Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

❊ ❊ ❊

Image

Sức bền của Chad trên sàn nhẩy thật ấn tượng hơn Sabrina nhiều. Đây đã là vòng nhẩy thứ sáu, và Sabrina thấy muốn đứt hơi, nhưng Chad vẫn tiếp tục đánh vòng xung quanh. "Ê, anh em!", anh ta lúc lúc lại nói. "Đêm nay là đêm sướng nhất của đời ta!".

Sabrina chậm bước và dừng hẳn. "Này, em thấy mệt rồi. Anh không phiền nếu em ngừng lấy hơi chớ?".

"Không," Chad nói đồng tình. "Nhưng mà anh phải nói là anh khoái bản này!"

"Thế anh cứ nhẩy đi!", Sabrina vẫn kiên quyết. Cô kéo Jenny ra khỏi sàn nhẩy. "Jenny, che cho tớ nhé", cô thầm thì và kéo cô bé tóc hung đứng chắn mặt anh chàng Chad đang lượn vòng.

Jenny lưỡng lự giữa nguyên tắc và lòng trung thành. "Thôi được. Nhưng đừng lâu quá nhé. Tớ không muốn người khác nghĩ là tớ nghỉ chơi rồi".

Sabrina lúc này đã ngồi bên bàn giải khát. Harvey với khuôn mặt căng thẳng tập trung đang quay quay một chiếc thìa trên cốc rượu punch. Loại mầu đỏ. Sabrina cười nhanh với cậu. "Hi, Harvey. Cậu bận gì vậy?".

"Ờ, không. Tớ chỉ bỏ chút đá vào rượu thôi." Cậu ngưng cuộc tìm kiếm của mình và ngượng ngùng nhìn xuống Sabrina. "Cậu trông xinh quá", cậu ta nói.

"Cám ơn. Cậu trông cũng bảnh lắm".

"Thế à?" Harvey nói, vẻ ngạc nhiên. Cậu ta nhìn lại chiếc áo khoác có khoá cài mầu xám, chiếc sơ mi đen và quần jean. "Vẫn bộ mình mặc đến trường hôm qua mà."

Sabrina nhún vai. "Phải rồi, à, không có gì đâu. Thế Libby đâu rồi?".

"Trong phòng tắm, chắc thế." Harvey cúi đầu xuống. "Cô ấy đang phát rồ với tớ vì tớ không chịu nhẩy".

Điều này khiến Sabrina ngạc nhiên. "Thật à? Tớ đã nghĩ chắc cậu rành vụ này lắm mà".

Harvey nheo mắt, gắng tìm từ để biểu đạt chính xác cảm giác của mình. "Mình thấy ổn nếu chỉ có một mình chơi rock trong phòng," cậu trai thú nhận. "Mình muốn nói là mình không có 'đảo cực' đâu, nhưng mà trước mặt người khác mình thấy ngượng thế nào ấy".

Sabrina quay mắt đi. "Bọn mình tất thảy đều thế mà".

"Ông bạn nhẩy của bạn thì không", Harvey hất đầu về phía sàn nhẩy, nơi Chad đang lượn từng vòng quanh Jenny.

Giờ đến lượt Sabrina cần lựa lời giải thích. Hay không giải thích gì. "À, Chad là một người đặc biệt," cô bé nói.

Mặt Harvey nhăn đi một chút, và cậu nhìn tránh Sabrina. "Cậu thích anh ta, phải không?"

Sabrina chợt hiểu cách Harvey nhìn nhận từ 'đặc biệt'. "Không, ý mình là..."

Một bóng người nhẩy tưng, hệt như mấy hình nộm trên dây, chợt xen vào giữa họ. "Các bạn đây rồi!" Chad khoái trá, hướng về Sabrina. Anh ta làm một cú lượn lùi và nhẩy ngược rồi kết thúc với bàn tay chìa ra cho Harvey. "Hi! Mình là Chad Corey Dilan".

Harvey máy móc bắt tay anh. Ngay khi bắt tay, Chad vẫn giữ nhịp theo điệu nhạc, đẩy tay Harvey hết tới lại lui. "Hi! Tôi là... Harvey... EH vight... Kinkle".

"Gặp anh hay tuyệt!" Chad cười trong khi đỡ tay Sabrina. "Đi nào, Sabrina, em không biết mình mới bỏ qua thứ gì đâu".

"Một bản nhạc hay à?", Sabrina hỏi kháy.

