_003.jpg)
Harvey vẫn còn nói không ngơi miệng, nửa phần kinh ngạc trộn lẫn với nửa phần hứng khởi khi cùng Sabrina đi ngược về phòng học. "Thật không thể tin được!", cậu trai nhắc đi nhắc lại, mỗi iần một nhấn mạnh thêm.
"Cậu nói nghe dễ thật", Sabrina lẩm bẩm. Một tay cô đưa miếng khăn giấy lên mũi, tay kia gỡ những chiếc lông chim ra khỏi mái tóc vàng.
Đám học sinh ở VVestbridge High đang túa ra các hành lang như một đội quân ô hợp, xô đẩy nhau trên lối đi ra khỏi trường học và trở về với thế giới bên ngoài. Họ phân chia thành những nhóm nhỏ đi về nhiều hướng khác nhau. Phần đông leo lên những chiếc xe buýt, chạy lắt léo qua mây góc phố và những con đường rợp bóng cây.
Những nhóm khác tản vào phòng tập thể dục, hay ùa ra sân bóng, giành nhau những trái bóng đủ cỡ. Còn nhóm dân bảnh trong trường phân tán mạnh nhất, từng gã một chui tọt vào những chiếc xe hơi, dù vẫn chia nhau một giấc mơ chung về những đôi giầy thoải mái, đồ ăn sành điệu và những chốn tĩnh lặng, vẫn được quảng cáo là sẽ thay đổi được tức thời vị thế của khách hàng.
Bị xô đẩy bởi cái tổ hợp tán loạn này, Harvey và Sabrina cố len lỏi đi về phía thính phòng, để được hòa mình vào nhóm ứng viên của Hiệp hội sân khấu trường trung học VVestbridge.
"Cậu vào trước nghe," Harvey nói với Sabrina. "Mình cần một phút chuẩn bị nhập vai".
Sabrina quờ quạng trong túi xách, lục lọi cả đống khăn dùng rồi dè tìm một chiếc khăn giấy mới. Cơn ngứa trong mũi đã quay trở lại. "Được mà," cô bé đáp, "Mình đã có giấy... à, ơ, mình cần đánh phấn một chút". Cô táng lờ cái nhìn bối rối của Harvey và đâm bổ vào toilet nữ.
Sabrina thò một tay ra định đẩy cánh cửa, nhưng dừng dựng lại nứa chưng. Cô không muốn va chạm với Jenny, hay với bất kỳ ai khác. Chậm rãi, thận trọng, cô nắm lấy tay cầm và đây nhẹ' Trong sự kinh ngạc của cô bé, cánh cửa không hề động đậy. Sabrina đẩy mạnh hơn. Cúng có vài rung động bên cánh cửa, nhưng cái sức ì quái quỷ vẫn còn đó. Sabrina giật mạnh, dồn hết sức vào tay nắm. Cánh cửa mở tung và Libby Chessler loạng choạng bước ra, tay vẫn còn giữ tay nắm bên trong.
Sabrina nhảy lui lại trong khi cô ả hoạt náọ ngã xuống sàn, chiếc ví cùa cô ả trút ra sàn mọi thứ đựng bên trong. Cả đống những tuýp nhựa chứa nào son môi, dầu bóng, gương soi văng tung toé trong tiếng thuỷ tinh vỡ khô khốc. Mùi hương hoa hồng nồng nặc xộc lên, khiến cơn ngứa trong mũi Sabrina bốc lửa.
"Đồ vụng về quái gở!" Libby gầm lên. Cô ả đang quân một miếng lụa tơ tằm quanh người, và giờ đang cúi mình để lượm lên món đồ cứu hộ cho trang phục. "Mi làm gì ở đây, hả? Ta đã bảo cho mi biết là cuốn gói về chỗ phòng tắm của bọn dở người."
Sabrina không thèm để ý đến Libby, cô chạy đến bồn rửa mặt, rứt một mảnh khăn giấy ra. Mình không thể hắt hơi ! Dù giá nào thì cũng không thể hắt hơi. Không phải ở đây ! Không phải bây giờ! Mùi nước hoa của Libby đã biến vụ này thành một cuộc chiến khó khăn. Tuyệt vọng, cô xé miếng khăn giấy ra làm đôi và nhét vào hai lỗ mũi.
Libby trố mắt nhìn kinh hãi. "Mi dở trò gì vậy? Có phải là một nghi thức quái gở nào nữa không đây?". Trong cơn hãi sợ, cô ả vơ hết mấy món đồ vào túi mà chẳng buồn nhìn, rồi đi giật lùi ra cửa. "Đừng đến gần ta! Ta đã biết hết cái loại như mi rồi. Ta đã đọc trong tờ Neekly Inquiring News".
Sabrina nắm chặt hai bàn tay lại, các móng tay cắm chặt vào da thịt, cố đè nén bằng tất cả sức lực cái nhu cầu được hắt hơi. Khi Libby vừa ra tới cánh cửa, nhu cầu đó biến mất. Sabrina thả lỏng người.
