống tuổi kia đã bị một chiếc khóa kéo bít chặt.

Sabrina rên rỉ, buông mình vào một khoảnh khắc tuyệt vọng khôn cùng. Rõ là cô đã bị lôi kéo vào một cuộc trắc nghiệm nào đó, một nghi thức bí mật nào đó, và ngay mục đích của nó cũng hoàn toàn bí ẩn. Cô chẳng hiểu phải đón đợi những gì, và người ta trông đợi gì ở cô. Mấy bà cô đã cố tình lánh mặt. Con mèo thì ngủ say. Đám chữ nghĩa biến khỏi trang sách, và bức chân dung cũng không chịu mở miệng.

Và cô sắp sửa thả Tanya đến với những người bạn không nghi ngờ, không được chở che của mình đây.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.