Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6

❊ ❊ ❊

Image

Libby chui ra khỏi chiếc taxi màu vàng chỗ cổng chính của khu siêu thị VVestbridge. Bác tài đưa trả cho cô ta chiếc thẻ tín dụng và cây bút. Libby chộp lấy, ghi nguệch ngoạc tên mình trên tờ hoá đơn tính cước, và quăng trá cho ông ta. Khi cô gái hùng dũng tiến vào siêu thị, chiếc taxi đốt cháy cả lốp khi phóng vụt ra khỏi vệ đường, để lại một làn hơi cao su nồng nặc, khiến cô ta phát ho. Bác tài mới khám phá ra rằng không có chút tiền boa nào được cộng thêm vào hoá đơn. Libby chẳng bao giờ hiểu được cái nhu cầu tặng tiền boa cho những người phục vụ - họ không được trả đủ tiền để làm công việc của mình hay sao chứ ?

Hầm hừ, cô ta vung vẩy vạt áo choàng để xua khói, rồi đẩy cửa kính bước vào khu siêu thị. Quên rằng mình đang mặc trang phục của vở Cats, cô thấy giật thót mình khi cánh cửa tự động nghiến lên chiếc đuôi mèo. Cô ta lẩm bẩm mấy lời độc địa trong khi ra sức kéo, và cũng rút được đuôi ra với cái giá phải trả là phân nửa đám lông thú óng ả.

Tuy nhiên, nếu có một cái gì làm cho cô ta thù ghét nhất trên đời này thì đó chính là sự thất vọng. Hôm nay, nỗi thất vọng này tiếp nối thất vọng khác, khởi đầu là cái con oắt tì tóc vàng Sabrina Spellman. Những nỗi thất vọng kiểu này chỉ có thể khỏa lấp bằng mua sắm điên cuồng. Cô ta đi khá nhanh trong siêu thị, không để tâm đến những người đi đường dừng chân lại để liếc nhìn bộ cánh kỳ dị của mình, và hướng thẳng tới Daddy's Moneyl, hiệu thời trang vào loại thượng hạng ở VVestbridge.

Với kỹ năng của dân chuyên nghiệp, cô ả gạt từng chiếc mắc áo sang bên, giật ra vài món hợp nhãn để tống lên chồng đồ bên tay trái, và để đống còn lại lộn xộn tứ tung. Khi đã lựa ra được bấy tám món tàm tạm được, cô ả đi về phía phòng thử đồ.

Trước khi Libby đến được cửa phòng, cô gái bán hàng tiến ra ngăn cô ta lại."Tôi xin lỗi, thưa quý cô. Cô không thể mang trên ba món hàng vào phòng thử đồ." Cô bán hàng còn trẻ, vừa tốt nghiệp trung học, tỏ ra hơi hồi hộp trong nhiệm vụ một nhân viên phụ trách trật tự của cửa hàng.

"Xin lỗi nghe". Libby xoáy vào ca gái một cái nhìn thôi miên của loài rắn. "Cô không sợ mất tiền hoa hồng sao chớ?". Trong lúc cô gái bối rối chưa kịp trả lời thì Libby chen ngang cô gái và tiến vô một căn phòng nhỏ để thử đồ.

Libby xì ra khi cô ta tống hết mấy chiếc mắc áo lén một chiếc móc trên tường. Sao hàng ở đây tồi tàn thế nhỉ! Chỉ có ba món của Ralph Lauren và một của Liz Claiborne, những món khác toàn của mấy hãng vô Daddy's Money: cửa hiệu "Tiền của bố".

danh. A, được, một vụ mua sắm ở Boston dịp cuối tuần này đã được lên kế hoạch.

Từng chiếc một, Libby thử mặc đồ vô, rồi từng chiếc một, cô ả quăng chúng bừa bãi trên ghế dài. Cô ta căm ghét tất cả những món đồ này. Nhưng đừng có nghĩ cô lại rời Daddy's Money mà không mua một món gì. Cô lại cầm những món hàng lên, ghép cái này với cái kia và lại đứng trước gương để ngắm.

