Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Image

Nghĩ lại đi, mình đã từng khi nào đầu hàng đơn giản thế chưa?

Sabrina cân nhắc điều đó trong vòng một phần tỷ giây.

Chưa bao giờ. Nhất là khi cô muốn một điều gì đó điên cuồng, như việc làm tại Too Chic Boutiques.

Đột nhiên Aubrey nhìn ra cửa và nhăn mặt.

Sabrina lợi dụng khoảnh khắc đó để thử một câu thần chú khác. Có thể sự trục trặc phép thuật hồi nãy của cô chỉ là tạm thời, một hiệu ứng phụ của việc mất trọng lực khó hiểu vừa qua. Cô vẫy ngón tay thật nhanh, và lập tức chiếc áo vét đầy bụi, nhăn nhúm được ủi sạch. Cô suýt phá ra cười vì nhẹ người, nhưng kìm lại được.

"Jocelyn, Jocelyn..." Aubrey khẽ lẩm bẩm. Thở ra một hơi ngán ngẩm, bà ta đưa lại chiếc áo vét cho Sabrina mà chẳng buồn nhìn. "Ngày gì thế này? Tôi chịu đựng còn chưa đủ sao?".

"Jocelyn là ai vậy?" Cái đầu bà Aubrey ngúc ngoắc nhìn cô tò mò, và Sabrina chợt nhận ra cơn nói lắp quái dj đã biến mất. Cô lắng nghe khi bà ta phân loại quần áo và treo chúng lên cái giá trống.

"Jocelyn Harrington là người được nuông chiều quá trớn, có đủ thứ từ ông bố giàu có của cô ta, và một thân hình ... à, chỉ cần nói là cô ta sẽ tiêu phí hàng giờ để thử những đồ thời trang mới nhất mà chẳng cách nào cô ta mặc được, và bỏ đi mà chẳng mua một thứ gì, miệng thề là không bao giờ quay trở lại. Thật không may, cô ta vẫn ghé lại luôn. Tôi thấy phí thời gian chờ chực cô ta. Một tình cảnh thật là... bi thiết".

"Thời gian của em vẫn chưa hết". Chẳng còn gì để mất mà biết đâu lại có thể giành được cả thế gian. Sabrina vội vã xung phong. "Em nói là, nếu thật khó làm Jocelyn hài lòng như bà mới nói, chắc em cũng ít có cơ hội bán cho cô ta được thứ gì và bà sẽ thấy thật thoải mái khi khỏi thuê em".

Aubrey lưỡng lự, nghĩ trong giây lát, và hầu như đã mỉm cười. "Ý hay đấy. Sau khi cô ta gặp em vài phút, biết đâu cô ta lại giữ lời và không khi nào quay lại nữa".

"Nhưng nếu cô ấy chọn mua thứ gì, là em sẽ nhận được việc làm". Treo chiếc áo vét cuối cùng lên giá, Sabrina vẩy ngón tay về hướng giá đồ, khiến mấy chiếc áo nhàu nhò đột nhiên trở nên sạch sẽ và thẳng thớm. "Một đổi một, được không?"

"Tất nhiên." Thế nào rồi bà cũng sẽ loại bỏ được cả hai cô ả rắc rối này, Aubrey gật đầu. Trong khi Sabrina đi xuống gặp Jocelyn, bà quản lý ngó lại đống áo tinh tươm với một thoáng cau mày khó hiểu. "Đây chắc là một loại vải mới kỹ thuật cao..."

"Hi! Tôi có giúp được gì không?" Sabrina vẫn giữ nguyên nụ cười khi cô gái lùn chủn quay lại tặng cho cô một cái cười nửa miệng.

"Tôi nghi lắm," Jocelyn nói cáu cẩn. Cái nốt ruồi bự giật giật ngay trên mép cặp môi mỏng dính đang trề ra. Đôi mắt nâu trông vừa lác vừa nhỏ xíu trên khuôn mặt tròn, còn cái băng đô kẹp quá chặt những lọn tóc quăn màu nâu trông hệt như một cây nấm nhỏ. "Chẳng có thứ gì trong cửa hiệu này khiến tôi thích thú."

