Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2

❊ ❊ ❊

Image

Xin chào, cháu về rồi đây," Sabrina gọi, khi cô nhảy chân sáo vào nhà bếp.

Im lặng.

"Mọi người đâu hết rồi?" cô gọi nữa.

Chẳng có bà cô nào có mặt để chào đón cô trở về sau ngày đi học đầu tiên cả, dù họ đã hứa là sẽ ở đó. Bối rối, Sabrina mở cửa phòng ăn.

Giống như tất cả những căn phòng khác ở tầng trệt, phòng ăn cũng có trần cao và các cửa sổ lớn. Đối diện các cửa sổ là một quầy rượu bằng gỗ đen bên trên có cái tủ nhỏ đựng đồ sứ. Những cành hoa loa kèn vừa mới cắt cắm trong những lọ hoa pha lê và bạc đỡ một tượng ngà chạm hình ba vị nữ thần ban sắc đẹp, duyên dáng và hạnh phúc. Cái bàn bày tám ghế, thêm một chiếc đôn có lưng dựa cao đặt ở góc. Trên bàn có một cái bánh nướng rắc dường với hàng chữ "Happy Birthday, Sabrina" được viết bằng kem trứng màu xanh và viền những bông hồng băng bột hạnh nhân.

"Ngạc nhiên há!" Hilda và Zelda la to, rời khỏi chỗ nấp. Họ vội chạy đến bên Sabrina.

"Ồ, nhìn kìa ..." Sabrina nói với sự vui mừng giả tạo. "Cứ như ... một bữa tiệc" cô hạ giọng, nhận ra những người tham dự chỉ có hai bà cô và con mèo ngồi trên chiếc ghế cao đội chiếc nón chóp bằng giấy thiếc nhuộm hồng và tía cuốn xoắn trôn ốc, và trước mặt nó là một tô sữa. "Chà... mấy cô còn cho Salem đội cái nón dự tiệc. Thật là mắc cười!"

Bữa tiệc có thể ít người, nhưng các bà cô của Sabrina không để cho nó kém phần vui nhộn. Họ ăn mặc thật diện cho dịp này và trải bàn bằng một tấm vải lanh tuyệt đẹp. Hilda tung tăng trong chiếc áo lụa Trung quốc màu xanh nhạt và dẫn Sabrina đến đầu bàn. Nhưng thay vì một bộ dao nĩa, có một bục gỗ bóng láng ngay trước ghế của Sabrina.

Zelda lướt đi, mảnh mai và đường bệ trong một chiếc áo dài bó sát màu chàm, cầm lên một quyển sách khổng lồ từ tù ly chén. Bà đưa nó cho Sabrina. "Đây là quà của ba cháu." Bà đặt nó xuống bục gỗ.

Nó được bọc da, cao cỡ năm tấc và rộng cũng cỡ đó. Một hàng đá quý trang trí các góc của bìa sách và nạm thành một vòng ở giữa bìa. Một sợi xa tanh đỏ để đánh dấu chỗ đọc chạy từ gáy sách rồi ló ra ở dưới. "Một cuốn sách cổ. Một cái nồi đen." Sabrina cảm thấy hơi phật lòng, nhưng cô cố biến nó thành trò cười. "Không còn ai đi mua sắm ở cửa hàng GAP nữa sao?"

Câu đó chẳng được hai bà cô hưởng ứng, nên Sabrina nhìn kỹ hơn vào cuốn sách. Tựa của nó, Khám phá pháp thuật, nổi bật bằng chữ mạ vàng trên bìa. "Sao cha cháu lại cho cháu cái này?" Cô mở sách ra chỗ có sợi dây dánh dấu, xăm xoi văn bản và những hình ảnh lạ mắt.

Các trang sách dầy hơn so với sách thường. Chúng là những tấm da mỏng - da cừu được cạo mỏng và chà nhẵn để viết lên được. Hay là in lên, Sabrina nhận ra khi cô thấy rằng cái lối chữ cổ lỗ này cũng là một kiểu chữ in. Những hình minh họa thì được khắc hoặc in bằng mộc bản.

Và chúng minh họa những chuyện kỳ lạ quá! Đó là những sơ đồ cơ thể con người với chú thích nói rõ phần nào bị chi phối bởi hành tinh nào. Có những biểu đồ chiêm tinh, những bảng công thức giả kim thuật, và danh sách các loài thảo mộc và cách sử dụng nữa.

Trang bên phải sợi dây đánh dấu có khắc hình một thầy phù thủy trong bộ dạ phục kiểu xưa và đội mũ cao. Dòng chữ dưới bức hình ghi "Edward." Bức hình làm dâng lên một nỗi nhớ nhà trong tim Sabrina. "Lạ quá!" cô nói, rồi tự trả lời. "Ông phù thủy già này trông giống cha cháu quá!"

Khi cô nhìn bức hình, nó lung linh và trở nên sâu thẳm hơn. Trong thoáng chốc, trông cuốn sách như một cửa sổ chứa hình ảnh của một người còn đang sống. Thầy phù thủy ngước nhìn Sabrina và chợt nói, "Ngạc nhiên chưa! Cha con đây. Chúc mừng sinh nhật, Sabrina!"

