Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Image

Lang thang theo đường chính trong khu thương xá chiều thứ Năm, Sabrina lắng nghe Jenny lo lắng về trang phục của cô ta cho tối thứ Sáu. Muốn chăm sóc từng chi tiết của buổi liên hoan cho thật chu đáo, Sabrina có rất nhiều chuyện phải lo và càng lúc càng nóng ruột với việc Jenny kiên trì tìm kiếm những bộ trang phục.

"Thế này thì nản chí quá!" Sau khi cau có một lát, Jenny liếc nhìn Sabrina với vẻ phân trần. "Xin lỗi. Cậu quá lo chuẩn bị cho tối mai, có lẽ cậu cũng không còn thì giờ lo cho trang phục của mình nữa."

"Thực sự, tớ đã sẵn hết rồi, nhưng sao bạn để vụ này tới giờ chót vậy?"

"Đâu có, cả tuần tớ đã thu thập đủ thứ. Có điều tớ không nghĩ ráp một bộ đồ dân du mục lại khó thế!" Nhét hai tay vào túi áo khoác, Jenny thở dài chịu thua. "Tớ đã chuẩn bị gần xong rồi, nhưng mỗi lần tớ vào một cửa hàng hỏi xem có bộ áo ngắn kiểu nông dân nào không, thì tay bán hàng cứ nhìn tớ như vừa từ hành tinh nào rớt xuống."

"Áo ngắn nông dân hết thời trang nhiều năm nay rồi."

"Tớ biết chứ!" Jenny thở hắt ra, "Tớ tới thương xá này như giải pháp cuối cùng. Tớ đã lục lọi mọi cửa hàng trong vòng hai mươi lăm dặm quanh đây rồi."

Sabrina không hiểu tại sao Jenny quyết chí đến dự liên hoan với bộ dạng cô gái du mục trong phim trắng đen The Wolfman (Người sói) cổ lỗ sĩ, nhưng cô ấy đã quyết như thế, và họ đang cạn dần số thời gian quý báu.

"Còn cửa hàng đồ cũ hoài niệm cùng dãy phố với Slicery thì sao?" Cô giấu nụ cười nảy sinh từ một ý ngẫu hứng thông minh, Sabrina vạch được một kế hoạch để giải quyết vấn đề của Jenny và tiến hành được công việc của mình.

Và vì cái áo ngắn không tạo nên toàn bộ trang phục của Jenny nên Sabrina không phải ưu tư về chuyện đã tạo cho bạn mình một lợi thế. Tuy giúp người khác bằng pháp thuật không phải lúc nào cũng đạt kết quả mong muốn, nhưng chắc việc tạo ra một chiếc áo ngắn nông dân sẽ không có một phản ứng phụ nào.

Nhưng có thể có tai vạ lớn, nếu cô không kịp về để giám sát các bà cô, những người đã tình nguyện nhận việc trang trí nhà cửa. Tuy họ đã đồng ý làm mọi chuyện bằng tay chân như người thường với những món trang trí do cô mua, nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra. Bây giờ mối quan tâm của cô Hilda đối với đèn bí ngô đã tiến triển bình thường, lối đi và hàng hiên trước nhà trông cứ như khu vực xuất phát một cuộc diễu hành bí ngô, nhưng cũng chẳng ai biết những ý tưởng tai hại nào còn nấy thêm ra trong cái đầu đầy sáng kiến của bà. Bà đã thôi mè nheo Zelda về chuyện dựng những mộ bia trong sân cỏ trước nhà, nhưng như thế không có nghĩa là bà đã từ bỏ ý định. Tệ hơn, trong ý kính trọng những người đã khuất, bà Zelda đã yêu cầu một bối cảnh âm u hơn khiến nó có thể xóa sạch mọi cảm giác lễ hội của bất kỳ ai ngay khi họ bước chân vào cửa.

"Mấy bà cô của bạn có cái áo ngắn nông dân nào bỏ sót trong tủ đồ cũ không?"