"Tôi có cảm giác ngày hôm nay sẽ hoàn toàn khác đấy."

"Cắc cớ gì mà hôm nay lại khác chứ?" Giọng cô gái mỉa mai cay độc, nhưng cặp mắt nâu để lộ cho thấy cô đang tò mò lắng nghe.

"Bởi vì tôi có biệt tài tìm ra đúng món đồ người ta ưa thích." Sabrina vạch trong cái giá treo những chiếc áo khoác dài vải thô rồi kéo ra một chiếc màu xanh nước biển. "Cái này đúng là hợp với chị. Nhất là nếu đi đôi với món này nữa". Quay ngoắt lại, Sabrina đi xuôi lối đi để lôi ra một cặp quần bó bằng vải thun xanh sẫm. "Đi nào. Phòng thử ngay đây."

Thấy thật khó nghĩ, nhưng quá kích thích để có thể cưỡng lại, Jocelyn bám theo Sabrina đi suốt qua gian hàng. Cô ta ngập ngừng khi Sabrina vén tấm màn vào phòng thử và đưa quần áo cho cô.

"Mấy cái quần này toàn đồ bó à." Mắt Jocelyn loé lên cảnh giác. "Có lẽ cô không để ý, chứ chắc chắn là tạng tôi không hợp với quần thun."

Sabrina mỉm cười khích lệ. "Ai cũng có đôi chút khuyết điểm về hình thể. Cái khéo là tìm mặc những bộ quần áo không làm nổi rõ chúng. Loại vải này có tính năng rất kỳ lạ là làm chắc nịch...mọi thứ. Tin tôi đi."

"Thử cũng chẳng chết ai, phải vậy không." Jocelyn thở dài, chui vào phòng thử quần áo, kéo màn che lại.

Sabrina quay trở lại cứa hiệu để thực hiện màn tiếp theo trong kế hoạch bán hàng của cô. Chỉ tay vào tấm gương dài kín bức tường, cô vừa hoa tay vừa lầm thầm đọc một câu thần chú khác .

"Gương kia hãy biến gương thần. Chỉ cho người thấy muôn phần đẹp hơn. Đẹp dáng, bảnh bao hơn thập phần, chớ cho ai thấy..." Sabrina nhăn mặt, hy vọng có lỡ một vần cũng không sao."...hạ phần...không giống ai". Thỏa mãn, Sabrina quay lại nhìn bà Aubrey.

Bà quản lý đưa bảy ngón tay lên.

Còn bảy phút. Đủ thời gian.

Đang lao vào cửa, Jenny chợt ngưng lại, nhận ra Sabrina và tính đi tiếp.Sabrina xua cô lui lại trong khi Jocelyn lạch bạch tuôn ra từ phòng thử.

"Chật quá!" Nhăn nhó, cô gái cố kéo chiếc quần bó chịt xuống nhưng không nhúc nhích được một ly.

Aubrey úp mặt vào bàn tay bởi hình ảnh Jocelyn bó rọ trong bộ đồ xanh cùng tông quả là một cú đòn đau vào cảm xúc thẩm mỹ của bà ta. Jenny kinh ngạc và lấy tay để ngăn tiếng thở dài chực thoát ra.

"Nhưng đồ đẹp đấy chứ!", Sabrina nói dối, tuy nhiên đó là xuất phát từ lòng tốt. Cái áo màu xanh biển bó chịt lấy bộ ngực phì nhiêu, cánh tay và vùng bụng của Jocelyn. Bị nhồi vào trong chiếc quần thun bó xanh lá, cô ta trông hệt như một miếng xúc xích đóng hộp. Đỡ lấy cánh tay mập nhẽo của cô gái, Sabrina kéo cô ta tới trước gương.

"Tôi không dám nhìn đâu", Jocelyn lấy đôi bàn tay mập ú che đi đôi mắt đang nhắm tịt.

Bà Aubrey giơ lên năm ngón tay.

"Tôi nghĩ bạn sẽ thích đấy", Sabrina an ủi, gồng mình trong khi cô cố gỡ hai bàn tay cô gái ra khỏi mặt.