Trong chốc lát chiếc móc treo đồ đã rỗng không, còn Libby cũng chọn được một bộ ghép trông tàm tạm. ít ra thì cũng chẳng có ai trong trường có một bộ tương tự.

Cô ta chọn một chiếc váy da màu đỏ thẫm và một áo vét hợp tông, gần hợp. Trên áo là vô vàn những dây đai và khoá kéo, có thế rung lên khe khẽ khi di chuyển, và chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của mọi người. Những màu sắc thì hơi bợt bạt, còn mấy cái đai da này cũng không ôm người cho lắm.

Libby cau mày trong gương, thấy khó chịu về việc chiếc áo vét mặc vô trông hơi lỏng lẻo. Tại sao họ không làm ra những bộ quần áo vừa vặn hơn nữa nhỉ? Cô sẵn lòng trả đủ cơ mà. Cô ta trỏ vào chiếc dây đai quái quỷ trong gương. Chỉ cần kéo cái đai lên phía trước cỡ hai phân, và mấy đường nối nữa...

Khi các bà cô của Sabrina bắt đầu hướng dẫn cô bé về cách dùng bùa phép, họ khởi sự bằng những lệnh đơn giản nhất: tập trung và trỏ. Năng lực mạnh mẽ nhất của Libby chính là sự tập trung. Cô ta luôn biết chú ý đến bản thân và những ước vọng của chính mình một cách kỳ lạ. Cô luôn biết rõ mình muốn những gì, và thường cũng biết cách để người khác thỏa mãn những ước muốn của cô. trường, cô ta còn nổi danh là người luôn chỉ tay năm ngón, luôn có một bầy đoàn đệ tử nối gót theo sau.

Vậy đã là quá đủ để quyền phép mới thu nạp này hoạt động hết ga. Những đai da trên chiếc áo vét bỗng chốc chuyến động về phía trên. Các đường nối hẹp lại và chiếc áo bỗng vừa vặn không chê vào đâu được.

Libby há hốc mồm vì kinh ngạc.

Libby lập tức nghĩ rằng đây là một trò bịp. "Ai đã làm vụ này?" Cô ta nói đổng, mắt rà soát trần nhà và mấy bức tường bao, dò kiếm một chiếc camera hay một chiếc lỗ nhìn lén. "Ta có thể bắt giữ và bỏ tù ngươi về cái tội rình mò! Bố ta quen biết cả tá luật sư háu đói!"

Không tìm thấy một camera hay một thấu kính nào khác trên tường, Libby quay sang cái gương. Chắc trò quỷ thuật này ẩn đằng sau một tấm gương hai lớp. Cô ta trỏ ngón tay kết tội về phía chiếc gương, và ra lệnh. "Hãy để ta xem có gì ở đằng sau tấm gương này".

Trước khi Libby kịp nắm lấy khung của chiếc gương và kéo nó ra, thình lình, tấm kính tự động rời khỏi bức tường, trôi bồng bềnh về một bên. Khoảng vách phía sau gương trống trải, có điều là nó sạch sẽ, trắng hơn những bức tường lân cận. Chẳng có một camera quay lén nào được sử dụng để ghi hình "Libby Chessler vào lúc xấu tệ nhất", để sau đó bêu riếu cô ở trường học.

Quá điên giận với ý nghĩ mình bị nhìn lén, cô không để ý tới chiếc gương đang trôi bồng bềnh cách vách tường cỡ mười phân. Tính quái dị của hiện tượng này chợt bừng tỉnh trong trí não cô ta, và không có sự chú mục cũng như ước muốn của cô giữ cho nó lơ lửng, tấm gương rơi xuống đất vỡ tan tành.

Âm thanh của chiếc gương vỡ trong căn phòng thử quần áo chật hẹp nghe khủng khiếp hơn những gì Libby có thể tưởng tượng ra. Mỗi mảnh vỡ rơi xuống sàn là một lời tố giác đanh thép khiến cho cô ta nao núng. Từ cánh cửa bên kia có tiếng nói vọng sang. "Cô có sao không, cô?"

