_003.jpg)
Một ý nghĩ nhức nhối chợt vang trong đầu Sabrina. Cô mau chóng thu ngón tay quyền năng của mình vào trong nắm đấm, trước khi tung ra một ngón đòn. Cô không rõ vì sao.
Có thể bởi ánh nhìn thách thức của Tanya vẫn không hề lay chuyển, như thể cô ta thách đố người chị họ một-nửa-phàm-nhân của mình dám dùng thứ pháp thuật tầm thường để chống lại cô ta. Nếu bùa khiên của cô ta vẫn đang hoạt động, pháp thuật của Sabrina sẽ văng ngược trở lại như xưa.
Lúc đó chuyện gì sẽ xẩy ra ?
Sabrina thầm nghĩ, nhớ lại buổi trao đổi chán nản về những giới hạn của bùa khiên quanh bàn ăn buổi sáng. Có phải cái thái độ vừa cau có, vừa nóng nảy của cô Hilda là một lời cảnh báo ngầm? Ai nấy đều có vẻ như cố tình thờ ơ khi cô rời nhà đi siêu thị, cứ như thể họ muốn nói điều gì đó nhưng không dám. Có thể là có nhiều thông tin trong mấy trang sách trống hơn là cô tưởng.
Sabrina thở nhẹ. Trong kinh nghiệm ngắn ngủi làm phù thuỷ của cô, có một bài học cô đã phải học đi học lại nhiều lần là sử dụng pháp thuật mà không cân nhắc tới toàn bộ hậu quả sẽ nguy hiểm vô cùng. Và nếu bùa khiên của cô sẽ không che chắn được bùa phép của chính cô khi nó văng ra từ chiếc khiên của Tanya thì sao?
Sabrina không rõ là giả định này có đúng hay không, và cô quyết định sẽ không phóng ra một bùa phép vào một phù thuỷ đang được che chắn kỹ để tìm lời giải cho câu hỏi đó. Tuy nhiên, trong một giây sáng suốt, việc thử nghiệm để chứng minh giả thuyết trên đã không còn cần thiết. Ngón tay chết người của Tanya đã lẩn tránh cô trong cuộc hỗn độn vừa qua. Vì sao? Sabrina thở dài. Chỉ có một lý do logic cho vụ đó. Tanya đã biết là cô đã học được cách triệu hồi một bùa khiên, và bất kỳ một bùa phép nào cô ta tung ra cũng sẽ quật ngược trở lại.
"Mình làm gì bây giờ hả, Sabrina?". Jenny rền rĩ. "Mình không thể quay lại quầy sách với cái váy ướt đầm thế này!".
"Lấy nước", Sabrina mau chóng đề xuất, tay đỡ lấy cái khay của Jenny. "Mình giữ cho. Nếu cậu không tẩy vết ố đó ngay, nó sẽ không ra đâu".
Jenny không biết rằng cái váy đẫm soda của cô là chuyện vặt nhất trong số những rắc rối có thể xẩy ra. Sabrina cần đưa cô bạn đang phẫn chí của mình tránh khỏi sàn đấu, trước khi Tanya phát ngán và lại tiếp tục lao vào hành động. Cả Harvey nữa.
"Chắc cũng không sao hả, mình đoán thế". Túm lấy chỗ vải ướt, Jenny thở dài và lệt bệt đi sang phòng rửa."Mình phải kiếm chút gì ăn chớ", Harvey lẩm bẩm, tiếc rẻ vụ phải tốn thêm chi phí và chậm trễ. "Mình sẽ lại ngay".
"Cứ thoải mái đi", Sabrina gọi với theo khi cậu trai đi lại chỗ Điểm đến Hồng Kông. Đặt khay của Jenny xuống, cô búng nhanh ngón tay về phía cô bạn đang rời khỏi, gỡ sạch cả vết ố mầu cam lẫn làm khô ống tay áo. Suy nghĩ của cô đang tập trung hết vào Tanya và cái cảm giác khó chịu là không có cách nào để dễ dàng giũ bỏ cô ả độc địa này. Quyền năng pháp thuật tương đương, và cả hai cùng có khiên che chắn, họ đã rơi ngõ cụt.
