Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Image

“Đi bộ! Cậu nghĩ mình sẽ đi bộ chắc?” Tanya xổ ra ngay trên cửa trước. "Cậu nói giỡn sao?".

Thở dài ngán ngẩm, Sabrina tự nhắc mình là cô gái này đang chịu một cú sốc văn hoá đây. Kiên nhẫn là cần thiết. Họ đã chờ mười lăm phút vì Tanya đã không biết cách chối từ cái thách thức Sabrina khéo léo đưa ra như một kiểu tự phòng vệ: cô ta sẽ không biết cách làm chủ mọi thứ theo kiểu người phàm. Cái bẫy này cũng hữu dụng đôi chút. Bị chạm nọc và vốn phụ thuộc hoàn toàn vào quyền năng ma thuật cho mọi tình huống trên đời, Tanya đã bận bịu với việc trang điểm nhiều tới mức không phóng ra một bùa phép dị hình nào nữa.

Nặn ra một nụ cười thông cảm trên mặt, Sabrina quay lại giáp mặt với cô em họ khó chơi. Cô choàng vội một chiếc áo len hồng với một chiếc áo khoác dài màu be, nhưng cô vẫn mặc quần jeans. Tự cho mình quyền lựa chọn mọi thứ trong tủ áo của Sabrina, Tanya đã lựa ra được bộ đồ ưa thích của cô: một đôi bốt da đen, bó sát đến đầu gối, áo khoác vàng nhạt, tất cả cuối cùng cũng được cô ta tròng lên người, kéo khoá và cài nút. Dù đã sát giờ và dám gặp xui lắm, nhưng Sabrina quyết định thả lỏng, chờ cho cô gái kia trang điểm và sửa tóc bằng pháp thuật. Kết quả thật ấn tượng khó ngờ. Dù cho sự khinh mạn của Tanya đã biến mất khi hiểu rằng sống theo kiểu phàm nhân cũng chẳng phải chuyện dễ dàng, cô ta vẫn đẹp lạ thường.

Có khi Harvey chẳng nhận ra đâu...

"Cách đây có vài khu à. Phàm nhân không có xe hơi vẫn phải đi bộ, nếu họ muốn đi đâu đó. Có vài người còn đi bộ để thư giãn nữa".

"Nhưng mà cổ lỗ quá!".

"Đúng đấy," Sabrina tán đồng, "nhưng thử nghĩ xem cha mẹ cậu sẽ tự hào thế nào khi họ biết là cậu đã đi từ chỗ này sang chỗ khác bằng chính hai chân của mình".

Thận trọng cũng là một lá chắn phòng thủ hữu hiệu, Sabrina không cho Tanya biết là cô vẫn chưa hoàn thiện trong việc dịch chuyển tức thời từ nơi này sang chốn nọ. Mấy bà cô vẫn đoan chắc với cô đó chỉ là chuyện thực tập và thời gian thôi. Tới giờ này, tính chính xác trong đích đến của cô vẫn chưa được bao xa. Tự quăng mình vào giữa Châu Phi hay lên đỉnh Everest có thể là quá mạo hiểm. Nói cho thực tế, cứ cho là cô có thể tránh được khỏi lọt vào một khe núi cheo leo, hay rơi vào giữa một bầy sư tử đói, thì cô vẫn buộc phải quay về càng sớm càng hay. Nhất là chớ có trễ giờ làm việc sáng mai.

"Nói hay đấy". Thở sâu để giúp mình cứng rắn lên cho thử thách trước mặt, Tanya chầm chậm bước qua mái vòm và xuống mấy bậc thềm.