Chad quay ngoắt lại ngạc nhiên. "Chuyện gì em cũng biết!" Anh ta thán phục nói và lôi cô bé về hướng sàn nhẩy.

Harvey lại tiếp tục chọc vào ly punch cho tới khi Libby và Sasha quay lại. "Bạn quay lại rồi hả", cậu trai chào họ, "mình đã nghĩ chắc các cậu mất tích rồi".

Libby thấy chẳng ấn tượng gì với ý tưởng này. "Bùa mê," nó xì ra.

Đó là một đêm mà không ai trong số họ thấy hài lòng với bạn cặp của mình. "Mình thật không hiểu vì sao cậu không từ chối phắt đi khi được mời đi dự vũ hội đêm nay?", Libby lầu bầu với Harvey.

"Mình đã nói với cậu rồi. Mình đang học cách đây", Harvey nói, xoay người và nhìn ra chỗ khác. Cú lườm của Libby có thể đốt cháy lông mày.

Nhạc chợt đổi điệu, chậm rãi bằng phân nửa nhịp tim của đám đông đang cuồng nhiệt. Phía trên sàn, các cặp đôi xích lại gần nhau hơn trong khi ánh sáng mờ đi.

"Được lắm! Một điệu slow hả!" Cho dù là nhịp điệu nào hay bản nhạc nào chơi thì Chad vẫn tham dự nhiệt thành. Anh ngoái tìm Sabrina.

Cô bé đưa tay ngăn lại. "Anh biết không", cô nói, "Em không khoái mấy điệu slow này lắm. Sao mình không ra đứng nghỉ chỗ dãy ghế kia?".

Chad phản hồi như thể đó là ý tưởng hay nhất anh từng được nghe. "Thiên tài, thật là thiên tài!", anh ta reo lên. Sabrina mỉm cười và dẫn đường quay lại chỗ bức tường.

Một mình đơn độc giữa một biển những đôi đang nhẩy, Jenny cố tìm cách hoà nhập. Cô bé nhắm mắt và lắc lư theo điệu nhạc, nhưng một cú rùng mình chợt chạy khắp người cô. "Chuyện này thật ghê quá ... ngay cả với mình!", cuối cùng cô kết luận và rời sàn nhẩy.

Libby ngồi phịch xuống chiếc ghế kế bên Harvey, phóng ra những tia nhìn của cơn giận chực trào sôi khi thấy Sabrina và Chad hướng về chỗ họ. "Nếu cậu không thích ngồi đây thì cứ về đi," Libby thì thào với Harvey.

"Này," Harvey bắt đầu. "Mình chưa từng kể với nhiều người đâu, nhưng..."

"Anh ấy đây rồi!", Libby ngắt ngang, nhổm lên khỏi ghế khi thây Chad đang tiến lại. Cô ta bước mau tới cách bạn nhẩy của Sabrina chỉ một bước chân. Phần

Sabrina thì cô ta lờ phắt. "Hi! Em là Libby."

"Hi! Mình là Chad!".Anh ta chìa tay ra, vui mừng được gặp mặt bất kỳ ai.

Libby vờ đỏ mặt. "Em thấy anh nhẩy ngoài kia. Anh nhẩy hay quá".

"À, vâng, tôi còn là dân cascadeur và là một nhạc công rock nữa." Tính khiêm tốn quả không có tên trong danh mục dược phẩm bào chế cá tính của anh chàng.

Nhưng đó cũng không phải là một đức tính của Libby. Cô ta thấy rất ấn tượng. "Vậy sao, anh chơi nhạc cụ gì vậy?".

Chad nhún vai và khoanh tay lại. "Lead guitar," anh ta nói thản nhiên.

"Hừm," Harvey thở ra và đứng lên khỏi ghế. "Lead guitar..."

Sabrina mau chóng xáp lại để lôi cậu bạn vào cuộc chuyện trò. "Này Harvey," cô bé nói, "cậu có chơi nhạc cụ gì không?".

"Có. Kèn bassoon."

"Úi chà. Kèn bassoon," Sabrina nói vui vẻ. "Mình nghĩ nó thật dễ thương".

"Nhất là với một cây bassoon khác", Libby khinh miệt chêm vào.

Điệu slow đã kết thúc và một tiếng vuốt guitar báo hiệu điệu nhạc mới bắt đầu. Chad, dĩ nhiên, vẫn thèm thuồng. "Ê, bạn ơi, tớ thấy mê điệu này quá chừng chừng!".

"Em cũng thế", Libby mau mắn đáp lời. Cô ta quay lại cau mày với Harvey. "Xui xẻo là ông bạn cùng đôi này không biết nhẩy".

