_003.jpg)
Cô thuê ai làm quản gia mà trông y hệt Lurc?" Sabrina bật cười. "Ngon lành thiệt!"
"Thuê à? Không phải đâu," Hilda nói. "Tên ông ấy là Stagger."
Zelda xuất hiện bên cạnh Sabrina. "Cũng gần giống nhân vật quản gia của gia đình Addams, nhưng không phải. Kiểu như món RollerBlade của cháu vậy mà."
Sabrina không thích bị nhắc nhớ vụ đôi giày trượt mà cô kiếm được bằng pháp thuật và rồi không dám sử dụng vì cái nhãn hiệu nghe ghê quá. Tuy nhiên, khi cô thấy Harvey và Jenny hoàn hồn lại, cô hiểu rằng trong trường hợp này, việc sử dụng một bản sao gần giống với tên gọi khác thì cũng chẳng hề hấn gì. Có một quản gia trông giống nhân vật Lurch đầy tai tiếng để đón khách tới dự tiệc thì cũng tốt như có Orlando lo vụ thức ăn thôi.
Với một cái gật đầu và vẻ mặt bí ẩn, vô hồn, Stagger đứng lùi lại cho hai người khách đầu tiên của Sabrina bước vào.
"Thấy chưa," Hilda nói. "Stagger thậm chí không có vẻ mỉm cười như nhân vật kia."
Sau khi thận trọng đi qua chỗ tay khổng lồ đó, Jenny bổ nhào tới Sabrina. Chiếc trống con buộc trên khăn quàng cổ kêu lanh canh theo nhịp đi của cô ta. "Tay đó độc quá! Và tớ không tin được cậu đã trang trí căn nhà như thế!"
Quay trở lại nhà bếp, Zelda nắm tay lôi Hilda theo. Tuy nhiên, họ lần khấn ở khung cửa, trong bụng rất tò mò.
"ừ, tớ cũng không tin nổi," Sabrina lẩm bẩm khi Jenny há hốc miệng nhìn cô ngạc nhiên và hất tung mái tóc xoăn dài ra sau. Một vòng khuyên lớn màu vàng ở tai cô và một lô vòng xuyến ở cổ tay làm tăng vẻ táo tợn cho bộ áo nông dân đơn giản, váy dài, giày bốt cột dây tuốt lên cao làm thành bộ trang phục du mục trong phim Wolfman. Giống như Stagger, cô thích hợp ngay với khung cảnh phim kinh dị độc đáo mà Hilda và Zelda đã tạo ra.
"Vô cùng dễ nể."
Sabrina cảm thấy phản ứng cực kỳ hài lòng của hai bà cô trước nhận xét của Jenny dành cho công trình của họ. Vậy thì có lẽ cô đã phản ứng quá lố và lối trang trí căn nhà có ma này cũng không hẳn là một thảm họa. Tuy nhiên, sở thích và phong cách của cô bạn thân trong mọi lĩnh vực từ âm nhạc tới sách vở, phim ảnh và quần áo đều hơi bị lệch so với chuẩn mực, nên ý kiến của Jenny không chắc đã phản ánh các kết quả của một cuộc thăm dò ý kiến quần chúng. Nhưng đã quá trễ để thay đổi mọi sự trở lại vì Harvey và Jenny đã có mặt, nên Sabrina đành chọn giải pháp là cố vui vẻ trong tình cảnh này.
"Còn bộ hóa trang nữa!" lùi lại một bước, Jenny thở ra một hơi thán phục. "Nó thật., thật là..."
"Hớp hồn." Giọng êm nhẹ của Harvey có âm hưởng thu hút hoàn toàn khác hẳn tính cách của cậu ta, nhưng lại phù hợp với phong thái ung dung xỏ lá
của Gomez Addams.
Tim Sabrina đập loạn lên khi cô ngước nhìn và thấy cậu ta đứng tựa vào khung cửa nối tiền sảnh và phòng ăn. Mặc một bộ kẻ sọc đứng, sơ mi trắng, cà vạt lụa đen và đôi bốt cô đưa cho trông cậu ta nguy hiểm và linh hoạt như ánh mắt đùa cợt cậu ta đang dành cho cô. Nằm mơ cũng chẳng thấy anh chàng Harvey ngây thơ dễ mến này có thể nhập vai Gomez Addams với vẻ lãng mạn như thế, cô nín thở chờ đợi khi cậu ta thong thả đến bên cô.
