_003.jpg)
The Slicery là một cửa hàng pizza dễ chịu, khiêm tốn, nằm trong khoảng sân ngay bên ngoài con đường dẫn đến trường trung học. Giống như hầu hết những cơ sở thương mại ở New England, nó được xây bằng một loại gạch chắc, và có nhiều cửa hiệu kinh doanh khác nhau, rói dần dà trở thành nơi tụ họp của học sinh bên ngoài trường học. Ở đó có những mảng vỡ, những lỗ trống vẫn được lưu giữ theo truyền thống, và là những vết thương đã xảy ra trong cuộc chiến giành độc lập. Mấy người mơ mộng và hay suy tư thường cho rằng nếu ai đó lặng lẽ ngồi đây, anh ta có thể cảm nhận cả gánh nặng lịch sử trong bức tường gạch thô ráp nẩy.
Không hẳn bất cứ ai đến Slicery cũng nhắm đến sự bình an và yên tĩnh. Với một máy hát tự động, ba trò chơi video game, một bàn banh, một máy pinball, nhạc trẻ, những câu chuyện ồn ào, tiếng gọi bánh pizza, khu vực này có vẻ xô bồ hơn là tĩnh lặng.
Đám đông sau khi tan trường thường tụ tập ở đây, trì hoãn tối đa việc quay trở về nhà, để nhìn ngắm người khác và được người khác ngắm mình. Mấy gã quậy mặc đồ bó, trông tươi tỉnh sau giờ học, hay vừa trốn học ra. Đám nhóc lành hơn thì ra sức làm dáng
với nhau và với mọi người ngồi quanh, bằng điệu bộ sành sỏi và những bộ trang phục mới nhất được sao y bản chính từ mấy tờ Seventeen, YM hay Teen.
vẫn một bộ luật về chỗ ngồi và nhóm bạn chơi được áp dụng tại đây, hệt như trong quán ăn trong trường, nhưng cũng có đôi chút pha tạp. Thực ra, đám nhóc đầy ngưỡng mộ là rất cần thiết để mấy gã lớp trên thấy ưu thế tuyệt đối của mình. Nếu thầy Pool biết về sự hiện hữu của The Slicery, chắc thầy phải bỏ ra cả buổi để ghi nhận rằng quầy pizza chính là một phòng thí nghiệm để hoàn thiện việc phân loại con người.
Trong cái ồn ào, sôi nổi của Slicery, Sabrina ngồi đó ôn lại những việc xảy trong ngày. Thật không công bằng chút nào khi cả đời cô bị quăng ra cửa sổ chỉ vì một con hắt hơi ngớ ngẩn. Cô sợ phải về nhà. Làm thế nào để giải thích mọi việc với mấy bà cô? Hay với Drell?
Harvey cố làm cho cô vui, mời cô ăn bánh pizza hay uống nước soda, gợi ý về trò banh bàn vui nhộn. Nhưng Sabrina quá rầu rĩ để có thể chú ý tới sự quan tâm của cậu trai. Làm sao cậu ấy lại quan tâm thế nhỉ? Cô thậm chí không thể kể cho cậu nghe những chuyện rầu lòng của mình. Làm sao cậu ấy tin nổi Sabrina không những là phù thuỷ, mà còn là thứ phù thuỷ vụng về đến mức đánh mất quyền phép của mình vào tay một cô ả hoạt náo viên?
Mà bây giờ, liệu Libby đang làm gì với quyền phép của mình nhỉ? Libby có thể là đứa ích kỷ, kiêu kỳ, nhẫn tâm, nhưng chưa có ai dám nói cô ta đần độn.
Sớm muộn gì cô ta cũng sẽ làm một phép thuật, và nhận ra rằng mình đang nắm giữ những năng lực siêu nhiên. Ý nghĩ về một Libby có ma thuật khiến Sabrina rùng mình.
Cái hình ảnh đầy đe doạ ấy khiến cô sực tỉnh và nhận ra Harvey đang ngồi kế bên. Cậu ta đang nhai bánh pizza, đôi mắt nhắm nghiền, cơ thể lắc lư theo điệu nhạc nền văng vẳng. Cậu ta là hình ảnh hoàn hảo của sự bình ổn. Sabrina quyết định tham khảo ý kiến Harvey.
