_003.jpg)
“Cô đâu có thấy Zelda," Hilda nói với Sabrina đang đứng cạnh giường bà. "Có khi chị ấy không tìm thấy Drell, hay là do quá giận mấy vụ này, hắn ta đã mọc sừng, xúc tu, hay thứ gì đó nữa. Cô lo lắng quá."
"Này, cô Hilda, lại có chuyện mới đây. Cháu đã lạc mất Benjamin Franklin."
Đôi mắt Hilda từ từ trợn ngược. Trong sân sau con bò rống lên nghe ghê rợn. Một trong những cơn nấc cụt của Hilda khiến chiếc giường kêu ken két.
"Cháu nói bị lạc mất ông ta là sao?" bà hết hồn hỏi. "Làm thế nào cháu lại để lạc một trong những nhà lập quốc của chúng ta? Ý ta là ông ấy cũng lớn hơn một chiếc bông tai hay mắt kính sát tròng đó chớ!"
"Cháu rất tiếc, cô Hilda, nhưng cháu phải đi tìm Harvey. Ý cháu là tìm Jenny ... và trong lúc cháu đi thì ..." Sabrina nhún vai một cách bất lực. "Cháu đã bảo Salem để mắt đến ông ấy, nhưng điều đó thật quá sức một con mèo."
"Vậy ông ta đã lạc đường rồi. Có lẽ ra ngoài tìm một chốn vui thú đây. Cháu biết đó hắn ta lanh lắm."
"Ông ấy đi với băng lái mô tô và ..." Sabrina giật mình im bặt khi một phụ nữ hiện ra trong phòng, giữa một chùm những tia sáng lập loè.
"Xin chào, ai trong các người là Hilda?"
Người phụ nữ này mặc bộ áo liền quần mầu trắng, trông rất giống bộ đồng phục ngành y ... ngoại trừ mấy mảnh kim loại tròn dính khắp người. Cô ta gầy nhom, có cái đầu nhó với mái tóc xanh sáng thật dày, và một cặp kính to hình dáng kỳ lạ. Nụ cười rộng hoác của cô để lộ những cái răng to kềnh. Cô ta đeo một cái cặp đen vẽ hình một khuôn mặt tươi cười màu vàng; khuôn mặt này đeo một ống nghe.
Bà Hilda dè dặt đưa tay lên. "Tôi đây."
"Xin chào Hilda, tôi là bác sĩ Ronda Proctor." Cô ta cười ré lên. "Thựcratôichưaphảilàbácsĩ. Nhưng tôi thích nói điều đó thật nhanh. Bác sĩ Ronda Proctor." Cô ta lại cười ré lên. "Dù sao thì tôi cũng là một trong những sinh viên lâu năm của bác sĩ Leiderhosen, và tôi có mặt ở đây do một cú gọi từ ..."
"Vâng, vâng, tôi biết," bà Hilda nói, nhíu mày. "Một sinh viên! Chẳng có gì riêng tư, Procter Ronda, nhưng tôi ..."
"Bác sĩ Procter," Ronda nói, "Ơ, thực ra là Ronda Proctor, không bác sĩ, bởi vì tôi chưa là một bác sĩ. Nhưng cũng sắp rồi."
"Phải, vấn đề là ở đó. Tôi đã nói với Zelda tôi không muốn gặp một sinh viên"
"Vâng, bà ta có nói vậy," Ronda gật đầu nói. "Nhưng chuyện thế này ... hoặc là đến đây khám bệnh cho bà , hoặc tôi phải chùi phòng tắm trong phòng mạch của bác sĩ."
"Có lẽ ít nhất cô cũng nên để cho cô ta khám cho cô chứ, cô Hilda." Sabrina nói. "Có hại gì đâu."
"Đừng để cho bà ấy quá hy vọng, đồng ý chứ?" Ronda nói. Vòng tay qua vai Sabrina và dẫn cô ra cửa. "Sao cô không ra ngoài một giây thôi, để tôi khám cho bà ấy."
Sabrina bước ra hành lang. Chính xác một giây sau khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, nó lại được mở tung và Ronda bước ra. "OK. Xong, cô có thể vào được rồi." Sabrina theo chân cô ta bước vào phòng, trong lúc cô sinh viên tuyên bố. "Thật lòng mà nói, tôi không thể tìm thấy có gì trục trặc. Theo tôi thì sức khỏe bà ấy hoàn toàn tốt. Nhưng tôi vẫn muốn nhắc cô rằng tôi chưa phải là một bác sĩ."
"Vâng, chúng tôi biết," Sabrina nói.
"Đôi khi chỉ là chuyện mọi người bị thu hút vào cơn xúc động y học và họ quên mất, vì vậy tôi chỉ nhắc nhở cô thôi."