Cùng bị thu hút vì sự thay đổi bất ngờ ở Harvey, Jenny và các bà cô cũng trải qua những phản ứng thót tim khi cậu ta dừng lại trước mặt Sabrina và nhìn cô chăm chú bằng đôi mắt nâu sâu thẳm.
"Tối nay trông em thảm thiết quá, Tish."
Đã mướn và xem bộ phim về gia đình Addams năm bảy bận từ khi quyết định hóa trang thành ai, nên Sabrina không khó khăn gì khi đối thoại theo vai Morticia. Tuy trong phổi như không còn dưỡng khí, cô vẫn bắt chước được giọng đam mê lạnh lùng của nhân vật.
"Ồ, Gomez. Anh nói một điều thật kinh khủng."
"Cara mia..." Không hề có dấu hiệu báo trước, Harvey ôm lấy Sabrina, đẩy cô ngửa ra sau với ý định rõ ràng là sắp hôn cô - và suýt buông cô ngã khi bà Zelda lên tiếng chen ngang.
"Có ai thấy cây đũa gắn sao của tôi đâu không?"
Trở về thực tại và thấy ai cũng nhìn mình, Harvey lúng túng với vòng tay ôm hờ của mình và đỏ mặt.
"A, chắc cô bỏ ở kia."
Cố đứng vững lên khi Harvey buông cô ra, Sabrina loạng choạng lui ra sau khi bà Zelda chen ngang giữa hai đứa để lấy cây đũa trên bàn cà phê kế bên, nơi mà Sabrina biết chắc nó không hề nằm ở đó trong một giây trước.
"Xin lỗi." Mỉm cười làm như mình không hề phá hỏng một trong những giây phút tuyệt vời nhất không thể lặp lại trong đời Sabrina, bà Zelda giơ đũa lên. Bản nhạc hiện đang đứng đầu bảng xếp hạng vang lên qua những cái loa giấu kín với một âm lượng thấp đáng kể so với mức đinh tai nhức óc. Rồi bà vẫy Hilda vào phòng ăn và lẹ làng bước đi. "Vui chơi đi!"
Cháu đã vui rồi, Sabrina thấy sùng máu.
"Cô ấy định đóng vai gì vậy?" Harvey hỏi, trở lại giọng nói bình thường và cố lấy lại vé nghiêm trang.
"Glinda, Phù thủy Thiện phương Bắc." Sabrina cau có nói. "Nhưng rõ ràng cô ấy hơi lẫn lộn, vì cô ấy cứ cư xử như Phù thủy Ác phương Đông."
"Đừng trách cô, Sabrina. Tôi cũng hơi bốc đồng.." Mỉm cười ngượng nghịu, Harvey liếc quanh phòng. "Vả lại, ai làm rối tung nhà mình cho một bữa tiệc Halloween thì không thể là tồi."
"Cậu nói đúng." Sabrina thở dài và mỉm cười với vẻ rầu rĩ pha lẫn nhẹ nhõm. Mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp hơn mức cô dám hy vọng, và cô thấy mình cũng tan dần vào không khí bí hiểm của đêm nay.
"Mấy thứ này coi y như thiệt!" Jenny kêu lên.
Chồm tới xem xét mấy nụ hoa chuông khô héo nằm trong đám lá răng cưa trên những cành có gai nhọn đặt trên chiếc dương cầm đồ chơi, Harvey giật bắn người. "Cái hoa kia coi bộ muốn cắn tôi thiệt!"
Ngước mắt lên trời, Sabrina lắc đầu với vẻ kinh tởm khôi hài. "Cô Hilda chắc quên cho nó ăn rồi."
Nhìn bộ xương ngồi trước cây dương cầm thật, Jenny nhảy nhổm và kêu lên một tiếng khi cái đầu lâu gục xuống khẽ xoay qua nhìn bằng hai hốc mắt trống rỗng.
"Đừng để ý tới nó, Jenny." Ăn nói về những chuyện kỳ quái cứ tỉnh bơ như cô Hilda, Sabrina thêm, "Hồi còn sống y ta là tay chơi xứ thượng đó."