Khi vội vã bám theo, Sabrina thấy cũng phải tán dương cô gái ấy. ít nhất trong lúc này đây, Tanya cũng kiên quyết vượt qua những trở ngại trong cuộc sống của một phàm nhân, hệt như Sabrina phải giữ cho quan hệ của cô với Tanya bớt chông gai. Tới giờ, cô vẫn giữ được, vì cái thói kiêu ngạo của Tanya đã giúp cô "thiết kế" lại cô gái kia đôi chút. Cái thủ pháp làm-giống-như- phàm-nhân là một minh chứng tuyệt hay, nhưng vụ này cũng chẳng kéo dài được lâu. Sớm hay muộn thì Tanya cũng chịu hết nổi vì ngán ngẩm hay buồn chán. Bất chấp những lời cam đoan chưa được nói ra của Salem về điều ngược lại, Sabrina chắc mẩm rằng mình sẽ là người bại trận trong cuộc đối đầu ma thuật này.

"Vụ này thấy có vẻ khoẻ người nha". Thấy rất rất tự hài lòng, Tanya sải bước dài hơn.

"Mình cũng luôn nghĩ thế." Sabrina cố theo cho kịp nhịp đi tăng đột biến này. Khi cô theo kịp, Tanya thình lình lại phóng lên trước thêm lần nữa. Chối từ việc bị lôi kéo vào một cuộc đua, Sabrina chủ động tụt lại phía sau. Cô vẫn chưa nói cho Tanya biết là họ có thể đã bị cột lại cùng nhau như một phần của một cuộc trắc nghiệm bí ẩn nào đó. Biết điều gì đó mà Tanya không biết có thể là một lợi thế trong tình huống ngặt nghèo.

"Sai đường rồi!" Sabrina kêu to khi Tanya lao qua ngã tư kế tiếp. Rẽ sang phải, cô vẫn giữ bước đi khoan khoái của mình, cho tới khi cô gái kia đuổi tới ngang hàng. "Cậu đi chậm lại được rồi. Tụi mình đã tới nơi".

"Chỗ này á?" Một cái nhìn chán ngắt thoáng qua mặt Tanya trong khi cô ta ngó qua ngó lại cái ngoại thất quê mùa của The Slicery. Nhưng cô ta mau chóng trấn tĩnh lại, gượng một nụ cười khi Sabrina mở cửa ra. "Cậu đi trước đi".

Sabrina lưỡng lự.

"Tôi không biết ai hết, Sabrina. Đây là lãnh địa của cô, không phải của tôi".

"Đúng đấy", bước vào trong có Tanya bám sát sau lưng, Sabrina nhận ra Jenny đang vẫy từ một chiếc bàn kê trong góc. Harvey ngồi xoay lưng ra phía cửa. Cậu ta quay lại, cười rạng rỡ, và suýt làm rớt chiếc pizza đang giữ trong tay. Tiếng rì rầm của những cuộc chuyện trò chợt ngưng bặt và ngay cả mấy chiếc máy chơi pinball cũng lặng câm khi mọi người trong phòng đều quay lại để ngắm nhìn.

Uh-oh! Sabrina nhăn nhó, lo lắng không biết Tanya có biến da cô thành màu xanh, hay có răng nanh và mắt lồi trong khi cô không để ý hay không. Rồi cô nhận ra đám dân trong quán không ngó mình. Mọi cặp mắt đổ dồn vào mỹ nhân mắt xanh đẹp như tượng đứng cạnh cô kìa.

Sự quan tâm chú ý ấy cũng không lọt khỏi mắt Tanya. "Cậu nói đúng, Sabrina. Tôi nghĩ sẽ vui vẻ đây".

Thở nhẹ nhàng hơn, Sabrina dẫn đường đi qua căn phòng. Cô đi vòng né những chiếc bàn trung tâm, cố đi sát vào tường, chẳng phải chỉ vì có Tanya, mà còn tránh đi quá gần Libby và Cee Cee, những người đang ngồi với ba cầu thủ trong đội bóng bầu dục trường WestBridge. Nói cho đúng, cô đã phải thừa nhận là Tanya đã cố để sống trong khuôn khổ của phàm nhân. Tuy nhiên, sự an tâm của cô tỏ ra hơi sớm quá.

"Này, em xinh đẹp!" Larry Carson, một gã bảnh trai và là ngôi sao trong hàng hậu vệ WestBridge đứng dậy và đá chiếc ghế trống ra. "Sao em không ghé lại ngồi chơi? Đúng là người của phi đội đó nha".