Dù Sabrina có hối tiếc là cô không thể phản công, cô thực sự không muốn hạ mình xuống ngang tầm với Libby và Tanya, vốn khá là hạ đẳng. Biết là cô ta không thể tấn công Sabrina mà không chịu rủi ro gì, Tanya đã không ngần ngại làm hại ngay mấy người bạn của cô.
Nâng khay của Jenny lên, Sabrina đi tìm một chiếc bàn khuất nẻo hơn. Khi cô bé đi ngang một bà mẹ đang bận bịu, thằng nhỏ con bà chợt lấy một chiếc đũa để vẩy sữa lên ông em của nó. Chiếc đũa bật khỏi tay thằng nhỏ và văng đầy sữa lên chính mặt kẻ gây rối.
Sabrina đứng sững trên đường khi một ý tưởng chợt lóe lên. Mỉm cười, cô quay ngoắt lại là đi ngang Food Court, tới thẳng chiếc bàn của Libby và Tanya.
Ngồi xuống bàn bên cạnh hai cô ả, Sabrina thản nhiên kiểm tra lại đồng hồ. Bùa khiên của cô chỉ còn hiệu lực trong vòng từ mười lăm tới ba mươi phút nữa, và cô chịu chết không thể biết chính xác khi nào nó sẽ bị gỡ bỏ. Khiên của Tanya, chắc sẽ kéo dài lâu hơn cô khoảng mười phút bởi chắc chắn Tanya đã không triệu hồi bùa khiên trước vụ lộn xộn.
"Được, được lắm". Tanya nói. Như thường lệ, từng chi tiết nhỏ trên bộ cánh của cô ả đều hoàn hảo. Những làn sóng lấp lánh của mái tóc trải dài xuống bờ vai tương phản tuyệt vời với màu trắng của chiếc áo tơ tằm. Cổ áo bẻ của cô ta để trễ, và ba chiếc cúc ngọc trai phía trên không được cài, trông đầy thách thức. Một chiếc thắt lưng bằng da thuộc thủ công đang thắt quanh vòng eo gọn ghẽ, ôm lấy chiếc quần jeans vừa khít. "Đây có phải là Sabrina, phù thuỷ hảo tâm lừng danh của phương Bắc không đây? Sao, tụi bạn bè cùn mằn bẩn thỉu của bà chị đang làm chi vậy?"
Cùn mằn bẩn thỉu! Trong đầu Sabrina bùng lên căm hận. Nhưng bên ngoài, cô vẫn phớt lờ cái nhận xét thô lỗ đó.
"Đúng là phù thuỷ", Libby quắc mắt, cơn giận không kìm nén của cô ta về Too Chic Boutiques đã đè bẹp khiếu hài hước méo mó. "Tôi muốn có lại chỗ làm đó!".
Giở mấy ống hút ra khỏi tấm giấy bọc, Sabrina
Tanya nhìn Libby với vẻ ngây thơ vờ vịt. Cô trưởng nhóm hoạt náo đang mặc một chiếc áo vét màu be lộng lẫy bên ngoài chiếc sơ mi xanh lợt, bỏ vô trong chiếc quần lửng màu xanh đậm. Với đôi giầy cao gót và bộ bông tay vàng lịch lãm, cô ta trông có vẻ hơi quá chỉn chu cho công việc tại cửa hàng đồ chơi giải trí. "Có chuyện gì vậy, Libby? Cậu bị đuổi khỏi Toy Town rồi há?"
"Cô biết tôi định nói gì!", Libby gắt lên.
"À, phải. Tôi biết chớ. Tôi đã thấy cái vạch đen cô đánh dấu trên lá thăm Too Chic Boutiques." Cười mỉm, Sabrina khéo léo dùng đũa gắp mấy miếng thịt bò.
Libby đứng lên và nhòm ngang bàn, cái giọng trầm của cô ta đầy cuồng nộ. "Cô dám gọi tôi là kẻ chơi gian?"
"Mình nghĩ chúng ta đang đối mặt với kẻ chơi gian đó, Libby." Tanya đặt tay lên cánh tay Libby để giúp cô ta bình tĩnh, nhưng đôi mắt xanh lạnh lẽo của ả phù thuỷ vẫn dóng đinh vào Sabrina. "Chị đã đánh cắp việc làm của Libby, Sabrina, và tôi muốn chắc chắn rằng cô ấy nhận lại được chỗ làm".