"Tay chơi xứ thượng?"
"Tức là một tay chơi dương cầm trong hộp đêm thượng lưu với ngón nghề cũng mướt như giọng nói của y và khéo săn đuổi phụ nữ." Sabrina giải thích.
"Ô." vẫn còn ngạc nhiên, Jenny mỉm cười khi Stagger bước vào, bưng một khay bày những ly chứa một thứ nước màu xanh lá vẫn còn bốc khói. Khi mỗi người đã nhận một ly và tay quản gia khổng lồ cáo lui bằng một cái cúi chào trang trọng, cô ta hào hứng phát biểu với giọng chỉ thua tiếng nước quả sôi lụp bụp thôi.
"Đây không phải bữa tiệc tiêu biểu trong năm, Sabrina à. Mà nó sẽ là đại tiệc tiêu biểu của cả thế kỷ! Libby chắc phải bể tung vì ghen tị mất."
Liếc nhìn cái đồng hồ treo tường đang gõ nhịp đều và bắt đầu báo giờ, Sabrina bắt chéo hai ngón tay và nhìn ra cửa lớn nơi Stagger kiên nhẫn chờ đợi trong im lặng và bất động. Ngoài Harvey và Jenny, hai người được mời tới trước giờ khai mạc, không có bạn nào tới sớm cả.
Hai mươi phút sau, Sabrina bắt đầu thấy bồn chồn. Harvey với Jenny đang nếm thử món ăn, và ngoài một cặp trẻ chơi đãi-hay-phá cuối mùa mà Stagger làm chúng bở vía gào la bỏ chạy khi ông ta mở cửa, thì chuông cửa không hề réo lần nào. Hoặc mọi người đều đã quyết định tới trễ theo đúng điệu - vụ này khó có khả năng lắm - hoặc không ai tới dự cả.
"Em không chịu được cảnh này, Zelda." Trở lại nhà bếp sau khi lén đi tới liếc nhìn vào phòng khách, Hilda đi tới đi lui với vẻ bực bội.
Trỏ vào một cái nồi không, Zelda cho hiện ra một mớ thịt băm viên nữa và nếm thử một miếng.
"Gần bằng không?" Hilda hồi hộp hỏi. Zelda đang cố rập khuôn theo công thức chế biến của Orlando để bảo đảm rằng không cạn thức ăn nửa chừng. Tuy rằng lúc này chuyện đó khó có thể xảy ra.
"Y hệt." Trỏ một phát cho mớ thịt băm tạm biến đi, bà Zelda ngồi xuống. "Giờ chúng làm gì vậy?"
"Quan sát Salem đang theo dõi thùng thả táo xem chừng nào thì cái đầu lâu xuất hiện. Em đã cài thêm một tiếng rú để quậy không khí lên một chút, nhưng e rằng trò đó không khích lệ tinh thần đang rầu rĩ của Sabrina được bao nhiêu." Thở ra một hơi chán nản, Hilda gieo mình xuống ghế và cho hiện ra một tách cà phê bốc khói. "Tất cả là lỗi của Libby."
"Hmmm. Tổ chức một bữa tiệc khác sau lưng Sabrina là khá hèn đây," Zelda tán đồng. "Ngay cả đối với mẫu người như con bé đó."
"Được rồi, em cũng có thể chơi trò đó vậy." Đặt tách xuống, Hilda xốc lại áo choàng trên vai, chỉnh lại cái mũ chóp và xắn tay áo lên.
"Em định làm gì?" Zelda hỏi.
"Đơn giản thôi. Sabrina thắc mắc không biết các khách mời ở đâu, đúng chưa? Rồi, em sẽ thu xếp để Libby phải tự hỏi các khách mời của nó đi đâu"
Níu cánh tay Hilda lại khi bà này giơ nó lên, Zelda nheo mắt cảnh báo.
"Chị cũng muốn biến tất cả bọn trẻ ra khỏi nhà Libby và cho hiện ra ở đây, nhưng ta không làm vậy được. Người ta, kể cả cảnh sát, đều rất nhạy cảm nên không tin những sự cố kỳ quái trong dịp Halloween đâu, và một biến cố động trời như thế sẽ gây quá nhiều chú ý."