"Harvey," cô bé nói. "Mình có một câu hỏi hơi kỳ. Đây - không - phải là một chuyện có thể xẩy ra, và mình cũng không có trách nhiệm gì, chỉ là tò mò thôi, thật đấy." Harvey mở to đôi mắt nhìn thẳng vào Sabrina. "Cậu nghĩ Libby sẽ làm gì, nếu cô ấy có được một quyền lực vô biên?"
Harvey cười toét miệng. "Thế cô ấy chưa có à? Cô ta là trưởng nhóm hoạt náo, và lâ trưởng lớp kia mà."
"Còn hơn thế nữa kìa". Có một nét gì đó trong giọng nói của Sabrina khiến Harvey phải nghiêm túc trở lại.
"ừ, cô ấy mười sáu tuổi", cậu nói, mặt nhăn nhó. " nên chưa vào Nhà Trắng được trong thời gian trước mắt. Mình nghĩ cô ấy muốn trở thành siêu sao điện ảnh, hay liệt tên vào danh sách những bà vợ cũ của Donald Trump. Một thứ gì đó khiến ai nấy đều phải ngước nhìn, và làm theo mệnh lệnh của cô ta".
"ồ, hay lắm. Vậy là đỡ lắm rồi."
Harvey bối rối. "Cậu nói 'ồ, hay lắm' , là nghĩa làm sao?"
"Mình nghĩ cô ta sẽ biến mọi cô gái tóc vàng thành cóc hết, hay đại loại như thế". Sabrina trả lời mà không buồn nhấc đầu lên khỏi hai cánh tay.
"Ahh, vậy thì đừng để cô ta rờ tới cậu. Cô ta nào phải là một loại quái vật, mà chỉ là thủ lĩnh nhóm hoạt náo ở trường thôi." Harvey kết thúc chiếc pizza bằng hai cú ngoạm khổng lồ, khéo léo dùng tay ấn nốt miếng cuối cùng vào miệng. Cậu vo tròn giấy ăn rồi đặt lên đĩa, bóp nát cả hai thứ và ném vèo vào sọt rác cách đó chừng hai mươi bộ. "Ngay chóc!", cậu lúng búng nói khi mồm nghẹt những bánh.
"Cám ơn, vậy là mình thấy tự tin hơn khi hiểu cách nghĩ của cô ta".
Harvey nhất quyết muốn làm vui. "Cậu oải chỉ vì cái bệnh cúm đó thôi. Để mình đưa cậu về nghỉ nhé." Cậu trai nhặt mấy chiếc áo của họ lên. "Mình sẽ chỉ cho cậu xem mấy hòm thư tuyệt đẹp".
Trong lúc này, Libby đang ngồi bên bàn viết của Sabrina, lật từng trang cuốn Khám phá Pháp thuật. ""Cô đã về nhà rồi đây hả.", một giọng đàn ông chợt vang lên phía sau cô ta. "Nắng yếu quá, chỉ còn đủ để chợp mắt một lát.".
Trái tim Libby như muốn ngừng đập trong lồng ngực, cô nhìn quanh xem ai là kẻ đã bắt quả tang mình. Tất cả những gì cô thấy là một con mèo Xiêm đen thui đang lững thững tiến lại bệ cửa sổ. "Cô làm ơn kéo cái màn ra chút được không?", con mèo nói rành rọt. "Mấy cái vuốt của tôi bén lắm nghe." Con vật leo lên bệ và nằm ườn ra ngay chỗ mảng nắng lọt qua tấm màn che.
"Một con mèo biết nói! Thật là quái dị." Cơn sốc của Libby mạnh đến nỗi cô ta chỉ còn biết lắp bắp.
"Làm đi chớ, gãi cho tôi chút đi", con mèo khịt mũi. "Tôi đã mất quyền năng ma thuật của mình và bị kết án làm mèo trong suốt một trăm năm. Tôi cho là mình cũng đáng được hưởng chút an ủi, sau cái vụ hoán đổi lộn xộn sáng nay".
