_003.jpg)
Vẫn mặc bộ đồ đi học, Sabrina phóng ra khỏi phòng và tiến về cầu thang trước. Ngày Halloween sau cùng cũng đến và chốc lát nữa là anh chàng Orlando sẽ đến để bày biện bàn ăn gồm các món nguội và bánh trái ly kỳ đủ sức thỏa mãn bất kỳ khẩu vị nào của giới trẻ. Mới hơn sáu giờ, nhưng họ đã bảo đảm nếu giữ lạnh thì thức ăn sẽ tươi nguyên suốt vài giờ. Sabrina cũng mong như thế. Bị nỗi lo lắng và bồn chồn liên tục đè nặng suốt trong thời gian chuẩn bị, nên nếu như có gì trục trặc xảy ra, cô không dám chắc có kềm được mình đừng biến anh nhân viên Orlando thành một con sên hay không.
Đến lúc này, vì các bà cô đã phù phép hóa giải tai họa trang trí từ chiều hôm trước, nên không còn gì chưa vừa ý. Nhưng lạ một điều là tình hình tốt đẹp lại khiến cô bồn chồn hơn cảnh hỗn độn. Bất kể điều gì tai hại vẫn còn náu mình đâu đó chờ dịp để xẩy ra.
"Trông cô thế nào?" Cô Hilda đứng ngay cửa tiền sảnh, khuôn mặt sáng lên vì phấn khích.
Ngạc nhiên, Sabrina đang xuống thang cũng phải dừng lại để ngắm nhìn.
Một tay cầm quả cầu pha lê một tay cầm cây đũa thần màu vàng, Hilda giang tay và xoay người một vòng cho cô cháu ngắm. Cái mũ xanh có những hình trăng khuyết, mặt trời và các ngôi sao thêu bằng chỉ kim nhũ ánh lên khi bà xoay vòng làm lộ ra chiếc váy lót xanh đậm dài tới gót. Một sợi thắt lưng gồm những miếng kim loại vuông kết lại bằng những sợi dây có rua đeo xệ quanh hông. Trên mái tóc vàng ngắn bà đội một cái mũ chóp nhọn có nếp gấp ở gần đỉnh.
"Cô chờ nghe ý kiến đây." Hilda cao giọng với vẻ háo hức.
"Cô trông giống Phù thủy Merlin," Sabrina nói xuôi xị.
Ánh mắt Hilda xịu xuống và bà nhăn mặt thất vọng. "Cháu không thích à?"
"Đâu có. Thích chứ. Bộ hóa trang rất tuyệt." Dù cô đã cố hết sức, Sabrina vội lao xuống những bậc thang còn lại để xoa dịu thương tôn của bà cô. "Có điều Merlin không phải là một quái thú hay nhân vật trong phim kinh dị thôi."
"Nhưng hắn có thể như thế lắm!" Vung cây đũa vàng một vòng, Hilda biến mất với một tiếng nổ bụp nhẹ và một ánh chớp bốc khói.
Khi khói tan trong một giây sau đó, Sabrina giật mình kêu một tiếng và nhảy ngược lên bậc cầu thang.
Một con thằn lằn dài chừng bốn thước tính từ lỗ mũi xì khói đến chót đuôi đầy gai nằm chình ình giữa tiền sành. Giang đôi cánh lông lá vàng pha xanh ra, con quái thú rụt cái đầu tam giác lại, ré lên một tiếng rồi thở ra. Những tia lửa phụt ra từ miệng nó và đôi mắt vàng chóe của nó lấp lánh.
"Cẩn thận, Hilda!" Bà Zelda từ trong phòng khách kêu lên với giọng cảnh báo nghiêm khắc. "Làm nám hết đồ gỗ bây giờ!"
"Xin lỗi."
Giọng bà Hilda vọng ra từ họng con quái vật đập vỡ sự căng thẳng chất chứa trong Sabrina cả ngày hôm đó. Cô sụm xuống ngay bậc cầu thang cười sặc sụa đến độ phải đưa tay chùi nước mắt. "Cháu không biết trò này."
Con khủng long biến trở lại thành bà Hilda trang nhà. "Merlin là vua biến hình."
"Cháu không nghĩ điều đó đủ tiêu chuẩn, nhưng không thành vấn đề," Sabrina nhượng bộ. Hilda đã vui lòng nhận nhiệm vụ tiếp bọn trẻ đãi-hay-phá, để cho cô với Zelda xử lý nhà hàng Orlando và các rắc rối phút chót nếu cần thiết. Nên bà muốn mặc quần áo gì tùy ý.
