_003.jpg)
Giờ thì thách đố thật rồi", tiếng Salem lè nhè VJ trong bóng tối.
Tiếng bà Hilda xen vào. "Tôi đã từng nghe về chuyên giam giữ đối thủ cúa mình trong bóng đêm, nhưng chuyên này thật lô bịch".
Ánh sáng xuất hiện trở lại, lúc đầu chỉ lờ mờ, rồi sau đó gia tăng cường độ đến mức các phù thủy có thể thấy hình ảnh của mình trong mọi tấm gương, nhưng vẫn còn một số khoảng tối sót lại, đủ khiến họ thấy bối rối khi định hướng.
Cứ như thể mấy chiếc gương này còn chưa gây đủ chuyện vậy. Sabrina liếc nhìn cô trong gương bên trái - hình phản chiếu của cô nhìn chằm chằm trở lại, nhưng mặc chiếc quần vải bông và chiếc áo sơ mi hiệu Pendleton kẻ sọc ô vuông màu đỏ, đầu đội chiếc nón rơm và đi chân trần. Gương bên phải lại phản chiếu hình ảnh của cô trong đồng phục y tá. "Mấy cái gương gì thế nhỉ?"
Hilda đang si mê ngắm mình trong một tấm gương khác. Hình trong gương đang mặc một bộ đồ phi hành gia. "Gương hiệu Tìm Kiếm Thời Trang của Công ty Kính Dễ Coi, cô dám nói vậy đó", bà đáp.
"Đúng là thế đấy," Zelda nói. "Thay vì làm hư cả đống quần áo khi thử ra, thử vô, các phù thủy sử dụng mấy thứ để ngắm thử trước khi mua quần áo." Bà xoay người để xem phía sau chiếc áo ngủ bằng lụa trắng và chiếc mũ đính kim cương
"Thật siêu phàm". Salem nhận xét, uốn éo trước tấm gương đã biến nó thành Bast - con mèo thiêng của người Ai Cập.
Drell nhìn mình trong cái gương gần nhất, ngần ngừ, rồi bỏ đi. "Thôi đi nào". Ông ta đi ngang phía sau Hilda, ngưng bước đú lâu để thây rõ trông hai người ra sao khi mặc những bộ áo liền quần trông khá lạ mắt. "Đúng kiểu Jetsons".
Chỉ vừa kịp tung khăn đón một cú hắt hơi, ông ta đi ngang Sabrina, tránh cho bóng ông khỏi lọt vào gương của cô gái. Cái gương hiệu Armani thu hút ông ta như thể nam châm.
"Anh định đi đâu vậy ?" Hilda nói vóng vót. "Chúng ta chưa biết được căn phòng này vận hành ra sao mà. Đừng có đi lang thang".
Drell nhón chân nhìn qua phía trên các tấm gương. "Có chỗ nào đâu mà đi. Mấy tấm gương đã choán hết chỗ trong phòng, không thấy cửa nẻo gì hết." Ông ta vặc lại
Ông ta khoanh tay đứng trong góc phòng, nơi có hai tấm gương giáp nhau, phản chiếu một Drell mặc toga kiểu La mã , và một Drell khác mặc đồ hippi những năm 60, với đủ bộ quần loe, áo T-shirt bạc phếch và hoa cài trên tóc. "Không có lối ra." "Không phải", Sabrina lặp lại với Drell. "Thách thức của Libby là chúng ta phải tìm cho ra bộ đồ bảnh nhất. Cháu nghĩ, điều này có nghĩa là, chúng ta phải tự soi mình trong tất cả những tấm gương, cho đến khi tìm ra bộ quần áo đó."
"Cho tất cả chúng ta hay chỉ cho một người trong nhóm?" Hilda hỏi. "Và chúng ta phải trông thật bảnh trong cùng một tấm gương, hay mỗi người tụi ta phải tìm riêng một chiếc?"
Sabrina nhún vai. "Cháu nghĩ là chúng ta nên bắt đầu kiểm tra mấy tấm gương."
