_003.jpg)
Sabrina đứng bất động hồi lâu trong khung cửa với nỗi kinh nghi, đù lâu để Salem có thể nhả con cá xuống. "Cái quỷ gì thế này?"- cô bé rít lên.
Salem thè lưỡi liếm mấy mảnh vảy cá óng ánh đang dính vào chân. Nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn nói. "Tôi đoán là có ai đó đã rủ lòng thương và làm thỏa mãn nỗi mong ước của lòng tôi."
Sabrina giơ cả hai tay lên ngán ngẩm. "Ý tôi là mấy con cá này ở đâu ra?"
"Tôi đã nói rồi"
"Quên đi. Ta đã trễ giờ, nên thiên đường của mi sẽ phải chờ đó vậy". Sabrina vẫy tay về phía căn phòng. " Này lũ cá, biến !". Cô ra lệnh
Chẳng có chuyện gì xảy ra. Đám cá tiếp tục quẫy đuôi, còn một con lươn to tướng lại luồn lách vào chiếc áo khoác để trên giường. "Lũ cá vẫn còn ở đây. Ta đã làm không đúng chăng?". Sabrina thấy nhói một cú lạnh buốt tận xương. Từ ngày có được quyền năng pháp thuật, cô đã nhiều lần than vãn là nó đã làm cuộc sống của cô phức tạp xiết bao. Nhưng cô cũng chưa khi nào buồn nghĩ tới nếu quyền lực ấy tự nhiên biến mất, liệu cô sẽ thấy ra sao?
Cô chạy lên cầu thang trở về phòng. Ngạc nhiên hơn khi thấy sàn nhà đầy cá khi nãy bây giờ đông nghịt những mèo. Chúng đang gặm cá hay chạy quanh chân con bò, nhìn chằm chặp vào bầu vú của nó.
"Vào nhập hội đi chớ" Salem gọi vui vẻ. "Chẳng biết có chuyện gì, nhưng tôi đã có lại quyền năng pháp thuật rồi! Tôi mời mấy người bạn đến để chung vui. Này, cô có muốn tôi hoá phép cho cô một bữa sáng không? Cá hồi và trứng nhé? Hay cá trích hun khói? Hay cá xắt nhỏ áo đường?"
Một cảm giác nhột nhạt dâng lên mũi Sabrina, chen lên trước sự, hồi hộp đang muốn làm nổ tung đầu óc cô bé. " Những cái đó....ách xì là quyền năng của ta".
Cơn ngứa mũi lại dâng cao, thật muốn điên lên được. Khi Sabrina cố cưỡng lại cơn hắt hơi khó chịu, cô bỗng nổi điên. "Ta không hiểu sao...ách xì..quyền năng của ta lại... biến đi, nhưng ta muốn nó ....ách xì.....quay về, và ta....ách xì....!". Cú hắt hơi bùng thoát ra từ đôi môi cô với một cường độ thật dữ dội, và một cơn rùng mình bỗng chạy dọc theo cơ thể cô bé. Lập tức, cô nói nốt câu: "...muốn tất cả biến hết đi!" Sự tĩnh lặng tiếp nối thật đáng kinh ngạc. Đám mèo đã biến sạch. Lũ cá cũng nối đuôi.Con bò cái cũng mất dạng. Và rủi ro thay, cả bài tập ở nhà của Sabrina cũng ra đi nốt.
Sabrina nhìn căn phòng của mình với vẻ khó hiểu.
"Chuyện gì mới xẩy ra nhỉ?"
Salem khịt mũi thờ ơ và quay về chỗ hắn vẫn nằm bên cửa sổ. "Những món đồ của tôi đã biến sạch, nên phỏng đoán của tôi là cô đã thu hồi quyền năng của mình lại. Còn tôi lại trở thành gã nô lệ cho chiếc đồ mở hộp thêm lần nữa." Hắn quay lưng lại phía Sabrina và nhìn vô vọng qua những khung ô cửa kính.
"Duh, có vẻ Sherlock gớm nhỉ!", Sabrina nói, " Tôi cũng biết được chớ. Nhưng tôi muốn biết, vì sao lại có chuyện này?"
"Đi hỏi mấy bà cô ấy. Tôi chỉ là một con mèo bất lực, nhớ chớ?"
"Không được. Họ đi Hội chợ mất rồi."
