Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Image

Này! Có chuyện gì vậy?" Sabrina chạy xổ vào

Đầu bếp mồm lắp lắp gần như hoảng loạn. "Con quỷ của Frankenstein đi lòng vòng vác một cái xác ướp trên vai. Một khối mủ nhựa lầy nhầy phập phồng tới đăng ký thường trú trong quan tài cùng với máy điện thoại, rồi tên nào da có vảy và chân có màng đang ngồi trong bồn buồng tắm dành cho khách nữa!"

"Cháu thấy rồi à." Hilda hấp háy mắt.

"Nó đâu có mù," Zelda lầm bầm rồi khá chịu trỏ một phát vào cái cửa đang nằm lăn dưới sàn. Cánh cửa bật dậy và ráp vào vị trí cũ. Chỉ một phát nữa là cái bần lề gắn trở lại và phần gỗ quanh chốt cửa bị bể đã được thay mới.

"Mấy cái đó dễ gì mà không nhìn thấy." Bình tĩnh lại được một chút, Sabrina hít một hơi dài, rồi nhận ra trong bếp không chỉ có hai bà cô của mình. "Cô Vesta!"

"Ô! Tối nay trông cháu cực kỳ mê hồn, Sabrina."

"Cám ơn. Cô làm gì ở đây vậy?"

Ta nghe tối nay cháu tổ chức liên hoan và ta nghĩ ta có thể ghé chơi cùng vài người bạn." Chiếc khăn quàng trượt xuống khỏi một bên vai khi Vesta chỉ vào ba người bạn đứng đằng sau. "Cô đã quen Helena hơn một trăm bảy mươi lăm năm rồi. Kể từ hồi cả hai đứa ta cố thu nhỏ cái lều của Napoleon lại vào đêm trước khi ông ta bị Wellington đánh cho tơi tả trong trận Waterloo."

"Tên lùn lừa đảo đó đáng bị như thế lắm."

Sabrina rùng mình khi người phụ nữ gầy cao mặc chiếc váy đỏ chóe thò tay lấy một hộp trang điểm nhỏ từ trong khoảng không và xem lại mặt mũi bà ta.

Quay lại người phụ nữ tròn trịa đứng mé bên kia, Vesta thở dài. "Còn bác sĩ tâm lý của Catherine đã khuyên nó nghỉ lễ Halloween với ta cho đến khi máu khôi hài bị bóp nghẹt của nó khôi phục lại. Năm ngoái nó đã mỉm cười được một cái."

Catherine có mái tóc đen chải ngược ra sau và vấn thành búi làm tăng vẻ khắc khổ của bà ta. Mặc áo len bên ngoài sơ mi rộng và một cái váy, đi một đôi giày nặng chịch kiểu của các bà già, bà ta giữ một cái sắc tay trước bụng với vẻ bực bội thấy rõ.

"Và Rafe là đệ tử của ta," Vesta kết thúc. "Nó cũng dễ thương lắm, thấy không?"

Chàng thanh niên đẹp trai trong bộ dạ phục may khéo làm một phát cúi chào. "Kẻ tôi tớ hèn mọn của cô, thưa công nương Sabrina. Những lời xưng tụng của bà Vesta hoàn toàn vô nghĩa khi được nhìn thấy cô ở đây."

"Cám ơn. Cháu nghĩ..." Nhớ lại mối lo của hai bà cô về xu hướng của một số phù thủy thường bất chấp thận trọng nghề nghiệp vì thích chọc phá người phàm trong dịp Halloween, một xu hướng mà bà cô Vesta rõ ràng đã vướng phải, Sabrina tuyệt vọng liếc nhìn Hilda và Zelda.

"Đừng có nhìn cô. Hai cô đâu có mời bà ta!" Hilda nghiêng cái đầu đội mũ chóp khi khoanh tay tỏ vẻ bực bội.

"Đây là bữa tiệc cho các bạn học của Sabrina, Vesta ạ." Bà Zelda nói nhẹ nhàng.