"Cái gương chính xác sẽ là đường dẫn ra ngoài," Zelda nói với cô bé. "Hãy cứ hy vọng như thế".
"Tôi nghĩ là chúng ta nên chia ra" Salem đề xuất, "Như vậy chúng ta sẽ xem được nhiều gương hơn."
"Ừ, mà cũng chóng lạc nhau hơn". Hilda vui vẻ nhận xét.
"Không, chị nghĩ Salem có ý kiến hay đấy." Zelda nói. "Drell cao hơn mấy chiếc gương này. Nếu một người trong bọn tìm ra cái gương chính xác, chúng ta sẽ làm hiệu, và ông ấy sẽ hướng dẫn những người khác tới nơi."
"Đó là tôi," Drell nói giỡn. "Cậy cột trụ của cộng đồng, chiếc địa bàn trong hoang mạc xa xôi, ngọn hải đăng của đám đông quần chúng..."
Hilda nắm chặt tay ông ta, đẩy lên phía trước. "Đi nào, ngọn hải đăng vị thành niên, đi xem coi"
Sabrina nhìn thấy họ đi xuống một lối đi mà trước đây cô chưa từng nhận thấy. Này, mấy tấm gương sao lộn xộn quá đi", cô bé than phiền.
Salem lắc đầu và thở dài. "Cô lúc nào cũng kinh ngạc với những chuyện hiển nhiên".
"Hai đứa có muốn cãi nhau nữa không đây?" Zelda nghiêm giọng. "Mấy vụ va chạm giữa Hilda và Drell còn chưa đủ sao." Rồi bà dứng bên chiếc gương gần nhất, xem xét hình ảnh phản chiếu của mình trong bộ trang phục thời Elizabeth. "Bộ này rất trang nhã và ít khó chịu hơn so với mây bô cô vừa mặc, nhưng cô không rõ nó có được coi là 'bảnh' không đây?"
Một tiếng đồng hồ thử trang phục liên tục đã trôi qua, Sabrina, Zelda, và Salem vẫn còn tiếp tục dò tìm. Họ nhìn mình trong những bộ quần áo đi săn, đồng phục nữ hướng đạo sinh, váy xòe, áo smoking, áo sơ mi ngắn... Họ đã thấy mình là lính cứu hỏa, chuyên gia phòng thí nghiệm, người thu gom rác, siêu người mẫu thời trang. Nhưng họ vẫn chưa tìm thấy cái gì có thể biến họ trở thành 'bảnh' theo yêu cầu của Libby.
Bước đến trước một tấm gương khác, Sabrina và Zelda há hốc mồm kinh dị - hình phán chiếu cho thấy họ trong bộ bikini nhỏ xíu theo kiểu Brazil.
"Coi kìa!" Salem gào lên.
"Quay mắt đi ngay!", Zelda lệnh cho con mèo.
Salem chậm chạp tuân lời, và chỉ để bùng ra: "Whoa!"
Sabrina quay nhìn quanh để xem tấm gương phía sau có những gì. Cô thây cô trong bộ đồ da, mái tóc nhuộm màu đỏ tía và một cái trâm cài xuyên qua mũi. "Đó không phải là cháu!"
"Gì thế...Sabrina?" Zelda hỏi.
Sabrina ôm chặt vai Zelda, giữ cho bà không quay người lại. "Đừng để ý. Chúng ta hãy đi ra khỏi nơi đây, trước khi Drell phát hiện ra chỗ này."
Họ đi qua một tấm gương biến họ thành những hoạt náo viên, và Sabrina cau mày nhớ tới Libby. "Chúng ta sẽ không khi nào thoát ra được, phải không?"
"Phải ra thôi," Salem nói. "Tôi đói lắm rồi".
"Hilda và Drell kìa!" Zelda nói.
