_003.jpg)
Vào giữa buổi sáng đó Sabrina đứng trước Bức tường Bất hạnh, đó là tên bọn học sinh đặt cho bảng rao cần người bên ngoài văn phòng hướng nghiệp. Jenny trung thành vẫn bên cạnh cô, đưa ra những nhận xét và lời khuyên.
Sabrina đọc một phiếu chỉ dẫn đã phai màu dán ở góc trái phía trên của tấm bảng. "Cần giữ em - sinh ba."
"Phiếu này chắc ở đây mấy năm rồi," Jenny cảnh báo.
Sabrina tuyệt vọng. Một đời mà phải làm việc để sắm được những món cần thiết thì quả là khốn khổ. Cô quay sang bạn. "Còn chỗ bạn làm việc thì sao? Họ có cần ai khác coi chuồng ngựa không?"
"Chỗ mình lúc nào cũng cần người dọn chuồng," Jenny nói với vẻ ân cần. "Mình dội ra thì nhiều, nhưng hầu hết người ta không bỏ việc."
Sabrina mỉm cười lịch sự. "Có lẽ mình phải tiếp tục tìm kiếm." Mắt cô lại lướt khắp tấm bảng. ""Wow. Xem TV kiếm tiền". Một bàn tay thò ra giật ngay tờ phiếu ghi dòng chữ đó. Sabrina quay lại để kịp thấy cái lưng cúa một cô bé đang vụt bước đi. "Ê, cái đó của tôi mà!" Cô la lên với dáng người đang bước đi.
Một giọng châm chọc quăng trả lại, "Phải biết cạnh tranh hơn trong thị trường lao động này chớ!"
"Đâu có sao mà," Jenny an ủi bạn. "Xem TV là một kinh nghiệm quá đơn thuần không thể dính gì tới tiền bạc."
"Phải," Sabrina đồng ý. Mắt cô lại lướt quanh tấm bảng. "Đây có việc giữ em khác nè. Mà họ chỉ có một đứa."
"Lấy đi," Jenny thúc.
Một bàn tay thò vào tầm nhìn của Sabrina, định lột lấy tờ phiếu. Bàn tay cô đã vung ra và giật tờ phiếu ra khỏi cây ghim cài. Cô trừng mắt nhìn cô bé vừa định giành lấy công việc của cô, rồi đi về phía dãy điện thoại.
Sabrina đứng trước một trong những buồng điện thoại gần phòng thầy Hiệu trưởng LaRue. Chuông vào lớp đã reo, nhưng cô quyết chí giành lấy công việc giữ trẻ này. Cô nói rất nhanh với bà Gerson, người phụ nữ đã gắn phiếu rao cần người ấy. "Cháu có nhiều người sẵn sàng giới thiệu, và cháu thực sự yêu trẻ con. Sự thực thì chính cháu đã là một đứa trẻ."
"Tối nay! Cháu bắt đầu tối nay được không?" Giọng trong điện thoại nghe thúc bách, và bà ta có vẻ bị ngắt quãng vì những chuyện nghe như một trò chơi rượt bắt với đứa con của bà.
"Tối nay thật sao?" Sabrina không nghĩ đến chuyên bắt đầu công việc sớm như thế, nhưng đây là cơ hội không được bỏ lỡ.
"Rudy! Đừng ăn cái cây đó!" Giọng bà Gerson nghe kiệt lực. "Phải, tối nay."
"OK. Tuyệt lắm."
"Cám ơn." Giọng bà Gerson nghe nhẹ nhõm một cách đáng thương. "Vợ chồng tôi chưa bao giờ đi chơi tối, và có nhiều băng video cháu có thể thuê..."
"Cháu phải vào lớp đây," Sabrina ngắt lời với giọng lịch sự hết sức mình.
Giọng bà Gerson vọt lên hẳn một quãng tám. "Không, xin đừng gác máy! Tôi cần nói chuyên người lớn! Có chuyện gì vậy?"
"Nào, cháu sẽ gặp bà tối nay, trong khi chờ đợi bà có thể xem tin tức trên MTV..." Sabrina gác điện thoại vào giá một cách hết sức êm ái rồi phóng về phòng học sinh vật.
Cô nhẹ nhàng mở cửa lớp và rón rén về chỗ của mình ở bàn thí nghiệm. Thầy Pool đang quay lưng về phía lớp và đang viết chữ "Sự phân bào" lên bảng. Ông lên tiếng chào Sabrina mà không quay lại. "Xin chào cô Spellman."
