Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10

❊ ❊ ❊

Image

Zelda nhổm tới trên chiếc bàn thí nghiệm phủ íormica, mắt bà đóng đinh vào thầy Pool. Bà cười hết tiếng. "Câu chuyện về cái phích của Erlenmeyer thật đáng yêu, phải không thầy Pool?"

"Vậy sao?", thầy giáo đỏ mặt vì lời khen. "Tôi đã kể nó cả ngàn lần mà chẳng ai thấy thú vị hết".

Zelda lắc đầu ra dáng cảm thông. "Lũ ngốc!".

Thầy Pool như bùng nổ dưới sự quan tâm sát sườn như vậy. "Cám ơn cô. Tôi thật không hình dung nổi cô am hiểu khoa học đến mức nào nữa," thầy thú nhận.

"Vâng, tôi là nhà nghiên cứu hoá-lý lý thuyết, và có bằng của M.I.T và Caltech ", cô khiêm tốn thú nhận.

"Vậy sao?"

"Tôi còn có tên trong danh sách rút gọn những người dự giải Nobel năm rồi." Zelda nhận ra là thầy đang héo dần đi, một dấu hiệu chắc chắn là thầy đang có cảm giác bị vượt trội. Bà đổi đề tài và lẩm bẩm, "Thầy biết không, chúng ta có thể trao đổi E-mail. Địa chỉ của thầy là gì?"

Câu hỏi làm thầy Pool ngạc nhiên. "Tôi ư? Tôi, à,... tôi dùng QuickNet". Thầy bước vài bước. "Nickname của tôi là BioStud".

"Thầy là BioStud?" Zelda thốt ra, vỗ hai tay vào nhau. "Còn tôi là ChemKitten!"

"Có phải chúng ta đã gặp nhau trong phòng chat trao đổi về polyvinylchlorides?"

"Đúng rồi. Và thầy đã rất tinh nghịch!".

Hilda đã sẵn sàng giở các ngón nghề của mình ra ngay lúc này. Tất cả những cha mẹ học sinh khác đã chuyển sang những phòng bên, nhưng bởi Zelda vẫn đang giỡn trò với ông thầy này, nên Hilda đã buồn chán và mất hết bình tĩnh. Bà làm phép nhấc một mẩu phấn lên và viết "Đồ bất lực" trên bảng đen sau lưng thầy Pool, kéo dài đuôi của chữ "c" cuối cùng thành một mũi tên trỏ vào ông thầy giáo sinh vật. Bà ta gạch dưới rất mạnh tay, và tiếng phấn rít trên bảng đã làm cả Zelda và thầy Pool chợt bừng tỉnh.

Thầy Pool quay lại, nhìn chòng chọc trong kinh ngạc vào mấy chữ trên bảng, đúng lúc Sabrina thò cổ vào lớp học và cố tìm cách thầm lặng làm hiệu với mấy bà cô.

"Này, Sabrina!", bà Hilda gọi cô cháu gái.

"Sabrina? Em làm gì trong Đêm Phụ huynh thế này?" Thầy Pool rời mắt khỏi tấm bảng đen và nhìn cô học trò. Thầy chỉ đủ sức để tiếp nhận trò quỷ thuật một lần.

"Dạ, em không...", cô bé đáp. "Em chỉ..."

Thầy Pool liếc nhìn thấy ánh mắt của Rudy phía bên ngoài. "A, em đưa bố tới phải không?. Thầy mở lớn cánh cửa lớp. Rudy chập choạng bước vào và lập tức bị mô hình thái dương hệ thu hút.

"Mặt trăng", ông nhóc- người lớn nói, tay trỏ về phía Sao Mộc. Sabrina chộp lấy tay áo ông nhóc và kéo cánh tay đang chỉ lại phía sau. "Ôi, đừng có nghịch như vậy.. BỐ à".

"Rất hân hạnh được làm quen, ông Spellman". Thầy Pool định thử bắt tay Rudy, nhưng ông nhóc-người lớn này phớt lờ và quay lại cố với tới mặt trăng. "Ông Spellman?"