"Được rồi," Sabrina tròn mắt. "Bây giờ chúng tôi sẽ làm gì về những cơn nấc cụt của cô tôi đây?"
"Nấc cụt à?" Ronda nhìn từ Sabrina sang cô Hilda,
đầy bối rối. "Bà bị nấc cụt hả?"
"Ô, có gì mà ầm ĩ thế," cô Hilda phàn nàn. "Cô không phải là một sinh viên ... cô là một con ..."
Bà Hilda lại nấc cụt.
Bác sĩ Ronda Proctor, chưa phải là một bác sĩ, biến mất và thế chỗ là một con lừa đang be be ầm ĩ.
"Cô Hilda!'' Sabrina kêu lên kinh hãi, trố mắt nhìn con lừa.
"Ôi, không! Ôi, cháu thân yêu. Cô-cô-cô không có- có ý đó, cô ... ơ, phải, cô đã có ý đó, bởi vì cô ta thực sự bắt đầu làm cho thần kinh cô ... nhưng cô không muốn chuyện này xảy ra!" Bà Hilda ôm lấy mặt và rên rỉ khổ sở.
Tim Sabrina đập thình thịch trong lồng ngực, cô có thể nghe thấy rõ ràng. Cô không biết mình có thể chịu đựng trạng thái hồi hộp không chịu nổi và những bất ngờ không thể dự đoán về những cơn nấc cụt của Hilda trong bao lâu nữa đây.
"Con lừa này từ đâu tới vậy?" Sabrina hỏi.
"Ô, cho cô xin, Sabrina," cô Hilda nói. "Bộ cô trông có vẻ như biết rõ con lừa này từ đâu tới sao?"
Sabrina thở dài. "Dù cô ta hiện đang ở đâu, cháu vẫn mong là bác sĩ Ronda Procter không sao hết."
"Cô ta không phải là một bác sĩ. Dù sao thì cô ta cũng là một phù thủy, vậy cô ta sẽ ổn thôi." Cô Hilda ngồi thẳng dậy và có vẻ lo lắng. "Chúng ta tính làm gì với Benjie đây?"
"Cháu sẽ phải đi tìm ông ta," Sabrina đáp. "Và cháu sẽ đem Jenny cùng Harvey đi cùng, để không lặp lại sai lầm tương tự."
"Nghe nè, cưng," Hilda nói với vẻ lo lắng thực sự, "Sao cháu không lên kho chứa đồ tìm Zelda nhỉ?" bà nấc cụt dữ tợn, như sắp ngã bổ xuống giường.
"Đó là lý do tại sao," Sabrina nói. "Cô Zelda đang cố tìm người ngăn được chuyện đó, và cháu không muốn làm cô ấy lo lắng. Cháu đã biết chỗ cái băng mô tô này thường lui tới."
"Hay quá, nhưng ... hãy cẩn thận."
"Cháu biết, cô Hilda," Sabrina nói khi cô cúi xuống hôn lên trán Hilda. "Và cô ráng đừng nghĩ ngợi gì, được không?" Sabrina rời phòng ngủ, nhưng dừng lại ở hành lang, lặng lẽ quay lại cửa phòng của Hilda, và lắng nghe. Khi cô không nghe thấy gì, cô thận trọng ngó vào.
Cô Hilda đang nằm nghiêng trên giường, quay lưng về phía cửa.
Sabrina mọp xuống, bò qua cửa, băng qua phòng ngủ, đến chân giường, cô ngồi xổm ở đó một hồi, lắng tai nghe.
Hơi thở của cô Hilda nhịp nhàng và thư thái.
Khi Sabrina đứng bật dậy, cô đã biến thành Jerry Spinger, với chiếc micro trên tay.
"Vào lúc nào," Jerry Springer hỏi, "cô biết rằng cô
đã cưới anh mình, cô?"
Hilda lăn ngửa ra bắt đầu vùng vẫy khi bà gào lên kinh hoàng.
Rồi bà lên cơn nấc cụt.
Sabrina biến thành chính mình trong nháy mắt, và thở dài. "Cháu xin lỗi, cô Hilda ... cháu đã nghĩ nên thử thêm lần nữa."
"Ô, cám ơn, cưng," cô Hilda nói, mỉm cười. "Thật dễ thương"
Sabrina rời phòng ngủ, lần này thì cô đi xuống nhà.
Trong nhà bếp, cô thây Jenny và Harvey đang ăn giống như hai phụ nữ mang bầu. Salem cuộn người trên kệ bếp nhìn họ. Khi cô bước vào, mắt Salem gặp tia mắt cô, như muốn nói hai quý vị đây thật không ưa nổi.
Jenny quay sang phía Sabrina, còn từ phía trong, giọng Harvey vọng ra, "Sao ở đây không có cái tủ lạnh nào hết vậy?"
"Xin lỗi Jenny, nhưng tủ lạnh nhà tớ đã biến thành một con bò."