Libby quắc mắt nhìn gã, chắc vì tội đã dám mời ai đó chung bàn mà không có sự cho phép của cô ta.

"Không, cám ơn", Tanya đáp ngọt ngào. "Anh cứ ngồi đi". Với một cái búng tay, cô ta đã nhấc bổng gã trai tóc vàng lên và tống ngược hắn lên chiếc ghế cao. May thay, không có ai ngoài Larry nhận ra là gã không hề tự thả mình xuống ghế.

"Chắc cậu nên theo cả khoá thể dục luôn đi, há, Larry," một đồng đội của gã đề nghị.

Vừa bối rối, vừa ngơ ngẩn, Larry chỉ biết gật đầu.

Libby ngó Tanya với một thái độ tò mò kính nể. Bất kỳ cô gái nào đủ tự tin để phớt lờ sự quan tâm của Larry Carson cũng đủ siêu để có thể bỏ qua mọi sự.

Đỡ dưới tay Tanya, Sabrina nói thầm vào tai cô ta. "Những cô gái phàm nhân không thể tống mấy cầu thủ ra sau như thể mấy con bù nhìn được".

"Nhưng thằng đó đần quá mà!" Tanya thì thào trở lại.

Sabrina cười. "Mình không nói nó không đáng chịu đòn. Ý mình là cậu đừng có dùng... cậu biết mà, lộ liễu quá. Cậu thì sẽ quay về Thế Giới Bên Kia, còn mình sẽ phải sống ở đây".

"Ô, phải", Tanya gật đầu điềm đạm. "Tôi sẽ ghi nhớ".

Giữ chéo mấy ngón tay, Sabrina đưa vội Tanya tiến lên trước và lượn vào chiếc ghế cạnh Harvey. "Xin lỗi mình đến trễ. Tanya, ờ, ghé chơi khá bất ngờ. Cô ấy là em họ mình. Mình không nghĩ là các cậu thấy phiền nếu cô ấy nhập hội chơi".

"Khỏi", Harvey cười bằng nụ cười quyến rũ của cậu và mời Tanya một miếng pizza của cậu. "Loại nhiều tiêu đó".

"Oh, uh...cám ơn." Tanya lưỡng lự, nhíu nhíu mũi. "Đây là pizza à? Trông nó rất....thú vị".

Jenny đưa cho cô gái một miếng giấy ăn. "Cậu chưa thử pizza bao giờ à?".

"Cô ấy sống du mục," Sabrina giải thích trong khi Tanya gói miếng bánh vào giấy ăn và khịt mũi ngửi. "Ở Nam Mỹ. Tại một làng trong rừng rậm. Pizza chỗ đó bán không chạy lắm đâu".

"Ngon lắm đó Tanya. Cậu sẽ thích mà", Jenny cười. "Tin mình đi. Bất kỳ ai có thể khiến cho Larry Carson văng ra như thể bị xe lu húc thì cũng có thể xài được pizza".

"Xe lu à?" Tanya cắn một miếng ở đầu chiếc bánh và cười trong khi nhai.

"Đó là một chiếc xe bự," Harvey nói. "Chắc cậu chưa thấy xe cỡ đó trong rừng nhiệt đới đâu ha?"

"Một chiếc xe!", Một cú nhướng mày điên giận làm tối sầm khuôn mặt của Tanya trong khi cô ta quay ngoắt về phía Jenny và chĩa thẳng ngón trỏ lên trời. "Mi dám gọi ta là một chiếc xe ư?".

Sabrina nhăn mặt trong khi tiếng sấm ầm vang và ánh chớp loè lên phía bên ngoài. Lục túi áo tìm chìa khoá, bốn cậu trai lao ra cửa để kéo mấy tấm kính xe đang để mở lên.

Không hay biết là mình chút nữa đã biến thành một con vật nào đó vừa hiện ra trong trí tưởng tượng điên rồ của Tanya, Jenny mỉm cười và vội vã giải thích. "Không, đâu có. Chỉ là một cách nói hình tượng thôi mà".