"Thế thì giở sách mà coi".
Khi Sabrina bước sang tuổi 16 và các bà cô tiết lộ rằng cô là một phù thủy, họ cũng tặng cho cô một món quà do cha cô để lại- một quyển sách có tựa “Khám phá Pháp thuật”. Quyển sách này, vốn thật khổng lồ, đang được đặt trên một chiếc bục riêng trong phòng ngủ của Sabrina, chứa đựng tất cả những câu thần chú và bùa phép mà Sabrina cần học để trở thành một phù thủy đầy đủ quyền năng.
Sabrina giở cái bìa nặng nề của quyển sách ra và lật nhanh tới phần dẫn mục. " Phù thủy, bệnh...." cô bé đọc, "Đi khám chỗ Bác sĩ Phù thủy...". Cô ngước lên nhìn con mèo, kẻ đang chú mục vào bất cứ thứ gì trong phòng ngoại trừ...Sabrina. “À , hay đấy. Ta đang có chuyện đây, còn quyển sách này chỉ kể toàn những trò mèo cũ rích"
"Trò mèo nào?" Salem cất tiếng lè nhè. "Phù thuỷ bị bệnh thì còn cần gặp ai khác nữa?"
Ngón tay Sabrina lướt nhanh dọc theo những cột dài chi chít những chữ nhỏ xíu. "Bác sĩ Phù thủy trang 273. Này, có thứ ấy thật đấy". Sabrina phấn khích nói, tay lật nhanh mấy trang sách.
Một giọng nói có thể’ khiến James Earl Jones xấu hổ bùng ra từ quyển sách. "Thật bất lịch sự khi nghi ngờ về sự tồn tại của một ai đó. Cô sẽ như thế nào nếu như ta chọn thái độ không tin tưởng ở cô, hỡi cô gái trẻ?"
"Uh...?" Sabrina ấp úng. Tiếng nói ấy được phát ra từ hình ảnh mầu mè của một người đàn ông đen sạm, trên da đầy khắp những hình xăm. Những chiếc xiên bằng ngà voi được chạm khắc tinh xảo cắm xuyên qua mũi, tai và lông mày ông ta. Lông chim, bùa hộ mệnh, túi bùa ngải ... quấn quanh cổ và cổ tay ông ta. Ông ta trông đúng là một ông bác sĩ phù thủy kinh điển, ngoại trừ bộ trang phục khít khao hiệu Armani và chiếc điện thoại di động cầm tay. "Trông không giống hả?", bức hình cười vang. Sự khoái trá của ông ta khiến Sabrina khó hiểu, nhưng có vẻ cũng đã xua tan tính cáu bẳn của ông bác sĩ. " Vào việc thôi! Triệu chứng thế nào?"
"Ô, tôi bị sổ mũi, hắt xì hơi, và ... vâng, quyền năng của tôi tiêu tán hết!"
"Hừm...Rõ rồi. Giở trang sau và nhổ vào đó".
Sabrina ngừng lại. "Cái gì?"
Ta cần mẫu để phân tích." Lão bác sĩ nói khó chịu. "Lật một trang sách và nhổ vào đó."
Nhún vai nhìn về phía Salem, Sabrina làm theo lời chỉ dẫn của ông bác sĩ. Rồi cô quay lại trang có hình của ông bác sĩ. Ông ta đang lắc một chiếc thìa bằng bạc cẩn đá quý cho phát ra những tiếng kêu lách cách bên trên một mặt kính hiển vi nhỏ. Một luồng tia sáng vàng lấp lánh dâng lên từ mặt kính như đang bị cái dụng cụ bằng bạc thu hút. Rồi những tia lấp lánh mất hút trong đó và trong khoảnh khắc, một mảnh giấy hiện ra từ cái tay nắm.
Ông bác sĩ phù thủy cười rạng rỡ nhìn đồ lề của mình trong khi giật phắt lấy mảnh giấy lơ lửng . "Đồ của Faberge thật hết sảy," ông ta nhận xét trước khi quay lại với mảnh giấy. Nụ cười của ông chợt héo hắt và ông ta lắc đầu. " Ô, xấu quá. Tệ thật"
"Cái gì thế ạ?" Sabrina hỏi trong cơn hốt hoảng.
