Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LỜI BẠT

❊ ❊ ❊

Image

Đã quá nửa đêm, và là ngày nghỉ cuối tuần, nhưng Sabrina vẫn không ngủ được. Tự cho là mình cũng nhập hội của cô bé, Salem bắt đầu cuộc kể lể về những kế hoạch chinh phục thế giới của mình. Sabrina không để ý. Lời độc thoại của con mèo chỉ là một âm thanh nền thuận tiện cho những suy nghĩ của chính cô. Cô ngồi trên giường, tay chậm rãi lần giở cuốn sách ma thuật và đôi khi hớp một ngụm sữa từ trong cốc.

Trong vài tuần ngắn ngủi tại Westbridge, cuộc sống của Sabrina đã đảo lộn từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Cô không phải là người mà cô từng nghĩ. Chẳng phải chỉ có riêng chuyện làm quen với ngôi trựờng mới và một thị trấn mới, mà cô đã bắt đầu nhận ra là cô còn phải thay đổi biết bao điều khác, nếu cô muốn trở thành một phù thuỷ thực sự, đầy đủ quyền năng.

Ma thuật có thể làm được nhiều điều. Cô đã từng chứng thực điều này. Nhưng còn vô số những thứ mà ma thuật chẳng có ích gì. Nó còn gây ra tác hại khôn lường là đằng khác, như cô cay đắng nhận ra.

Nhưng cô cũng nhận thức được là mình chẳng còn lối để quay về con đường cũ. Trước khi có Zelda và Hilda. Trước khi có Jenny và Harvey. Nhất là Harvey. Cái ma thuật hoàn toàn tự nhiên đã tỏa rạng khi họ khiêu vũ cùng nhau vẫn ám ảnh cô bé, nâng đỡ tinh thần cô và hứa hẹn nhiều điều thú vị trong tương lai.

Rồi cô đã học được cách đánh giá cao cả cái gã Salem khó tính, tự kỷ và ngạo mạn này, một kẻ đã-có-thể là đức vua phù thủy của thế giới. Hắn ta đang liếm chân thỏa mãn trong khi chỉ ra từng điểm trong mưu đồ thống trị thế giới. Sabrina uống nốt ngụm sữa cuối cùng khi hắn kết thúc lời độc thoại.

"Và khi ta đã thống trị được lục địa Âu-Á, ta sẽ tiến tiếp lên cái xứ nhỏ bé..."

"Ôi, Salem, mi ngưng chuyện đó lại được không?" Sabrina ngắt ngang. "Tôi sẽ quay lại ngay, cần lấy thêm chút sữa".

"Cứ đứng yên chỗ đó", Salem nói. "Cô là phù thủy. Tìm mục chữ S".

Sabrina lật nhanh cuốn sách ma thuật. Cô trỏ tay dọc xuống trang tìm thấy, "úi chà, sữa ma thuật". Cô trỏ tay vào chiếc cốc. Chậm rãi nhưng đều đặn, mực chất lỏng màu trắng trong cốc dâng lên. "Siêu! Ngon lành! Tôi chắc sẽ thường dùng tới phép màu này".

Đúng, mình sẽ dùng, cô bé nghĩ. Quả thực là mình cần dùng đến ma thuật.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.