

Không phải lúc đùa đâu.
Tôi vừa biết một sự thực kinh hoàng: tôi là phù thủy Cho tới nay tôi vẫn nghĩ mình là một con nhóc bình thường, bận bịu với việc kết bạn ở ngôi trường mới, và làm cách nào khiến Harvey chú ý đến tôi. Mọi chuyện cứ thay đổi vù vù từ khi hai bà cô tặng cho tôi một chiếc vạc đen và một cuốn sách cổ, cuốn Khám phá Pháp thuật, còn con mèo của tôi bắt đầu ban phát những lời khuyên tôi vẫn đang cố kiểm soát ngón trỏ của mình, và cố giữ cho bình tĩnh, nhưng giữa mấy con ếch chết này, và Libby- kẻ đối đầu tồi tệ nhất của tôi, cùng mấy trái thơm thì... nhưng tôi đã kể trước mất rồi.
Tên tôi là Sabrina và tôi mười sáu tuổi. Tôi luôn biết là mình khác lạ, nhưng vẫn nghĩ đó là do tôi sống chung với hai bà cô kỳ dị, Zelda và Hilda, trong khi cha mẹ đã ly dị của tôi chạy lòng vòng quanh thế giới. Cha tôi đang đi công cán đặc biệt. Rất đặc biệt. Ông ấy là phù thủy- nên tôi cũng vậy.
Tôi cũng không thể lại chỗ Mẹ- nhưng không phải vì bà đang khảo cổ tại Peru, mà vì bà là một người phàm. Nếu tôi nhìn thấy bà trong vòng hai năm tới, bà sẽ biến thành một trái cầu bằng sáp. Nên lúc này, tôi vẫn ở đây với hai bà cô. Họ xoắn xuýt một bên để chỉ cho tôi mọi điều cần biết về cái nghề phù thủy này. Các cô ấy nói chỉ cần tập trung và "trỏ". Nhưng tôi nghĩ làm cho ngon chắc cũng khó lắm đây!
Chắc bạn nghĩ tôi có những năng lực siêu nhiên. Nghĩ lại đi! Tôi không thể đảo ngược thời gian, và Tôi đơn độc khi đó là chuyện tình cảm. Dĩ nhiên tôi cũng có thể làm vài chuyện thật siêu- nhưng đó luôn là nơi mọi rắc rối bắt đầu