"Quyền năng ma thuật..." Một tia sáng bất chợt lóe lên trong đầu Libby. Cô vẫn thường nghe những phù thuỷ đích thực vẫn nuôi những gia thần - những kẻ đội lôi muông thú, thường đưa ra lời khuyên hay thực hiện những ước nguyên của chủ nhân. Nhưng tại sao nó lại không tỏ ra tức giận khi thấy Libby ngồi trong phòng của Sabrina? Mất một lát, Libby mới nhớ rằng, cô đã cho phép chiếc gương kỳ diệu biến cô thành một bản sao của Sabrina.
Con mèo chợt khoái trá với một ý nghĩ thoáng qua. "Tất nhiên, nếu cô cảm thấy cần hắt hơi trước mặt tôi, tôi sẽ lo chu đáo cho quyền phép của cô, hứa đấy. Không có cá nữa đâu. À, nhưng một ít trứng cá cũng tuyệt". Nó nhẩy khỏi bệ và đi lượn tới chân của Libby.
Libby có thể có thân thể của Sabrina, nhưng mọi phản xạ của cô vẫn là phản xạ của Libby Chessler, còn Libby Chessler thì căm ghét lũ mèo. Ngay lúc con mèo cọ lông mình vào người cô gái, cô ta rụt chân lại và gào lên, "Tránh xa ta ra!".
Salem vừa oằn người sang bên để cọ mình vào chân cô gái, thì cái chân ấy chợt co phắt lại, khiến hắn chúi tới trước, mất thăng bằng. Tuy nhiên, hắn đã tới quá gần, đủ để khứu giác nhập cuộc. Hắn xù lông lên và gầm gừ. "Này, mi không phải là Sabrina !"
Libby ra dáng ngạc nhiên, rồi tự lựa cho mình một dáng điệu thoải mái nhât trong chiếc ghế. "Mi nói thê là sao? Ý ta là cái gì đã khiến mi nói như thế?"
Salem khinh khỉnh. "Sabrina có mùi như một giấc ngủ ban ngày dưới ánh nắng vàng ấm áp. Còn cô tựa như một đêm mùa đông trong cái giá lạnh mịt mùng. Bởi tôi biết chỉ có một kẻ trong đám bạn đồng học của Sabrina phù hợp với mô tả ấy, tôi nghĩ rằng cô chính là cái ả Libby."
"Ta sẽ không bàn tới mùi vị cá nhân, thưa Quí-ông- Lắm-Mồm", Libby trả miếng. Cô ta rùng mình dữ dội. "Eww - nghĩ mà kinh".
"Chơi bài xúc động đủ rồi nghe. Cô đang làm gì ở đây, hay bẻ khoá và đột nhập mới được đưa vào chương trình thực tập của hoạt náo viên? Lại còn vụ giả trang bằng ma thuật mà tôi tin là không nằm trong một cuốn sổ tay hướng dẫn nào hết".
Khi áp lực đè nặng, Libby luôn nghĩ lời đáp hợp lý nhất là phản công, càng quyết liệt càng tốt. Cô ta đứng dậy trông thật vương giả, quát vào con mèo, "Ta ở đây vì cái con bé phù thuỷ quái dị, chủ nhân của mi, đã mất quyền phép vào tay ta. Và nay, ta muốn giữ lại quyền phép ấy".
Sự thật mãi bây giờ mới ngấm vào đầu của Salem, nhưng bộ óc của một con mèo chỉ to bằng hạt đậu, nên cũng mất một lát nó mới kịp bừng tỉnh. "Uh..oh, chúng ta gặp chuyện rắc rối rồi." Nó la lên. Con mèo lao ra cửa, miệng tru tréo. "Zelda, Hilda!"
"À, đừng hòng!" I.ibby thét, trỏ một ngón tay vào con mèo đang tháo chạy.
