_003.jpg)
Thở dài ngán ngẩm, Sabrina nhấp chút nước cam và nhìn cậu học sinh lớp chín gầy gò vừa tuyệt vọng cố bám vào các bậc của cây thang xếp vừa ráng sức gắn những dải băng giấy màu đen và vàng cam vào góc tường của nhà ăn.
"Cao nữa lên, Charles!" cô gái cau có đứng bên dưới gào lên những mệnh lệnh mà không màng tới tầm nhìn hạn chế hay tư thế cheo leo trên thang của cậu.
Đúng là thứ bản sao trẻ tuổi hơn của nhỏ Libby Chessler, Sabrina thầm nghĩ và liếc nhìn cô bé với vẻ không ưa. Với mái tóc cắt sát, quần jeans hàng hiệu, áo ngắn mới toe và áo vest đan đắt tiền, cô ta muốn chưng diện cho người khác biết mặt. Cái giọng độc đoán và vẻ kênh kiệu là bằng chứng cho thấy cô bé đánh giá mình rất cao và nghĩ mọi người cũng phải nhận thấy như vậy. Libby, kẻ thống trị tự phong và miễn bàn cãi của khối lớp 11, cũng kiêu ngạo, khó ưa và phách lối như thế. Nét tương đồng giữa họ và cái kiểu hống hách của cô gái đối với cậu trai đang khốn khổ nọ làm Sabrina thêm phần rầu rĩ.
"Cao đến đây, không chịu thì thôi, Maureen!" Hơi bị lắc lư, Charles đưa bàn tay cầm mấy sợi băng giấy ra khỏi thang. Rồi bàn chân cậu ta bị trượt.
"Dính vô," Sabrina lầm bầm và trỏ ngón tay thật nhanh một cái.
Charles bám lấy một thanh thang khi bàn chân cậu dính ngay vào một thanh thang khác do câu thần chú. Tuy nhiên cậu không giữ được đuôi băng giấy khi lo bám vào thang. Đứng trên cao và rên lên thất vọng, cậu nhìn mấy dải băng rơi xuống sàn nhà.
Ngó chúng làm, Sabrina nhẩm tính với một tiếng thở dài nặng nề, khéo tới lễ Tạ ơn chúng vẫn chưa trang trí xong nhà ăn dành cho lễ Halloween . Đó là dự án cho riêng khối chín với đỉnh điểm sẽ là vũ hội đêm 31 của tụi nó.
"May là chúng nó còn cả tuần lễ nữa, nếu không thì chẳng kịp được." Jenny Kelly, bạn chí cốt của Sabrina, lắc đầu và hất mớ tóc xoăn ra sau vai.
"Thiếu người giúp," Harvey Kinkle nhận xét khi Maureen ngao ngán giơ hai tay lên trời và Charles cẩn thận leo xuống thang. "Có tới hai chục nhóc trong ban trang trí khối chín."
Sabrina lơ đãng gật đầu, chìm trong những ý nghĩ rầu rĩ. Những chuẩn bị cho lễ Halloween của bọn lớp 9 chỉ nhắc tới chuyện cuộc sống của cô đã thay đổi triệt để thế nào từ khi cô tròn 16 và biết mình là phù thủy. Thật nực cười, ngày lễ ma quái này lại là lúc những phàm nhân chấp nhận những nhân vật kỳ dị và quái gở làm vui - những đổi thay cũng chẳng theo hướng tốt đẹp hơn.
Trước khi cô gia nhập hàng ngũ những người có quyền năng pháp thuật, cô đã tận hưởng lễ Halloween với tất cả những ý niệm kỳ quặc và những biểu hiện ma quái của nó. Lúc còn nhỏ, mặc những bộ đồ lạ mắt và giả làm một người hay sinh vật nào khác được sống một đêm hồi hộp là đủ thỏa mãn máu mê phiêu lưu con trẻ. Lao vào một mối hiểm nguy tưởng tượng khi lần lượt gõ cửa những nhà hàng xóm để chơi trò đãi-hay-phá đã đem lại một cảm giác rùng rợn không gì sánh nổi.
Sabrina thở dài nhớ lại.