"À, nhắc tới bạn, Jenny của cháu đâu rồi nhỉ?" Sabrina hơi hoảng khi nhìn quanh và không thấy cô bạn thân của mình đâu. "Nó bảo đi lấy mù tạt mà."

"Jenny nói chuyện điện thoại ở ngoài sân." Zelda trấn an.

Thấy máy điện thoại không có trên giá, Sabrina xịu mặt khi Vesta gạt bỏ ý đồ của Zelda muốn bà ta đừng dính vào bữa tiệc.

"Tôi nghĩ thêm một vài người khách cũng chẳng hại gì. Sabrina đâu có phiền, phải không?"

"Không, nhưng..." Tuy Sabrina tôn trọng các bà cô, nhưng cô biết mình không thể tin tưởng chuyện cô Vesta sẽ tự kiềm chế không quấy phá người phàm. Cô bèn bám lấy lý do duy nhất để gạt Vesta và các bạn bè của bà ra ngoài. "Bữa tiệc của cháu có chủ đề là phim kinh dị, mà cô thì không có đồ hóa trang."

"Dễ ợt." Ngoáy cổ tay một cái, Vesta biến mình thành một bản sao ngon lành của Miêu nữ.

"Giả trang thành người khác hả?" Rafe nhấp nháy đôi mắt có hàng mi dài. "Ỷ này hay quá." Búng ngón tay, anh ta thêm áo đuôi tôm, cây cán bịt bạc và áo choàng đen viền đỏ vào cho bộ dạ phục của mình. Vuốt tóc ngược ra sau và kéo dài mấy cái răng nanh, anh ta biến ngay thành nhân vật ma cà rồng.

"Hay một nhân vật khác." Vesta trỏ ngón tay.

Nước da trắng bóc của Helena đột nhiên sẫm màu khi bà ta phình to thành một trái cà chua khổng lồ.

"Ôi chà. Không đúng như mình tính rồi." Vesta lại trỏ ngón tay, biến Helena trở về hình dáng cũ, nhưng có cái mũ xanh rộng vành trông giống cái cuống của trái cà

chua nằm trên mái tóc đen ngắn của bà ta.

"Sát Thủ." Sabrina thốt lên.

"Đừng có tính chuyện biến tôi thành một thứ quái thú nào nghe, Vesta." Catherine lên tiếng.

"Hoàn toàn không cần thiết." Vesta nói.

Catherine gầm gừ trong họng khi một vết rách khâu chỉ lam nham xuất hiện trên đầu bà ta.

Sabrina đành chấp nhận chuyện tất yếu. Cô Vesta không bao giờ chịu cho ai cự tuyệt mình. Tuy nhiên, vì chẳng có khách nào ngoài hai người bạn thân nên cô thấy nó cũng chẳng thành chuyện.

Không ai ngoài Sabrina nhận ra Jenny đã mở cửa và sững lại ngạc nhiên, rõ ràng cô ta không hiểu làm sao khung cửa được sửa chữa nhanh như vậy. Bước vào trong cứ như vừa đi qua một khung cửa rực lửa, cô ta cẩn thận khép nó lại rồi đi vòng phía sau những người lạ mặc đồ hóa trang để gác điện thoại lên giá. Sabrina quyết định không cố gắng giải thích gì cả.

"Ê, Sabrina!" Harvey ló đầu qua cửa phòng khách. "Bạn có muối thơm không?"

"Chi vậy?" Sabrina thấy hoảng vía.

"Casey Hill với Lauren Wentworth xỉu ngoài hàng hiên. Chắc hai cô ấy giật mình chịu không nổi khi sờ vào cái tượng gõ cửa và nghe nó rú vang lên."

"Quỷ thần ơi!" Sabrina tái mặt trong khi Hilda kín đáo trỏ một phát, biến ra thứ muối cần thiết ấy và đưa cho cô. "Họ có bị làm sao không?"

"Không." Harvey thọc một tay vào túi quần và hất ngón cái của tay kia ra sau lưng. "Brent Jeffers với Terry Pringle cũng chập chờn ngoài kia."