Sabrina đỡ lấy tay thầy Pool và thì thầm bí mật. "Thực ra thì ông ấy thích được gọi là Ông Kazootie."

"Ông Kazootie?"

"Vâng, đó là họ thật của chúng tôi. Đó là... ối ... một cái họ Scotland". Sabrina cười yếu ớt với thầy giáo. "Thầy cũng thấy vì sao nhà em phải đổi họ rồi".

Thầy Pool đứng thẳng dậy và nói bằng một giọng Scotland rất tệ hại. "Tôi cũng là dân Scotland, nhưng tôi chửa hề nghe tới bộ tộc Kazootie. Có phải quí vị là dân Cao nguyên Scotlandl không?".

"Xì., xì., xì", Rudy phun ra một chút nước quả về phía thầy.

Sabrina lại tóm lấy tay thầy Pool lần nữa, kéo thầy tránh xa Rudy. "Gia đình em là dân thấp nguyên!", cô bé khẳng định với ông thầy.

Thầy Pool vẫn chưa bị thuyết phục hẳn. "Cha em ổn đấy chứ, Sabrina?", thầy hỏi. Trước khi cô bé kịp trả lời, chiếc đồng hồ điện tử của thầy phát ra một tiếng bíp nhỏ. "Chết thật! Thầy cần có mặt chỗ bán bánh qui". Mắt thầy chợt nhận ra cái nhìn của Zelda, thầy ưỡn ngực ra trước.."Đó là một việc rất vinh dự", thầy nói với bà cô.

Zelda tiến lại và đứng cạnh thầy. "Thầy tự làm lấy hết, có phải vậy không?", bà thì thào.

Thầy Pool nghiêng người tới trước và nói nhỏ với cô. "Tôi phải biến đây, nhưng nếu cô ghé qua, tôi sẽ tuồn cho cô một chiếc Rice Krispie tuyệt diệu".

"Chát, bụp, rốp rốp", Zelda dỏng đảnh nói. Thầy Pool bay biến khỏi căn phòng, chân hầu như không chạm đất. Đó không phái là ma thuật; mà đó là một phép màu của những thường nhân.

Hilda coi việc thầy Pool biến đi như điều kiện để được thở lại bình thường. "Cháu không phải trông trẻ nữa à?", bà hỏi Sabrina.

"Cháu vẫn đang trông. Thằng nhóc ấy đây". Sabrina chỉ vào Rudy.

"Đây là đứa trẻ sao?" Hilda thốt lên với một tiếng cười khan. "Chẳng ngạc nhiên gì khi thấy họ cần tìm người trông trẻ".

Rudy cười với Hilda. "Thằng hề vui tính'".

"Cẩn thận đấy", bà cô gầm gừ.

Sabrina phải hét to để thu hút sự chú ý của các bà cô.

"Các cô xem đây, cháu đang tuyệt vọng. Các cô phải giúp cháu. Cha mẹ nó sắp về rồi, và cháu nghĩ họ sẽ nhận ra họ đã bỏ qua một sự kiện quan trọng trong cuộc đời con trai mình!". Cô bé cứ chạy tới chạy lui.

Zelda là người đầu tiên thử suy nghĩ logic. "Chà, có lẽ cháu đã sử dụng một phép thuật nào đó. Việc cháu cần làm là hoán nghịch phép thuật này".

Sabrina thấy trí não mình ngập tràn chán chường và bối rối. "Pháp thuật nào đâu? Cháu không xài pháp thuật nào hết. Hoặc ít nhất cháu cũng không chủ ý. Cái trò ma thuật này làm rối tung mọi thứ. Thằng nhóc lẽ ra vẫn nằm yên trong cũi mút tay, còn cháu và Harvey đang học bài mới phải!".

"Ô...", Zelda nói.

"À...", Hilda nháy mắt.

Sabrina vò đầu bứt tai. "Thôi ngay đi!", cô bé gào lên. "Chuyện này nghiêm trọng đấy!".