Sabrina nhìn thấy trước mặt hình ảnh phản chiếu của hai người phù thủy, mặc trang phục của thời kỳ Phục hưng. Cô ngạc nhiên nhìn thây cả hai hết sức thoải mái và tự nhiên trong những bộ quần áo như thế, và nhớ ra là họ đã sống trong thời ấy, và đã từng mặc những bộ trang phục này. Nhưng dù cho họ trông có vẻ thoải mái trong trang phục, họ vẫn chẳng có vẻ gì là thân thiện với nhau. "Uh -oh," cô nói với Zelda, "Cháu nghĩ họ mới đánh nhau."
"Cô nghĩ cháu nói đúng." Zelda đáp. "Nhưng cứ giả bộ như không thấy nghe".
Cả hai nhóm lại gặp nhau, mấy tấm gương chung quanh phản chiếu họ trong những bộ quần áo làm vệ sinh, áo váy hoa hoét, trang phục hề xiếc sặc sỡ. Hilda và Drell đứng khoanh tay, không ai nhìn ai hết.
"Sao," Zelda nói nhẹ nhàng, "Có tìm được gì không?"
"Dĩ nhiên là không." Salem nói. "Họ còn bận đánh nhau."
"Salem?"
"Gì cơ?", Salem hỏi ngây thơ.
Drell run lên vì những bực bội bị dồn nén. "Nếu ta có quyền năng, ta sẽ tóm cái con nhóc đang bị quay này, và biến nó thành trái bóng! Đặt lên chân vài "poof'! Hết chuyện". Ông ta ngưng lại, mũi giật giật. "ACHOO!"
"Thôi, than vãn, làu bàu nghe ngán lắm rồi, Drell!" Hilda nạt. "Xì, lầu bầu, lầu bầu, lầu bầu. Đúng là thứ phím đàn hư suốt cả giờ qua. Cho tôi xin đi".
Drell trừng mắt nhìn người phụ nữ, cứ như để quyết định nên bẻ gẫy khúc xương nào trước.
"Thôi đủ lắm rồi." Sabrina nói. "Chúng ta làm thế nào ra khỏi nơi đây, hả?"
"Quần áo bảnh", Salem trầm ngâm, "Quần áo bảnh. Thế trong số tất cả mọi thứ quần áo trên đời, Sábrina, Libby coi thứ gì là bảnh nhất?"
"Bất cứ thứ gì mà những người bảnh khoác lên người." Sabrina đáp. Rồi đôi mắt cô chợt sáng lên: "Nó đây rồi!". Cô quay lại lối đi vừa xong. "Đi thôi"
"Đi đâu?" Zelda hỏi.
Sabrina dẫn cả nhóm quay lại trước một tấm gương. "Đứng trước đây đi," cô bé yêu cầu. Quá mong mỏi để có thể phản bác, họ cùng đứng trước tấm gương... và thây mình mặc đồ như những hoạt náo yiên. "Những người bảnh nhát mặc những bộ đồ bảnh nhất," Sabrina giải thích. "Libby luôn nói hoạt náo viên là những người bảnh nhất".
"Tôi không biết," Salem bạo gan. "Đã bao giờ Libby thấy Drell mặc váy xếp và tất xù cao tới gối chưa?"
Sabrina bồn chồn thò tay ra và sờ vào mặt gương. Cái bề mặt này trông cứng rắn, nhưng khi cô ấn tay vào, bỗng nhiên lún xuống, bàn tay Sabrina mất hút trong đó. "Cứa ra đây rồi", cô bé nhận xét
"Ta đi thôi !" Zelda nói
Một lát sau, họ đã có mặt trong khối hình học quái gở, nhưng giờ đã quen thuộc, của siêu thị. Họ ngưng lại một phút dể tĩnh trí trước khi nhấn đường bước sang thử thách thứ hai.
Lần này, họ thấy mình đứng trước một cửa hàng nhỏ có mặt tiền làm bằng đá hoa. Nó trông thật nền nã, với kiểu thiết kế Sabrina chưa từng thây bao giờ.
"Xin chào các vị đã đến với Storage Store" Một thanh niên đẹp trai ngồi sau quầy hàng bằng gỗ quí cất tiếng chào mời.
"Harvey?" Sabrina há hốc mồm.