"Brent với Terry?" Sabrina giật mình khi từ từ hiểu ra câu thông báo của Harvey. "Cậu nói là tụi nó tới đây? Dự tiệc này?"

"Không hẳn. Tụi nó mới tới trước nhà, nhưng Ned Wallace thì đã vào tới phòng khách và ghi chép để viết bài cho tờ báo của trường. Tôi nghĩ anh ta bị ấn tượng ghê lắm."

"Chua choa!" cầm lấy lọ muối, Sabrina kéo Jenny ra khỏi căn bếp.

Nằm dài trên mặt tủ chén trong phòng ăn, đuôi ngọ nguậy và nhấm nháp một miếng trứng cuộn tôm, con Salem rúm lại với vẻ có lỗi khi Sabrina bước vào, rồi ngỏng lên khi cô đi qua chỗ nó mà không nói một tiếng. Cô chẳng còn quan tâm chuyện nó tùy tiện nếm món này hay món kia nữa. Cô còn phải đón khách ngoài cửa kia.

Khi ra tới phòng khách, cô thấy Brent và Terry đang giúp đưa Casey với Lauren vào trường kỷ. Harvey cầm lọ muối thơm đến bên họ.

Ned, mặc quần jean đen, áo sơ mi đen dài tay với mặt nạ Michael Myers đeo ở cổ, đang xem xét cái dương cầm, có vẻ muốn tìm ra bộ phận vi tính hay điều khiển tự động của cây đàn. Những phím ngà đang gõ những nốt trầm hòa vào với bản nhạc phát ra từ những cái loa nằm đâu đó.

"A, chào Sabrina, Jenny." Ned, một tay chơi bóng rổ, cụng đầu vào gầm cây dương cầm khi lồm cồm chui ra, rồi xoa xoa vào chỗ đó khi chui ra được. "Xin lỗi, tôi tới trễ. Tôi, ơ... mắc công chuyện chút xíu."

"Không hề gì!" Sabrina tươi nét mặt. "Trễ còn hơn không mà."

"Phải nói là tôi chưa bao giờ được thấy cảnh nào như thế này! Xem ra nhà kinh dị ở Zillions of Thrills chỉ là trò trẻ con so với chỗ này."

"Whoa. Thua xa!"

Sabrina nhìn ra tiền sảnh nơi tay quản gia khổng lồ đứng giữ cửa mở cho một lũ choai choai đi từng cặp hoặc đi lẻ lũ lượt bước vào. Chúng hóa trang thành đủ thứ nhân vật trong các phim kinh dị, từ Freddy Krueger tới các quái nhân ở mọi giai đoạn hủy diệt, các nạn nhân đầy thương tích trong y phục tả tơi, các phù thủy, ma cà rồng và ma sói từ vẻ trang nhã sang trọng cho tới vẻ hí lộng khôi hài. Chúng bắt đầu đi quanh trong khung cảnh mờ tối ớn lạnh dòm ngó xem xét và quên cả việc cố làm ra vẻ tỉnh bơ, không bao giờ biết run. Theo thước đo độ hài lòng của cô Hilda thì mức phản ứng trung bình là mức mười.

"Bà trông tuyệt quá, Sabrina." Một quái nhân to quá khổ nhe răng cười và gật gù tán thưởng với Sabrina, khiến cô bạn đi chung nóng mũi ra mặt.

"Cám ơn Mark. Chào Lynne."

Chu đôi môi bóng nhẫy ra với vẻ tức giận, Lynne kéo cậu bạn trai đi với bộ mặt vác lên trần nhà.

"Con nhỏ có chuyện gì vậy?" Sabrina hỏi Jenny. Cô hầu như không quen Lynne và không nhớ ra mình đã có chuyện gì dính với cô ta để cô ta phải cau có ra mặt như thế.

"Ai thèm biết?" Jenny nhún vai với một nụ cười bí hiểm nơi khóe miệng. "Tớ chưa bao giờ ưa con nhỏ đó."

Một loạt những tiếng kêu giật mình hay hoảng vía vang lên từ đám đông đứng trong phòng khách khi con quỷ của Frankenstein đi vào bưng theo một dĩa giấy chất đầy những lát pho mát, thịt băm viên và cánh gà.

