Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Image

Thở phì phì và không thốt nên lời, Sabrina lau nước trong mắt và ngước nhìn lên để thấy một chiếc xô lộn ngược đang lơ lửng. Phản ứng của cô thật nhanh chóng và tức thời, một dạng phản xạ tự bảo vệ không cần nghĩ ngợi. Rút ngón tay ra, Sabrina trỏ vào cô gái lạ mặt.

Lại một tiếng rít kinh ngạc thoát ra khỏi miệng Sabrina khi cô bị bắn ngược ra phía sau. Cái lực dội ngược từ bùa phép của chính mình đã quăng cô bé ra khỏi cửa và ngã rầm xuống sàn gỗ cứng bên ngoài.

Chuyện quỷ gì đang xẩy ra ở Thế Giới Bên Kia thế nhỉ?

Vừa tức giận, vừa bối rối, nhưng rất thận trọng, Sabrina lê chân đứng dậy và nhìn lại cô gái kia. Cô ta cũng đang ngó lại, thầm lặng thách thức. . Sabrina đã khôn ngoan né tránh việc làm căng thẳng thêm vụ xung đột này. Cô gái kia hiển nhiên cũng là một phù thuỷ và cao tay ấn hơn cô nhiều trong cái nghề phù thuỷ phức tạp này. Sabrina còn nhận ra rằng cô ta đã dùng quyền năng của mình một cách không hối tiếc hay bận tâm tới những nạn nhân của mình. Sabrina chưa hề làm hại hay khiến cô ta giận dữ. Họ thậm chí còn chưa trao đổi lấy một lời.Vì sao chứ?

"Sabrina?" cô Hilda gọi khi bà cô bước xuống cầu thang. "Cháu đấy à?".

Thật đúng lúc, Sabrina nghĩ khi ném cái nhìn chớp nhoáng lên cầu thang. Cô không biết cô gái kia là ai hay cô ta làm gì trong nhà mình, nhưng cô chắc chắn rằng quyền năng của cô gái phù thuỷ trẻ tuổi kia không thể sánh với cô Zelda và Hilda. Một vũng nước nhỏ đã đọng lại quanh chân của Sabrina khi nước nhỏ tong tỏng từ tóc và áo quần cô xuống - một bằng chứng về sự tàn nhẫn của cô gái kia đối với cô cháu gái yêu quý của mấy bà. Dù đôi khi có phiền hà và dễ giận, nhưng mấy bà cô rất nghiêm khắc với việc dùng pháp thuật bừa bãi và vô nguyên cớ. Họ chắc chắn sẽ không bỏ qua kiểu cư xử thô bạo và vô trách nhiệm này.

Trừ khi họ không hay biết chút gì về việc cô gái xa lạ kia đã dùng quyền năng của mình để tra tấn một người hoàn toàn xa lạ.

Với một cú búng tay đơn giản, cô gái đã xoá sạch chiếc xô lơ lửng và vũng nước, rồi làm khô sạch cả tóc lẫn quần áo Sabrina.

"Vụ việc làm thế nào rồi?", Zelda hỏi khi bước từ nhà bếp vào phòng khách. Điều làm Sabrina xuống tinh thần thê thảm là bà cô chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên khi thấy cô gái xa lạ kia đứng trong phòng. "À, cháu cũng về rồi hả, Tanya. Cháu có thích siêu thị không?".

Sabrina bước tránh sang bên với cảm giác hụt hẫng trong dạ. Bằng chứng về sự tráo trở của cô gái kia đã bị xoá sạch. Chỉ còn nước đối chất với cô ta, mà sẽ thật ngớ ngẩn khi kết tội vị khách của mấy bà cô đã thô bạo và cư xử bất nhã mà không có chứng cớ gì.

"Cô thấy mua sắm kiểu phàm nhân vẫn chưa làm cháu phát ngán". Mắt Hilda chợt nheo lại khi bà nhìn Tanya, và bà lẩm bẩm. "Thật đáng tiếc".

"Ngược lại đây ạ", Tanya nói bằng một giọng trầm, và cái giọng ấy còn gây ấn tượng hơn nữa vì nó mượt như nhung. Cô ta hướng cái nhìn lạnh lẽo của mình về phía Sabrina. "Nó còn khá bổ ích nữa".

Sabrina điên ruột, nhưng cô vẫn giữ được cho giọng nói của mình cũng bình tĩnh như thế. "Cô là ai nhỉ?"