Bộ ngực đồ sộ của Jocelyn chợt dâng lên với một hơi thở dài cam chịu. Cặp mắt nhỏ xíu của cô ta hé ra, hấp háy, rồi m lớn trong một niềm hưng phấn kỳ lạ và không kìm nén khi cô ta nhìn vào tấm gương nói dối. "Ôi, trời ơi. Ôi, chúa ạ, đây không thể là tôi được! Đó có phải là tôi không?".

Sabrina gật đầu, rồi lập tức né sang bên để tránh một cú đạp nghiêm trọng vào đầu trong khi Jocelyn vung tay lên và xoay vòng trước tấm gương bị yểm bùa. Cô không thể thấy được những gì Jocelyn đang thấy, nhưng rõ ràng là hình ảnh trong gương giả tạo kia đã có hiệu ứng cần thiết.

Ba ngón tay.

"Tôi sẽ mua bộ này! Nhưng tôi nghĩ tôi sẽ mặc luôn chúng về nhà, nếu được."

"Tất nhiên rồi". Trong khi Jocelyn lao vào phòng thử để lượm lại số đồ cũ của cô ta, Sabrina quay lại để nhìn bà Aubrey. Quá phấn khích để có thể kìm nén được, cô cười ngoác miệng và vung lên hai nắm đấm chiến thắng. "Bán được rồi!".

"Nói giỡn!", Bà Aubrey và Jenny đồng thanh thốt ra.

Sabrina giơ ngón tay lên miệng yêu cầu im lặng trong khi Jocelyn nhào ra từ sau màn che phòng thử về. tiến lại quầy tính tiền, vẫn nhẹ nhàng giữ tư thế diềm tĩnh thường ngày, bà Aubrey tính tiền và gói đống quần áo cũ của-Jocelyn lại. Khi bà quản lý lôi ra chiếc kéo để cắt mấy nhãn giá, cô gái Jocelyn hạnh phúc vô ngần kia đã quay ngoắt đi và phóng vụt xuống hành làng, hứa sẽ sớm quay trở lại. Jenny chút nữa đã bị huých ngã bô’ chứng khi cô gái kia lịch bịch phóng qua.

Vẫn cười rạng rỡ, Sabrina quay lại quầy tính tiền. "Thế mai em tới vào mấy giờ đây?".

Không hiểu bị chấn động vì cái cảnh Jocelyn phóng ra khỏi cửa hàng, trông tức cười với mấy nhãn giá bay phơ phất sau lưng, hay vì thành công bất ngờ của Sabrina trong việc bán hàng, cái nhìn vô hồn của bà Aubrey vẫn đóng cứng vào cửa gian hàng.

"Bà Holcomb?" Sabrina vẫy vẫy tay trước cặp mắt đờ đẫn của Aubrey. "Mấy giờ mai đây?".

Bà Aubrey chậm chạp quay đầu lại. "Mấy giờ à?

Ôi., mười giờ là được rồi. Được lắm rồi".

"Em sẽ tới!", nhặt túi lên, Sabrina lao đi trước khi định mệnh, kẻ thù hay căn bệnh nói lắp quái lạ quay trở lại và tiêu huỷ thành công của cô.

"Tất cả chuyện này là cái thứ gì vậy cà?" Jenny hỏi khi Sabrina dừng phắt lại bên đài phun nước.

"Một câu chuyện dài." Thở không ra hơi vì phấn khích và mệt mỏi sau vụ thử thách vừa qua, Sabrina ngồi phịch xuống chiếc ghế đá. "Mình chút nữa đã không nhận được chỗ làm, chỉ vì chiếc quần jeans không hợp mốt và rồi mình hết cà lăm lại đổ ngã lung tung, đúng vào lúc Libby cùng tụi đệ tử bước vào".

"Libby tới à?", Thở ra, Jenny ngồi xuống cạnh bạn mình. "Nó dám chơi quái gở như vậy lắm!".

"Ừ, đúng đấy. Nhưng nó sẽ phải làm chỗ Tuy Town trong dịp này thôi. Còn mình sẽ lang thang tại Too Chic Boutique bởi vì Jocelyn Harrington chưa từng mua thứ gì ở đó, nhưng hôm nay cô ta lại mua. Mình bán. Cậu phỏng vấn thế nào?".