Và rồi cô hắt hơi. Một cái hắt hơi nhẹ, chỉ vừa đủ để miếng khăn giấy văng ra khỏi lỗ mũi. Nhưng vậy cũng là quá đủ, Sabrina cảm thấy cú rung nhẹ của quyền năng đang đào thoát khi Libby mở cánh cửa và rời khỏi căn phòng.
Khi Sabrina vào đến thính phòng thì đã có hơn chục người tụ họp tại đây, trông chờ bà Bozigian đến để khởi sự. Thính phòng cũng khá nhỏ, chỉ lớn hơn một phòng học sâu đôi chút, và có bục diễn. Harvey đang ngồi trên ghế trước cây dương cầm, quay lưng lại chiếc đàn. Libby lượn lờ bên cạnh, khéo léo phủ hai ống tay áo bằng lụa lên đôi vai cậu trai khi cô ả bước ngang qua.
Jenny đã rảo bước về phía Sabrina, nhưng cẩn thận ngừng bước cách cô bạn chừng bốn bộ. "Có cả một hội, ha?" Jenny hổi làm hoà. "Cậu đã chọn được đoạn thoại nào chưa?"
Sabrina diễn cảnh ngạc nhiên. Vụ này đã trôi tuột khỏi trí óc cô! "À... chưa. Còn cậu tính diễn vở nào?"
"Nữ hoàng Lear , kịch Shakespeare"
"Nữ hoàng Lear?”
"Đúng đó. Cậu thấy không, bằng cách chuyển một vở diễn từ cơ cấu phụ hệ sang cơ cấu mẫu hệ, tôi có thể làm sáng tỏ và chia sẻ sự áp bức mà người phụ nữ trong kịch bản phải gánh chịu."
" Tôi đã cảm thấy sự áp bức rồi đây".Sabrina nhăn nhó. Harvey bước tới gặp họ, nhưng rồi cũng đứng cách quãng với Sabrina, như Jenny hồi nãy.
Harvey cười bẽn lẽn, nhưng cậu bị cắt ngang bởi một giọng nói khác. "Toàn thứ rác rưởi đại chúng". Đó là giọng nói của Libby, người vừa bước theo Harvey qua căn phòng. "Còn tôi sẽ diễn một trích đoạn trong vở kịch vĩ đại nhất của người Mỹ". Cô ta cởi chiếc áo khoác tơ tằm ra và điệu đàng thả nó rơi trên mấy chiếc ghế. Bên trong áo ngoài, Libby mặc một bộ đồ bó sát, vẽ vằn vện kiểu mèo calico. Một chiếc cổ áo bằng lông thú bóng mượt, đôi găng sơn phết và một chiếc đuôi mèo calico thò ra hoàn tất nốt cho bộ trang phục. Libby đặt tay trên mái tóc và cài lên đó một chiếc trâm hình tai mèo. Cô ả cào vào không khí trông rất kịch. "Tôi sẽ đóng vai Grizabella"
Jenny tức điên lên. Làn da nhợt nhạt của cô ửng hồng dưới mái tóc nâu đỏ. "Này, đó đâu phải là lời thoại! Tất cả những gì cô ta làm là hát thôi."
"Còn Cats là một vở của Anh", Sabrina nhận xét.
Nó là một vở diễn ăn khách ở Broadway, phải không?" Libby láu cá đáp. "Kịch Mỹ đây!"
Sabrina cảm thấy đủ khó chịu để nói toạc ra sự thực."Sao bạn không thử chơi sòng phẳng một lần xem"
Libby trông bối rối, cứ như thể cô ta chưa hề có ý nghĩ đó trước đây. Rồi cô ả nhún vai, phớt lờ nhận xét đó và xì ra. "Mắc mớ gì chớ. Việc gì phải tự hạ mình. Nhớ nghe, tôi là trưởng lớp năm hai. Tôi phải được ưu tiên."
Jenny khịt mũi. "Xin lỗi nghe, lần cuối tôi thấy vẫn có dân chủ mà"
"Vậy à? Tôi không để mấy thứ lặt vặt đó cản chân mình đâu", Libby đáp thản nhiên. Cô ả thấy như ăn phải dấm chua khi bị mấy con bé chầu rìa này thách thức. "Tôi chẳng việc gì phải làm như thế", cô ả bĩu môi, rồi trỏ tay đầy uy quyền về phía Sabrina và Jenny. "Tôi sẽ được tuyển, mà chẳng cần học lời thoại làm gì".
Sabrina chỉ vừa kịp nhận thấy một tia sáng nhấp nháy của bùa phép do 1 Libby tình cờ tung ra ngay khi bà cô Bozigian bước vào trong lớp. Với mái tóc cuốn gọn gàng và xâu chuỗi hạt lóng lánh, cô có dáng vẻ của một Martha Stcvvart.