"Đừng xúc động, cháu yêu," Zelda cảnh báo. "Cần nhớ đây chỉ là phiên bản của Harvey do Libby tạo ra,
Chứ không phải là người thật."
Ngó thêm lần nữa, Sabrina nhận ra cô chưa từng thấy Harvey của mình ăn mặc xa xỉ đến thế. Cậu Harvey này mặc một bộ áo smoking của hãng Ralph Lauren. Một viên kim cương sáng lấp lánh trên chiếc khoen đeo tai của cậu ta, cùng một chiếc đồng hồ hiệu Rolex mạ vàng nằm e ấp bên dưới cánh tay áo bằng lụa hảo hạng. Cậu ta cười như một tay phóng viên săn tin của nhà đài và hỏi Sabrina:"Tôi có thể giúp gì cho quí khách hôm nay?"
Sabrina hướng suy nghĩ về công việc trước mắt. "Ô, chúng tôi cần giải một câu đố ở đây." Nói rồi, cô ấn mảnh giấy có ghi câu đố vào lòng bàn tay được sơn phết kỹ lưỡng của Harvey.
Cậu ta đọc to bài thơ:
"Sáp ong đẹp và thuốc nhuộm màu son
Trong một chiếc hộp đựng là tôi
Dụng cụ phù hợp với giới nữ
Sẽ cung cấp một lối ra"
Một thoáng bối rối hiện lên gương mặt Harvey và cậu ta đưa bài thơ lại cho Sabrina. "Rất tiếc. Tôi không nghĩ là tôi có thể giúp cô về việc này. Đây là chuyện nội dung, mà chẳng mấy ai hỏi tới món ấy ở đây".
"Cái gì?"
Harvey vẫy tay trong cái rửa hiệu nhỏ bé.
"Chúng tôi chuyên về bao gói, chứ không phải về nội dung bên trong. Chúng tôi bán hộp kiểu, thùng đồ, giấy bao gói siêu hạng. Khẩu hiệu của chúng tôi là: 'Ai bận tâm tới nội dung, miễn bao bì trông bắt mắt là xong!'. Cô thây đây, nó mang tính ẩn dụ. Đôi khi, chỉ cần bao bì tuyệt đẹp, cô thậm chí không cần có bất cứ thứ gì đựng bên trong"
"Nhưng làm thế nào để giúp chúng tôi giải ra câu đố?"
"Ái chà," Harvey nhìn hình phản chiếu của cậu ta trong chiếc gương trước mặt, đưa hai bàn tay vuốt lại mái tóc, cho dù không có một lọn tóc nào xoà xuống. "Vụ dó đòi hỏi phải suy nghĩ, và tôi thấy không ưa mấy chuyên rắc rối này. Chúng tôi có một kho hàng chứa dầy hàng hoá ở phía sau. Nếu muốn, quí vị có thể vào lục lọi trong đó. May ra quí vị sẽ tìm được món cần tìm."
Khi cậu ta nói, một cánh cửa chạm khắc tinh xảo hiện ra ở tấm vách phía sau và mở ra nhè nhẹ.
Salem ngáp vặt."Trước đây chúng ta đã làm cái thủ tục này bao giờ chưa nhỉ?"
"Nếu mi biết trước, sao mi còn làm mất thì giờ?". Nói xong, bà Hilda xốc con mèo lên và đi về hướng cánh cửa. Những người khác xếp hàng một đi theo. Lại một lần nữa, khi cánh cửa khép lại sau lưng họ, nó biến mất.
Trái ngược với quầy hàng nhỏ phía trước mà họ đã đi qua, cái kho phía sau này có thể làm chỗ chứa cho bốn hay năm chiếc máy bay, và vẫn còn chỗ để nhét vào trong một siêu thị kích cỡ bình thường , chỗ đậu xe và đủ thứ linh tinh khác.