"Ế, xếp!" một cậu trai hóa trang theo nhân vật Freddie ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tái xanh của gã quỷ Frankenstein. "Thức ăn lấy ở đâu vậy?"

Gừ gừ trong họng, con quỷ chỉ tay về khung cửa vào phòng ăn và nhét một cây xúc xích vào miệng. Khi gã tiếp tục khệnh khạng bước đi, Sabrina thấy Salem theo sát bên gót gã, thu nhặt những mẩu thức ăn mà gã đánh rơi.

Không hiểu gã đã nhét cái xác ướp vào đâu, Sabrina quyết định đi lẫn vào đám bạn, để mắt tìm xem cái xác ấy ở đâu. Khi cô rời khỏi chỗ cây dương cầm thì nghe một tiếng rú kinh hãi từ phía cái quan tài điện thoại.

"Có cái gì giật mất miếng trứng cuộn ngay trên tay tôi!" Tracey Lopez, đi chân trần, mặc váy tay dài, cổ cao với khăn quàng cổ vắt qua vai, và cầm một chân nến bằng đồng, lại gào lên. "Ôi. Nó vừa chạy qua chân tôi!"

Tuyệt vời, Sabrina thầm nghĩ khi cô lách người tới chỗ quan tài điện thoại và nhìn vào trong. Cái mớ lầy nhầy đã biến mất; địa chỉ hiện tại không rõ.

"Tôi mắc ói mất." Tracey bụm miệng.

Nhổm dậy khỏi trường kỷ, Harvey chụp cái tô trên bàn cà phê, đổ hết đậu phộng trong đó xuống sàn và đưa ngay cho cô gái đang muốn ói. Rồi cậu ta hất hàm về phía bên kia tiền sảnh. "Buồng vệ sinh đằng kia."

Bỏ cái chân nến xuống và ôm lấy cái tô, cô nàng mặc váy dài bỏ chạy.

Từ dưới gầm bàn có tiếng lộp bộp nghe phát gớm rồi tới tiếng Ợ hơi thỏa mãn.

"Cái gì vậy?" Casey hoảng hồn la lên.

"Tui không biết." Brent nhún vai. "Nhưng toàn bộ mớ đậu phộng biến rồi."

Thầm cám ơn ánh đèn mờ đã khiến không ai nhìn thấy cái mớ lầy nhầy đang hoạt động, và hy vọng nó ăn no sẽ kiếm góc nào đó nằm ngủ, Sabrina phóng theo Tracey.

"Khoan đã!" Sabrina đuổi theo níu cô bạn lại và dẫn về phía cầu thang. Sau khi đụng mặt với mớ lầy nhầy tham ăn nọ, cô bạn này chắc không giữ ổn định thần kinh nổi nếu lại đụng đầu Quái vật Hồ san hô đen đang chiếm giữ bồn tắm trong phòng vệ sinh dành cho khách, hay đụng đầu với thứ gì đó từ Rumani cứ hú lên mà cô Zelda đã giam trong buồng tắm trên lầu. Xoay người cô bạn đang bụm miệng, Sabrina giao cô ta cho Jenny, cô này bèn dẫn vào nhà bếp. Âm thanh ói mửa sau đó bị át liền bởi tiếng rú của pho tượng dùng để gõ cửa.

Stagger đã bỏ vị trí gác cửa vì lý do gì chưa rõ, nên Sabrina phải ra mở cửa và đứng chết trân luôn tại đó.

Đứng ở hàng hiên, nhân vật Bá tước Dracula theo mẫu sáng tạo của đạo diễn Bela Lugosi đang đứng đó nhìn cô đăm đăm như thôi miên. "Chào buổi tối."