"Chẳng có cái gì gọi là gây quá nhiều chú ý cả." Với một cụm khói hồng và một hồi trống gõ, Cô Vesta hiện hình ở khung cửa hậu mặc một bộ dạ phục màu xanh trang nhã và chiếc khăn lông thú quanh cổ.
"A, chào chị Vesta," Zelda lên tiếng với một nhiệt tình có thể làm héo rũ cả một cây nấm.
"Chị làm gì ở đây vậy?" Hilda hỏi cộc lốc. Căn bếp ngoại ô bình thường là nơi họ hoàn toàn không trông đợi được đón tiếp bà chị ăn diện và vô trách nhiệm trong buổi tối đặc biệt này. Tuy hầu như chỉ sống ở Cảnh Giới Khác, Vesta cũng không cưỡng được việc sử dụng pháp thuật để chọc phá và hành hạ tầng lớp thượng lưu quý tộc vùng New England vào lễ Halloween để’ trả thù những tội ác của tổ tiên họ đôi với phù thủy.
"Tôi biết cả hai bà đang ở đây và chẳng làm gì cả tối nay." Gỡ khăn choàng ra, Vesta thả mình xuống một chiếc ghế bành êm ái vừa hiện ra sau cái búng tay của bà ta.
"Sao chị biết chắc tụi em đang ở nhà?" Hilda vặn lại.
"Chú Marigold hủy bữa tiệc truyền thống ở nhà chú rồi. Thì hai bà đi đâu bây giờ?" Vesta mỉm cười và nhướng đôi mày quái ác lên. "Tôi nghĩ hai bà có thể thích ra ngoài chơi trò đãi-hay-phá thối tha nhưng vô hại theo kiểu người lớn để thay đổi không khí. Tôi định gặp mấy người bạn mà hai bà sẽ thấy rất quái đây."
"Không, cám ơn. Bọn em sẽ ở nhà," Hilda nói, sửng cồ lên trước hàm ý xúc phạm đó. "Và bọn em không hề ở không."
"Ngược lại kìa." Nhìn Vesta với vẻ bực bội ra mặt, Zelda giải thích. "Chị e rằng cơn ác mộng tồi tệ nhất của Sabrina đã thành sự thật rồi đó."
"Đừng nói là nó bị mất hết quyền năng nghe!" Vesta đưa bàn tay được làm móng kỹ lưỡng lên che miệng. "Hay cái lão Drell chết tiệt ấy trừng phạt con bé vì tội lai người phàm?"
"Không," Zelda kiên nhẫn đáp. "Nó đang tổ chức tiệc Halloween... và không ai đến dự cá."
"Hầu như không có ai," Hilda dính chính. "Harvey với Jenny tới rồi."
"Bạn trai và bạn gái thân nhất." Vesta gật gù. "Tôi nhớ có thấy tụi nó qua Nội quan Siêu mật (bí mật quan sát từ bên trong) khi Sabrina đến thăm tôi tại Vòm Lạc Thú. Theo tôi nhớ thì tụi nó cũng dễ thương đấy, nhưng nhạt nhẽo."
"Tụi em thích chúng nó." Hilda nghiên răng mỉm cười.
"Rõ rồi. Nên..." Bắt chéo hai chân lại, Vesta đưa ánh mắt dò hỏi nhìn hai cô em. "Có chuyện gì vậy?"
"Thì tụi em nói rồi đó," Hilda rít lên bực bội. "Không ai tới dự tiệc hết!"
"Vậy thôi sao?" cho cái ghế bành biến mất, Vesta mỉm cười. "Chuyện đó đâu thành vấn đề."
Hilda nhíu mày khi Vesta biến mất mà không có tiếng nhạc như mọi khi. "Bà đó định làm gì vậy?"
"Chắc đi hành hạ mấy tay chính khách đáng tội chứ gì." Zelda thở dài, quá lo lắng cho Sabrina nên chẳng quan tâm tới kế hoạch tối nay của Vesta. "Em thấy không, chị nghĩ Harvey với Jenny không biết gì về bữa tiệc của Libby, nếu không chắc chúng phải nói gì đó chứ."
"Em cũng nghĩ vậy." Gỡ cái nón phù thủy ra, Hilda vò vò mái tóc xoăn của mình.