Lên trung học cơ sở, mấy món đồ ngọt đã được thế bằng những màn sôi nổi và dễ sợ hơn trong các vũ hội ở trường học, hay các buổi liên hoan do cộng đồng địa phương tổ chức nhằm giúp mấy con ma- cà-rồng và lũ quỷ mới lớn này tập trung vào các trò vui, ăn uống, thể thao, và tìm hiểu lẫn nhau hơn là hướng vào những hoạt động phá phách tai hại khác. Vô số cây cối đã thoát nạn không bị tàn phá bởi lũ choai choai đi chơi đêm cũng là nhờ những lễ hội có tổ chức này, và Sabrina cùng các bạn đã qua được những bước đầu đi vào thế giới của tuổi mới lớn đầy bất trắc mà không bị coi như những dân quậy kém thích nghi xã hội.
Và cô cũng luôn có một thời gian vui hết mình.
Tuy nhiên, bây giờ, Halloween đem lại cho cô nỗi sợ hãi sâu xa. Bọn trẻ đãi-hay-phá sẽ đi qua khung cửa tối tăm của nhà cô mà không buồn gõ cửa và cô cũng chẳng có cơ hội tham dự buổi tiệc nào trong dịp lễ này. Thân phận phù thủy buộc cô phải chịu một đêm kinh hoàng mỗi năm vào dịp này - buổi họp mặt truyền thống của gia đình tại nhà dì Marigold.
"Đồ phù thủy kìa!" Jenny rít lên.
Sabrina suýt sặc ngụm nước cam cho đến khi hiểu ra không phải Jenny ám chỉ mình. Dù vậy tâm trạng rầu rĩ của cô lại tụt thêm mấy độ nữa khi Libby và Cee Cee, một trong hai tùy tùng trung thành, tiến vào nhà ăn.
Mặc bộ đồng phục hoạt náo viên trắng pha xanh lá cây và bưng khay bữa trưa, Libby dừng lại nhìn quanh những đèn bí ngô bằng giấy bồi màu cam nhăn nhúm, những tấm bìa cứng cắt thành hình những quái vật, mèo đen và dơi chất trên bàn bên cạnh. "Màu mè rẻ tiền quá."
Cee Cee nhăn mũi và đảo mắt khi Maureen quay lại để lấy thêm đanh ghim. "Trông cứ như trường tiểu học. Hồi lớp chín, bọn mình làm cái nhà ăn này giống y căn nhà có ma."
"Có cả âm thanh làm nền nữa," Libby thêm vào.
"Đây mới chỉ là một phần thôi." Maureen sửng cồ lên trước giọng đàn chị của bọn kia. "Ngày mai tụi tôi còn có đụn rơm, bó bắp, bù nhìn, với đèn bí ngô thật nữa."
"Ô, tuyệt lắm." Hất mớ tóc dài, Libby nhìn cô bạn lớp dưới với vẻ khinh thị. "Cả tuần tới chắc bọn này ăn trưa trong kho lúa quá!"
Đỏ mặt tía tai, Maureen nhìn theo Libby và Cee Cee tiến tới chiếc bàn đàng kia. Rồi cô quay sang bàn Sabrina lằm bằm với vẻ bực bội "Kho lúa trong lễ Halloween thì
có chuyện gì đâu?"
Tuy thái độ khó chịu của Maureen đối với Charles chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ, nhưng Sabrina vẫn thấy thông cảm với cô bé vì đòn phép vừa rồi của Libby - vô địch miền Đông về trò châm chích. Nhưng Harvey đã lên tiếng trước khi cô kịp nghĩ ra một câu trả lời thích hợp.
"Đâu có gì, tôi vẫn thích các kho lúa," Harvey nói thành thật. "Nhất là trong dịp Halloween."
Sabrina mỉm cười. Đẹp trai và quyến rũ với một con tim dịu dàng, Harvey là bạn trai của cô và cô ngưỡng mộ anh chàng. Thậm chí cô còn vượt được trắc nghiệm tình yêu đích thực của Drell để cứu anh ta khỏi một số phận đen đủi mà bây giờ vẫn còn khiến cô rùng mình. May thay, Harvey không nhớ rằng cậu ta suýt bị đày làm kiếp con cóc sau nụ hôn ngọt ngào nhưng ẩu tả của hai đứa ngay băng ghế trước trong xe hơi của cậu. Tuy nhiên, Sabrina nhận ra Maureen không thấy mối dây tình cảm giữa cô với Harvey.
Với một nụ cười sáng rỡ, cô bé lớp 9 nhìn Harvey với đôi mắt nâu to đột nhiên ánh lên vẻ thích thú. "Tụi tôi cũng sẽ có âm thanh nền. Với cả nhạc sống nữa. Cosmic Crunch, coi bộ là ban nhạc bốc nhất tiểu bang đấy."