"Có, cậu ấy có biết", Sabrina phản đối. "Thực ra Harvey là một tay nhẩy xuất sắc".

Harvey thấy ghét cái khoảnh khắc rối rắm này. "Sabrina," cậu ta nói. "Về mặt kỹ thuật thì nói như vậy không chính xác".

"Không, chính xác đây" Sabrina ngoan cố. Cô khoanh tay lại và cười với cậu. "Sao cậu không chứng minh đi? Ngay bây giờ nè!". Phía dưới cánh tay, Sabrina hất một ngón tay về phía Harvey. Một luồng sáng mảnh phóng vụt ra khiến mắt người không nhìn kịp.

Harvey thình lình xoay tròn một vòng, tay vỗ cao và kết thúc bằng một cú en-pointe. Cậu giữ vững như vậy một lát rồi từ tốn đứng xuống. OK", cậu thừa nhận. "Có khi mình cũng biết vài bước nhẩy".

Cậu lượn vào sàn, nhịp nhàng theo tiếng nhạc, những cú lắc của bàn chân đi giầy như nhấn nhá theo một điệu jazz. Đám thiếu niên khác tránh đường và hình thành một vòng quanh cậu. Harvey ứng tấu một vũ điệu gồm cả jazz, ballet và tap, pha trộn khá nhiều những cú nhẩy kiểu Broadway. Cậu xoay người, nhẩy tung lên, xoay người và thực hiện một cú ciseaux, trông giống kiểu nhẩy cắt kéo, trước khi ngừng lại với một cú nhẩy khác đưa cậu xuống trong tư thế en demipointe.

Jenny thấy ấn tượng với màn trình diễn của cậu và dùng nó như cách để kiểm chứng lại cái vị thế khá bất thường của cô. "Này! Harvey cũng nhẩy một mình kìa!"

Cô bé nói to với đám bạn đồng học đang kinh ngạc.

Sabrina cũng thấy ngạc nhiên. Bùa phép của cô chỉ nhằm mục đích gỡ bỏ sự e ngại của Harvey khi ra nhẩy. Những kỹ năng cậu trai vừa trình diễn là hoàn toàn của cậu. "Cậu ấy thực ra còn hay hơn Chad nữa".

"Hay hơn nhiều!" Chad phụ hoạ.

Harvey vẫn giữ tư thế cuối cùng trong giây lát và cậu dần nhận ra mình đang là tâm điểm chú ý của đám đông. Cậu cúi đầu chào và lui lại chỗ bạn bè. "Các cậu có thấy không?", cậu hồi hộp hỏi.

Libby cười hân hoan với cậu ta. Lại một lần nữa cậu trở thành phần thưởng đáng giá trong mắt cô ta. "Ai cũng thấy hết!".

Harvey thử thu mình lại như cũ. "Giờ mình thấy đầy tự tin", cậu ta thổ lộ.

Sabrina chẳng có cơ hội để gặp riêng cậu. Chad đang giữ ngang hông cô và gần như kéo cô ra sàn nhẩy. "Nhẩy nhé! Anh thấy dầy cảm hứng!".

"Tớ nghĩ là tớ nên về thôi", Harvey nói với Libby, không nhìn vào mắt cô gái.

"Sao?", Libby choáng váng nói. "Bây giờ mình muốn nhẩy với cậu".

"Xin lỗi, Libby," Harvey lúng búng. "Cậu nói là mình có thể về khi nào mình muốn mà".

"Tớ rút lại câu đó", Libby giận dữ phun ra. "Cậu phải nhẩy với tớ".

"Libby .." Harvey bắt đầu. Cậu trai xua tay vô định giữa hai người. Rồi thân thể cậu chợt đứng thẳng đầy quyết tâm. Cậu trỏ thẳng ngón tay về phía Libby. "Không," cậu nói đoan chắc. Rồi cậu ta quả quyết bước ra.

Sabrina nhận ra sự bỏ đi của Harvey và ngừng nhẩy. "Này Chad," cô nói. "Chuyện này thật không phải. Em xin lỗi, nhưng em phải đi đây." Cô lao ra phía cửa.

"Harvey? Harvey?" Sabrina gọi ngay khi cô bé rời khỏi tòa nhà của trường. Không thấy bóng dáng Harvey đâu cả. "Harvey?", cô gọi lần nữa.

"Mình ở đây này", có một giọng nói vang lên phía sau Sabrina.