Cô giật mình. "Chào thầy Pool," cô bẽn lẽn đáp.
"Tôi cho rằng cô có một cái cớ lan man, kém cỏi và hoàn toàn không chấp nhận được cho việc đi trễ."
"À, xem, em đang ..."
Ông thầy lỏng khỏng quay lại phát cho cô một nụ cười châm biếm. "Không sao. Tôi mới nhớ ra, tôi thực tình thích giọng nói của tôi hơn." Ông đặt viên phấn trở vào hộc với một động tác chính xác và chăm chút. "Tối nay họp phụ huynh học sinh, và tôi khá là phấn chấn. Tại sao vậy? Tôi sẽ được thấy ai trong các anh chị là kết quả của một sự tiến hóa bình thường và ai là những biến dạng cần loại bỏ trong thế hệ kế tiếp." Một rừng những khuôn mặt nghệt ra nhìn vào ông ta, không phản ứng. "Ô, phải, tất cả các anh chị ngập trong đơn vị di truyền."
Ông nhìn lũ học sinh như Sisyphus lõ mắt nhìn tảng đá của mình sau phút xả hơi uống cà phê. "Nghe kỹ đây. Tôi sẽ nói điều này chỉ một lần thôi.". Ông lại cầm viên phấn lên và bắt đầu viết lên bảng với hết tốc lực: "Sự phân bào là phương pháp gián tiếp của việc phân chia nguyên tử của các tế bào, bao gồm tiền kỳ, trung kỳ và hậu kỳ ..."
Bút chì và bút mực bay ào ào trên giấy trong suốt bốn mươi lăm phút kế đó khi thầy Pool biểu diễn khả năng tuôn ra hàng tràng những câu phức tạp mà hầu như không cần dừng lại để thở. Hồi chuông tan học vang lên khi thầy vẫn tiếp tục bắn ra những dữ kiện với tốc độ súng máy: " ... dẫn đến việc sản xuất những giao tử ở động vật và bào tử ở thực vật. Và các anh chị có cái đó trong một hợp tử."
Ông chấm hết câu phát biểu cuối cùng bằng một cú dộng phấn vào mặt bảng. Viên phấn nát vụn ra sau cú va chạm, văng lốm đốm trắng xuống cổ tay áo thầy Pool. Ông nhăn mặt và bước nhanh tới bàn, vỗ vỗ vào cánh tay. Học sinh đứng dậy để vội vàng ra khỏi lớp, nhưng ông còn một câu cuối cùng để quẳng cho chúng nó. "Được rồi," ông la lên át cả tiếng lao xao. "Vì hôm nay chúng ta đã có thể học nhiều như thế nên tôi sẽ dời bài kiểm tra lên ngày mai. Chúc tối nay học bài vui vẻ."
Harvey nhăn nhó với vẻ khó chịu khác thường. "Nhưng, thầy Pool, tối nay là vòng thứ tư của Giải World Series bóng chầy mà."
Giọng thầy Pool trào ra vẻ châm chọc. "Không, vậy sao? Ô, vì tối nay tôi kẹt ở đây với phụ huynh của các anh, nên tôi nghĩ chúng ta ai cũng phải bỏ lỡ trận đó thôi." Ông nhe rằng cười quái ác với cậu trai. "Muốn trả thù hả? Phải, nhưng đó là diều giúp tôi sống qua ngày."
Harvey bắt kịp Sabrina bên ngoài phòng học. "Ê, Sabrina," cậu ta kêu, "tay tôi làm như bị chuột rút ngay sau câu 'sự gián phân là.' Nên tôi nghĩ không biết tối nay tụi mình gặp nhau cùng học được không."
Má Sabrina từ từ đỏ lên. Cô rụt rè nhìn Harvey. "Cậu với mình hả?"
"Bộ chữ 'tụi mình' không có nghĩa đó sao?" Harvey bật cười.
"Phải, được là cái chắc rồi." Tim Sabrina hụt một nhịp, nhưng rồi cô nhớ lại. "Ồ, không! Mình không thể. Tối nay mình phải đi giữ trẻ. Nhưng chắc cậu tới đó cũng được. Họ rất cần người."
"Vậy ngon lành không?"
"Ngon lành." Khi Harvey bước đi, Sabrina vung nắm đấm trong tiếng la thầm Yeah đắc thắng.