"Cô có mù tạt không?" Jenny ló đầu vào cửa hỏi.
"Có chứ, cháu cứ tự nhiên." Zelda chỉ về phía tủ lạnh, rồi chợt nhìn lên. "Nhưng nè, cháu tới ngồi đây chút xíu, được không?"
"Được chứ." Nhún vai với vẻ lưỡng lự, Jenny ghé ngồi xuống ghế. "Có trục trặc gì vậy cô?"
"Rất trục trặc." Hilda không chắc Zelda đang kỳ vọng làm được gì với Jenny, nhưng sự thật vẫn là sự thật. "Cháu không thấy kỳ lạ là đã tám rưỡi mà chưa có bạn bè nào đến sao? Dĩ nhiên là ngoài cháu với Harvey."
"Dạ, nhưng cháu không muốn nhắc Sabrina về chuyện đó." Jenny nhíu mày và nhấp nhổm khó chịu. "Nó cứ bồn chồn lo lắng từ khi các cô đồng ý cho nó tổ chức buổi liên hoan này. Ý cháu là, cháu không dính vào chuyện ngồi lê đôi mách, nhưng cháu thực lòng không tin có ai chơi ác nó. Nhất là khi chẳng có chỗ nào đi chơi ở trường ngoài buổi dạ hội cho bọn lớp chín."
"Sai rồi. Libby cũng tổ chức tiệc đấy," Hilda thốt ra. "Mọi đứa đều tới đó."
"Không thể được!"
"Có thể đấy." Zelda gật đầu. "Cô nghe lỏm được hai đứa bạn trong trường tụi cháu bàn chuyện đến dự tiệc đàng nhà Libby khi chúng đi ngang đây chơi đãi-hay- phá hồi đầu hôm."
Jenny bật dậy, mắt ánh lên vẻ giận dữ. "Tất cả bạn bè tụi cháu quen biết hẳn đã hay tin này, vậy mà không đứa nào hé răng một tiếng! Nhưng cô biết gì không? Chúng mới là những đứa thực sự thất bại. Ý cháu là, được chào đón ở cửa với một nhân vật như Stagger thật quá ngon lành. Nhân vật đó này, thức ăn của Orlando này, lại còn cách bài trí ngôi nhà của hai cô, bữa tiệc này lẽ ra phải là vô cùng..."
"Dễ nể," hai bà cô đồng thanh nói.
"Vô cùng." Jenny thở dài.
"Tệ một nỗi là không đứa nào biết," Zelda nói bóng gió.
"Quá đúng," Jenny đồng ý. "Nếu không chúng đã bỏ chỗ Libby và tụ tập ở đây như đàn châu chấu quần trên vài trăm dặm của cánh đồng chúng thích."
"Nếu chúng biết chuyện," Hilda sau cùng đã hòa vào kế hoạch của Zelda và hy vọng cô bé kia hiểu được ý của họ. Bà nhìn qua Zelda và nhún vai khi Jenny nhìn mông lung vào khoảng không một lát. Bà không muốn dùng đến những biện pháp thuyết phục mạnh hơn.
"Chắc cô đâu có số điện thoại nhà Libby hả?" đột nhiên Jenny hỏi.
"Cháu nhắc cô mới nhớ..." Zelda tró ngón tay về phía ngăn kệ ở tuốt đầu kia của quầy bếp. "Nó đâu đó trên một mẩu giấy đàng kia."
Khi Jenny đứng dậy đi tới đó, Hilda chợt nảy ra một ý ly kỳ khác. Vì Stagger đã tạo được ấn tượng mạnh, nên có thêm một vài vị khách bất ngờ khác mà danh tiếng chưa lớn đến độ bà phải dùng một bản sao gần đúng thì chắc cũng chẳng hại gì. Willy thì cũng dễ thương nhưng lại quá lù đù so với đám choai choai cần thu hút. Búng ngón tay một phát, bà cứng người chờ đợi khi Jenny đi vòng quầy bếp, chợt sựng lại, tái mặt rồi rú lên.
"Gì vậy?" Zelda hoảng hồn bật dậy, rồi thấy cái nháy mắt của Hilda, bà ngồi phịch xuống.
"Có một... một xác ướp nằm ngay trong đây!"