Libby không thể trả lời. Cô tự hỏi liệu có thể ra khỏi nơi chốn lộn xộn này mà không bị làm bẽ mặt hay không? Nếu có một điều gì đó Libby ghét hơn cả sự thất vọng thì đó chính là sự hạ nhục. Nếu ban quản lý của hiệu Daddy's Money thấy được cái đống đổ nát này, Libby chắc chắn sẽ khỏi gặp lại họ luôn. Điều đó có nghĩa là chấm hết mấy vụ mua sắm, trừ khi phải lẽo đẽo đi đến tận Boston. Tất cả những gì Libby mong muốn vào lúc này là chiếc gương lành trở lại và được treo lên tường như cũ.

Cô ta lườm đống kính vỡ trên sàn. "Tự mày trôi ra, rồi tự vỡ đây nhé," cô ta rít lên, trỏ một ngón tay vào đám rác rưởi. "Vậy sao mày không biết tự liền lại đi, hả?"

Trong nháy mắt, những mảnh vỡ bốc dựng lên không. Chiếc gương liền lại và tự treo vào chỗ cũ trên tường, toàn vẹn và hoàn hảo, không có đến một vết nứt hay trầy xước. Libby câm lặng nhìn sững vào phép mầu này.

Có tiếng chìa khóa khua leng keng mở cửa phòng thử đồ. Ông quản lý, một người đàn ông to béo, hẳn cũng cảm thấy thật bất tiện khi xâm nhập vào phòng thử áo quần của phái nữ, ngại ngùng ló đầu vào. Cô gái bán hàng nhút nhát thập thò phía sau vai của ông này. Người quản lý ngó Libby kinh dị và hỏi. "Mọi chuyện ổn cả chứ, thưa bà?"

Libby triệu hồi ngay dáng điệu vướng giả nhất của mình. "Dĩ nhiên," cô ta nói, mắt nhìn thẳng vào ông quản lý. "Tại sao lại không nhỉ?". Cô ta rứt đứt mấy nhãn tính tiền và giơ ra. "Tính tiền giúp tôi nghe, ông bạn thân mến, được chứ?".

Viên quản lý nhận mấy chiếc nhãn nhưng vẫn nhìn quanh căn phòng nhỏ trong vài giây. Môi ông ta hơi bĩu ra khi nhìn thấy đống hổ lốn Libby quăng đầy trên ghế, nhưng vẫn không thốt ra một lời nhận xét nào. Ông ta cười ngượng ngùng với Libby, bước ra khỏi phòng thử và đóng cửa lại. Một chuỗi tranh luận nóng bóng bằng những tiếng thì thầm đang nghe xa dần xuống hành lang.

Libby ngồi phịch xuống băng ghế để trấn tĩnh lại. Chuyện kỳ lạ gì thế nhỉ? Cô ta nhìn chăm chú vào tấm gương soi. Có phải mình đã phát điên, hay là tâm trí mình đã phát triển đến một cảnh giới siêu nhiên, như mấy cuốn sách học-làm-người vẫn nói đấy chăng?

Tại thị trấn Westbridge, Libby Chessler là người sở hữu một bộ SƯU tập lớn nhất những cuốn sách thuộc loại học-làm-người. Mà đừng có nhắc tới mấy cái tựa nhớt nhát, kiểu như "Vì sao tôi thất bại?" . Sách của cô toàn một loại, kiểu như "Chiến thắng nhờ sự quyến rũ", "Siêu thành công tức thời", "Hoạt náo viên, hãy tiến lên!" và cuốn mới nhất là "Hãy tưởng tượng! Phương thức để thống trị thế giới".

Quyển sách hứa hẹn với người đọc là nếu họ hình dung những gì họ muốn thật rõ ràng, và lệnh cho chuyện đó diễn ra, thì những năng lực siêu nhiên trong trí óc sẽ biến điều đó thành hiện thực. Sách loại này thường hướng dẫn cách thực hiện những mục tiêu khó đạt trong cuộc sống - dạng như giành thắng lợi trong các thương vụ, đoạt được việc làm, hay thành công trong tình cảm. Nhưng Libby chẳng nhớ liệu có cuốn nào nói về những chiếc gương lơ lửng hay không.