"Chắc không đâu, nhưng có thể Penny Loafer vừa nhận được một lô hàng mới trong mấy ngày qua."

"Trong đó có áo ngắn nông dân à?" Jenny mỉm cười dù đang thất chí. "Cậu lúc nào cũng là người mơ mộng, Sabrina ạ."

"Có thể lắm, nhưng tớ hứa sẽ có một cái cho cậu mặc tối mai. Cho dù tớ phải ngồi may nó. Ồn chưa?"

"Ai mà dè cậu may đồ được!"

"Những ngón tay thần mà!" mắt sáng lên, Sabrina giơ bàn tay và nhúc nhích mấy ngón. Và như cô chờ đợi, Jenny bật cười trước câu nói đùa đó và nụ cười của cô bạn khiến cô thấy nhẹ cả người. Bị bồn chồn cả tuần lễ cho buổi liên hoan, Sabrina phái vất vả lắm mới giữ được tâm trạng tình táo và vui vẻ, không để sự nản chí của Jenny nhận chìm mình theo. Tuy cô Zelda đã trấn an cô rằng người tổ chức tiệc không cần lo lắng quá sức, nhưng cô vẫn không thể gạt bỏ cảm giác rằng một điều gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra.

"Không phải Libby kia sao?"

Giống y Libby.

Dừng lại, Sabrina nhìn qua cửa kính của tiệm Hennigan Costume. Trong đó đầy những khách đến mua những phụ liệu cuối cùng hoặc nhận những bộ đã đặt hàng từ trước. Đứng ở quầy, Libby cất mơ tiền lẻ và tiện tay gỡ hàm răng ra.

"Ma cà rồng," Jenny nhận xét với một nụ cười chế nhạo. "Họp với nó quá!"

Sabrina che miệng nén cười khi cô gái trường nhóm hoạt náo giơ bộ ràng nhựa dẻo nhọn hoắt lên ngắm nghía. Bỏ nó vào cái túi mà người bán hàng đưa cho, cô ta quay người đi ra.

"Thôi nào Jenny. Tiết mục đó xong rồi mà tớ còn nhiều chuyện phải làm lắm, trong đó có cả vụ áo ngắn cho cậu nữa." Chẳng buồn gặp Libby để làm vài câu đốp chát, Sabrina kéo tay áo Jenny.

"Khoan, chờ chút. Có thể bên đó họ có cái áo." Quay ngoặt liền sang phải, Jenny đi ngay vào cửa hàng trang phục đó.

"Có hỏi cũng chẳng hại gì," Sabrina lầm bầm khi bước theo bạn.

Như mọi cửa hàng trong thương xá, Hennigan trang trí đầy màu sắc lễ Halloween. Những bộ xương và đèn bí ngô đung đưa trên nền những tấm vải liệm trải trên cửa sổ chạy những sợi dây có đèn bí ngô nhấp nháy. Những con dơi và hình ma quỷ tòng teng trên trần nhà, những con nhện góa phụ đen bò trên những mạng nhện trong góc phòng, vẻ tráng lệ thương mại này cũng chẳng kém gì không khí vui nhộn của mùa Giáng sinh sẽ đến với khu thương xá này từ ngày đầu tháng Mười một.

"Ô, ai dè gặp hai bạn ở đây." Đứng chắn lối đi, Libby nhìn Sabrina và Jenny với vẻ hài lòng lạ lùng. "Bộ SƯU tầm các trang phục ngon lành đã bán mất nhiều rồi. Tôi e rằng hai bạn phải bằng lòng với những bộ hoàn toàn tầm thường và vô vị."

"Nếu bộ răng nanh coi hợp..." Jenny mỉm cười.

"Thì cắn tôi đi!" Libby nạt lại, máu nóng bốc lên.

"Tụi tôi chỉ đi xem chơi thôi," Sabrina chen vào trước khi những lời lẽ trao đổi leo thang và nháng lửa.

"Nên xin lỗi bạn, chúng tôi đang vội."