"Ôi, cô xin lỗi, Sabrina." Zelda nhẹ nhàng ôm vai cô gái. "Đây là Tanya, một người em họ xa của cháu. Nó sẽ ở đây với chúng ta một thời gian".

"Ở lại đây?" Sabrina cảm thấy máu đã dồn hết khỏi mặt mình. Đừng hòng! Quên vụ đó đi! Cái ý định nảy ra trong tâm trí cô bé đã buột ra khỏi miệng thành một tiếng huýt gió kinh ngạc và đã được hiệu chỉnh cả về nội dung lẫn âm lượng. "Ớ lại đây ư? Vậy sao? Nhưng bao lâu chứ?".

"Quá lâu", Hilda nói nhỏ, và thình lình quay sang chuyện khác. "Cô muốn nghe mọi chuyện về công việc của cháu, Sabrina! Vào bếp nhé. Cô không thể chịu được..." Zelda phóng ra một cái nhìn cảnh cáo và Hilda tiếp nhận lời nhắc này. "...đám đông".

"Cháu có vào chơi không, Tanya?" bà Zelda hỏi trong khi Hilda nắm lấy tay Sabrina và đỡ cô bé đi vòng qua góc phòng vào bếp. "Cô vừa mới nướng xong một chiếc bánh chocolate phủ một loại kem đặc biệt tuyệt đối không có calo".

"Nướng à? Trong mấy cái lò bỏ đi ấy à? Quái lạ thật, thôi, cháu cám ơn. Cháu sẽ đặt hàng từ Paris nếu thấy đói bụng. " Che đi một cái ngáp, Tanya đứng dậy và bước lại cầu thang. "Nếu không có chuyện gì, cháu sẽ lên phòng của tụi cháu và nghỉ ngơi đôi chút".

"Phòng của tụi cháu?" Sabrina rít lên trong khi Hilda đẩy cô vào cửa bếp. Được kích hoạt bởi sự tuyệt vọng bồn chồn, cô bé bắt đầu đi dọc ngang trong bếp. "Cháu sẽ không chung phòng với cái con... con...phù thủy đó!".

"Cháu không có lựa chọn nào khác." Rút ra một con dao khổng lồ từ trên kệ, Hilda nắm cả hai tay quanh cán dao. Bà vung dao lên quá đầu rồi bổ xuống với một tiếng phập, cắt chiếc bánh của Zelda thành hai nửa đều nhau. "Cháu chọn miếng nào?".

"Cháu không đói". Quắc mắt giận dữ, Sabrina nằm ngay xuống ghế, tay khoanh trước ngực.

"Vớ vẩn. Không có thứ gì giúp thư giãn tốt hơn là chocolate, nhất là. khi cháu gặp một vấn đề tệ hại và phải cam chịu bó tay". Đẩy một nửa chiếc bánh vào đĩa, Hilda chùi sạch phần dính lại bằng ngón tay, rồi mút sạch kem. "Ngon tuyệt".

"Chị thấy vui là ai đó thích món này". Zelda đã nói khi ào vào và ngồi xuống cạnh Sabrina. ."Kỳ cục thật, cục cưng ạ".

"Nó cũng gây với chị nữa, hả?" Phấn chấn lên, Hilda nhập bọn cùng họ bên bàn và lấy dĩa xỉa một miếng bánh lùm lùm.

"Được rồi", nỗi đau khổ rõ ràng của chung mấy bà cô không lọt khỏi mắt Sabrina. "Có chuyện gì thế nào? Cái nhân vật Tanya này từ đâu tới vậy? Và chính xác hơn, là vì sao cô ta lại ở đây? Và vì sao chúng ta không thể làm bất cứ điều gì?".

"Chị giải thích đi, Zelda. Em chịu, không thể không lỡ miệng. Thêm nứa, miệng em đầy những bánh và thật bất lịch sự khi vừa ăn vừa nói".

"Vậy là không công bằng, Hilda".

Sabrina cứ hướng mắt hết từ người này qua người kia, hy vọng là một trong hai người sẽ giải thích điều gì đó.

"Chẳng có thứ gì là công bằng trong cả họ nhà Tanya, trừ khi xét tới việc một ai đó trong vô số những nạn nhân bất hạnh của họ phải chịu đựng những gì". Hilda nhai, nuốt xuống và lại xắt thêm một miếng từ chiếc bánh bất hạnh nọ. "Em vẫn nhớ, chúng ta vẫn chưa chia tay khi cha của nó ở cùng bọn mình vào mùa hè tệ hại ấy tại Roma".

