_003.jpg)
"Dù em vẫn rú lên suốt dọc đường, nhưng lái mô tô của anh quả thật là cực khoái", Sabrina nói trong khi cô cùng bạn nhẩy đi dọc qua trường sang bên phòng điểm tâm. Một điệu bass rung chuyển khiến mấy tủ chứa đồ dọc hành lang run lên bần bật. "Anh có muốn lấy lại áo khoác không?".
"Không", anh ta nói, "em mặc đẹp lắm".
Sabrina cởi áo khoác ra vắt trên tay. "Thực ra thì hơi rộng. Bọn ta sẽ gửi lại chỗ giữ đồ".
Anh chàng bạn nhẩy đã tiến lên trước, mở rộng cái cánh cửa kép dẫn vào phòng ăn, và đứng ngắm nghía đầy khoái cảm mọi vật bên trong. "Chỗ này thật cực kỳ! Bọn em gọi nó là gì thế?".
Sabrina nhìn quanh. Tất cả những gì cô bé thấy là một căn phòng sơn màu đơn điệu, và lúc sau này đã được tô điểm chút đỉnh bằng giấy màu rẻ tiền, băng màu và mấy trái bóng hơi. "Phòng ăn?", cô bé đáp.
"Phòng ăn à? Anh phải ghi nhớ điều này." Anh ta cau mày tập trung. Rồi mắt anh ta chợt nhận ra sự trang trí. "Oa! Mấy băng giấy thật cực kỳ".
Sabrina bắt đầu thấy lúng túng. "Anh nói nhỏ chút đi được không? Nói lớn tiếng quá".
Jenny đang vừa nhẩy vừa tiến về chỗ họ. Không giống mọi người khác trong phòng, cô bé nhẩy mà không có bạn nhẩy cùng - cô nhẩy solo. Thân lắc lư và nẩy tưng theo điệu nhạc, những lọn tóc đỏ trùm xuống chiếc váy nhung màu rượu thẫm. Bài hát vừa chấm dứt khi cô tới bên họ. "Hi!", cô bé vui vẻ chào.
"Hi!", Sabrina lúng búng, cố tự kiềm chế.
"Hi! Cô là ai nhỉ?", anh bạn nhẩy của Sabrina hỏi Jenny.
"Em là Jenny. Còn anh?".
Mồm anh ta mở lớn và anh quay về Sabrina cầu cứu. Sabrina vờ nhai nhai trong giây lát. "Đây là ...", cô khởi đầu, trí óc quay cuồng. "Chad ....Corey...Dilan?".
"Tên hay quá," Jenny ấn tượng nói.
"Cám ơn," Sabrina nói trước khi kịp kìm mình lại. Jenny ném một cái nhìn mắc cười sang cô, nhưng rõ là muốn đổi đề tài. Sabrina liếc thấy mắt anh bạn nhẩy. "Uh...Chad, anh lấy dùm chút rượu punch có được không?"
Chad thấy vừa choáng váng vừa khâm phục, như thể Sabrina mới làm một phép mầu. Trỏ vào Sabrina, anh ta nói với Jenny, "Cô ấy luôn có những ý nghĩ siêu phàm!". Rồi anh ta lao đi kiếm đồ giải khát.
Sabrina lập tức chen vào chỗ đám đông đang tán gẫu với Jenny. "Cậu thấy thế nào?".
Jenny nể mặt thấy rõ. "Hắn đẹp trai quá ha. Cậu gặp hắn ở đâu vậy?".
"Mấy bà cô giúp tụi mình làm quen. Bọn mình đã cưỡi xe m-ô-t-ô của hắn tới đây". Sabrina nhấn mạnh từng chữ đầy ấn tượng.
"Tớ thấy rồi!", Jenny nói và gật đầu gọn.
Sabrina cười ra dáng thẹn thùng. "Ờ. Chad trông phong độ đấy, cậu biết mà, nhất là với một vận động viên - cascadeur - ca sĩ rock".
Mắt Jenny mở lớn.
Chad đang lượn lại, một tay giữ chiếc cốc, tay khác giấu sau lưng. "Đố các cô đoán được? Họ còn có hai vị nữa... - mầu cam...". Anh ta đẩy chiếc cốc lại phía Sabrina, và lôi phắt chiếc thứ hai từ sau lưng ra như thể một ảo thuật gia đang diễn trò. "Và mầu đỏ!".
Sabrina đỡ lấy cốc nước đỏ trong tay Chad. Chad nếm thử món nước mầu cam, cười sung sướng và nốc sạch chỗ còn lại.
"Từ tốn thôi, Chad!", Sabrina cảnh cáo. "Còn sớm mà".
Nhạc lại nổi lên, và sàn nhẩy lại đông đặc các cặp khiêu vũ. Jenny bồn chồn nhìn quanh một thoáng, rồi mím môi lại, cô thông báo với Sabrina và Chad, "Này, tớ lại nhẩy đây". Cô bé lao vào giữa sàn.
Chad thấy ngơ ra với sự lựa chọn này. "Chờ chút - chúng ta có thể nhẩy ở đây à?".
"Phải rồi," Sabrina đáp. "Anh có thích nhẩy không?".