Thời gian Libby đọc sách chưa lâu, chỉ đủ kích thích việc tìm hiểu những khả năng của quyền phép mới, nhưng cô ta lại có một trí tưởng tượng phong phú, cộng thêm với khả năng trời cho trong việc ban phát mệnh lệnh. Những suy nghĩ đơn giản, cộng với quyền lực siêu nhiên, có thể làm những việc thường khi vẫn cần kinh nghiệm mới làm dược. /
Trong nháy mắt, con mèo Salem bị một bàn tay vô hình nhấc bổng ra khỏi sàn và quăng vèo lên trần nhà. Nó không còn thì giờ để nghĩ đến việc phản ứng, nhưng may sao, phản xạ của loài mèo mau mắn hơn bộ óc của nó nhiều. Khi một con mèo rơi từ trên cao xuống, bao giờ bốn chân của nó cũng xuống trước. Salem phát hiện cái trần nhà cũng y như vậy, khi bạn rơi ngược lên trên.
Vậy là hắn thấy mình đang treo ngược trên trần phòng ngủ của Sabrina, móng vuốt cắm chắc vào lớp thạch cao và mấy thanh xà. Hắn kêu rít sợ hãi và ngó ngược xuống kẻ dang tra tấn mình.
Libby cười nhếch mép. "Vậy là đủ để mi khỏi gây thêm rắc rối. Nào, bây giờ ta cần một vài câu trả lời và mi phải trả lời ta".
Thói châm biếm đặc trưng của Salem còn lớn hơn nỗi sợ hãi. Hắn đảo mắt và lè nhè. "Cha, hay quá ta. Cắc cớ gì cô nghĩ tôi phải giúp cho cô chớ?"
Libby phóng một nụ cười đe doạ cỡ 100 oát vào con mèo. "Ta có quyền năng của một phù thủy. Ta có một quyển sách thần chú, trong đó có một số câu rất nguy hiểm nếu sử dụng không đúng cách. Và ta không ưa loài mèo".
Salem thử nhả bớt vuốt dê thả lỏng bớt một chân. Nhưng thình lình cơ thể nó rung động, đe dọa cả ba chân còn lại có thể trượt khỏi trần nhà. Hắn cố quờ quạng trên trần, cho tới khi mấy chiếc móng lại cắm chặt vào lớp thạch cao. "Cô đang bắt chẹt tôi", hắn tuyên bố. "Nhưng cứ hỏi đi, nhưng rồi cô cũng phải trả lời mấy câu hỏi của tôi".
"Ta ư? Chính mi là kẻ đang bị treo như một chiếc bóng đèn cháy đen thui!"
Nụ cười của một con mèo đang bị treo lơ lửng trông thật đểu cáng. "Bởi chính cô là người phải giải thích mọi việc trước một nhóm phù thủy đang lên cơn giận dữ, khi họ túm được cô đây."
"Vậy ta sẽ không để cho họ bắt".
Salem hướng một tai ra phía trước. "Này, có phải tôi mới nghe một cú sụt giảm IQ không nhỉ? Sabrina mắc một chứng bệnh gọi là spellfluenza, và khi cô ấy hắt hơi thì quyền phép chuyển sang người cô. Cô ấy chỉ cần hắt hơi thêm cái nữa là quyền phép lại được thu hồi. Các cô đi học chung với nhau. Vậy nên chuyện ấy sẽ xảy ra, không sớm thì muộn"
Libby chưa hề nghĩ đến điều này."Chết tiệt!", cô ta hầm hè. "Mi có lý. Ta không thể chuyển đi được. Ta đã phải mất cả đời để cả cái thị trấn này mọp dưới tay ta. Không biết mất bao lâu mới có thể nhập vai một học sinh trong trường trung học khác."
"Cô suy nghĩ như một nhà chiến lược. Tôi thấy được đó". Đuôi Salem ve vẩy tán thưởng.
"Cám ơn", l.ibby trả lời một cách ơ hờ, đôi mày của cô ta nhíu lại khi cô ta vạch ra trong đầu một số kịch bản. Cô gái bật ngón tay. "Sabrina đã mất quyền năng về tay ta. Ngươi nói ngươi cũng đánh mất hết quyền năng. Điều đó có nghĩa là quyền năng pháp thuật có thể chuyển giao được. Do đó, những gì ta cần làm là kiếm một kẻ cung cấp quyền năng".