"Mùa hè nào vậy", Sabrina hỏi, hy vọng sẽ đưa câu chuyện tiến triển ít nhiều.

"Mùa hè năm sáu hai, cô nhớ là thế". Zelda cau mày suy nghĩ.

"Một chín sáu hai? Hay là một tám sáu hai?". Ngay sau khi ở chung nhà và nhận ra mình cũng là phù thuỷ như hai bà cô, Sabrina đã học được cách hỏi để làm rõ những vấn đề thông thường mà người phàm chẳng khi nào cần giải thích. Như chuyện họ đang nói về thế kỷ nào đây.

"Không, chỉ là năm sáu hai thôi", Hilda nói.

Hay là thiên niên kỷ nhỉ, có khi là thế. Sabrina thở dài.

Nheo mắt để hồi tưởng lại, Hilda vẫy vẫy cái nĩa. "Cô nhớ bởi vì năm đó Nero đã cưới cái con mụ ngu đần khinh mạn Poppaea Sabina, sau khi hoàng đế đã giết chết người vợ cả, Octavia".

"Chị vẫn không tin là hắn ta làm chuyện đó", Zelda nói.

"Chắc chắn là hắn mà!", Hilda nghiến ngấu. "Hắn là một thằng cha đồi bại với uy quyền tuyệt đối, và không có lấy một mẩu lương tâm".

"Là Nero?" Sabrina ngồi xuống. "Cái người đã đốt thành Roma ư?".

"À, hắn không làm vụ đó," Zelda nói dứt khoát. "Chính Quintus Jefferius đã làm".

"Cháu chưa bao giờ nghe thấy tên này".

"Cha của Tanya đó, ông anh họ Jeffrey. Hay là Phù thuỷ Thằn lằn, nếu cháu muốn biết. Bọn cô đã.." Hilda lưỡng lự khi Zelda huých bà, nhưng vẫn nói tiếp. "Sau khi bọn cô đã học được cách tự bảo vệ khiến hắn ta không thể biến tụi cô thành một đôi ngựa trong cỗ xe đua của hắn nữa, hắn ta đâm ra buồn chán".

"Cha của Tanya đã biến các cô thành ngựa?". Hốt hoảng, Sabrina thở hổn hển. "Và đốt trụi thành Roma chỉ vì ông ta buồn chán?"

Zelda nhún vai. "Thực ra, cô nghĩ ông ta châm lửa vì ông ấy đã phát cuồng. Tụi cô đã là ứng viên sáng giá cho giải Vương Miện Hoàng Đế tại đấu trường Colosseum".

"Đặt hai ăn một. Chắc chắn tụi cô đã có thể giật cả mấy chiếc toga trong cuộc đua." cắn thêm miếng nữa, lần này nhỏ hơn đôi chút, Hilda cười."Sự báo thù còn ngọt ngào hơn cả Chocolate. Jeffrey không khi nào tha thứ cho tụi cô".

"Vậy mắc mớ gì chúng ta lại dây dính với con Tanya ấy?" giọng Sabrina vỡ ra vì căng thẳng.

"Hỏi hay đấy". Hilda méo mặt và Sabrina nghĩ cô Zelda đã sút bà em một cú dưới gầm bàn.

"Cha mẹ con bé lo là nó đã lang thang quá nhiều ở Thế Giới Bên Kia," Zelda nhẹ nhàng nói. "Con bé cần được làm quen với thế giới này, để hiểu là cuộc đời của một phàm nhân khó nhọc ra sao. Nếu không thì nó sẽ không biết cách tôn trọng những người phàm. Và kinh nghiệm của nó sẽ tốt hơn, nếu nó được cùng chia sẻ với ai đó cùng lứa tuổi".

"Như cháu ấy à?"

Cả hai người phụ nữ đều gật đầu. nhưng Hilda vẫn tránh mắt cô bé.

"Cháu không nghĩ vậy đâu". Sabrina cố tìm cách chối từ. "Tôn trọng người khác không phải là một khái niệm Tanya chịu hiểu. Tin cháu đi, cháu biết mà. Cha nào, con nấy"

"Làm sao cháu biết được, hả, Sabrina?" Zelda nôn nóng hỏi. "Cháu vừa gặp cô gái ấy thôi mà".