"Làm trước đã, rồi nhận thức sau", có vẻ là phương thức phù hợp lúc này. "Mi muốn làm một chiếc gương thần?", cô ta thách thức cái gương vô tri giác. "Vậy chấp nhận thử thách đi". Cô trỏ tay về phía chiếc gương và ra lệnh. "Hãy cho ta coi một thứ làm cho ta sung sướng!"

Những gợn sóng trải ra trên bề mặt tấm gương, khiến hình ảnh của Libby méo mó. Khi những gợn sóng lan ra đến khung gương, chúng dội ngược lại và chạm vào những cơn sóng ở phía sau dồn tới. Hình ảnh của Libby trong gương vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Những gợn sóng lan chậm dần và hình ảnh trở lại như cũ. Phải rồi, đó là một hình phản chiếu. Thay vì phục hồi hình ảnh Libby, tấm gương lại cho thấy hình ảnh một Sabrina Spellman đang ngồi bẹp trên chiếc ghế cao trong The Slicery. Cô gái trông có vẻ ốm yếu và khốn khổ.

"Đấy cũng chưa phái diều mà ta mong đợi", Libby nghĩ. "Nhưng hôm nay chủ yếu đều do lỗi của nó gây ra, nên ta cũng sung sướng khi nó cứ phải nếm mùi đau khổ". Cô ngần ngừ một thoáng để tính xem sẽ hỏi chiếc gương câu nào nữa.

Một số quyển sách của Libby viết rằng những năng lực siêu nhiên có thể làm xoay chuyển số mệnh của người đọc. Vậy đâu là nguồn cội của những quyền năng mới thâu nạp của cô ta? Libby lo lắng nhìn quanh. Có một kẻ vô hình nào đó đang lẩn quất ở đây chăng? Cái ý tưởng có một ai đó theo dõi nhất cử nhất động của cô khiến Libby phát rùng mình. Cô cần tìm hiểu. Chỉ tay về phía tấm gương, cô ta ra lệnh. "Gương kia! Hãy cho ta biết quyền năng cua ta cư ngụ nơi đâu!"

Hình ảnh trong gương vẫn như cũ. Libby vỗ mạnh vào gương, cứ y như đó là một cái máy bán hàng bị trục

trặc vậy. Cô quát lên đầy giận dữ:"Hãy làm những gì ta bảo !"

Hình ảnh trong gương cũng y như cũ, chỉ có những người di chuyển phía sau Sabrina là thay đổi. Giọng nói của Libby nghe đã đuối hơn. "Thôi được, vậy ta nên làm gì với quyền năng siêu nhiên này đây?".

Bỗng nhiên cảnh trí trong gương rời khỏi Sabrina và lướt ra bên ngoài The Slicery, chạy dọc theo những con đường VVestbridge. Trong một thoáng, nó rẽ vào góc đường Collins và dừng lại trước số nhà 133. Nó dừng đó đủ lâu để cho Libby nhận ra ngôi nhà theo phong cách thời nữ hoàng Victoria của gia đình Spellman. Sau đó, nó phóng tới trước, xuyên qua cánh cửa, đi lên cầu thang để đến tầng hai. Nó lượn dọc theo căn phòng, bay xuyên qua một cánh cửa khác rồi dừng lại trước một quyển sách to nhan đề "Khám phá Pháp thuật".

Libby liếc nhìn quyển sách khổng lồ với một cảm giác vừa kính sợ, vừa thèm muốn. Trước đây cô chưa từng thấy quyển sách ấy bao giờ, kể cả ở Westbridge lẫn Boston. Chỉ nhìn cái bìa da và đá quý nạm đầy trên sách cũng đủ hiểu đây là một bản in hạn chế và rất đắt tiền.

Libby thấy bối rối. Làm sao một đứa tầm thường như Sabrina biết đánh giá một thứ mắc tiền như vậy chứ? Rồi sự bối rối dâng cao biến thành cơn tức giận. Nếu Sabrina có quyền phép ấy, thì những lần hạ nhục mà Libby từng gánh chịu chắc chắn phải có

nguyên do. Libby là một hoạt náo viên bậc nhất. Cô hiểu rõ ngóc ngách của trò chơi ghen tỵ.