"Cháu nói đúng," Hilda hăm hớ gật đầu. "Nó không thành vấn đề. Ngoài vụ giám khảo cuộc thi phục trang, Zelda với cô sẽ ở suốt buổi tối trong bếp để lo chuyện ẩm thực. Và tránh không cản trở cháu. Cô hóa trang để làm bọn trẻ hàng xóm ngạc nhiên và vui hơn thôi."
"Cô định nghĩa ngạc nhiên là thế nào?" Sabrina e dè hỏi.
Mỉm cười lúng túng, Hilda phát cây đũa về phía cái đèn bí ngô đặt trên đôn cạnh cầu thang. Những tia sáng tựa như pháo bông ngày Quốc khánh nổ lép bép và tung toé bên trong rồi xì khói. "Kiểu như vậy thì sao?"
Sabrina nhíu mày suy nghĩ, rồi chớp mắt ngạc nhiên khi cô Zelda bước vào. Vì lý do nào đó mà cô không hề ngờ trước bà cô nghiêm trang kia lại chịu mặc đồ hóa trang. Cô hoàn toàn không dự trù được trông thấy bà Zelda mặc áo dài trắng thêu ren bên ngoài chiếc váy lồng xoè và cầm một cây đũa bạc ở đầu có gắn ngôi sao ở bàn tay đeo găng trắng. Một vương miện gắn trên mái tóc vàng xõa thành những lọn loăn xoăn xuống vai. "Khỏi phải đoán. Đây là Glinda, Phù thủy Thiện phương Bắc."
"Đúng! Trong truyện Phù thủy Oz.". Làm một màn nhún chào lịch lãm, Zelda nháy mắt. "L. Frank Baum đã tích cực nâng cao hình ảnh của chúng ta bằng cách đưa một phù thủy thiện vào câu chuyện của ông ta, chị không đừng được. Mà nó đã dựng thành phim nữa chứ."
Sabrina chỉ biết cười. Cả hai bà cô đã dành rất nhiều thời gian và công sức để làm mọi việc có thể được theo kiểu người thường lẫn kiêu pháp thuật để buổi liên hoan của cô thực sự là một thành công. Họ có thể hóa trang như Tweedle-Dum và Tweedie Deed ) nếu họ muốn, nhưng cô thấy Merlin và Glinda cũng được quá rồi.
Chuông cửa trước reo.
"Họ tới rồi!" Hilda nói nghẹn thở và hoảng hồn nhìn quanh tiền sảnh.
"Ai vậy?" Tim Sabrina muốn nhảy lên tới miệng. Cô tính Harvey và Jenny phải cỡ bảy giờ bốn mươi lăm mới tới, tức là mười lăm phút trước giờ khai mạc và một tiếng rưỡi nữa kể từ lúc này.
Rồi chuông cửa sau cũng reng.
"Chắc là Orlando." Kéo cái váy dài lên, Zelda quay người và biến ngay vào bếp. "Họ tới trễ."
"Mới trễ bảy phút." Khi Sabrina lật đật đi theo Zelda thì Hilda nắm tay chặn lại.
"Đừng có đi, Sabrina. Cô chẳng biết phải làm sao cả!"
"Làm vụ gì?"
Chuông trước lại reo và một giọng nghèn nghẹt lí rí len qua cánh cửa nặng nề. "Đãi hay phá!"
"Cư xử với bọn chúng! Cô Zelda đã kéo cô đi dự tiệc gia tộc trong lễ Halloween cả bao thế kỷ nay. Cô chưa làm vụ này bao giờ."
Chịu thua trước lời năn nỉ hoàng loạn này của Hilda, Sabrina đành thở dài. Cô Zelda có thể đối phó với Orlando trong ít phút mà không cần có cô, nên cô tranh thủ huấn luyện cấp tốc cho bà Hilda về cung cách đãi- hay-phá của thế kỷ hai mươi, "chẳng có gì cả đâu. Cái thau kẹo đâu rồi?"
"Kẹo hả?" Hilda nhàn mặt. "Cô quên mất."
"Đãi hay phá!"
"Chờ chút!" Hilda tuyệt vọng đặt trái cầu pha lê lên đầu tủ bên cạnh cửa, rồi vẫy cây Đũa, biến ra một cái bục cao tám chân có hình dáng con nhện góa phụ đen. Một thau bự màu cam đầy các thứ kẹo bao bì kỹ lưỡng hiện ra trên bục. "OK. Kẹo đây. Giờ tới cái gì?"
Cầm cái thau lên, Sabrina nhìn lớp giấy bạc bọc vỏ kẹo và ngước mắt lên. "Kẹo Ma hả?"
Hilda nhún vai. "Cô vội quá. Nó chỉ là kẹo bọc sôcôla thôi."
Sabrina mở cửa ngay khi một người đàn ông và hai đứa nhỏ quay người bước khỏi bậc thềm.