"Chỉ là cảm giác thôi?" Sabrina lưỡng lự xem có nên kể về cái xô nước và bùa nói lắp của Tanya hay không, nhưng cảm thấy cũng chẳng thay đổi được gì.

"Không phải chuyện lựa chọn," Zelda nói cứng rắn. "Cả hai đứa đều được lợi khi biết nhau. Các cô đã hứa với Jeffrey, và cháu phải làm cho chu đáo".

"Cháu nghĩ các cô nên để ý tới điều gì Tanya sẽ làm với cháu."

"Nó hiểu rồi đó", Hilda nói nhỏ.

"Em nói vậy có được gì không, Hilda?" Zelda nạt.

Giật mình vì giọng nói lạnh băng của Zelda và lời ngụ ý của Hilda, Sabrina hiểu ra tranh cãi cũng vô ích và mau chóng coi lại những lựa chọn của mình. Không có lựa chọn nào hết. Trừ việc nghe lời mấy bà cô. Vậy thì cô càng sớm cho Tanya nếm mùi cuộc sống của phàm nhân bao nhiêu, cô càng mau chóng thoát khỏi cái ả rắc rối ấy bấy nhiêu.

"Thêm một câu hỏi nữa thôi".

"Phóng ra." Hilda vẫn cố tình tránh mắt cô, và điều ấy chẳng làm cô bé dễ chịu hơn

"Nếu cháu đã làm tất cả những gì có thể để giúp Tanya hiểu và tôn trọng những phàm nhân, nhưng nó vẫn vậy thì sao? Bọn ta sẽ kẹt cứng cho tới khi nó hiểu rà à?".

Zelda đã mở miệng chuẩn bị trả lời, nhưng Hilda đã xuống tay tức thời.

"Không nhất thiết", bà cô cười rạng rỡ.

Zelda thở dài, nhưng vẫn để cho cô em nói lời kết thúc. "Sao, giờ chuyện việc làm ra sao nào?".

Tinh thần Sabrina thấy phấn khích lên trong khi cô bé giải thích về Teen Work Project. Sự nhiệt tình của cô tăng lên vài độ khi cô nhận ra là công việc ấy sẽ là nguyên cớ tuyệt hảo để khỏi phí cả dịp cuối tuần với Tanya.

"Phải rồi", bà cô Zelda tán đồng, "nhưng cháu đâu có làm suốt ngày đâu. Cháu tính làm gì tối nay?".

"Cháu sẽ gặp Jenny và Harvey chỗ quán The Slicery."

Sabrina ngưng lại, nửa tá kịch bản quái gở có thể có do I sự can thiệp tai ác của Tanya, chợt thoáng qua óc cô : Jenny bỗng có mái tóc xanh lè và hàm răng bự chảng; bánh pizza phủ đầy cánh dơi và trùng cóc; Harvey chỉ quan tâm đến Tanya vì Tanya đã biến Sabrina thành vô hình và câm lặng...

Cây nấm sặc sỡ nhất là cây nấm độc nhất!

"Nhưng cháu có thể huỷ vụ này!", nhẩy nhổm dậy, Sabrina lao tới điện thoại. Một cú vẫy tay khéo léo của Zelda đã kéo áo cô bé và đẩy cô lui lại trong khi tay cô gái đã rờ tới ống nghe.

"Hay cháu dẫn Tanya đi theo nhỉ," Zelda đề nghị. "Đúng là dịp trời cho để giới thiệu nó với bạn bè của cháu, và cho nó thấy tụi cháu vui đùa nghịch ngợm ra sao. Cháu cần tạo cơ hội cho nó chứ".

Khuất phục, Sabrina gật đầu. Bởi chẳng có lối thoát nào khác, nên cách logic nhất là chấp nhận hiện tại và đối đầu với thử thách. Vậy là cô cùng Tanya sẽ có một khởi đầu khác. Với những gì cô biết, ta chắc có nguyên do để hành xử như... một phù thuỷ. Có khi cô ta có bạn trai ở Thế Giới Bên Kia, và giờ đang cáu giận vì cha mẹ cô buộc cô ta phải ra đi. Những phản ứng của cô ta cũng có thể được khơi dậy từ tiềm thức, xuất phát từ cảm giác thiếu an toàn. Rốt cục thì Tanya cũng là một đứa trẻ mới trong một ngôi nhà xa lạ của phàm nhân. Sabrina không chỉ là đứa trẻ mới tới thị trấn, cô đã kịp có được vị thế đáng ngại của người bị cô gái quyền uy và nổi tiếng nhất trường căm ghét. Thực ra thì, cô bé nghĩ khi đi lại cầu thang, cả hai đứa đều là những thiếu niên, và đều là ..phù thuỷ, chắc họ sẽ có nhiều chuyện tương đồng, vẫn có biết bao chuyện tuyệt đối riêng tư của dân phù thuỷ mà cô chẳng thể chia sẻ cùng ai, ngay cả với Jenny...