Logic chẳng giúp ích được gì nên Zelda quay qua tìm hiểu nguyên nhân. "Bình tĩnh đi, Sabrina. Chắc chắn là cháu đã nói một điều gì đó".

Sabrina hít thật sâu, cố bình tĩnh lại và giữ đầu óc tỉnh táo. "Cháu không biết! Cháu không nhớ gì hết! Rudy đang khóc, nên cháu bế nó dậy. Cháu nói, "các chàng trai không khi nào khóc. - cháu biết đó không phải là thần chú- và cháu xoa lưng nó..."

"Cháu có nói thêm gì không?"

"Cháu không nhớ nữa." Sabrina lặp lại.

"Bé lớn nào," Rudy nhắc lại từ góc phòng bên kia, nơi chú nhóc đang gỡ một bộ óc mô hình ra từng mảnh.

Sabrina quay phắt lại và trỏ vào Rudy. "Chính xác là thế".

Khuôn mặt Zelda chợt đầy vẻ hiểu biết. "Và cô dám cược là cháu đã nói câu ấy 3 lần?". Bà cô hỏi, nhưng rõ là bà đã biết lời đáp.

Hilda nhặt trái bóng lên và ném gọn vào rổ. "À! Câu đố đã được giải. Cháu đã tung ra một bùa phép nguyện cầu".

"Bùa phép nguyện cầu là cái quỷ gì chứ?".

Zelda thử giải thích cơ cấu hoạt động của ma thuật xúc cảm. "Nếu cháu rất mong ước một điều gì và nhắc lại nó ba lần, điều đó có thể sẽ xẩy ra".

Hilda cười nhỏn nhoẻn. "Bọn cô gọi bùa đó là Travis ".

"Một Travis?", Sabrina hỏi. "Vì sao chứ?".

Thay cho lời đáp, Zelda nhắm mắt lại và lập đi lập lại. "Randy Travis. Randy Travis. Randy Travis".

Bà cô vẫy tay về phía bảng đen, và thình lình, ngay trước mắt họ, Randy Travis chợt hiện ra, đúng là tay ca sỹ nhạc đồng quê.

"Mình khoái cái bùa này". Hilda thở dài, mắt ngắm anh chàng ca sỹ.

Travis hấp hay mắt bởi cái vòng vây ái mộ bất ngờ này. "Tôi làm gì ở đây thế nhỉ?"

Zelda rọi một nụ cười hấp dẫn nhất của mình lên anh ta. "Ôi, bọn tôi chỉ muốn chỉ cho cháu gái mình thấy vài điều. Hy vọng là chúng tôi không làm phiền anh quá".

"À, không sao", Travis đáp. "Vợ tôi vẫn hay thắc mắc không rõ thi thoảng tôi lại biến đi đâu. Còn việc gì nữa không?"

"Để chút nữa đã". Hilda cười hối lỗi.

Travis nhún vai và bước về phía cửa ra. "Nếu các cô cần tôi thì đã biết kiếm tôi ở đâu rồi. Các cô vẫn luôn làm vậy mà".

Hilda bẻ ngón tay. "Grrrr! Dạo này trông anh ấy thật tuyệt".

"Còn chị rất thích album mới nhất của anh ta", Zelda thở dài.

"Chúng ta quay lại với vấn đề của cháu được chưa?" Sabrina nóng ruột ngắt ngang. "Cháu cần làm gì để sửa cái này đây?". Cô bé vẫy tay về phía Rudy, thằng nhỏ đang thử gặm bộ óc bằng plastic.

Zelda ôm vai cháu gái và quay mặt cô bé hướng về Rudy. "Hãy làm chính xác điều cháu làm khi trước, nhưng theo chiều đảo ngược".

"Chuyện này thật tệ hại", Sabrina nói. Cô bé xoa lưng của Rudy rồi lặp đi lặp lại, "Nào-lên-lớn-mau, Nào-lên- lớn-mau, Nào-lên-lớn-mau".

Rudy cười sằng sặc. "Tức cười!", thằng nhỏ ré lên.