Nhai chậm rãi, Sabrina gật đầu và nuốt trôi. "Vậy sao? Thế em định tính cách nào?"
Tanya ngó thẳng. "Tôi đã được nghe những người đáng tin nói là...." cô ta nhìn Libby thận trọng, "...một số người có quyền năng mạnh hơn những người khác".
Libby gật đầu tán thành tuyệt đối.
Sabrina như ngưng thở. Những người đáng tin nào? Có phải ông chú Jeffrey đã nói trước với Tanya về bùa khiên và những hạn chế của nó? Hay là cô ta đã tự khám phá ra? Mà cũng hoàn toàn có thể là Tanya đã nghe lỏm hết cuộc trao đổi của mấy bà cô lúc sáng nay. Sabrina tự hỏi, nhưng điều đó cũng không quan trọng. Điều quan trọng nhất lúc này là niềm tin không lay chuyển của Tanya, tin chắc rằng cô ta vượt xa về quyền năng pháp thuật.
Và hy vọng là cô không nhầm!
Tránh chiếc bẫy, Sabrina làm bộ sợ hãi. "Tôi không nghĩ là bà quản lý chỗ Too Chic Boutiques lại muốn cô ở lại làm khi cô đi làm mà lại ăn mặc trông nhơ nhớp như thế". Một ánh lửa lấp loáng trong mắt Tanya trong khi cô ta bắt đầu dồn dập tuôn ra. "Khiên tan biến, còn con phù thuỷ hãy đề phòng...tóc xoăn tít và rối bòng bòng!". Cô ta vung tay trỏ.
Mắt chớp lia lịa vì kinh ngạc, Libby quay lại phía cô gái đang phù phép như thể nghĩ Tanya đã đi quá trớn rồi.
Sabrina nghe tiếng binh của một cú va chạm nhẹ. vẫn trỏ, Tanya lắp bắp. "Rách nát bươm và bẩn như hủi, váy mày cùi không ai thèm ngửi!"
Tay Libby giơ lên che lấy miệng để ngăn một tiếng thét của nỗi kinh hoảng ghê người.
Gắng sức, Sabrina vẫn cố giữ thái độ bình thản bên ngoài. Bên trong cô mọi thứ đang nhào lên lộn xuống vì niềm phấn khích dâng trào khi mái tóc dài bóng mượt của Tanya đang xoắn xuýt lại, khô đi và biến thành một đống đen ngòm nhằng nhịt và quăn tít. Thế chỗ chiếc áo tơ tằm và chiếc quần jeans hàng hiệu là một chiếc áo pull trắng rộng thùng thình, cổ áo dãn hoác ra, còn chiếc túi trước của chiếc áo khoác bên ngoài rách toét và lộn trái. Đường viền của chiếc áo chợt co rút lại, rách bươm còn chiếc quần jeans lem luốc chợt nở rộng thêm hai số.
"Thật là quái gở!", chiếc ghế của Libby ngã lăn chiêng khi cô nàng nhẩy vọt ra. "Cậu đã thôi miên mình với tất cả những trò hà rì- hà rầm này có phải không? Đúng vậy chứ, hả?" Giơ tay ra phía trước như thể muốn ngăn chặn một căn bệnh dễ lây, Libby tránh xa ra khỏi Tanya và chiếc bàn. "Oh, kệ thây. Tôi biến đây!".
Cả Sabrina lẫn Tanya đều không dứt khỏi cái nhìn khoá cứng họ lại với nhau để dõi theo Libby đang chạy bộ xuống thang điện. Sabrina biết là cô chỉ còn được bùa khiên bảo vệ thêm có bẩy hay tám phút nữa thôi. Nếu cô muốn thắng Tanya ngay trong sân chơi của cô ta, cô cần hành động nhanh chóng.
"Sao bùa phép của ta lại không hiệu lực?" Tanya tự vấn.
"Có đó chớ." Sabrina cố nhịn cười trong khi Tanya cau mày trong nỗi hoảng loạn bất thần, cố chấp thành tật, cô ta hoặc không nghe rõ, hoặc vẫn khăng khăng chối bỏ tính xác thực trong nhận xét của Sabrina. Hoàn toàn không hay biết về những thay đổi dị hình trong hình dáng của mình, Tanya lại ra tay lần nữa.
"Ghế gỗ cứng, vụn nát như vỏ trứng mau!” . Tập trung tinh thần, Tanya vung tay trỏ.