Cô bé quay lại và thấy Harvey đang ngồi xa vắng trên một chiếc ghế dài cạnh cửa ra vào. "Mình nghĩ là cậu tính ra về".

Khuôn mặt Harvey nhăn nhó nặn ra một nụ cười. "À, phải, mình có muốn vậy, nhưng giờ mình phải chờ để nhận một cú đúp điểm A".

"Mình chờ cùng cậu nghe. Mình giỏi vụ này lắm. Chờ nghe". Sabrina lại gần và ngồi bên cạnh cậu.

"Cám ơn.cậu," Harvey so vai. "Nhưng sao cậu không ở trong đó với cái anh chàng tên-anh-ta-là-gì-nhỉ, tên- anh-ta-là -gì-nhỉ ? "

"Không, anh ấy không phải là kiểu người mình thích".

"Sao, 'Ông-Hoàn-Hảo' không phải là kiểu của cậu sao?".

Sabrina thây áy náy không yên. Cái thời khắc thực sự được trao đổi cùng Harvey đã tới rồi. "Thực ra thì Harvey, mình muốn nói với cậu về chuyện ấy. Nhưng sao thây khó nói quá." Cô đứng lên xoay lưng về phía Harvey. Ý định của cô chợt mềm xìu.

"Ý cậu nói gì?"

Sabrina bước sang bên kia của lối ra. "Chuyện ấy là... mình thây..."

"Sabrina, có chuyện gì vậy?" Harvey nhổm dậy và bắt đầu tiến về phía cô.

"Đông cứng!" Sabrina ra lệnh, chỉ một ngón tay vào Harvey. Cậu trai sựng lại trên bước đi hệt như một pho tượng, một chân đứng thẳng, chân kia đang bước đi. Bất chấp cái tư thế quái dị này, cậu vẫn không ngã nhào.

Trong lúc Harvey bất động, Sabrina thấy có thể nói thoải mái. "Chuyên này là mình đi vũ hội và muốn chơi vui cùng Chad. Nhưng ... chỉ nhìn thây cậu là mọi việc đều tan biến. Mình muôn nói, mình với cậu là bạn bè cũng đã hay rồi, nhưng đôi khi mình ước ao nhiều hơn thế." Cô đắm đuối nhìn anh chàng cao ráo đẹp trai. "Mình thích cậu, Harvey. Mình thích cậu nhiều lắm. Nhưng chắc đó là những điều thầm kín nhất mình có thể thổ lộ với cậu vào lúc này.

Sabrina ngừng nói, nhìn thẳng vào đôi mắt không trông rõ của Harvey. "Cám ơn cậu đã lắng nghe".

Cô bật ngón tay và Harvey lại tiếp tục cử động. Cậu hấp hay mắt tò mò. "Cậu mới nói gì phải không?" cậu trai hỏi.

Sabrina mau mắn khỏa lấp mọi dâu vết. "ừ. Mình nói, úi, Chad không phải là hoàn hảo đâu. Cậu biết không, một tay anh ta ngắn hơn tay bên kia. Chắc mình phải quay lại rồi". Cô bé hướng về phía cửa.

Harvey hắng giọng và tiến một bước lưỡng lự để chắn đường cô. "Sabrina? Mình đang tự hỏi... bởi tụi mình đã ở đây...cậu có muốn nhẩy không?".

Trái tim Sabrina chợt lắng xuống. Có phải Harvey tự đề nghị đó không? Tự cậu ấy? Hay là một phần tỉnh táo nào trong cậu đã nghe hết những lời Sabrina vừa nói? Cô bé cười, đề phòng trường hợp đó là một vụ lỡm nhau. "Cậu còn thấy tự tin không?".

Harvey nhún vai. "Có mỗi hai đứa mình thôi mà".

Cậu cầm lấy cánh tay phải của cô bé và ôm ngang eo cô bằng cánh tay kia. Dù bị chắn bởi bức tường gạch, tiếng nhạc bên trong cũng đủ lớn để phụ hoạ nhẹ nhàng cho điệu nhẩy của họ. Hai đứa xoay vòng thật nhẹ nhàng.

Vậy đã hơn nhiều những gì Sabrina từng hy vọng. Tinh thần cô chợt sảng khoái và như chắp cánh thêm cho vũ điệu của hai người. Nó như một tiết mục âm nhạc thời xưa, hơn là cuộc đời thực hôm nay. Họ tách ra, tay duỗi dài, chỉ các ngón tay chạm vào nhau. Đẩy lưỡi lên má, Sabrina hỏi. "Cậu có yêu bài hát này không?".