Đóng sầm cửa lại, Sabrina tựa lưng luôn vào cửa và hít một hơi dài cho tỉnh táo lại. Ngoại trừ Tracey, không ai có vẻ đặc biệt ngạc nhiên, hoảng vía hay giật mình trước những nhân vật phim kinh dị nổi tiếng mà dì Hilda đã hóa phép ra. Có lẽ chúng nghĩ đó là những người thật được hóa trang. Nhưng lúc này, mớ lầy nhầy nọ vẫn còn tham ăn tục uống. Cái xác ướp chưa biết giờ ở đâu. Cả hai phòng vệ sinh đã bị chiếm cứ mà lúc này mới hơn chín giờ tối.

Lại thêm một ông Dracula nữa thì quả là quá hớp.

Nghe tiếng trống con của Jenny kêu lanh canh, Sabrina ngước lên khi cô ta từ nhà bếp bước ra, nhíu mày xem xét cái gì đó trong bàn tay.

"Cái gì vậy?" Bước ra khỏi chỗ cửa lớn, Sabrina liếc thấy tay Dracula đang dí mặt vào ô cửa sổ nhỏ để nhìn vào, nên cô lẹ làng kéo Jenny qua hướng khác. Nếu cha nội bá tước đó không biến đi, chắc cô phải nhờ Stagger xử lý hắn quá, nếu như hắn còn quay trở lại.

"Một viên đạn bạc. Một lão già lờ đờ nào đó tên là Larry đưa nó cho tớ." Rùng mình, Jenny bỏ viên đạn vào bình hoa khô trên cái kệ cao bên cửa lớn.

"Lão có cái mặt lông lá khác thường phải không?" Vì không bữa tiệc Halloween với chủ đề phim kinh dị nào mà lại có thể thiếu nhân vật ma sói, và vì cô Hilda tất sẽ chu đáo mọi sự, nên Sabrina đoán chắc lão già lờ đờ đó là Larry Talbot, một nạn nhân đáng thương bị ma sói cắn. Trong phim, một cô gái du mục đã kết liễu cảnh bi đát của ông ta bằng cách bắn ông ta với một viên đạn bằng bạc. Nhưng bất kể điều gì khác sẽ xảy ra, cô cũng không cho phép tái diễn cảnh đó trong bữa tiệc tối nay!

"Không, nhưng trông ông ta hơi quen quen."

Lại có tiếng tượng gõ cửa rú lên, Jenny giật tung cửa ra trước khi Sabrina kịp ngăn lại. Tuy nhiên, đó không phải tay bá tước. Khách mới tới là Richard Bailey và Sarah Payne hóa trang thành Herman và Lily Munster.

"Cái đó tân kỳ thật." Richard thò tay rờ tượng gõ cửa và giật bắn lại khi nó ré lên.

"Bạn tính vào chỗ này sao?" Sarah nói như ngạt thở, mắt mở to và há hốc miệng khi Miêu nữ Vesta đi ngang qua, kéo theo Mark ở đằng sau.

Tách khỏi Jenny và cặp Munster, Sabrina rít lên, "Cô Vesta, Lynne đâu rồi?"

"Cô bạn của anh chàng này hả? Nó cho anh chàng này rớt đài để chơi với Rafe rồi."

"Cô hứa với cháu là không gây chuyện rắc rối đi," Sabrina năn nỉ.

"Ô, hai ta chỉ định xem một màn Nội Quan thôi." Cô Vesta có vẻ hơi phật ý khi lôi anh chàng tội nghiệp kia đi. "Có lẽ cậu nên giải tán cô bạn nhẹ dạ kia đi, Mark à. Với lại, Rafe thích làm kẻ săn đuổi. Cô bé không có cửa thắng được đâu. Rồi cậu sẽ thấy."

Sabrina ngước mắt lên trời chịu thua, khi cô định quay lại với Jenny và các bạn thì bị Catherine chặn lại.

"Này, phòng vệ sinh nữ đâu?"

"Phía kia." Sabrina tỉnh bơ chỉ về phía buồng vệ sinh dành cho khách ở tầng dưới nơi con quái vật lưỡng thể vẫn còn ngự trị, và mỉm cười khi bà phù thủy kẹp cái sắc tay vào nách và đi về phía đó.

"Tụi tôi nợ bà một cú vì chuyện này, Jenny." Richard quàng tay ôm vai Sarah và nói.