"Nào, mấy đứa!" ông ta nóng nảy gắt lên. "Mười lăm phút nữa là trận đấu bắt đầu, tao không muốn bị lỡ hiệp thứ nhất đâu. Bay phái nhớ mẹ chúng bay tối nay làm ca đêm đó."
"Khoan đã!" Sabrina kêu. "Lấy kẹo rồi hãy đi chứ."
Hilda hé cửa rộng hơn một tí và ghé mắt nhìn ra.
"Hay quá!" cậu bé quay người chạy tới chìa hai tay ra. Mặc bộ đồ hải tặc áo liền quần loại rẻ tiền và cầm một túi *ốp rỗng không, cậu đẩy cái mặt nạ lên trán rồi nhìn vào thau kẹo. "Kẹo Ma há? Cha. Chưa bao giờ nghe nói thứ này ta."
"Được đặt làm riêng đó," Hilda bước hắn ra. "Thử coi."
Cô bé em nó mặc đồ kiểu công chúa một tay cầm mặt nạ với cái túi không, tay kia ôm chân bố.
"Bà đừng có bật đèn ngoài hiên trước khi bà chuẩn bị sẵn sàng chứ," người đàn ông làu bàu khi nửa lôi nửa xách cô con gái lên bậc thềm.
"Cứ kiện đi," Hilda lầm bầm trong họng. Bà mím môi cười khi Sabrina huých cùi chỏ vào bà.
Khi Sabrina bỏ kẹo vào cái túi của cậu bé thì một tiếng rú đột nhiên vang lên trong bóng tối.
Hất cả mặt nạ lẫn túi kẹo lên trời, cô bé gái đưa cả hai tay ôm lấy chân bố và ré lên từng hồi. Ông bố nhìn lên đúng lúc Salem phóng ra như điên, chui giữa hai chân ông ta và thoát qua khung cửa mở ngỏ. Giật mình và mất thăng bằng vì con bé gái ôm lấy chân, ông ta loạng choạng và té xuống.
"Quỷ thần ơi!" Đưa cái thau cho bà Hilda, Sabrina vội chạy xuống. "Ông có sao không?"
Bực tức, người đàn ông nhíu mày, không nghe rõ lời cô lẫn trong tiếng ré của bé gái.
Búng búng ngón tay, Sabrina hạ âm lượng tiếng ré xuống mức chịu đựng được. Ngạc nhiên, cô bé nhấp nháy mắt và thôi gào ré, chỉ còn nức nở nhè nhẹ thôi.
"Này. Để tôi giúp ông đứng dậy."
"Khỏi phiền!" đẩy hai tay Sabrina khi cô định xốc nách mình, ông ta tự đứng dậy, rồi rên lên khi cố đứng thẳng dậy.
"Có chuyện gì vậy?" Hilda bước hắn ra bậc thềm, ôm khư khư thau kẹo trước ngực.
"Chắc tôi bị bong gân." Bước cà nhắc, ông ta quay người và ngồi xuống bậc thềm. Gỡ tay đứa con ra khỏi chân mình, ông ta nhìn ngước lên. "Hy vọng bà có bảo hiểm gia cư trước khi tôi khởi kiện."
"Thực ra tôi không cố ý." Cau có, Hilda cho thau kẹo bay trớ vào cái bục tám chân bằng một cái vẫy tay khó chịu khi người đàn ông nhìn ra chỗ khác. Nhưng cậu con trai thấy và há hốc mồm. "Sao bà làm vậy được?"
"Bằng pháp thuật hoặc bằng dây kéo," Hilda trả lời thận trọng. "Thích gì thì lấy đi."
"Ngon lành!"
"Chắc ông bị vấp chút đỉnh thôi," Sabrina bồn chồn nói. Cô chỉ mong ông ta và hai đứa con đi khỏi để cô vào lo cho buổi liên hoan. "Đến sáng là ổn thôi mà."
Ngóng cô nhìn qua vai Sabrina, Hilda trỏ ngón tay về hướng cổ chân ông ta và cố làm ra giọng ngọt ngào. "Nó khá hơn rồi đó, vậy bỏ qua cái vụ kiện cáo này đi nghe, được không?"
"Không được đâu, thưa bà." Đứng dậy, ông ta thử lắc cổ chân và nhăn mặt. "Hay lắm. Nhờ con mèo nhà bà mà tôi bị què rồi. Connie với David phải bị lỡ trò đãi-hay-phá luôn."
"Không được!" David la lèn. "Bố hứa rồi!"
"Con muốn kẹo," Connie rên rỉ.
"Tao mà lết được về nhà là may rồi đấy," ông ta nạt. Cầm tay Connie, ông ta nhìn Hilda. "Bà sẽ phải nói chuyện với luật sư của tôi. Trừ phi..."
"Trừ phi gì?" Hilda nhíu mày.