Harvey khịt mũi. "Tuyệt nắm".

Cậu xoay lưng cô bé về phía vòng tay của mình. Sabrina cảm nhận thây nhịp tim dồn dập của cậu sát

phía sau. Rồi cô nhận ra sự căng thẳng đang tăng lên của Harvey. "Uh-oh, mình bắt đầu thấy tự tin rồi".

Cô bé lại ngả vào vòng tay cậu và lần này cho phép mình hơi ngửa ra sau một chút, buộc Harvey cũng phải ngã theo. Mắt họ gặp nhau và ngừng lại.

Một ánh sáng chợt loé lên trên má Harvey. "Okay. Mình đây, " cậu nói và đứng thẳng lên. Cậu giữ Sabrina bằng cả cánh tay và nhún vai. "Xin lỗi. Đó là tât cả những gì mình biết".

Sabrina cười. "Vậy đã đủ lắm rồi. Tớ nghĩ là tớ đã đến lúc về nhà".

Harvey rạng rỡ. "Này, nếu cậu thấy đủ với cái vụ vũ hội này rồi, sao mình không ghé The Slicery và làm một chầu bóng tay đi?". Chính cái ý nghĩ được ở đâu đó khác cái vũ hội này khiến Harvey thoải mái.

Sự nhiệt tình của cậu thật dễ lây. Sabrina gật đầu nhẹ và nói. "Yeah! Tớ khoái bóng tay". Cô tự trách mình về cung cách cư xử vừa qua. "Xin lỗi. Mình đã lang thang với Chad quá lâu. Mình sẽ quay lại để báo cho anh ta là tụi mình về".

Harvey ngắm Sabrina bước nhẹ nhàng trên các bậc thềm và khuất trong trường. "Mình yêu cậu, Sabrina", cậu ta nói, môi chỉ hơi mấp máy. Một cú rùng mình chạy khắp châu thân, và cậu trai quay mặt đi, tự bực với chính mình. "Vì sao ta lại không nói thẳng với cô ấy nhỉ?".

Sabrina đi vòng bên lề sàn nhẩy, chạm mặt với vài bạn học, những người đã hơi cuồng lên đôi chút sau kết thúc xong phần "nhẩy" của họ trên sàn. Chad nhìn thấy ■ cô và nhẩy đứng lên. "Sabrina, em đây rồi!".

Sabrina không thích gì việc cô phải làm lúc này, nhưng cô cũng chẳng còn đường nào đê né tránh. "Chad, mình cần nói chuyện. Anh rất tuyệt khi đưa em tới dạ hội này, nhưng anh không phải là người em muốn đi cùng". Họ đã ra được chỗ trống.

Chad hỏi cô bằng một giọng nghiêm trọng nhất. "Được, vậy ai là người em muốn đi cùng?".

Sabrina lưỡng lự. Cô không ngờ lại có thể thoát ra khỏi tình thế khó khăn này dễ dàng đến vậy. Cô đã sẵn lòng để nói sự thực với anh. "Harvey."

Khuôn mặt Chad chợt sáng lên. Anh chìa tay ra để bắt tay Sabrina. "Lựa chọn tuýệt vời. Cậu ấy là một chàng trai hay lắm đó".

Sabrina bị nốc ao. "Anh đúng là một bạn nhẩy tuyệt diệu, Chad. Thế em đi được rồi hả".

Chad khoanh tay và cố tỏ vẻ bình thản. "Được chớ, tiến lên em. Anh sẽ ở đây và sẽ nhớ em nhiều".

Điều ấy khiến Sabrina nhói đau. "Em không muốn anh làm thế", cô bé cố sức. "Đấy, anh chỉ còn lại có hai giờ, và em chắc là anh thích bản nhạc này, sao anh không mời Libby cùng nhẩy?".

Đến lượt Chad đo ván. "Anh được phép làm vậy hả? Anh thích Libby!".

"Anh thích Libby?" Sabrina cố không tỏ ra kinh dị.

Chad so vai. "Xin lỗi. Anh đoán là anh bắt đầu xử tệ rồi".

Sabrina ôm nhẹ lấy anh trước khi anh chàng quay về chỗ Libby đang ngồi một mình. Cô dõi thấy thái độ của cô gái hoạt náo viên đang đổi sang kiểu cách của một con búp bê ngưỡng mộ khi Chad mời cô ta ra nhẩy. Thoả mãn, Sabrina bỏ đi.