Đầu óc cô ta đã tỉnh táo trở lại. Cô đang có một đối thủ, tất cả bản năng và kinh nghiệm của cô ta đang hoạt động điên cuồng. Trong bất cứ một cuộc tranh tài nào cũng chỉ có một người Số Một, vị trí số hai thực ra là của kẻ thất bại đầu tiên. Nhưng làm sao biết được những bí mật của quyển sách đây? Một điều chắc chắn là Sabrina sẽ không cho cô mượn quyển sách hấp dẫn kia để tra cứu lâu dài. Vì thế cô cần có một bản sao cho riêng mình.

Libby nhìn vào hình ảnh trong gương, mọi ý nghĩ về việc đi mua sắm đều tan biến cả. Tất cả những gì mà cô muốn bây giờ là được nhìn trộm cái trang bìa của quyển sách trong nhà Sabrina để biết của nhà xuất bản nào. Để rồi sau đó cô trực tiếp đặt mua quyển sách cho mình. Nhưng làm thế nào nhìn được trang bìa của quyển sách kia?

À, quyền năng siêu nhiên có thể giải quyết vụ này. Cô ta đối mặt với chiếc gương và hạ lệnh. "Ta cần làm gì để có quyển sách đó trong tay?"

Không có gì xảy ra hết. Libby bỗng nhiên đâm hoảng. Cô đã đánh mất NÓ rồi chăng? Sai ở đâu nhỉ?

Cô nhanh chóng rà soát lại mọi chuyện, từ lúc chiếc gương bung ra và chỉ cho cô thấy mọi chuyện vừa qua. Đầu tiên, cô đã chỉ vào gương, rồi gào lên....

Trỏ! Đúng thế. Libby giơ tay trỏ vào gương và nhấn giọng. "Ta cần làm gì để có quyển sách đó trong tay?" Tiếng cô ta nghe hệt như một ả di-gan hoá ngộ trong rạp hát, nhưng lại có vẻ được việc.

Hình ảnh trong gương quay lại với hình phản chiếu của Libby trong phòng thử đồ. Chậm rãi, Libby trong gương biến dần thành một Sabrina Spellman - một cô Sabrina đang bước vào ngôi nhà của họ Spellman, như thể cô ta sống ở đây.

"Ngươi cho rằng ta cần phải biến thành Sabrina hử ?" Libby muốn gạt phắt đi. "Ewww!". Làm sao cô lại có thể giả dạng một đứa tầm thường như thế chứ? Liệu tính cao ngạo có chợt lộ ra và làm hại cô không? "Ngươi tin rằng ta phải làm như thế à?". Hình ảnh trong gương gật đầu. "Và ngươi có thể làm điều đó cho ta?". Lại gật đầu.

Libby đạp mạnh vào gương và ra lệnh:"Làm đi !"

Cô gái bán hàng nhút nhát, tên là Phoebe, vẫn đang lảng vảng quanh cửa ra vào khu thử đồ, cho dù cô không dám đặt chân lên phía bên kia. Cô có cảm giác bất an về cô gái kiêu kỳ đang có mặt trong phòng thử. Cô đã nghe tiếng kính vỡ trong đó, cho dù ông quản lý đã nói những gì đi, sau khi ông ta đóng cửa. Và bây giờ cô muốn chứng minh rằng- cô liếc xuống mẩu giấy tính tiền đang giữ trên tay- cái cô Libby Chessler kia đang giở trò mờ ám.

Có một chuyện là, những người như Libby khiến Phoebe thấy sợ. Cô rụt rè trước sự tự tin của họ, chính tính thản nhiên của họ đã tước đi sức mạnh của cô, và làm cho cô suy sụp như một cái vỏ sò trống rỗng. Cứ như thể những người đó có những quyền năng bí ẩn, chỉ bởi vì lúc nào họ cũng đúng, mọi lúc, mọi nơi.

Đây là phương cách của họ theo cách nghĩ của Phoebe. Tính đúng đắn khiến cho bạn mạnh mẽ hơn, và càng mạnh mẽ thì bạn lại càng đúng đắn hơn. Một cái vòng luẩn quẩn, và Phoebe biết rằng mình cũng có thể làm theo cách đó, miễn là cô chọn được một điểm khởi đầu đúng đắn.