"Mình không phải là Jenny," Jenny cự nự. "Mình là Harvey."
"Phải, xin lỗi, Harvey, lúc này đầu óc tôi có quá nhiều việc phải lo và ..."
"Thôi quan tâm đến cái tủ lạnh đi nghe?" Jenny quát lên từ thân xác của Harvey. "Cậu sẽ biến tôi thành kho cấp lạnh, nếu cậu cứ ăn theo đà này!" "Ô, Harvey, quên vụ trọng lượng của cậu trong một giây đi!" Sabrina nói.
"Tớ không phải là Harvey" Harvey cáu lên. "Tớ là Jenny"
"Được rồi, ra là vậy!" Sabrina nói, giơ hai tay lên. "Không ai được nói. Không ai cả ... trừ tôi. Tóm lại là đừng nói một lời nào nữa, cho đến khi nào tôi bảo nói. Rõ chưa?"
Salem vươn vai trên kệ bếp, trông hết sức thờ ơ.
Sabrina hít vài hơi thật sâu, "Bây giờ chúng ta phải đi. Tôi phải tìm một người, và tôi không có thời gian để tranh cãi với các cậu về việc tôi nên dùng tên của ai. Điều này khiến tất cả chúng ta hết sức bối rối, nhưng lúc này ... ráng đừng nói. Được chưa?"
Harvey và Jenny chỉ gật đầu mà không nói.
"Nếu cô muốn ngụ ý cả tôi," Salem nói, "tôi sẽ khạc mấy túm lông trong bụng tôi ra giày cô đó."
"Đừng, đừng Salem," Sabrina nói. "Ta biết mi là ai mà. Nào, cả hai cậu," Sabrina nói với Jenny và Harvey, "đi theo tôi"
"Ê, tôi đi nữa!" Salem nói, phóng khỏi kệ bếp.
"Không, Salem, mi nên ở nhà với Hilda."
"Với những cơn nấc cụt đó hả? Tôi chắc cũng không thoát nổi bà ấy đâu! Với lại ...tôi cảm thấy có trách nhiệm khi để Benjie lẻn đi như vậy."
"Thôi được," Sabrina miễn cưỡng, "Ta nghĩ mi có thể đi theo, nhưng mi phải hứa là sẽ ở lại trong xe."
Họ cùng đi qua phòng khách và ra cửa trước.
"Chúng ta sẽ đi đâu đây?" Salem hỏi. Sabrina đáp, "Đến Teen Tech Club."
Lúc Sabrina và mấy người bạn rời nhà, Wolverine đã thấy phát ngán Teen Tech Club. Khi bài hát đang chơi kết thúc, gã trai đứng lên tiến lại phía rìa sàn nhảy.
"Đủ rồi , Benjie!" gã la lớn. "Bản cuối cùng đó."
Franklin lách qua đám đông đến bên Wolverine, dắt theo Tanya. Khuôn mặt ông bóng nhẫy mồ hôi, cặp kính trễ xuống, tóc dính bê bết. Và óng cười toe , hệt như một chú nhóc bốc đồng.
"Cậu chắc đó chớ, Wolverine?"Franklin hỏi. "Cậu không nhập hội trong điệu nhảy cuối cùng sao? Vui lắm đó!" ông ta cười hinh hích.
"Nè, ông dự trò vui đó bốn lăm phút rồi," Wolverine nói, "tôi e ông sẽ đột tử trên tay tụi tôi đó. Mà nữa, tôi còn có hẹn." Gã quay sang Tanya, "Cô ghé chơi?"
Cái cười của Tanya không còn nhiệt tình như lúc ban đầu, và cô ta đang hổn hển. "Phải đó, Benjie, ông phải đi thôi. Ỷ tôi là ... ông đã khiến tôi mệt muốn đứt hơi"
"Cô cũng muốn đi hả, Tanya?" Wolverine hỏi.
"À, được... chắc rồi, sao không nhỉ?" cô hụt hơi lắp bắp. "Tối nay thì khỏi nhẩy nhót gì thêm, cái đó thì chắc chắn"
Sáu người bọn họ đi đến chỗ mấy chiếc mô tô. Franklin lại đi với Wolverine, còn Tanya sang xe của Chrome.
"Chúng ta đi đâu đây?" Franklin hỏi.
"Tới gặp một nghệ sĩ."
"Một nghệ sĩ à?" Franklin hỏi đầy kích động.
"Tuyệt làm sao."
"Tên ông ta là Phlegm."
"Phlegm?" Franklin hỏi, nhíu mày. "Ông ta là một họa sĩ hay một nhà điêu khắc?"
"Một thợ xăm. Để ông ta hoàn tất con rắn hai đầu trên lưng tôi," Wolverine nói khi nổ máy “con heo" của gã