Tuy nhiên khoảng không này không hề trống rỗng. Từng dặm khung thép nằm chật cả sàn kho, chất cao tới trần nhà. Các cầu thang, các lối đi chạy ngang dọc, giao nhau, dẫn đến những thùng hàng hoá chứa trong đây. Có vô số kiểu thùng. Sabrina nhận ra, ít nhất mỗi thứ hàng có thể đóng hộp đều hiện diện tại đây.
Khởi đầu là những thùng rẻ tiền nhất, với những túi đựng giầy đủ màu sắc, cái thì in, cái dệt, cái được thêu móc. Rồi những hộp cạc tông, từ loại nhỏ như viên thuốc đến cỡ những thùng gỗ khổng lồ đựng ngũ cốc. Đám thùng bằng nhựa xếp trên mấy giá gỗ, đủ kiểu hoa văn, màu sắc, kiểu dáng.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu, Sabrina nhận ra. Phần lớn những món hàng chứa trong kho là những gì hiếm hoi, quí giá và độc nhất vô nhị. Nhiều món hàng có thể Sabrina đã biết qua, nhưng cũng có những món hàng hẳn là cô chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Khi cả năm người đứng im lìm trước cuộc truy tìm thách đố trước mặt, cánh cửa kho hàng xuất hiện trở lại và mở ra. Harvey lao vào, cầm trên tay một hộp thư , đặt vội xuống cái bàn cạnh khung cửa. Cậu ta cười cầu tài và nói. "Xin lỗi. Hàng mới nhận." Trong thoáng chốc, cậu ta bước ra và cánh cửa lại biến mất.
"Có tài thánh nào mà chúng ta lại mò được cây kim trong cái bể hàng hoá này chứ?" Salem lớn giọng "Mà nhất là chúng ta còn chưa biết cần tìm món gì".
Zelda đi đến cái kệ gần nhất và nhấc nắp hộp lên, nhìn vào bên trong. "Tôi đoán là chúng ta cần coi thử mọi món đồ". Zelda và Sabrina đi đến những chiếc kệ khác nhau và bắt đầu xem xét kỹ. Salem nhảy lên tầng kệ thứ hai, dùng chân cào những túi giấy.
Về phần Drell, ông ta nhìn hai nữ phù thủy cùng con mèo đang lần dở từng chiếc hộp với một tâm trạng ngày càng căng thẳng. Gương mặt của ông ta xám xịt và cuối cùng sự bực dọc bùng lên.
"Những người còn lại nếu muốn cứ tiếp tục lãng phí thì giờ. Nhưng nếu các người muốn đạt kết quả thực sự thì hãy theo cách cuả tôi!".
Ông ta đến dãy kệ gần nhất và chụp vào cây cột chống rồi dùng tay hất tung tất cả thùng hàng ra khỏi kệ, cho rớt xuống sàn. Các nắp thùng mở tung, góc cạnh méo mó, những thùng chứa mảnh mai hơn thì vỡ tung từng mảnh. Drell nhìn vào đống hỗn độn đó trong một thoáng rồi tuyên bố. "Không có gì trong này". Ông ta đi tới một dãy kệ khác và tái diễn hành vi cũ.
Sabrina chùn tay trước cơn giận của ông phù thủy khổng lồ. Cô ngẫm nghĩ. Ta không nên trách ông ấy. Tất nhiên, ông ta là người nắm giữ quyền lực quá lâu, nên việc mất hết mọi quyền uy khiến ông ta dễ nổi khùng.
Hilda nhìn cơn giận phá phách của Drell ngày một dâng cao. Bà cười nhẹ. "Nếu anh có một vấn đề cần giải quyết, hãy gọi một phụ nữ. Nếu anh muốn gây ra vấn đề lớn hơn, hãy gọi một người đàn ông."
Rõ ràng hình ảnh đắm đuối của Drell đã bị xuống cấp phần nào trong con mắt của bà.