"Vì chuyện gì?" Sabrina hỏi khi cô bước đến và nghe được nửa sau của câu nói.

"Vì Jenny đã gọi điện cho Ned Wallace đàng chỗ Libby để thông báo bọn tôi đã bỏ lỡ một buổi tiệc ly kỳ đến cỡ nào." Sarah mỉm cười. "Mark mê tơi màn trình diễn của bà cô của bạn khi nó ghé đây trước, nên tụi tôi quyết định đến xem sao."

"Đàng Libby?" Sabrina nhíu mày.

"Và nếu mấy đứa còn lại không tới," Richard nói, "thì tụi tôi sẽ gọi điện cho tụi nó biết Jenny không nói xạo đâu."

"Mà mấy bạn làm gì đàng nhà Libby?"

Richard và Sarah thôi cười và liếc nhìn nhau ngượng nghịu.

"Libby đã quyết định cũng tổ chức một bữa tiệc," Jenny giải thích.

"Một tiệc sinh nhật bất ngờ cho Brad Shearer," Sarah vội thêm. "Nó bắt mọi người thề giữ kín và nói nếu tụi tôi hở môi và làm hỏng ý định gây ngạc nhiên của nó thì sẽ phải hối tiếc lâu dài đó."

"Tụi tôi đâu ngờ rằng bà với Harvey và Jenny không được biết chuyện này." Richard thở dài.

"Tớ không tin được rằng Libby giăng bẫy và tất cả tụi tôi trúng đòn." Sarah sôi máu lên. "Đồ chuột bọ."

"Nhưng chuyện đó bây giờ đâu thành vấn đề, phải không?" Jenny mỉm cười khi cô ta nhìn lướt qua lũ bạn cùng lớp đang ngắm nghía những đồ trang trí, nhâm nhi các món của Orlando, khiêu vũ trong góc phòng chật chội, và ngồi quanh nói chuyện cười đùa.

"Không thành vấn đề," Sabrina tán đồng với nụ cười hài lòng. "Chắc chắn là thế."

Tiếng cười tiếng rú vui vẻ vang lên từ phòng đọc sách khi con thủy quái chân màng la chí choé chạy qua tiền sảnh vào phòng khách, đằng sau là Catherine đuổi theo vung sắc tay đập tới tấp.

"Không gọi ta là 'cưng' nữa nghe chưa, đồ mặt cóc!"

Jenny gập người lại ôm bụng cười cho đến chảy nước mắt.

Sabrina thở dài, nhẹ nhõm khi thấy sau cùng giải phóng được một buồng vệ sinh khỏi bị bọn quái vật chiếm cứ.

"Libby không có ở đây thật là đáng tiếc," Sarah nói với vẻ hài lòng. "Bữa tiệc này quá đã, nó phải tưng lên cho coi."

"Coi chừng, Libby." Cee Cee nhíu mày cảnh cáo. "Bà mà không bình tĩnh lại là sụm luôn tại chỗ đó!"

"Đừng dạy bảo tớ phải làm gì!" Mắt lóe lên giận dữ, Libby nhìn Cee Cee, cô này mặc bộ đồ quái dị nhưng bốc lửa như bất cứ nhân vật phù thủy vị thành niên nào trong hàng chục bộ phim khác nhau. Rồi cô ta quay qua nhìn phòng khách vắng teo khi máy chơi đĩa CD cũng đột ngột tắt tiếng, để lại sự im lặng bao trùm lên cảnh hỗn độn mà các khách mời đã bỏ lại.

Đĩa giấy, vụn khoai chiên, những ly nước uống dở dang bỏ đầy trên bàn cũng như dưới sàn, và những sợi băng giấy màu cam cô dán vội lên tường để trang trí bây giờ thả lòng thòng từ trần xuống. Cô ta cũng chẳng bỏ nhiều công sức và thời gian cho việc trang trí, và đã cố tình chỉ đãi những thứ bánh kẹo bình thường để chứng tỏ rằng mình thừa sức đánh đổ bữa tiệc của Sabrina mà chẳng dựa vào cái gì hết ngoài uy danh của riêng cô trong đám đông. Và điều đó đã xảy ra! Mọi người sẵn sàng bỏ qua cơ hội nếm thức ăn xuất sắc của Orlando chứ không mạo hiểm làm cô ta phật lòng. Tất cả những đứa cô ta đã mời đều ghé nhà cô thay vì tới nhà Sabrina.