"Ôn cả. Mình đọc sách và đó là tất cả những gì bà Jenkins muốn biết." Jenny chợt cau có. "Cái bộ đồ đó cô gái ấy mặc trông thật quái gở, cậu cũng biết thế".

Sabrina gật đầu. "Tụi mình biết, nhưng cô ta không biết. Lúc khách hàng thấy hài lòng thì chẳng có chuyện gì hết, phải vậy không?".

"Mình nghĩ. ít nhất thì những người mua sách không khi nào rõ họ có hài lòng hay không, cho tới sau khi họ đọc sách xong. Rồi họ sẽ rủa cha nào viết sách, chớ không phải người bán sách. Mà sách cũng không trả lại được". Jenny nhìn Sabrina với vẻ âu lo. "Cậu đừng ngạc nhiên nếu cô gái đó trở lại để đòi hoàn trả".

Sabrina nhíu mày. Cô không lo lắng về việc Jocelyn quay trở lại. Dù cô ta có soi vào bất kỳ chiếc gương nào khi mặc bộ đồ đó, tâm trí cô ta vẫn sẽ thấy hình ảnh được ghi lại ở gian hàng, vì đó là những gì cô ta muốn thấy. Tâm trí con người luôn lạ kỳ như thế đấy. Không, điều khiến cô bận tâm là cô đã quên không giải bùa cho chiếc gương ở cửa hàng.

Nhưng cô không dám đùa bỡn với định mệnh bằng cách quay lại Too Chic Boutique. Việc giải bùa sẽ được thực hiện vào sáng mai. Cô chỉ mong, nếu cửa hàng tối nay có đông đúc, thì bà Aubrey có đủ bền bỉ để đối phó với vô vàn những khách hàng mãn nguyện. Ai ngó vào chiếc gương phù phép cũng sẽ thấy họ quyến rũ hơn bất kỳ hình ảnh nào họ từng mong ước.

Bà Aubrey có khi lại thấy hài lòng khi gặp cô lúc sáng mai.

Trừ khi cô lại cà lăm như một con ngốc tệ hại.

Sau khi chắc chắn là Jenny sẽ gặp cô và Harvey tại The Slicery, Sabrina dời bước về nhà. Nếu cô đã nhiễm một loại bệnh quái dị của phù thuỷ gì gì đó, mấy bà cô chắc sẽ biết xử lý vụ này, và cô sẽ khỏi phải tái lặp triệu chứng khó chịu và lúng túng mới rồi. Thêm nữa, cô nóng ruột muốn kể cho họ nghe về chương trình Teen Work Project. Mấy bà cô vẫn tự hào về tất cả những gì họ phải khó nhọc bỏ công để giành được - hệt như cách những phàm nhân, những người không có quyền năng ma thuật và chẳng có lựa chọn nào khác. Zelda là một nhà nghiên cứu hoá lý lý thuyết có bằng cấp của MIT và Caltech, cô cũng đã từng được xét nhận giải Nobel. Còn bà cô -không-lấy-gì- làm-nghiêm-túc và khá ngây thơ Hilda, lại thường chơi đàn violin với niềm đam mê cháy bỏng, ngang tầm với bất cứ nhạc sĩ phàm nhân nào trong việc hoàn thiện nghệ thuật của mình. Chắc chắn họ sẽ phát cuồng khi nghe tin cô cháu gái phù thuỷ tập sự đã được gia nhập hàng ngũ những người lao động - dù chỉ trong có hai ngày.

Nhẩy chân sáo lên trên bậc thềm nhà, Sabrina đẩy tung cửa và nhẩy bổ vào, miệng la nồng nhiệt. "Cháu đã có việc làm rồi!"

Có hai thứ đột nhiên thu hút sự chú ý của cô bé.

Cái cô gái đỏm dáng mặc quần thụng xanh và áo khoác đồng màu chỗ siêu thị đang đứng giữa phòng chờ. Nhướng cặp mày một cách cứng rắn, cô ta trỏ vào một điểm phía trên đầu Sabrina.

"Kể đi".

Sabrina há hốc mồm với một sự kinh ngạc phẫn nộ khi một suối nước lạnh băng đổ ào xuống đầu cô từ phía bên trên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.