Sabrina bước lui để ngắm ông nhỏ. "Chẳng được gì hết. Bùa đó không hiệu nghiệm".

"Đừng lo", Zelda nói. "Cần thêm một chút thời gian

"Tăng ký lên luôn dễ hơn là giảm ký", Hilda tổng kết.

Sabrina lại rơi tuột vào hố sâu tuyệt vọng. "Nhưng cha mẹ nó sắp về rồi!".

"Cháu nên hy vọng là ông bà ấy có khiếu hài hước!", Hilda chọc.

"Hay là cháu đổ tội cho một con nhện phóng xạ nào đấy nhỉ?". Sabrina đột nhiên thổ lộ thành tiếng trong khi cô cố đẩy chiếc bàn ra.

Zelda cúi tới trước để thì thầm vào tai Sabrina.

"Thế...thầy Pool đã có bạn gái chưa?"

Cái ý tưởng này khiến Sabrina nhún vai khó chịu. "Cháu dám nghi ngờ chuyện đó lắm. Nhưng sao chứ?".

"Cô ấy," Hilda nói, hất đầu về phía chị gái mình, "đã tán tỉnh ông ta". Bà ta trỏ tay ra phía cửa. "Sự vụ lớn đó".

"Làm ơn đi", Zelda phản đối. "Bọn chị chỉ trao đổi các thông tin khoa học thôi".

Hilda đứng thẳng người dậy để tìm thế tấn công Zelda mạnh hơn. "Quý vị đã lườm nguýt đủ để phát âm thành tiếng 'nhìn tui nè' trong mã Morse".

"Chị không làm thế..."

"A, chị có làm đấy".

"Chị chỉ thấy vui khi có thầy giáo thôi".

"Chư vị đã tranh luận về các gen tình cảm".

Rồi một lần nữa Sabrina phải gào nát phổi để ngăn chặn cuộc khẩu chiến này. "Các bà cô ơi, các cô tranh luận vụ đó sau có được không? Chuyên này thật đáng xấu hổ".

"Này, nhìn kìa!", Hilda nói, chỉ vào góc chỗ Rudy vừa đứng. Thằng nhóc đã biến mất.

"Rudy! Rudy!", Sabrina gọi. Cả ba phù thủy nhà Spellman đều đâm bổ đuổi theo thằng nhóc bị phù phép, Sabrina chạy dẫn đầu, mồm kêu gọi. "Thằng nhỏ ở đâu rồi?".

Phía dưới đại sảnh, chỗ quầy ăn nhẹ, thầy Pool, đang sung sướng đến tận chân tóc vì được đích thân phục vụ Randy Travis, đang đưa ra một miếng bánh ngọt màu nâu trong bàn tay run rẩy. "Đồ làm tại gia đấy, thưa ông Travis".

Travis nhìn miếng bánh với vẻ tò mò. "Có hạnh nhân không vậy?".

"Có đấy... nhưng ông có thể gẩy nó ra", thầy Pool đáp mau mắn.

Rudy chọn đúng thời điểm ấy để xông vào phòng. Ông nhóc-người lớn đảo mắt qua số bánh ngọt đang bầy đầy trên bàn trước mặt thầy Pool và gào lên phấn khích, "...ánh ngọt!".

Rudy chồm tới phía bàn, vồ lấy đủ món bánh sừng, bánh qui và bánh xốp trong chừng mực có thể thu gom, và tống tất cả vào mồm, mắt sáng lên vì sung sướng.

Thầy Pool như bị choáng bởi cuộc tấn công thô lỗ. "Này, ông không được...", thầy thét lên với baby-người lớn.

"Của tôi!", Rudy trều môi, mặt nó đầy kem và chocolat.

Thầy Pool trỏ một ngón tay kết tội vào Rudy và gào lên bằng một giọng-giáo-viên-nghiêm-khắc nhất, "Ông Kazootie!".

Sabrina và các bà cô ghé bước vào quầy ăn nhẹ đúng vào lúc thấy Rudy mặt đỏ tía tai và òa ra khóc.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.