"Xin chào, xin chào, những người bạn dám hiến mình cho kịch nghệ. Cám ơn các bạn đã bày tỏ mối quan tâm đến chút nỗ lực nghệ thuật của tôi." Có vài học sinh trợn tròn mắt, thấy thất thần với phong cách bóng bẩy của cô Bozigian. "Đây sẽ là một ngày sống mãi trong ký ức các bạn, có lẽ nó sẽ còn được con cháu của các bạn nhớ tới sau này- ngày thành lập Hiệp hội sân khấu trường trung học VVestbridge, nhằm củng cố cho nó một vị trí trong hàng ngũ cao quý của Xưởng phim nghệ sĩ, Gánh xiếc quảng trường và Nhà hát VVestbridge mà tôi đang phụ trách,"
Harvey thì thào với Sabrina. "Có quá tham vọng với một trường trung học không đây?"
"Cứ để cho bà ây mơ mộng.", cô bé đáp khẽ. "Trong ba năm nữa, chúng ta sẽ ra khỏi nơi này. Còn bà ấy sẽ ở lại đây mãi mãi".
Bà Bozigian đưa mắt nhìn đám đông học sinh, tia mắt lộ rõ vẻ hài lòng. Dưới cái nhìn chăm chú của bà, đám học sinh đứng cứng người, riêng Libby lo làm dáng, thè lưỡi liếm bộ vuốt và làm mượt mớ lông. "Các em sẽ có những khoảnh khắc tuyệt vời, tôi tin chắc như vậy. Sau khi ghi tên vào cái danh sách đơn giản ở cửa lớp kia, chúng ta sẽ bắt đầu những bài tập diễn xuất đầu tiên"
"Dạ, xin lỗi, thưa cô B.", Harvey nói ngập ngừng." Có phải bọn em cần học trước lời thoại cho buổi diễn thử không ạ?"
Bà giáo Bozigian có vẻ như trải qua một thoáng bối rối. "Tôi không nói đến điều đó, Harvey"
Jenny chen vào. " Nhưng cô đã dặn tụi em đọc kịch bản kia mà"
"Vô lý. Có lẽ tôi đã nói rằng tôi cho các bạn đọc nhiều thứ, và các bạn đã hiểu nhầm ý tôi."
Nhìn bên ngoài thì mọi chuyện trông như vậy đấy, Sabrina nghĩ. Cô biết rất rõ tại sao bà giáo Bozigian không nhớ việc đã yêu cầu học sinh chuẩn bị lời thoại trước đây. Bùa phép của Libby đã quét sạch ý nghĩ đó ra khỏi đầu bà giáo, để cô ta chẳng phải bận tâm đến việc ôn bài. Sabrina liếc nhìn cô ả hoạt náo viên, dự đoán thế nào cũng bắt gặp nỗi tự mãn ngấm ngầm trên mặt cô ta.
Thế nhưng trên mặt cô ả lại đầy vẻ khó chịu. "Em xin lỗi?", cô ta bùng ra. "Có phải ý cô là cả mấy tay mơ này cũng được nhập hội sao? Nghiễm nhiên được nhập hội?"
"Vì sao à, em thân mến," Bà Bozigian đáp, "Đây là chuyện dân chủ, phải không, và những điều tươi đẹp của kịch nghệ có thể được cùng chia xẻ ..."
"Tại sao người ta lại cứ nói cứ như thể có lý do gì đó để không theo ý em ấy nhỉ? Ý em là, trở nên đặc biệt để làm gì, nếu ai cũng có quyền lợi như nhau?". Libby đứng dậy. "Em xin lỗi nghe... Chắc em có nhiều việc khác để làm hơn là vụ này. Và nếu không có, em sẽ tự nghĩ cách tạo ra". Cô ả giật phắt chiếc áo choàng trên ghế và lướt ra ngoài, hệt như một.nữ hoàng của họ nhà mèo đang thoái vị.
"Tệ thật. Vậy chúng ta biết giao vai Nữ Phù Thuỷ tàn độc nhất của Viễn Tây cho ai đây?" Sabrina nói giỡn. Rồi cô chợt nhận ra. Phù thuỷ à? Libby mới rời phòng mang theo cả quyền phép của mình! Cô bé chạy lao ra cửa.
"Cả cô cũng quá cao quý so với chúng tôi, hả, cô Spellman?" Bà Bozigian hỏi với theo, cô che giấu sự tổn thương trong giọng nói. "Cô cũng bỏ đi sao?"
"Vâng! Em muốn nói là không...em...uh" Sabrina đứng lại để nặn ra lời đáp. "Em muốn coi xem có cách nào giữ Libby lại được không." Và cô biến ngay khỏi phòng trước khi bà giáo kịp đáp lời.
Việc chậm trễ khi rời khỏi thính phòng thật ngắn ngủi, nhưng cũng đủ lâu để huỷ diệt Sabrina. Cô ra đến cổng trường vừa lúc Libby đang leo lên một chiếc taxi và biến mất.
Tuyệt thật! Giờ Libby còn biết phù phép ra taxi ở Westbridge! Cô bé nghĩ. Còn chuyện gì nữa đây?