_003.jpg)
Cánh cửa dẫn đến căn phòng chứa đồ bỗng mở toang, làm tung tóe trong khoảng hành lang tăm tối những vòng công-fét-ti đầy màu sắc. Đám mây giấy ấy thổi tung những vòng xoắn ốc quanh hai người phụ nữ vừa bước ra ngoài căn phòng, vừa nói cười vui vẻ.
Lúc ấy, hai chị em nhà Spellman không để ý đến một luồng tia sáng lấp lánh vàng hòa quyện chung quanh đám công-fét-ti. Khi dịch chuyển, chúng sờ soạng mọi thứ trên đường, loại bỏ những gì không phù hợp với mục tiêu kiếm tìm của chúng.
Luồng sáng vàng mơn man trên cổ tay áo của Hilda khi bà cất tiếng cười to :"Chị có nhìn thấy cha người sói với cái mảng trụi lông đó không?".
"Chị thấy xấu hổ thay cho nó." Zelda nói.
" Sao không có ai nói với nó nhỉ?"
"Nhìn răng nó chưa đủ hãi à?" Hilda đưa tay sờ lấy mũi. "Chắc phải tốn nhiều năm một cái mũi bị cắn đứt mới có thể mọc lại được a?".
Bàn tay sờ nắn chiếc mũi tỏa ra hương vị lôi cuốn các tia sáng lấp lánh kia. Đó là mùi hương phảng phất hơi hướm của quyền lực và pháp thuật. Những tia sáng ấy chỉ có thể sống và sinh sản trong một thân thể như thế này. Nhưng có điều gì không ổn. Có thứ gì đó trong thân thể ấy đang đẩy bật chúng ra. Chúng lại quần tụ sát vào làn da hơn nữa, cố len vào, cho tới khi nhận ra những dấu vết nhạt nhoà của những tia sáng vàng đã trú ngụ nơi đây từ rất lâu rồi.
Đám mây bồng bềnh quay lui. Chúng đã nhận ra là cái thân thể vừa hấp dẫn mình đây, đã bị giống loài của chúng chinh phục trước rồi. Những tia sáng lại trườn về phía thân thể còn lại.
Zelda cười một mình:"Dù sao gã người sói cũng đã đọc bài diễn văn chính thật khó quên, dù thiên hạ chẳng thể nhớ lại những gì nó nói. À này, tại sao Drell không đọc bài diễn văn chính của show pháp thuật lớn nhất trong năm nhỉ?"
Những tia lấp lánh lại mơn man bàn tay Zelda, rồi lướt nhẹ một cách ơ hơ, chẳng thu lượm được gì. Cả cái thân thể này nữa, cũng đã bị chinh phục từ rất lâu rồi. Những tia sáng hạ xuống dưới tấm thảm. Có lẽ chúng đã phải nằm ở đấy hằng một, hai thế kỷ, cho đến khi những kẻ khác mang dòng máu phù thuỷ đi ngang và đánh thức chúng dậy, như chị em nhà Spellman mới rồi.
Zelda biểu lộ một dáng vẻ kênh kiệu, bắt chước theo người lãnh đạo Hội đồng phù thủy: "Drell nói: 'tôi từng là người tuyên bố khai mạc Đại hội phù thủy nhiều năm liền. Bây giờ là lúc có một người nào đó nhận lãnh cơ hội này."
"Mấy gã tổ chức không yêu cầu ông ta quay lại vào năm nay sao?"
"Không có"
Trước khi những tia lấp lánh màu vàng chạm vào tấm thảm, một ngọn gió lùa đã thổi tung chúng vào dưới cánh cửa, đến tận phòng của Sabrina. bị cơn gió khuếch tán một cách nhẹ nhàng, luồng tia sáng chạm vào một trong những chiếc giày của cô gái và len vào tận những khe hở của khung cửa sổ hai cánh. Một sinh vật đang ngủ bên dưới cửa sổ đã hấp dẫn luồng sáng trong giây lát. Có thứ gì dưới đám lông đen nhánh kia, gợi nhớ lại một thứ quyền lực ma thuật , nhưng giờ đây đã nhạt nhòa, bởi cái quyền lực từng cư ngụ nơi đây giờ đã biến mất.
Bên ngoài cánh cửa phòng ngủ, tiếng nói của các bà cô chợt nhỏ lại khi họ đi xuống sảnh và về phòng mình. "À, nhưng gã Drell cũng biết cách chấp nhận cuộc chơi đó chứ?".
Ngọn gió lùa vào căn phòng ngủ của Sabrina làm cho cô bé đang ngái ngủ cảm thấy ớn lạnh. Cô cuộn tròn người lại, trôi bồng bềnh bên trên chiếc giường và lấy chăn quấn quanh người như một cái xác ướp. Sự xao động của bầu không khí đủ để làm cho những tia sáng lấp lánh chạm nhẹ vào da thịt Sabrina. Đám mây hạ thấp xuống trên người cô bé đang say ngủ và đậu lại ở đó. Một thoáng xao động chợt tràn qua đám mây. Cơ thể này có đúng vị đây.
Với một tiếng nổ lách tách khe khẽ, cả đám mây hạ xuống thân thể của cô bé đang ngủ, sẵn sàng hấp thụ và tái tạo.
Bên ngoài, Zelda dừng chân trước cánh cửa phòng của bà, và lắc đầu nói với Hilda: " Tôi mong rằng họ sẽ cắt bỏ show diễn. Drell có thể vụn vặt như thế."
"Chị đã không nghe được phần cuối của câu chuyện. Drell gửi cho gã người sói một cái vạc đựng đầy súp tóc", vẫy tay, Hilda biến mất trong căn phòng ngủ của bà ta.
Trong căn phòng đối diện với phòng chứa đồ, Sabrina bắt đầu sụt sịt.