"Ngon lành!" Harvey cười và gật đầu rồi nhún vai. "Tiếc là chỉ dành cho khối 9."
"Ừa," Jenny tán đồng. "Không nghe ai khác có kế hoạch gì"
Phớt lờ Jenny, Maureen xích gần Harvey chút nữa. "Khối 9 và bạn của họ. Tụi tôi muốn dẫn theo ai tùy ý"
Sabrina cứng người. Với bản chất thoải mái và dễ thông cảm, Harvey chỉ muốn giúp cô bé đỡ quê và có vẻ không nhận ra Maureen đã hiểu lầm ý tứ của cậu ta. Nhưng ý định của Maureen thì cô thấy quá rõ. Tuy vậy, cô không thể xen vô mà không lộ ra vẻ ghen tuông, hoặc hàm ý rằng Harvey không thể tự mình xử lý mọi chuyện. Cô cau có nắm bàn tay lại, cố kìm ý định ban phát cho con nhỏ Maureen táo tợn kia một chứng bệnh hôi mồm đủ để cả cái nhà ăn này phải tháo chạy.
"Mấy đứa khác trong ban trang trí của bồ đâu rồi?" Jenny hói khi nhận ra vẻ bồn chồn của Maureen. Cô ta không bị những lý lẽ riêng như của Sabrina ngăn cản và không có cách gì hóa giải một tình thế đang có mùi khó chịu.
Chỉ chú ý vào Harvey, Maureen không lý gì tới câu hỏi của Jenny. "Nếu anh không làm gì trong đêm Halloween ..."
"Tôi mắc bận rồi."
Một hơi ấm hài lòng lan khắp hai má Sabrina khi Harvey nhẹ nhàng chạm vào tay cô, tạm thời đẩy lùi nỗi rầu rĩ Halloween trong lòng cô.
Bối rối vì đã đánh giá sai đối tượng và bị từ chối, Maureen nhét tấm bìa gắn đầy đanh ghim vào túi sau chiếc quần jeans bó, quay đi và búng tay với bạn cùng nhóm. "Nào, Charles! Đừng có trông te tua như thế. Lần này để tôi leo thang cho."
"Hay mình cứ chờ thêm mấy nhóc khác tới," Charles gợi ý khi lẽo đẽo theo sau cô bạn gái đang bực bội.
"Nín đi, Charles!"
Ngứa mắt không chịu nổi, Sabrina lại chỉ ngón tay, làm tấm bìa gắn đanh ghim co rút lại hai phần ba.
"Oái!" La oe óe, Maureen cẩn thận rút tấm bìa ra khỏi túi quần, thấy những đầu đanh đã lú xuyên tâm bìa.
Đảo mắt, Jenny quay lại Harvey. "Bận làm chuyện gì vậy?"
"Yeah?" Sabrina buột miệng. Tuy cô chẳng thể làm gì, nhưng Harvey cũng chưa hỏi cô về kế hoạch cho lễ Halloween. Cô đã quyết định tốt nhất là cho cậu ta biết cô có một nghĩa vụ gia đình không thể vắng mặt. Tuy năm ngoái cô đã nói chuyện này với cậu ta rồi, nhưng Harvey cũng chưa hỏi gì về kế hoạch riêng của cô, khi bản sao của cô xuất hiện tại buổi tiệc do cậu tổ chức, với ý định không để Libby được ở riêng với cậu ta. Tuy nhiên, sau thảm họa mà bản sao của cô suýt gây ra, điều có thể hủy hoại uy tín và triển vọng tình cảm của cô với Harvey đến mức vô phương cứu vãn, cô không còn muốn dở trò đó nữa.
"Thực ra thì chẳng có việc gì cả."
"Ô." Khuôn mặt hơi có tàn nhang của Jenny nhăn nhó thất vọng. "Tớ tưởng cậu định tổ chức một bữa tiệc nữa chứ."
"Xin đủ!" Harvey giơ hai tay đầu hàng. "Chuyên duy nhất cứu tôi khỏi mang tiếng là tổ chức buổi liên hoan chán nhất trong dịp Halloween năm rồi là vụ Libby truồng chạy(l). Cô ta bị chọc quê quá xá vì vụ đó, tôi không tin cô ta sẽ tái diễn trò đó năm nay."