Cho đến lúc cách đây chừng nửa giờ, khách khứa đột nhiên từ từ lỉnh đi.

Cee Cee cầm lên trái bí ngô bằng giấy xốp đã rách tã khi Brad Shearer dùng nó để biểu diễn kỹ thuật chuyền bóng bầu dục, và thở dài. Ngay cả đứa được tổ chức sinh nhật cũng lặng lẽ chuồn đi như những đứa khác. "Mà chúng nó đi đâu vậy?"

Mặc bộ đồng phục hoạt náo viên, Jill chỉ nhún vai và bồn chồn bứt mấy lọn tộc vàng.

"Cứ đoán coi!" nghiến răng lại, Libby quay người khi nghe cửa phòng tắm mở và thấy Gordie, một thằng ngố đã chen vào hàng ngũ chọn lọc bằng cách hóa trang thành tên đần đột nhiên biến thành tay bợm bãi ranh ma trong phim Christine dựng từ truyện của Stephen King. Rõ ràng thằng này cũng đang định lỉnh đi.

"Đứng lại đó, thằng ngố!"

Gordie đứng lại, nhìn quanh, rồi nhìn Libby và trỏ ngón tay vào bộ ngực lép kẹp của nó. "Kêu tui hả?"

"Cậu có thấy còn thằng ngố nào trong phòng không?" Libby chua chát hỏi. "Mà cậu có thấy ai khác ngoài bọn tớ không?"

Lắc đầu, Gordie nhăn mặt.

"Tại sao vậy?" Khoanh tay, nheo mắt lại, Libby tiến hành tra hỏi. Như nhân vật nữ bá tước trong phim Once Bitten ("Một khi đã bị cắn") mà cô ta chọn làm mẫu hóa trang, trong bước tiến tới chậm rãi của cô ta cũng có vẻ đe dọa và tinh ma. Bộ váy đen ngắn với tay áo dài loe ra ở cổ tay, vớ dài đen, giày cao gót đã làm tăng vẻ uy quyền mà cô ta đã nuôi dưỡng cẩn thận lâu nay. Bộ nanh ma cà rồng nhựa dẻo có thể làm tăng khí thế hơn trong tình cảnh này, nhưng đeo chúng thì khó chịu nên cô ta đã bỏ vào túi sau khi vài đứa bạn đầu tiên có mặt.

"Mọi người lỉnh qua nhà Sabrina phải không?"

Nhún vai, Gordie bắt đầu toát mồ hôi. "Sao t...tui biết được?"

"Cậu là một thằng ngố! Cậu ngon lắm. Cậu biết hết mà!" Tuy không lộ ra, nhưng Libby cũng thầm khoái chí khi thấy Gordie, Jill và Cee Cee đều rúm lại khi cô ta cao giọng với vẻ kích động. "Khai ra đi!"

"Phải!"

"Tại sao?"

Vặn vẹo hai bàn tay, Gordie lầm bầm, "Vì có đứa gọi điện tới nói đàng đó ... ly kỳ lắm."

"Ly kỳ?" Libby xoay bật người lại đối diện hai cô gái tùy tùng. "Bữa tiệc nhà Sabrina làm sao mà ly kỳ được?"

Cee Cee và Jill chỉ biết nhún vai.

Gordie phóng qua cửa và chuồn mất.

"Được..." Dừng lại hít sâu một hơi để lấy bình tĩnh, Libby cong môi lên. "Chắc mình cũng phải ghé qua đó xem sự vụ thế nào, phải không?"

Jill há hốc mồm. "Để chịu thua sao?"

"Không," Libby đáp khi một nụ cười quái ác chậm rãi hình thành trên mặt cô ta. "Để phá hoại."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.