Một tràng âm thanh quái dị vang trên đầu Libby khiến cô ta bối rối, cho tới khi nhận ra Salem đang cười nhạo mình. "Ngon ăn quá!" con mèo cười sằng sặc, "Sabrina mất hết quyền năng vì một con virus hăm tư giờ, còn quyền năng của tôi thì bị tước đoạt bởi kẻ đứng đầu Hội Đồng Phù Thuỷ - một gã hoang tưởng tự đại và hám quyền có tên là Drell."
"Tại sao ông ta lại tước mất quyền lực của người?"
Salem chợt thấy đám bụi trong kẽ chân thật thu hút. "Umm... à, tôi có một kế hoạch chinh phục thế giới mà ông ta không chịu phê chuẩn..."
Libby gõ trán. "Leo từ dưới lên hoặc cai trị từ trên xuống!"
"Cái gì cơ?"
Libby có vẻ mất kiên nhẫn. Cô ta khua tay thành một vòng tròn. "Chinh phục thế giới! Nhưng ngươi tính thế nào chứ?"
Chủ đề ưa thích nhất của Salem trên đời này, dĩ nhiên không tính tới bữa ăn buổi tối, là kế hoạch của hắn để thống trị cả thế giới. Và bởi hắn chưa có dịp nào đưa kế hoạch ấy vào hành động, nên kế hoạch ây cứ được chiếu đi chiếu lại hoài...trong đầu hắn. Giờ đã có dịp giãi bày cặn kẽ, và cho một thính giả rất tập trung. "Okay, đầu tiên tôi sẽ...."
Một lúc lâu sau, Libby ngồi ngả người ra ghế và hơi bĩu môi. Vậy cái ông Drell này chính là người có quyền uy tối thượng trong Hội Đồng Phù Thuỷ, và cũng là người đã kết án mi phải làm mèo."
"Trong suốt một trăm năm", Salem thở dài
Libby bật dậy khỏi ghế, đi đi lại lại với một vẻ trầm ngâm suy nghĩ bên dưới con mèo đang đung đưa gần trần nhà. Cuối cùng cô ta dừng lại và ném cho Salem một cái nhìn dò xét. "Vậy mi có muốn cùng lúc vừa thu hồi lại quyền năng, vừa báo thù Drell không?"
"Nghe hay đây !" Salem đồng ý. "Thế còn việc thả tôi xuống để bàn tính thì sao nhỉ?"
Libby bước tránh con mèo và chỉ một ngón tay về phía nó. " Đồng ý, nhưng chỉ sau khi có thoả thuận hợp đồng. Trước tiên, nói ta hay, do đâu mà Sabrina mắc bệnh?"
"Spellfluenza là một loại virus ma thuật. Chúng trôi bồng bềnh khắp nơi hay trú ngụ trong mấy tấm thảm. Khi chạm tới một phù thủy chưa hề nhiễm bệnh trước đó, chúng sẽ lây nhiễm vào người này. Sau đấy thì người phù thuỷ sẽ miễn nhiễm với căn bệnh".
"Ngươi có biết, liệu gã Drell đó có bị cúm phù thuỷ lần nào chưa?"
Đôi mày của Salem nhướng lên. "Heck, chưa đâu! Gã ngán mắc bịnh tới mức thuê luôn một lão bác sĩ phù thuỷ làm quán gia để ngăn ngừa". Salem nheo mắt suy nghĩ. "Nhưng ngày, hôm nay là thứ tư, lão bác sĩ phù thủy bận đi chơi golf, mà nữa, Drell chưa khi nào trả lương cho ông ta đúng hạn." Hắn nhìn xuống Libby với một hi vọng bất ngờ. "Cô có nghĩ giống tôi không ấy nhỉ?"
"Chung quanh đây có ít virus spellfluenza nào không?" Libby giang tay chỉ quanh phòng Sabrina.