"Ngay trong đó hả?" Zelda thở hắt ra với vẻ phật ý. "Ai mà đê’ xác ướp trong bếp, Hilda!"
"Biết rồi, biết rồi." Vội vàng đi vòng ra sau quầy, Hilda khom xuống cái xác ướp nằm sấp và hơi sứt mẻ mà bà đã hóa phép ra, và dứ dứ một ngón tay giận dữ vào khuôn mặt băng kín mít đó. "Ta đã bào là chờ trong phòng đọc sách mà."
Gật đầu cứng ngắc, cái xác ướp khó nhọc ngồi xổm dậy mà không được. Hai chân hắn bị quấn chặt vào nhau, còn tay thì bó sát thân mình, trông hắn như một cái kén khổng lồ.
"Frank!" Hilda gào lên và mau lẹ trỏ một phát nữa.
Jenny cười khúc khích khoái chí khi con quỷ của Frankenstein khệnh khạng bước tới, rồi xô sập khung cửa hậu.
Mau lẹ tung ra một thần chú để làm im tiếng ồn, Hilda mỉm cười khi sản phẩm của Bác sĩ Frankenstein tới gần. "Ông vui lòng đưa cái ông chết thối này vào phòng đọc sách giùm được không?"
Âm ừ theo đúng kiểu các con quỷ trong hầu hết các phim kinh dị eo hẹp về kinh phí, gã khổng lồ có bù loong xuyên cổ, đỉnh đầu bằng phẳng, đầy vết chỉ khâu và quần áo rách rưới nhấc ngay cái xác ướp lên, vắt qua vai, và đi ra qua ngả phòng ăn.
"Cô kiếm đâu được mấy tay này vậy?" Jenny hỏi. "Họ bảnh thiệt tình."
Hài lòng trước phản ứng đầy ngạc nhiên của Jenny với trò đùa mới nhất của mình, và chớp mắt cả ngàn lần, Hilda nhún vai. "Họ có đăng ký trên tờ Hướng dẫn TV địa phương mà."
"A, phải. Còn cái phôn đâu? Thật là hơi ác khi không báo tin cho người khác biết ở đây đang có tiết mục gì"
"Cháu xài điện thoại vô tuyến ở kia cũng được," Hilda gợi ý. "Còn quan tài điện thoại thì bụi bặm lắm. Cứ nói được một câu là phải hắt xì một cái."
"ơ, được rồi. Cám ơn cô." cầm lấy điện thoại, Jenny cẩn thận đi qua khung cửa đã sập, ra hẳn bên ngoài để được yên tĩnh và riêng tư hơn.
"Mình quá thông minh hay là gì khác đây?" Giơ một ngón cái lên với Zelda, Hilda trớ lại bàn để lấy cái mũ và nhe răng cười khi nghe tiếng rú giật mình của Sabrina vọng ra từ phòng khách.
"Lại vụ gì nữa đây?" Zelda hói.
"Em nghĩ là cho thêm vài ngôi sao phim kinh dị xuất hiện ở cửa trước thì chỉ tốt thêm thôi."
Zelda nhíu mày. "Chị không chắc mời cả một lũ hổ lốn như thế là một ý hay ho đâu. ít ra thì tay Stagger cũng có phong cách riêng. Lỡ cá lũ kia không biết cách cư xử thì sao?"
Đội mũ lên, Hilda rung rung cây đũa thần. "Nếu bọn nó gây rắc rối, em sẽ tống chúng về cõi địa phủ phim nhựa của chúng ngay. Nhưng đừng lo. Em đã cài lệnh là chỉ hù dọa trong mức an toàn thôi. Em không nghĩ là chúng sẽ ra ngoài tầm kiểm soát."
"Nhưng bọn ta thì ra đấy!" vẫn mặc bộ dạ phục xanh và khăn quàng cổ, Vesta hiện hình trong tiếng kèn trumpet.
Hilda và Zelda ngớ người ra nhìn với vẻ kinh hoàng khi hai bà phù thủy và một chàng phù thủy đẹp trai khác xuất hiện sau lưng bà chị họ.
"Tới giờ dự tiệc rồi," Vesta thông báo với một nụ cười quái quỷ làm cả Hilda và Zelda rũ người xuống trong nỗi chán chường tuyệt vọng.