"Một lời tán thưởng đấy", Sabrina chêm vào. "Bởi vì không phải ai cũng đủ quyền năng để tông ngã một hậu vệ đâu".

"Nhưng giờ cũng là lúc để ai làm vụ đó" Jenny đảo cặp mắt xanh. "Rõ như ban ngày, hắn là một gã bảnh đó, nhưng đó không phải là giấy phép để thô lỗ cục cằn. Mà hắn là thằng như vậy đấy".

Bình tĩnh lại, Tanya nhìn Jenny suy nghĩ. "Tôi có thể biến hắn thành khỉ cho coi".

"Ha, tôi chắc khoái coi vụ đó lắm đây". Harvey giỡn.

Sabrina chồm dậy và giữ chặt tay Tanya trước khi cô gái có thể trỏ ra bằng ngón tay định mệnh. "Ai chơi bóng tay không?".

Sau mười phút, Tanya đã mất sạch bình tĩnh khi cố đẩy và hất những hình nhân gỗ đập vào trái banh. Biết thói tự cao của Tanya chỉ có thể chịu đựng được chừng đó đau thương, Sabrina không hề phản đối khi Tanya bỏ đi coi mấy chiếc máy chơi pinball. Cuộc đột kích đầu tiên của cô gái vào thế giới phàm nhân với những lệ luật thông thường đã khá hơn nhiều những gì Sabrina dám hy vọng. Trong một vụ mà cả ông chú Jeffrey lẫn cuộc trắc nghiệm kia đòi hỏi, cô thực không muốn gây trở ngại cho một kết thúc thành công khóa học ngắn ngày của Tanya. Nếu Tanya thực tình muốn trải nghiệm cuộc sống của một phàm nhân, cô ta cần chơi riêng đôi chút. Chấp nhận lời thách đố của Harvey chơi một hiệp bóng tay, Sabrina chỉ để ý tới cô ta với ít nhiều lo ngại.

Ta ghét con Sabrina! Tanya thả nút bấm và cứng người khi thanh gạt đập vào trái bóng kim loại cuối cùng và tống nó vào thành bàn.

Và ta ghét làm phàm nhân! Nhấn mấy cái nút kiểm soát cầu môn, cô ta nghiến răng và lầu bầu trong khi liên tục đẩy trái banh khỏi rơi vào lỗ.

Và ta ghét nhất là xinh đẹp! Mỗi tiếng chuông ghi điểm và tiếng ù ù chỉ làm tăng thêm cơn giận của cô chứ không làm nó dịu đi. Cô ta là phù thuỷ! Cô không cần phải khó nhọc làm mọi thứ. Cô ta cũng chẳng bận tâm tới việc cha mẹ nghĩ gì! Nhưng Sabrina kia đã cài bẫy cô ta, và một khi cô chấp nhận thách thức, danh dự không cho phép cô làm gì khác ngoài việc tuân thủ luật chơi.

"Có phải tôi thấy chị chỗ siêu thị hôm nay không nhỉ?".

Một giọng nói chọc ngang đã khiến Tanya mất tập trung, và trái banh kim loại rơi tọt ngay xuống cầu môn. Thua trái này và cả cuộc chơi đã khơi bùng lên cơn giận vẫn âm ỉ từ khi cô ta rơi vào chiếc bẫy tính sẵn của Sabrina. Quá đủ rồi. Trước hết ta sẽ cho con bé thô lỗ phía sau kia câm lặng. Tiếp nữa là cho con Sabrina phải ân hận chua cay. Giơ tay lên, Tanya quay lại.

Libby.

Tanya vẫn nhớ cô gái chỗ cửa hàng và nhận ra họ có chung một sứ mạng. Hệt như cô, Libby khinh ghét Sabrina.

Bị kích thích bởi ý tưởng có được một đồng minh phàm nhân, Tanya thu lại ngón tay và mỉm cười, "Phải, chắc vậy. Chỗ Too Chic Boutiques, phải không?".