"Dĩ nhiên," lấy lại bình tĩnh cũng nhanh như đánh mất nó, Libby gật đầu với vẻ hiểu biết và thậm chí còn mỉm cười nữa. "Các bạn phải gấp lên chuẩn bị mọi thứ cho tối mai huy hoàng."

Không hiểu động cơ sâu xa nào khiến Libby lại lịch sự đáng ngờ thế này, Sabrina bèn nói láo. "Ô không, mọi việc ổn cả rồi,"

"Cô của Sabrina còn mướn nhà hàng lo thức ăn nữa," Jenny thêm.

"Tôi có nghe, Orlando phải không? Có tên tuổi đó. Và đắt nữa." Lần này nụ cười của Libby pha chút hài lòng rõ rệt và đáng ngại. "Gặp sau nghe." Tiếp tục cười, Libby thong thả ra khỏi cửa tiệm như vừa giành một cú thắng lớn.

"Nó âm mưu cái gì đó, Sabrina ạ." Jenny nhíu mày. "Có nghe ra chuyện gì không?"

"Không có." Khi Jenny tới quầy để hỏi xem có áo ngắn không, Sabrina thở dài. Dù trong cái đầu gian ác của Libby có manh nha cái gì, thì cô cũng sớm biết thôi. Ngoài ra, tin về vụ mướn nhà hàng coi bộ đã lan khắp nơi, thế nghĩa là buổi tiệc của cô đã thành đề tài bàn tán, và cũng có nghĩa là thiên hạ quan tâm hơn vẻ ngoài thờ ơ của họ. Có thể Libby đã quyết định tham dự và không đi ngược lại xu thế chung là đi dự một buổi liên hoan - bất kỳ buổi nào - còn hơn nằm nhà trong ngày Halloween.

Có thể lắm.

Nếu có một cách phá hoại cơ hội giao tế đầu tiên của Sabrina và có thể thoát đi an toàn không sứt mẻ gì thì chắc chắn Libby sẽ làm.

"Không hy vọng, Sabrina." Jenny trở lại trông còn nản chí hơn trước. "Thậm chí họ chẳng có bộ đồ du mục nào cho tớ mướn nữa."

"Cứ đi tiếp thử coi. Cậu còn phải ghé cửa hàng nhạc cụ mua một cái trống con nữa, còn cửa hàng Penny Loafer năm rưỡi mới đóng cửa."

Khi đi ra cửa, Jenny còn tử tế cố tránh cho Sabrina sự phiền hà. "Cậu đâu cần đi với tớ, Sabrina. Cậu còn nhiều việc phải làm mà."

"Đừng lo." Sabrina hiểu sự quan tâm của bạn, nhưng vẫn phẩy tay cho qua. Không có cô, Jenny sẽ không tìm ra cái áo ngắn đó, vì chỉ đến khi cô trỏ ngón tay nó mới xuất hiện ở Penny Loafer. Không như các cửa hàng trong khu thương xá chỉ bán đồ thời trang mới nhất, các cửa hàng hoài niệm có cả đống đồ cũ đủ loại, chẳng ai thắc mắc việc xuất hiện một chiếc áo ngắn đúng kiểu Jenny cần, với một giá rất bèo, mà cô bạn rõ ràng đã không nhìn thấy hôm thứ Ba rồi.

Và ngoài vụ mua phiếu nhận quà ở Slicery, chẳng có gì khác còn dở dang mà Sabrina không hoàn tất được bằng pháp thuật nếu cô muốn.

Tất cả những chuẩn bị cuối cùng chỉ là những bận tâm quá nhỏ, Sabrina nghĩ thế khi cô thấy Tracey Lopez và Casey Hill trong thương xá. Họ đang tiến thẳng tới cửa hàng trang phục cho đến khi họ thấy cô và Jenny sắp đi ra.

Di chuyển nhịp nhàng như bị một nghệ sĩ múa rối vô hình điều khiển, cả hai cô bạn đó đột nhiên quay lui và đi thẳng luôn không nhìn lại.

Rõ ràng họ cố tình tránh không đụng mặt cô. Câu hỏi lớn bây giờ là: tại sao?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.