Sabrina túm lấy chiếc bàn. Cô đã được che chắn, nhưng chiếc ghế cô đang ngồi thì không. Tuy nhiên, có vẻ như bùa khiên còn hiệu lực vượt ngoài bản thân cô, và che cho cả mọi vật cô đang chạm vào.
Một tiếng rít vụt thoát ra từ Tanya khi chiếc ghế của cô ta gãy sụp. Lăn lóc trên sàn với cả hai tay chống ra sau, cô ta hấp háy mắt, ngạc nhiên sững sờ.
Một nhân viên vệ sinh đứng tuổi bỏ chổi chà xuống và mau mắn lại gần. "Cô ổn cả chứ, thưa cô?".
"Tránh xa khỏi ta ngay!", Tanya quát, gạt phắt cánh tay đang chìa ra của ông ta.
"Đừng đi kiện nhé! Cô không thắng được đâu". Ngán ngẩm, người đàn ông bỏ đi.
"Thứ hạ đẳng", Tanya lầm bầm. Khi nhổm người đứng dậy, cái nhìn của cô ta đứng sựng trên chiếc quần jeans nhem nhuốc nát bươm. Đứng phắt lên, cô ta mạnh mẽ lắc đầu và lấy tay rờ khắp áo quần cũng như mái tóc quăn tít, để chắc chắn rằng mắt của cô ta không giở trò gì kỳ cục. Một tiếng thét khác lại ré lên, nhưng lần này nó là tiếng thét của sự điên giận không che dấu. Nhẩy vụt tới, cô ta nghiêng người qua bàn của Sabrina và dí ngón tay pháp thuật của mình vào tận mũi cô chị họ. Thân hình cô ta run lên vì căm tức. Ngay không khí quanh đó cũng như run rẩy và giãn nở ra.
"Nhớ cẩn trọng khi chỉ trỏ đây," Sabrina cảnh cáo. Cô nhẹ nhàng đẩy ngón tay của Tanya sang bên. "Có thể lỡ tay. Và hậu quả thì không mấy dễ chịu, phải vậy không?".
Tanya lưỡng lự. Mím miệng thành một đường chỉ nhỏ, cô ta đứng lên trong một tư thế oai vệ hơn. vẫn nhìn chòng chọc vào Sabrina, cô ta giơ tay lên. "Pháp luật lầm lạc hãy triệu hồi ngay, hãy nghịch hoán những tổn hại hôm nay!" Tanya tự trỏ vào mình, hít một hơi dài, và nhìn xuống. Cái sự tự tin lạnh lùng của cô ta đã bùng nổ thành một tiếng gầm tức tối khi cô ta nhận ra là bùa triệu hồi đã không có hiệu lực.
Sabrina ngồi thụt sâu vào ghế, không phải do hãi sợ Tanya, mà vì những trò náo loạn cúa cỏ gái này đã thu hút sự chú ý của tất cả những người hiện diện trong Food Court. Mái tóc rồi bời cùng trang phục của mấy gã lang thang cũng không tô điểm được là mấy cho hình ảnh của một cô ả lập dị đang điên loạn.
"Sửa lại mái tóc và quần áo của ta mau, Sabrina Spellman! Bằng không, ta sẽ khiến mi phải hối hận là mi đã từng sinh ra trên cõi đời này! Ta cũng sẽ cho tụi bạn mi phải hối hận luôn! Mi hiểu rõ chưa? Ta không đùa đâu!".
"Tôi chịu," Sabrina nói chân thành. "Không phải bùa phép của tôi đã khiến tóc cô quăn tít và biến đổi quần áo của cô đâu. Chính cô đã làm, và tôi không thể triệu hồi bùa đó được".
"Ta không thể ăn mặc như thế này đi đâu được hết!" giọng đe doạ của Tanya chợt đổi sang vừa giải thích, vừa pha chút khẩn cầu. "Mi phải biết cách làm gì đó chứ?".
"À, thực ra tôi cũng biết đôi chút". Biết rõ khiên của mình đã tới sát thời điểm suy tàn, Sabrina vội vã xoa dịu cơn giận của Tanya. Cô hoà nhã đưa ra lời khuyên duy nhất mà cô biết rõ, dựa trên trải nghiệm cá nhân. "Cô có thể về nhà và thay đồ của tôi. Và một chai dầu gội protein chắc sẽ giúp cô thoát khỏi mấy thứ tóc quăn. Nhưng cũng tốn khá thời gian đó."