Cái hộp thư mới mang tới nhắc Sabrina nhớ đến một Harvey đích thực - bẽn lẽn, đôi lúc vụng về, nhưng có một chiều sâu nội tâm phong phú. Hệt như niềm đam mê của cậu ấy với những hộp thư, Sabrina nghĩ, mình chắc rằng cậu ấy biết từng hộp thư ở Nestbridge. Sự trầm cảm mà cô đang trải qua khiến cô ngày càng lún sâu vào vô vọng. Cô bước đến bên hộp thư, và nhấc nó lên. Tôi xin lỗi vì đã làm việc này với bạn, Harvey.
Có tiếng kêu lách lách bên trong hộp thư. Sabrina giở nắp hộp và nhìn vào bên trong. Có một vật gì đang nằm trong đó. Cô dùng một tay nghiêng chiếc hộp, lòng bàn tay kia cầm một vật lạ. Đó là một vật hình trụ làm bằng nhôm mạ, một bên có đóng chữ "LC". Miếng nhãn hàng dán trên đáy hộp xác nhận đây là một hộp son môi hiệu Pom-Pom. Tuyệt! Sabrina ủ rủ. Son môi hiệu Libby của Hãng phân phối đặc biệt.
Những từ bí hiểm của bài thơ đố đột nhiên hiện ra trong tâm trí Sabrina. Cái gì là son môi ngoại trừ sáp và màu đỏ? Phải chăng màu son là sắc thái của màu đỏ? Bỗng nhiên Sabrina la lên đầy kích động. "Cháu tìm ra rồi! Mọi người đến đây! Cháu tìm ra rồi!"
Salem từ lối đi hẹp phóng ra, nhảy vội tới cô chủ nhỏ. Hilda và Zelda cũng cẩn thận men theo những lối đi hẹp đến chỗ Sabrina đứng chờ. Drell cũng nhô lên từ đống thùng hàng hỗn độn mà ông đã xô ngã xuống.
Sabrina giơ cao thỏi son môi cho mọi người cùng xem."Cháu nghĩ là cháu đã tìm được những gì mình cần tìm, nhưng cháu không biết nó có giúp mình ra khỏi nơi đây không."
"Trước tiên hãy thử cái cách đơn giản nhất." Nói xong, Hilda cầm lấy thỏi son môi từ tay Sabrina và kéo mạnh cái nắp bên trên .
Không có gì xảy ra cả.
Sabrina nói. "Đó phải chăng là cái mà ta đang tìm kiếm? Hay lại là trò lừa gạt của Libby?"
Hilda lắc đầu. " Cô không nghĩ là Người thi hành Luật cho phép cô ta lừa gạt, cho dù cô ta có muốn thế"
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
"Xem nào, " Zelda lên tiếng. "Thỏi son môi phù hợp với bài thơ, tôi nghĩ rằng mình đang đi đúng hướng. Câu thơ cuối cùng là 'sẽ cung cấp một cổng ra’, như vậy là có thể dùng nó theo cách nào đó để thoát ra".
"Đúng đấy," Drell cười nhạo. "Nhưng làm sao cái cục sáp màu này lại có thể giúp chúng ta ra khỏi nơi đây?"
Hilda chống nạnh. "Drell, anh có bao giờ nghe câu này nếu bạn không thể nói lên điều gì tốt đẹp, thì tốt hơn là đừng nói gì hết?".
Sự lời qua tiếng lại giữa hai người bạn cũ khiến Zelda sốt ruột, bà cắt ngang cuộc tranh luận của họ. "Xin chờ một phút. Sabrina, cháu có nhớ ở bên ngoài khi nãy, Harvey có nói đến tính ẩn dụ không?"
Sabrina lục lọi trí nhớ. "Cháu nhớ cậu ấy có nói về những điều tưởng tượng cũng tốt như những điều có thực. Đó là một ý tường của Libby"
Bà Zelda giải thích:"Nhưng ma thuật cũng là tưởng tượng. Khi chúng ta đọc thần chú, chúng ta sử dụng những vật tượng trưng như lông chim, cây cỏ để nghĩ đến một số đồ vật, rồi ta dùng quyền năng pháp thuật để biến chúng thành hiện thực"
Salem xen vào. "Vậy thì bà đặt thỏi son môi xuống và hôn tạm biệt chỗ này đi?"