Thu hết can đảm, Phoebe đi qua khung cửa. Cô nhón chân bước dọc theo hành lang và dừng lại bên ngoài căn phòng thư đồ đang đóng kín. Nếu cô biết cái cô Chessler này đang âm mưu những gì, và vạch mặt cô ta, cô sẽ dặt được viên đá đầu tiên của mình hướng tới thành công. Cô áp đầu vào cánh cửa và lắng tai nghe.

Bất thình lình cánh cửa mở tung, đập vào đầu Phoebe, khiến cho cô lảo đảo. Khi hoa cà hoa cải đã biến hết, cô thấy bộ trang phục màu đỏ mà cô Chessler kia đã chọn đang đi xuống hành lang. Chỉ có điều, đó là một cô gái bé nhỏ tóc vàng, chứ không phải là cô ả tóc đen mập mạp nữa! Phoebe gào lên sau thân hình đang tính bài chuồn. "Này ! Quay lại đi. Đó không phải là quần áo của cô !" Đó là câu nói mạnh mẽ nhất mà cô gái này từng nói.

Trước sự kinh ngạc tuyệt đối của Phoebe, cô gái kia dừng lại và xoay người đối diện với cô. "Xin lỗi nghe!", cô gái tóc vàng nói lạnh băng. "Cô có vấn đề gì vậy?"

Phoebe cố níu lấy chút can đảm còn sót lại. Có một cái gì đó không ổn đây. Thường khi, cô đã gọi người quản lý để ông ta giải quyết, nhưng đôi tai của cô vẫn còn ù đặc vì bài thuyết giáo của ông ta, sau vụ "báo động giả" về việc chiếc gương vỡ trong phòng thử. Cô quyết định tự mình giải quyết vấn đề.

"Bộ-quần-áo-này-đã-có-người-trả-tiền-mua-rồi-và-cô-không-phải-là-người-ấy !" cô bán hàng lắp bắp. Phoebe hít một hơi thật sâu để tự trấn tỉnh. "Cô cần phải ở lại đây cho tới khi nhân viên bảo vệ đến".

Một cái nhìn giận dữ thoáng hiện trên gương mặt của cô gái tóc vàng. Cô ta chỉ ngón tay về phía Phoebe và rít lên, "Cô chưa biết cô đang nói chuyện với ai đâu!"

Bỗng nhiên Phoebe chợt nhận ra là cô gái tóc vàng có lý. Cô không hề hay biết ai là người đang đứng trước mặt mình. Dù căng mắt ra nhìn, Phoebe vẫn không ý thức được cô gái này là ai, và cô ta làm gì trong cửa hiệu. Trong thoáng chốc, đầu óc của cô trống rỗng, chẳng còn nhớ được vì sao cô lại đứng trong hành lang, trước mặt một người hoàn toàn xa lạ như thế.

"Tôi có thể giúp gì cho cô không?" Phoebe hỏi bằng giọng nói nhút nhát thường ngày.

Cô gái tóc vàng nhìn Phoebe có vẻ nghi ngờ. "Cô không đi gọi bảo vệ hả?"

"Chúa ơi, đâu có." Phoebe đáp, "Sao vậy, có gì bất

Ổn chăng?"

Một nụ cười thỏa mãn chợt lộ ra trên gương mặt cô gái tóc vàng. "Không .. ", cô ta nói chậm chạp, "...chẳng có gì sai lạc hết. Thực ra, mọi chuyện đều quá hoàn hảo". Mặt cô ta chợt lạnh như tiền, và cô gái bước đi đầy tự tin ra khỏi gian hàng.

Phoebe nhìn cô gái tóc vàng đi ra, đầu óc cô ngứa ngáy như thể đang có một ý nghĩ gì đó muốn thoát ra. Khi cô lắc đầu xua đuổi nó, cô chợt nhận ra đám quần áo vung vãi trong phòng thứ. Thở dài ngao ngán, Phoebe biết mình lại có dịp giặt giũ đây. Cô bắt đầu thu nhặt quần áo, lòng tự hỏi ai là người đã vào đây, và đã gây ra khung cảnh hoang tàn này. Trong cuộc đời bán hàng, cô không thể nhớ là đã gặp một người khách hàng như thế bao giờ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.