"Một thư báo của người môi giới nói là các chứng khoán của ta đang mất giá." Ông ta cười ngượng ngùng với Sabrina trong khi vẫn lắc cái thìa bạc. "Ta phải gửi "fax" đi". Bác sĩ nhấn thêm mấy cái trên cán thìa và một mẫu giấy khác lại tuồn ra.
"Cô bị spellfluenze - bệnh cúm phù thuỷ." Cuối cùng ông ta tuyên bố, mắt lướt nhanh trên tờ giấy.
"Nó kéo dài trong 24 tiếng đồng hồ. cần tránh mọi tiếp xúc với những ai không phải là phù thủy cho đến khi khỏi bệnh". Gật đầu an ủi với Sabrina, ông ta kết thúc, "Chúc một ngày tốt lành!", rồi bắt đầu bấm số điện thoại di động.
"Xin chờ chút đã" Sabrina nói nhanh. "Ông phải chẩn bệnh cho tôi kỹ hơn chứ!"
"Không có vụ đó đâu. Nguyên tắc thứ nhất của ngành y:thời gian là tiền bạc. Ta cần gọi cho người môi giới."
"Tôi sẽ báo cáo về ông với Hội đồng phù thủy"
Gương mặt của ông bác sĩ phù thủy chợt sáng lên một nụ cười lấp loáng. Lần đầu tiên Sabrina để ý thấy hàm răng nhọn hoắt của ông ta. "A, cứ làm đi". Ông ta rít lên. "Drell còn nợ ta Lần trị bệnh côn trùng xông mũi đó. Ta sẽ không làm gì hết cho hắn, cho tới hồi nào hắn thanh toán hết tiền...."
"Cắt cho, nó ít thuốc, ông đốc." Salem xen vào. "Nó mới có 16 tuổi à. Mấy vụ này với nó còn mới mẻ quá".
Ông bác sĩ huơ tay lấy ra một cặp kính kẹp mũi từ không khí, và ngó chòng chọc Sabrina qua tròng kính. " À, cô quả thực là trẻ như vẻ bề ngoài, há. Xin lỗi nghen, ta tưởng cô là một con gà già với một bùa 'trẻ mãi' quá liều chớ." Cặp kính bỗng biến mất.
"Cô bị nhiễm spellfluenze cấp tính. Một thứ mà chúng tôi gọi là căn bệnh phù thuỷ đặc thù; bởi nó chỉ tấn công những người có quyền năng ma thuật. Triệu chứng của nó giống như một chứng cảm lạnh thông thường: sổ mũi, nhức đầu, ăn mất ngon, et cetera et cetera… với một ngoại lệ là nếu cô hắt hơi, quyền năng phù thủy của cô sẽ bay khỏi người cô luôn.
"Nếu cô ở một mình trong một căn phòng, quyền năng sẽ tự động quay về với cô. Nhưng nếu có sự hiện diện của nhiều người khác thì quyền năng đó sẽ nhập vào vào một trong những người này. Đó là lý do ta khuyên cô tránh mọi tiếp xúc với phàm nhân trong vòng 24 giờ tới."
"Nhưng tôi không thể ở nhà." Sabrina tuyên bố. "Hôm nay tôi phải đi học mà."
"Nhưng nếu cô hắt hơi, cô sẽ đánh mất quyền năng về một người nào khác". Ông bác sĩ phù thủy cảnh cáo.
To chuyên gớm nhỉ?" Salem xen vào " Chỉ việc hắt hơi trở lại là xong. Mang theo chút tiêu cũng được nữa".
Rất tiếc. Việc hắt hơi giả mạo là vô ích. Phải là đồ thật kìa. Mà tôi cũng không muốn nghĩ tới những rắc rối do dùng tiêu đâu nhé." Ông ta nhân mấy nút trên chiếc thìa bạc và ngó nghiêng mẩu giấy mới thòi ra. "Hắt hơi nhiều lần liên tiếp sẽ làm cho quyền năng phù thủy phát tán khắp phòng. Có thể rắc rối to"
"Thế tôi phải làm thế nào để không hắt hơi ở trường?" Sabrina hỏi.
"Ta không biết. Dùng vitamin c chăng?"
Sabrina lườm lão Bác sĩ Phù thủy.
Lão ta đung đưa chiếc thìa trước cô bé. "Y học hiện đại cũng chỉ giúp được chừng đó mà thôi."