"Tôi được sinh ra để khiêu vũ mà! Và tồi khoái bài này!". Chad đỡ lấy ly nước khỏi tay Sabrina. Anh ta xoay quanh và dúi hai chiếc ly vào tay người đứng gần nhất. "Này, xin lỗi nhé, giữ dùm tôi chút. Cám ơn nhiều nghe!". Anh dẫn Sabrina vào sàn nhẩy.
Anh nhẩy cũng ngon như nói. Sabrina nghĩ về chuyện ấy và nhận ra rằng trong trường hợp của Chad, nói sinh ra để nhẩy quả là đúng theo nghĩa đen của từ này. Anh di chuyển mềm mại dễ dàng khiến cô lạc mất bước nhẩy. Anh khiến khiêu vũ trở nên đơn giản như hít thở.
Trong khi Sabrina và Chad đang bay lượn trên sàn nhẩy, cô bé Libby Chessler khó ưa đang oai vệ tiến vào phòng, với anh chàng Harvey Kinkle ủ-rũ theo sau, cách cô nàng khoảng một hay hai bước chân. Libby đi thẳng tới gặp đệ tử của mình - Sasha - chỗ bàn giải khát. "Sasha, mình có bỏ lỡ chuyện gì không?", cô ta hỏi.
"Cũng chẳng có gì. Cậu đã ở đâu vậy?".
Harvey nhăn nhó khổ sở. "Tụi mình có chút chuyện với động cơ của chiếc Vete trên đường tới đây".
Mắt Sasha mở lớn ngạc nhiên. "Các cậu chạy xe Corvette à?".
Libby hóm hỉnh chỉnh lại. "Đó là một chiếc Che- vette".
"Này, cũng của cùng một hãng mà," Harvey nói bào chữa.
"Ôi, thôi đi", Libby lạnh lùng nói, thấy tức mình vì sao anh chàng Harvey này lại đần như thế chứ. Còn Sasha cũng chẳng lanh trí hơn được bao nhiêu. Nếu cái con bé hoạt náo viên đầu rỗng này không phải là một đệ tử thuần thành thì Libby đã làm thịt nó trong một phút. Rồi cặp mắt giám sát của cô ta đảo một vòng và nhận ra Sabrina cùng bạn nhẩy. "Omigod," cô ta đột nhiên thốt ra. "Cái anh chàng cùng nhẩy với Sabrina là ai vậy?".
Jenny đang nhẩy gần bên. "Tên anh ấy là Chad Corey Dilan. Mà cái chiếc môtô ngoài kia là của anh ấy đấy", cô bé diễu.
Sasha giơ hai tay lên. "Này, tớ nghĩ là Sabrina ghi điểm rồi", cô bé rụt rè.
Mặt Libby như khuất trong chiếc mặt nạ xám tro. "Tớ không nghĩ thế đâu," cô ta rít qua kẽ răng. Rồi tính cao ngạo của cô ta lại lên tiếng. "Lại đây, Harvey, chúng ta ra sàn nhẩy nào".
Cánh tay bị Harvey nắm giữ khiến cô ta đứng sựng. Cậu trai cười nhỏn nhoẻn với cô và nói, "Libby, thực ra thì tớ không biết nhẩy."
Cái lời thú tội giản đơn này quả như một cú tát vào mặt Libby. Cô ta tiến lên để nhìn thẳng vào mắt Harvey. “Tớ xin lỗi nhé. Đây là vũ hội. Thể tụi mình sẽ làm gì đây".
Harvey lắp bắp. "Ờ, cậu biết đấy, với mình "dạ hội" là một dạng ẩn dụ". Tay cậu trai huơ lên vòng vòng.
"Ấn dụ cái thứ gì?" Libby hỏi lạnh băng.
"Tớ không biết... một thứ gì đó".
Libby tiến lên trước, đẩy lùi Harvey lại phía dãy ghế xếp dọc tường. Cậu trai vấp và ngồi phịch lên một chiếc. "Tớ không tin là cậu lại làm điều này với tớ",
Libby gầm gừ. Cô ta tặng cho cậu trai một cái nhìn chết người, rồi bật ngón tay. "Sasha, sang toilet nữ".
Cô ta quay lưng và phóng đi thẳng, mặc cho Sasha vội vã bám theo.
Ngay đến nọc độc của Libby cũng chẳng làm sứt mẻ vầng hào quang phấn khích quanh Chad. Anh chàng nở một nụ cười chói lòa với Sabrina. "Êhê, tôi đang vui sướng quá!", anh nói hạnh phúc, xoay vòng Sabrina xung quanh.
"Em cũng vậy", Sabrina cười hân hoan. Nhưng đổi vị trí với Chad đã đưa Harvey lọt vào tầm mắt cô bé. Cậu bạn cô đang ngồi đơn lẻ bên lề vũ hội. Nhìn thấy Sabrina, cậu vẫy tay yếu ớt. Tất cả sự quyến rũ của âm nhạc chợt nhòa đi, và đám dây trang kim trông nhợt nhạt. Sabrina đứng sững.
Chad vẫn tiếp tục nhẩy nhưhg hỏi ngạc nhiên, "Này, sao em lại ngừng nhẩy thế?".
Sabrina cố nặn ra một nụ cười. "Em mới thấy một người", cô bé nói.
"Ai?".
Sự choáng váng chút nữa đã quật ngã Sabrina, và cô đau đớn đáp, "chỉ là một người quen."