"Nghe thú vị há! Mi tưởng ta sẽ tin vào chuyện đó sao? Ta đâu có ngu!", Tanya phun ra. "Mi dám ngăn cản cuộc hẹn của ta với Harvey lúc ba giờ ư..."
"Hẹn à? Hẹn gì chớ? Chính cô tự mời mình!". Tanya nhún vai. "Chuyện đó không liên quan". Không, có đấy! Sabrina bùng lên trong khi cô cân nhắc lại tình thế. Harvey chỉ tỏ ra lịch thiệp khi cậu ta đồng ý cùng cô em họ này đi coi phim, nhưng cậu ấy chẳng là gì khác ngoài một thứ chiến lợi phẩm đối với Tanya. Đêm qua, bùa câm lặng đã khiến cô không thể phản đối, và ngay lúc này cô cũng không thể giải thích cho Harvey rõ ngọn ngành, mà tránh tiết lộ nguyên nhân thực sự là vì sao. Nhưng sau vụ cư xử tàn nhẫn của Tanya với Harvey tại Food Court, Sabrina phải ngăn chặn cuộc gặp gỡ đó bằng mọi giá - để bao vệ cho cậu ấy, chứ không phải để chiến thắng trong cuộc so tài vô bổ mà Tanya cứ cố tình khơi dậy. Kỳ quặc thật, nhưng chính cái tính khí điên loạn của Tanya đã giúp cô cách giải quyết rắc rối này.
"Sao, mi có chỉ cho ta cách rũ bỏ cái mớ bòng bòng này không hả?" Tanya vầy vò mớ tóc xoăn tít và tơi tả.
"Có", Sabrina nói kiên nhẫn. "Ba lần dùng dầu xả trong vòng mấy tiếng đồng hồ sẽ giải quyết xong".
Quá trễ để coi phim, nhưng... tuyệt!
Mắt Tanya lấp loáng khi cô ta chồm tới và chống tay lên bàn. Đã kiềm chế được, cô ta nói với một giọng gấp gáp và đầy oán độc. "Đừng nhầm lẫn, Sabrina. Ta sẽ buộc mi phải trả giá. Ta không thể bị đưa ra làm trò hay bị đánh bại bởi một thứ phù- thuỷ-nửa-phàm-nhân tầm thường như mi đâu!"
Câm lặng, Sabrina chỉ biết nhìn theo khi Tanya quay ngoắt lại và bỏ đi vào siêu thị. Một cú rùng mình chạy khắp làn da báo cho cô biết là bùa khiên của cô đã bốc hơi.
Thả lỏng thư giãn, Sabrina kiểm tra lại đồng hồ. Bùa khiên có hiệu lực đúng trong ba mươi phút. Nhưng vậy là đủ, và cô cũng chẳng bận tâm về việc mất bao lâu mới gọi được một bùa khiên khác. Bị đánh bại trong lúc này, Tanya chắc đang trên đường về nhà mấy bà cô để giấu mặt, gội đầu và chỉnh trang lại. Thêm nữa, dù có coi trọng lời khuyên của Sabrina hay không là một chuyện, nhưng cô ta cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Trừ khi cô ả muốn lang thang cả ngày trong siêu thị với mái đầu tổ quạ và quần áo nát bươm., Sabrina nghĩ tinh nghịch.
"Cậu chắc không tin được chuyện này đâu!", Jenny cười lớn miệng khi cô bé ngồi xuống và kép khay ăn lại. "Cái váy của mình đã khô rang lúc mình vào tới phòng chờ. Mà cũng không hề có một vết ố nào mới thật lạ kỳ".
"Thế à? Hay thật đấy".
"Mình đã nghĩ là không thể xếp hàng thêm lần nữa". Trèo một chân qua thành ghế, Harvey đặt khay ăn xuống bàn, ngồi xuống và vào cuộc.
Tựa cằm lên một bàn tay, Sabrina ngồi nghịch nghịch miếng thịt bò ăn dở và đám đậu xanh, nhìn cậu trai trìu mến. Cũng như Jenny, cậu không hề mảy may biết là mình vừa thoát khỏi một thảm hoạ.