Sabrina nháy mắt, cố nín cười. Trong khi cố gồng mình chịu một buổi tối với cô em họ mười tuổi, Amanda Quỳ Quái, ở nhà dì Marigold trong Cảnh Giới Khác, thì Libby đã thuyết phục bản sao kém thông minh của Sabrina làm một màn truồng chạy để cứu buổi liên hoan chán phèo của Harvey. Nhưng nhờ cô tới nhà Harvey kịp thời trước khi vụ việc xảy ra và Libby vẫn còn ở ngoài vườn để giữ quần áo cho bản sao của Sabrina, nên mọi người đều nghĩ chính Libby là người làm màn truồng chạy táo bạo đó.
"Bạn có tin cô ta vẫn tiếp tục thuyết phục mọi người rằng chính Sabrina đã làm vụ đó không?" Harvey lúc lắc đầu.
Sabrina chỉ gật đầu chấp nhận. Ngoài chuyện không có cách chi giải thích sự có mặt của một bản sao của mình, cô lại bận nói chuyện với một bạn trai của Harvey khi kẻ truồng chạy vụt qua cửa sổ. Rồi nói chuyện với chính Harvey vài giây sau đó. Cả hai anh chàng đều xác nhận rằng Sabrina không thể là kẻ truồng chạy, và Libby đã chịu đựng hậu quả của ý đồ bêu xấu Sabrina một lần nữa. Sabrina không có ý định làm nghiêng cán cân công lý toàn cầu bằng cách cải chính giả định sai lầm ấy. vả lại, sẽ chẳng có ai tin cô cả.
"Tệ quá." Jenny thở dài. "Ý tớ muốn nói là vụ cậu không tổ chức tiệc đó."
"Sao vậy?" Sabrina tò mò hỏi. Tuy có vụ truồng chạy rùm beng ấy, buổi liên hoan của Harvey cũng chẳng phải một thành công lớn.
Jenny nhún vai. "Vì chẳng có ai khác tổ chức cả." "Vậy sao?" Sabrina tươi mặt, rồi lập tức che giấu sự hài lòng của mình bằng một vẻ chán nản. Với cô, không có liên hoan nghĩa là cô không bị bỏ lỡ dịp vui chơi đàn đúm nào cả. "Chán chết"
"Phải đó" Jenny rũ người và đẩy khay ăn trưa sang một bên.
"Có thể không đến nỗi." Harvey liếc nhìn Sabrina và nhún vai. "Không đến nỗi quá chán phèo đâu nếu tụi mình tụ lại với nhau, phải không? Nếu bạn với Jenny ghé qua tôi chơi, mình có thể xem video hay cái gì đó sau khi lũ nhóc đãi-hay-phá quậy điên chuông cửa nhà mình."
"Coi bộ như vậy đỡ hơn ngồi nhà một mình." Jenny lại thở dài, cho thấy chỉ số hào hứng của cô ta chỉ nằm trên số không một chút.
"Tớ không đi được." Chỉ số hào hứng của Sabrina là dê- rô. "Mấy bà cô tớ có buổi họp gia tộc - ở xa lắm - mà tớ cũng phải đi. Không cách chi thoát vụ đó được."
"Thế mới là chán." Thất vọng, Harvey cũng thở cái phèo. "Chắc tôi coi phim kinh dị một mình quá."
"Jenny đâu có chuyện gì mà không tới xem với cậu được," Sabrina nói ra vẻ phóng khoáng. "Với lại, biết đâu có ai đó đến giờ chót lại quyết định tụ họp bạn bè đàn đúm."
"Thì cũng có thể lắm." Jenny rùn người, kê cằm lên đôi bàn tay và nhún vai. "Còn nếu không, tớ sẽ ngó Harvey nhớ cậu và cậu ta lại ngắm tớ nhớ tên nào đó mà tớ chưa gặp bao giờ."
"Thôi, cứ vậy đi." Gật đầu dứt khoát, Sabrina đứng dậy khi chuông vào lớp reng, cất khay ăn trưa vào chỗ, và phóng về phòng học. Cô chợt nhớ tới câu ngạn ngữ xưa nói rằng những kẻ khốn khổ thì thích bầu đoàn, rồi cô chợt thấy ghen tị. Harvey và Jenny có thể sẽ qua một ngày lễ Halloween cô đơn và rầu rĩ, nhưng họ đâu biết so với cô họ may mắn biết chừng nào.
Họ không phải đối mặt Amanda, con nhóc khủng bố của Cảnh Giới
Khác, kẻ thu nhỏ và sưu tầm trong lọ những người mà nó không ưa.
Đó không phải là thứ kinh nghiệm mà Sabrina muốn gặp lại
_003.jpg)