"Chắc có khá nhiều bên dưới thảm" Salem sốt sắng đáp. "Dùng pháp thuật của cô ấy. Trỏ xuống dưới đi, và tưởng tượng về một đám mây những tia sáng màu vàng lấp lánh."
Libby nhìn xuống tấm thảm và khuơ tròn hai cánh tay. Một tia sáng màu vàng lấp lánh vụt bay lên khỏi tâm thảm, tụ thành một trái cầu trong không khí. Libby quăng mấy cây bút chì ra khỏi cái vạc nhỏ màu đen trên bàn viết của Sabrina, rồi thu những tia sáng vào đó. Bước lại chỗ phòng chứa đồ, cô ta muốn tìm một miếng vải khô từ mấy bộ đồ đang treo trên dây phơi. "Cái gì - cái con bé này vẫn tự giặt đồ à? Sao lại tầm thường thế nhỉ?"
Cuối cùng, Libby tìm thấy một chiếc áo ngoài bằng nhung đen nằm trong túi nhựa. Cô xé toạc một mảnh, căng nó lên trên miệng chiếc vạc rồi buộc phần còn lại quanh rìa. Cô đưa cái vạc và cả mớ đồ đang phập phồng bên trong cho Salem xem xét. "Đã có kế hoạch rồi. Mi đưa ta đến gặp Drell. Ta sẽ cho gã nếm mùi của món này. Mi hãy tước hết quyền phép của Drell và tống gã đi bất cứ nơi đâu ngươi muốn, và mi sẽ có quyền uy tối thượng. Đổi lại, mi phải hứa trao cho ta quyền năng pháp thuật của ta. Được chưa?"
Salem đã mở miệng định nói, nhưng rồi sựng lại. Cơ hội tuyệt vời! Nhưng lần cuối cùng chống lại Hội đồng phù thủy, hắn đã bị bắt, và đã bị trừng phạt. Hắn đã bị biến thành mèo - vậy rồi họ sẽ làm gì với hắn lần này?Biến hắn thành một chiếc bồn cầu chắc?
Nhưng nghĩ lại, đây quả là kế hoạch tuyệt hảo của một kẻ chuyên quyền và nhiều thủ đoạn. Nếu thành công, Salem sẽ lại trở thành một phù thủy. Hắn sẽ cai trị mọi thứ trên đời! Tuyệt vời! Salem cười. "Cô là cô người thấu tỏ trái tim tôi. May thay, tôi đang giữ kín tim mình trong ngực". Hắn cẩn thận nhấc một chân ra và cào một chữ "X" lên tấm thạch cao. "Xong!", hắn nói.
Libby vẫy tay và Salem rớt thẳng xuống sàn nhà, uốn mình khéo léo đê bốn chân vừa kịp đỡ cho thân hình chạm đất. "Xin lỗi nghe," Libby vừa nói vừa nhún vai. "Ta vẫn chưa kịp tinh chỉnh mấy kỹ năng này".
Salem vặn mình mềm dẻo, co lại hết như một món đồ chơi Slinky, để nhặt ra ít bụi bặm bám vào chân. "Không sao. Cô chắc còn chưa thấy đống hỗn độn tôi gây nên khi mới tập dùng bùa mãng đỡ trong nhà bếp."
"Ê, bất lịch sự quá đấy", Libby vung tay trỏ vào con mèo." Làm sao tới được chỗ Drell?"
Salem vẫy đuôi về hướng cửa phòng ngủ. "Ngay chỗ phòng chứa đồ kia. Đứng cạnh mấy chiếc khăn ấy. Đó là lối tắt." Hắn phi tới trước.
Libby đưa tay ngăn con mèo lại. "Một yêu cầu cuối cùng trước khi chúng ta đi."
Salem ngồi xổm, lạnh lùng liếc nhìn cô gái đang giả làm Sabrina. Khi nào cũng có mấy trở ngại này. "Yêu cầu gì nữa chứ?"
Libby nhìn xuống mình và nhăn mũi ngao ngán. "Làm thế nào để ta thoát ra khỏi cái cơ thể này đây?"
Salem vẫy đuôi về hướng quyển sách. "Trang 159".