Harvey vẫn đang ngồi trên ghế dài khi Sabrina quay lại. Cô lấy một tư thế thách thức. "Được rồi! Chơi bóng tay hả? Hãy đầu hàng đi".

"Này, cậu xem này", Harvey nói, chìa cả hai tay ra phía trước. "Dài đều nhau, há!".

Sabrina nhấm một ngón tay và làm một dấu than chiến thắng trên trời. Họ cười suốt trên đường tới The Slicery.

Trên đường về từ The Slicery, Sabrina và Harvey cùng ghé nhìn qua cửa sổ cafeteria xem Chad đang làm gì với Libby. Kính cửa đủ trong để họ thấy anh chàng vẫn đang múa lộn bên trong. Họ không cần phải giỏi đoán môi để hiểu anh ta đang nói gì. "Ê, anh em, tôi khoái bản nhạc này!".

Libby cảm nhận thấy mọi con mắt đều đổ dồn về phía mình. Cô ta như phát ra sự tự cao và uy quyền tuyệt đối. "Anh và em thật hợp với nhau", cô ta thỏ thẻ.

Cô ta quay người để nhìn xem ai đang dõi theo họ từ góc đó. Thình lình Chad khom người xuống. Anh ho và bột chợt rơi ra từ đôi môi. Anh lê bước ra phía cửa. "Cần ... tìm... áo mưa", anh thở ra.

Libby quay ngoắt lại và phát hiện ra bạn nhẩy của mình đã đi khỏi. "Chad? Chad?", cô ta gọi. Cô đi mau dọc theo sàn nhẩy, nhưng không thấy dấu tích gì của Chad. Anh ta biến đi đâu không rõ. Cô chạy ra cửa trường và gọi, "Chad?".

Chad đã mất tích. Libby lao vào đêm tối, vô vọng mong mỏi thấy được bóng hình của người bạn nhẩy. Nhưng tất cả những gì cô thấy là một đống bột nhão nhoét bám ngay vào giầy khi cô bước lên. "Eo ơi. Ôi, khốn kiếp thật!", cô ta nói, cố giẫy chân vội vàng. Cô gái chùi chân vào hàng gạch bên lề bãi cỏ rồi chạy ra điện thoại.

Cảnh cuối cùng Harvey và Sabrina thấy được là Libby đang tranh cãi qua điện thoại. Họ nghe thấy cô ta nói. "Vâng, tôi muốn thông báo về một người mất tích. Chad Corey Dilan. Vâng, anh ấy cao và rất đẹp trai Ôi, xin lỗi. Nói chính xác là cao khoảng sáu bộ hai, mắt xanh, tóc đen ngắn. Và anh ấy siêu nhiệt tình. Lần cuối gặp. anh ấy hả? Đang nhẩy cùng tôi. Thật tuyệt diệu... Sao? Vâng, anh ấy đi được hai mươi phút rồi, ...nhưng tôi không muốn chờ 24 tiếng đâu! Các vị không hiểu à? Đó là tình yêu của đời tôi. Alô, alô...??"

Harvey và Sabrina khuất dạng trong đêm tối.

Sabrina dọ dẫm vào nhà đúng khi thấy Darryl đang giơ tay đầu hàng hai chị em nhà Spellman. Các bà cô lập tức lấy lại tư thế đường hoàng. "Mọi chuyện thế nào?", Sabrina hỏi với một ngọn lửa nhỏ sáng lên trong mắt.

"Không có gì." Hilda đáp, không phải theo cách giỡn cợt mọi ngày, bởi còn tính đến chuyện bà vẫn đang nắm lấy một tay của Darryl. "Anh bạn nhẩy của cháu thế nào?".

"Tuyệt lắm. Harvey cùng cháu bỏ cuộc dạ hội và đi chơi bóng tay ở The Slicery".

"Harvey à?", Zelda hỏi ngạc nhiên. "Thế có chuyện gì với anh bạn nhẩy tụi cô làm cho cháu?".

"Chad? Cháu đã nhường anh ấy cho Libby." Sabrina nói.thản nhiên.

"Cháu đã nhường cho Libby bạn nhẩy của mình? Chuyện ngớ ngẩn". Zelda nhăn mặt suy nghĩ.

"Thì cô có thấy cháu chọc phá gì đâu, khi Darryl không phải là một nhân viên cứu hoả.", Sabrina bước tiếp lên gác và mỉm cười. "Cháu tôn trọng sự riềng tư của các cô. Chúc ngủ ngon".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.