Zelda lấy áo khoác trên giá móc bên khung cửa kiểu Pháp và gọi cô em. "Hilda, nhanh lên! Ta phải đi thôi!" Bà đặt áo khoác xuống cái đôn, cạnh cái ví và vuốt thẳng lại cái váy của bộ đồ màu xanh dương.
Salem ngồi gần bồn rửa trên quầy nhìn nước nhỏ ra từ vòi. "Tôi vẫn không hiểu tại sao tôi không cùng đi họp phụ huynh với bà được." Hắn quạt chân vào giọt nước, suýt trúng.
"Bởi vì, Salem, có hai chị em sống với nhau trong một ngôi nhà cổ kiến trúc kiểu Victoria là đủ kỳ cục rồi," Zelda kiên nhẫn giải thích. "Nếu chúng tôi xuất hiện với một con mèo, chắc chúng tôi phải cắt đường về xứ người điên quá."
Hilda xuống cầu thang với vẻ đau khổ, co rúm trong chiếc áo khoác dài màu kem. "Chị Zelda," bà rên rỉ, "rờ trán em coi. Em nghĩ em bị sốt. Em không đến trường được đâu."
"Chỉ là họp phụ huynh."
"Nhưng em ghét trường học lắm," Hilda ca cẩm, ngồi vật xuống một cái ghế. Bà ăn mặc như một người lớn, nhưng cử chỉ thì như gào lên "tôi mới tám tuổi à." Một đứa tám tuổi kỳ cục. "Ô ô, bụng em đau!" Bà ôm lấy bụng.
"Ổ, chín chắn chút đi,"- Bà cô lớn ra lệnh. Bà trỏ ngón tay với vẻ răn đe. "Và đừng có tính chuyên làm tuyết rơi nhé."
Sabrina từ trên lầu phóng xuống và vào nhà bếp, rồi quay thẳng ra cửa để ngạc nhiên trước biến đổi thời tiết, "ơ, trời bắt đầu đổ tuyết kìa. Tuyết rơi thật rồi!"
Zelda nhìn cô em. "Hilda ..."
Cô phù thủy em nhăn mặt lại phản đối nhưng cũng ngoáy ngoáy mấy ngón tay về phía cửa lớn. "Nó ngừng rồi," bà nói phụng phịu. "Rồi đó. Đâu hại gì ai."
Đột nhiên có tiếng bánh xe trượt trên tuyết khiến cả ba cái đầu đều ngoảnh ra cửa. Tiếng bánh lết kết thúc bằng tiếng kim loại tông vào nhau. Hilda giật mình và rụt đầu lại.
"Cháu phải đi giữ trẻ đây," Sabrina thông báo.
Zelda đảo mắt nhìn chiếc áo đen bó Sabrina mặc ngoài chiếc áo thun cổ cao và chiếc váy rộng. "Cháu ăn mặc cẩn thận quá đấy," bà nói với vẻ am hiểu.
"Ô, cháu muốn tạo ấn tượng tốt với đứa bé." Sabrina hơi đỏ mặt lên dưới lớp son phấn. "Và Harvey cũng tới đó nữa."
"Ô ô ô..." hai bà cô cùng kêu lên.
"Đừng có 'ô ô ô.' Chỉ là hẹn học nhóm thôi," Sabrina nhấn mạnh.
"ừ hứ," họ lập lại.
"Đừng có 'ừ hứ.' Ngày mai tụi cháu có bài kiểm tra."
"E - hèmmm," Salem gừ gừ châm chọc.
Sabrina nhìn con mèo. "Đừng giở trò!" Cô quay lại các bà cô. "Đâu có gì nghiêm trọng đâu. Dĩ nhiên Harvey có thể rủ bất cứ ai học chung," cô nói tự hào, "và anh ấy đã rủ cháu. Cháu phải đi đây."
Hilda nhìn cô cháu gái thoát ra cửa. Bà lại tìm cớ khác để trì hoãn việc lên đường. "Tối nay có kế hoạch lớn nào không, Salem?"
Salem nhìn bà bằng một cái nhìn tỉnh khô, rẻ rúng của loài mèo. "Ngay sau khi bà đi, tôi sẽ nghe đĩa Những con mèo và cười ngốc nghếch một mình."
Tầm nhìn của Hilda đột nhiên bị chắn vì cái áo khoác Zelda giơ ra trước mặt. Hilda gừ lên với vẻ thất vọng cùng cực.