Ông ta nhún vai. "Tôi sẵn sàng quên vụ này nếu con gái bà đưa con tôi đi chơi lòng vòng quanh đây trong một giờ gì đó."
"Không được rồi!" Sabrina nói nhanh, rồi suýt té khi Hilda nắm tay cô kéo vào cửa.
"Đừng đi nghe," Hilda nói vui vẻ. "Tôi trở ra liền."
"Cháu đâu có đi đãi-hay-phá được," Sabrina nóng nảy phản đối khi Hilda đóng cửa lại. "Tám giờ là bắt đầu liên hoan mà cháu còn chưa thay đồ nữa! Sao mình không phù phép chữa cổ chân tống ông ta về nhà?"
"Cô đã làm," Hilda rít lên. "Nhưng không có gì ngàn được hắn kiện chúng ta... ngoại trừ cách dẫn con của hắn đi lòng vòng xin kẹo."
"Ống ta chỉ muốn về nhà để khỏi lỡ trận quyền Anh ngốc nghếch nào đó trên TV." Nổi sùng lên, Sabrina liếc nhìn Salem khi nó thong thả xuống cầu thang. "Ông giỏi lắm đó, Salem. Nhưng ông gặp chuyện gì vậy?"
"Rõ ràng," Salem nói chua cay, "cô chưa từng bị lũ học trò rượt đuổi khi chúng muốn nhốt một con mèo đen vào bao vì mục đích quái quỷ nào đó trong dịp Halloween này."
"Ra đến ngoài đó thì ông làm cái gì trước tiên?" Hilda hỏi với giọng không chút thông cảm.
"Tôi có cái đời của tôi chứ!" Cong lên một cách bực bội, Salem phóng qua lan can cầu thang và biến mất sau cửa, mồm lẩm bẩm. "Mà nếu mình tính đúng thì mình còn tới sáu kiếp sống nữa."
"Vậy đấy!" quên con mèo, Hilda quay lại với Sabrina. "Cháu nhận coi tụi nó nghe?"
"Nhưng cháu còn nhiều việc phải làm!"
"Mấy chuyện đó chỉ tốn cỡ mười giây và mấy cú búng ngón tay," Hilda nhắc khéo. "Kế cả việc mặc đồ hóa trang. Mà nói thật..."
"Thật gì?" Sabrina hỏi gắt gỏng hơn dự định.
"Đi chơi lòng vòng với bọn nhóc coi bộ có ích hơn nhiều so với chuyện cứ chộn rộn ở đây làm mọi người sốt cả ruột. Dù cháu tin hay không thì cô Zelda thừa sức lo vụ Orlando. Và bây giờ cô đã hiểu sự vụ phải ra sao, nên cô có thể đối phó với bọn đãi-hay-phá rồi." Bà Hilda ngần ngừ một chút. "Cô nghĩ vậy."
Thở dài, Sabrina gật đầu. Nhìn theo cách nào đó, sự vụ này cũng làm giảm căng thẳng. Thế nào cũng phải có chuyện trục trặc chứ. Nếu hên thì các quyền năng của số phận vốn tuân theo định luật Murphy - cái gì có thể trục trặc thì sẽ trục trặc- sẽ được thỏa mãn với sự cố bực mình nhưng cũng khá nhỏ nhoi này và không quậy phá nữa trong đêm nay .
"Cái gì?" Salem thở hắt ra. "Không có tôm nhồi thịt cua à?"
"Orlando!" bà Zelda kêu lên hoảng hốt khi nghe âm thanh thủy tinh và kim loại va loảng xoảng dưới sàn nhà. "Anh đi đâu vậy?"
"Bà không nói trước là có nuôi một con mèo, thưa bà!"Orlando tuyên bố với giọng nhát gừng làm ra vẻ châu Âu. “Tôi bị dị ứng với mèo!"
Nắm lấy cánh tay Sabrina, Hilda kéo cô tới cửa và đẩy cô ra ngoài trước khi cô kịp đưa ra luận điểm khác. Người đàn ông và hai đứa con vẫn chờ trên bậc thềm. "Thỏa thuận vậy nhé!"
Sabrina mỉm cười rầu rĩ.
"Tụi tôi sống ngay đàng kia. Một sáu hai phố Hudson. Một giờ sau gặp lại." Ông ta vẫy tay chào và cà nhắc bước đi với vẻ rất ấn tượng.
David thọc hai ngón tay vào miệng kéo nó ngoác ra, lè lưỡi và làm hai con mắt lé luôn.
Connie tu tu lên khóc.
Nữa rồi, Sabrina nghĩ với vẻ tuyệt vọng, nếu định luật Murphy không được thỏa đáp, buổi liên hoan của cô là một đống cơ hội thất bại thê thảm.