"Đúng đấy. Chị cũng chẳng ở lại đó lâu, ha?" Libby thận trọng quan sát.

Tanya thở dài. "Không, chỗ đó thật dễ ghét. Cái trò lầm bầm của bà chị họ Sabrina nghe phát ngán".

"Cô ấy là chị của chị à?" cánh tay của Libby ôm lấy ngực khi cô ta ra bộ ngạc nhiên. "Sai rồi. Trông chị lịch duyệt thế này. Thật quá ư thời thượng để có thể là họ hàng với cái thứ..."

"Nhà quê?".

"Chính xác." Libby cười, rồi giả bộ đắn đo. "Không phải là cô ấy giúp chị đó chớ". "Đâu có," Tanya đáp. "Dẫu sao thì bà chị tôi cũng chả được tích sự gì ở nơi chốn của những người sành điệu, như chị đây, tới mua hàng".

"Chuyện đó càng đúng nữa." Mắt Libby nháng lên trước khuôn hình gọn ghẽ của Tanya. "Mình thấy đồ của bạn trông hợp quá. Cái khiếu thẩm mỹ của Sabrina quả có hơi kém phát triển".

"Thật sao?" Tanya thấy nhận xét này thật đáng yêu. Hoặc Libby không nhận ra, hoặc cô ta lờ phéng đi là Tanya đang mặc đồ của Sabrina.

Gật đầu, Libby sáp lại gần hơn và thì thầm, "công việc chỗ Too Chic Boutiques lẽ ra là của tôi".

"Thế à? Thật tệ là bạn không nhận được chỗ đó. Chắc chắn là bạn phù hợp với chỗ đó hơn là Sabrina."

Nhìn quanh để chắc chắn là không có ai đang nghe lỏm, Libby lấy tay che miệng. "Mình không biết vì sao, nhưng mình nghĩ là Sabrina đã giở trò khi bốc thăm. Cô ta bốc được Too Chic Boutique, còn mình phải nhận cái cửa hàng đồ chơi chết tiệt".

Giả bộ như kinh ngạc trước tin này, Tanya thở dài. "Nhưng đó là chơi gian! Và thật không công bằng với bạn..."

"Libby. Mình là trưởng nhóm hoạt náo".

"Tanya. Mình phải đoán ra sớm hơn chớ." Đã quăng câu ra, Tanya chuẩn bị kéo dây. Mấy bà cô của Sabrina sẽ mách cha mẹ cô nếu họ nghĩ cô gây phiền cho Sabrina. Mà cô cũng chẳng muốn bị tước mất quyền năng ma thuật và bị lưu đầy xuống thế giới phàm nhân trong vài thập kỷ. Libby đã tình nguyện mang tới cho cô một phương cách mới để báo thù. Tuy nhiên, nếu lỡ có chuyện gì, cô cần chắc chắn là khỏi ai nghi ngờ tới mình. Thật dễ đổ lỗi cho Libby, cái con khờ phàm nhân này.

Một cậu nhóc mảnh khánh đeo kính đi lại chỗ mấy máy chơi pinball phía sau họ và chuẩn bị bỏ xu vào.

"Biến ngay, thằng ngốc!" Libby quát.

Cậu nhóc chuồn thẳng.

Rất ấn tượng, Tanya kéo Libby lại gần hơn. "Cứ nghĩ lại những gì xẩy ra tại Too Chic hôm nay, hoàn toàn có thể là Sabrina không giữ được chỗ làm đó lâu đâu".

"Mình may mắn vậy sao".

"Cậu gặp mình dùng bữa nhé".

Libby đánh giá Tanya càng cao hơn. "Mình sẽ không tới làm trước 1 giờ. Gặp cậu chỗ Food Court vào giữa trưa nhé".

"Mình sẽ tới." Tanya cười. "Này, Libby ... nhớ mặc thứ gì ấn tượng vào nghe. Biết đâu lại có cơ hội tìm việc tại Too Chic Boutique đó. Ngày mai có thể là ngày hên của cậu."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.