"Oh, yuck!" nhăn mặt, Jenny buông chiếc nĩa nhựa xuống. "Lạnh ngắt à. Mà mình phải có mặt ở quầy hàng sau hai mươi phút nữa".
"Mình cũng vậy", dùng răng cắn đứt một gói đựng nước tương, Harvey đổ hết vào dĩa cơm. "Cậu có thể ăn đỡ cho mình một miếng trứng chiên, Jenny".
Jenny lắc đầu.
"Mình chắc chắn là có thể hâm nóng đồ ăn cho cậu, rấi nhanh thôi" Sabrina đề nghị. Cô chỉ có việc lẩn ra sau một hàng cột khuất nẻo và trỏ cho nó nóng lên.
"Thôi, cám ơn. Mình cũng chẳng còn thấy đói nữa." Thở dài, Jenny khoanh tay trên bàn. "Mình đã muốn dùng một bữa trưa vui vẻ, thân mật với các cậu, các chiến hữu ạ. Nhưng hết việc Harvey làm đổ khay đồ, lại đến váy áo ướt mèm, rồi phải phí thời gian xếp hàng chờ...đây đúng là tai họa. Dân tình thì tưới đồ ăn khắp nơi. “
"Ngày mai trời lại sáng mà," Sabrina nhận xét nhẹ nhàng.
"Oh, yeah!" Nụ cười của Jenny chợt biến thành một cái nhíu mày lo lắng khi những tiếng hét và kêu thét chợt vang vọng vào Food Court. "Có chuyện quái quỉ gì thế nhỉ?".
Sabrina không cần đoán.
Đó là Tanya!
"Phải đi rồi!" Nhẩy vọt dậy, Sabrina nhặt lấy khay ăn và tông hết đồ ăn thừa vào sọt rác. Jenny cũng đang guồng chân hết tốc lực lao tới thang máy.
"Gặp lại sau!" cơn đói của Harvey còn mạnh hơn tính tò mò của cậu ta. Cậu đã chọn ở lại phía sau và dùng cho xong bữa.
"Hay lắm!" Jenny cười khi họ cùng lên tới tầng hai, chỗ khoảng không bên dưới mái vòm.
Nhìn xuống khu bán hàng bên dưới, Sabrina rên lên.
Đài phun nước trung tâm đã hoá rồ. Từng luồng nước cực mạnh phun tung toé ra ngoài thay vì nhẹ nhàng tưới nước lên trên. Bộ phận điều khiển đã bị chập mạch. Khách mua hàng kêu oai oái và chạy xa khỏi tầm lửa đạn. Đám trẻ nhỏ gào lên sung sướng khi chúng lăn xả vào những vũng nước đọng đầy khắp trên sàn. Nhân viên siêu thị và khách dạo chơi ở những cửa hàng kế bên dán mặt vào những cửa sôt kính để ngó ra. Còi báo động đã vang lên. Chỗ vườn cảnh, vốn là nơi tụ họp, giờ biến thành một nhà thương điên.
Bước vội sang chiếc thang đi xuống, Sabrina đảo mắt qua đám đông hỗn loạn để tìm cô em hải tặc của mình. Không hề có một thoáng hồ nghi trong suy nghĩ của Sabrina. Chính Tanya đã gây nên vụ nầy.
Sống chết cũng muốn thắng cuộc chiến do ả khơi mào, cô ả đã sử dụng ngay những biện pháp mà Sabrina không thể phớt lờ, để dụ cô ra. Mà cũng đúng thế, Sabrina thừa nhận khi cô loáng thoáng thấy Tanya đang nấp sau một chiếc cột cao. Cô không thể bỏ đi và để mặc Tanya tàn phá cái siêu thị này. Không muôn chấp nhận thất bại, Tanya có thể tiếp tục gây ra hết tai hoạ này đến tai hoạ khác, cho tới khi Sabrina phải đối mặt với cô ta trong cuộc quyết đấu pháp thuật cuối cùng.
Hơi thở của Sabrina như chực tắc nghẽn trong cổ họng, khi Tanya ngước nhìn lên và nhận ra cô đang từ từ trượt theo thang xuống.
Chỉ có một vấn đề nan giải.
Bùa khiên của Tanya vẫn hoạt động.
Còn bùa của cô thì không.