"Salem đâu nhỉ?" giọng nói âu lo của Hilda vọng từ bếp ra.

Thình lình hoá ngộ, Sabrina phóng vọt lên cầu thang và lao vào trong phòng.

Salem đang ngủ ngay giữa giường, gừ gừ khoan khoái khi Tanya gãi phía sau tai cho hắn. "Nhích sang trái chút coi... Ahhhh, khoái!".

Tanya chẳng thèm mở miệng hay ngó lên.

Đút tay vào túi trước, Sabrina nhả tay ga. Vậy con mèo cũng chẳng cần giải cứu, cô xấu hổ nghĩ. Chắc Tanya vẫn lờ cô đi vì xấu hổ với những chuyện trước đây và không biết phải nói gì. Sabrina quyết định sẽ ngỏ lời trước. "Trông hai người thật hợp quá".

Salem thở dài, cái đuôi đen của nó quật qua quật lại, kiểu hài lòng của họ nhà mèo. "Thật khó cưỡng lại những ngón tay ma thuật, Sabrina. Nhất là khi nó lại thuộc về một cô phù thuỷ xinh đẹp nhường này. Chà, hy sinh việc chinh phục thế giới để làm mèo cũng đáng tiền đây".

"Chuyện đó không trung thực, Salem. Mi không từ bỏ việc chinh phục thế giới để tự làm mèo. Mi đã bị biến thành mèo vì mi muốn thống trị cả thế giới." Dựa vào thành chiếc cửa sổ lồi, Sabrina cố phá tan bức tường băng giá với Tanya. "Cậu đừng có tin bất cứ lời nào của hắn. Hắn còn có thú vui quái gở là gọi điện thoại và giả giọng một người mình đang muốn gặp…"

"Kiểu như Harvey". Salem nhại.

"Phải. Tụi mèo đôi khi thật dễ ghét..."

"Mày vẫn lèm bèm như thế à?" Tanya nhìn Sabrina với cái nhìn căm ghét không che dấu. "Mình á? Lèm bèm? Yeah, chắc vậy rồi". Sabrina thở dài và ngưng nói. Thật khó có thể làm quen với nhau, nếu họ không trò chuyện. Nếu những chuyện phiếm bạn bè không được hoan nghênh, chắc chỉ còn nước nói toẹt ra. “ Mình không muốn thô lỗ, Tanya, nhưng cậu có chuyện gì vậy?".

"Chuyện gì à?", Tanya cười. "Tao không có chuyện gì hết. Mà mày ấy!".

"Thế à? Chuyện gì vậy?".

"Mày là thứ một-nửa-phàm-nhân". Lắc mái tóc dài và óng ả, Tanya trườn xuống khỏi giường. "Còn tao thì không".

"Nghĩa là sao?". Tóc phía sau gáy Sabrina dựng ngược lên trong khi cái nhìn băng giá của Tanya xoáy vào cô.

"Nghĩa là quyền năng ma thuật của tao tuyệt đối mạnh hơn mày".

"Vì sao đó lại là vấn đề chứ? Harvey là một tay chạy ngon hơn mình, còn Jenny đọc Tolstoy để giải trí, mà tụi mình vẫn là bạn bè".

"Vì sao?", với một cú vẫy tay bất thần, Tanya đã biến Salem đang ngủ thành một con mèo nhồi bông, toàn một thứ bông màu hồng kinh dị.

Sabrina nhổm phắt dậy. "Biến nó lại ngay..."

Tanya ngáp trong khi trỏ thẳng ngón tay ma thuật vào Sabrina.

"...bây giờ!" giọng nói của Sabrina chợt trở nên khò khè tệ hại, và trong ruột cô như có lửa thiêu, sức nóng lan tỏa khắp từ ngực xuống tay và xuống chân cô. Cô quay lại, ngó vào gương và buông ra một tiếng rú kinh hoàng. Cô đã biến thành một con quỷ già, tóc xám, lưng còng, mặt nhăn nheo nhằng nhịt.

"Đó là vì sao," Tanya nói.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.