Thật là ly kỳ! Cô nhìn hai bà cô và cười khúc khích, "Wow! Hãng Hallmark giờ cũng xài kỹ thuật cao! Ông ấy còn nói được câu gì nữa?"

"Cha không phải ảnh chụp ba chiều đâu, con yêu," Edward Spellman lên tiếng từ trang sách. "Cha chỉ ở một cảnh giới khác thôi."

Sabrina nói chuyện với bức tranh như nói với chính mình. "Một cảnh giới khác? Con tưởng cha đang ở Khách sạn Toronto MidWay Motor Lodge."

Giọng Edward bắn vọt ra khỏi cuốn sách. "Zelda! Hilda! Mấy bà không cho Sabrina biết nó là phù thủy sao?"

"Nó không tin bọn em," Zelda cãi lại để bào chữa.

Hilda nói thêm, "Nếu như bọn mình đội mũ nhọn đen thì không chừng nó dễ tin hơn."

Zelda lộ vẻ bối rối. "Chị cũng không biết cái mũ đó của chị ở đâu."

"Thôi đi!" Sabrina đứng dậy và đóng sập cuốn sách lại. "Nghe nè, cháu biết hai cô phải tốn nhiều công sức mới dựng được trò đùa này, nên - ha-ha-ha. Bây giờ thế là xong."

"Không," Hilda nói, cực kỳ lúng túng, "đó mới chỉ là bắt đầu. Cháu là một phù thủy đấy!"

"Với những quyền năng pháp thuật thực sự," Zelda chen vào. "Và bây giờ cháu đã mười sáu, cháu có thể sử dụng những quyền năng đó." bà nhăn mặt trong niềm vui kỳ quái. "Mà cháu muốn món quà gì ở cửa hàng GAP hả?"

Sabrina vẫn không tin chuyện đó. "Vậy các cô đang nói gì? Rằng cháu không phải con người như cháu nghĩ? Các cô không phải những người như cháu nghĩ? Và cha cháu sống trong một cuốn sách?"

"Sau cùng, nó đã hiểu ra!"

Sabrina giơ hai tay lên trời. "Thật điên khùng!" cô thốt ra. "Cháu lên phòng mình đây. Đi nào, Salem." Cô bước về phía cửa.

"Cô chờ đến khi tôi uống xong sữa được không?" Salem hờ hững lên tiếng.

Sabrina sững lại ngay ngưỡng cửa, rồi quay mình nhìn vào con mèo, mắt thẳng vào mắt. Cô rầu rĩ liếc nhìn hai bà cô. "Con mèo vừa nói đó hả?"

"Phải," Salem đáp, gần như thẳng vào tai cô. "Và gỡ giùm cái nón ngốc nghếch ra khỏi đầu tôi coi."

"Trời đất ơi!" Sabrina hú lên và phóng về phía cầu thang.

Zelda quay sang cô em. "Tôi nghĩ mình nên để cha nó thu xếp vụ này." Bà phác một cử chỉ về phía cuốn sách. "Ed...?"

Cuốn sách to tướng bốc lên khỏi mặt bàn, lơ lửng một lát trong không trung, rồi bay theo cô gái lên lầu. Khi Sabrina đến trước cửa phòng ngủ cuốn sách đã lơ lửng ngang tầm mắt sau lưng cô.

Nhìn thấy nó, Sabrina gào lên và nhảy vọt vào phòng ngủ. Cuốn sách vào theo. Sabrina chộp lấy nó và vật rầm xuống bàn, rồi cô rúc vào giường giữ cho mình càng xa nó càng tốt.

"Sabrina!" Mở cha ra!" giọng mệnh lệnh bị chẹn nghẹn của cha cô trong sách vang lên.

Sabrina rúm lại. "Không!"

"Chúng ta phải nói chuyện!" Rồi nghiêm khắc hơn, "Quý bà, mở ngay ta ra!"

"Không! Tôi không muốn nói chuyên với một cuốn sách!" Sabrina vỗ một tay vào trán, gần phát khóc. "Ôi! Chúa ơi! Tôi đang nói chuyện với một cuốn sách!"

Mất một lúc cô mới bình tĩnh trở lại. Rồi, ngần ngừ, cô lết khỏi giường và tiến tới bàn học. Cuốn sách nằm đó, im lặng. Bằng bàn tay run run, Sabrina mở ra tới trang có hình cha cô. "Con không thể là phù thủy," cô nói rầu rĩ. "Phù thủy không có thật."

Khuôn mặt trong hình có cái vẻ cương quyết vững chắc mà Sabrina nhận ra quá rõ. Nếu không có gì khác thì điều này đã chứng tỏ đó chính là cha cô, được rồi. "Con yêu, cha biết điều này rất khó khăn," Edward Spellman nói dịu dàng, "nhưng con phải chấp nhận nó. Con không giống những trẻ khác. Con là đặc biệt."

Sabrina rên lên. Con không muốn là đặc biệt... Con muốn là bình thường!"

"Cha hiểu. Nhưng ... thuyền đã ra cửa biển."

"Những chuyện này chẳng có nghĩa lý gì cả," Sabrina phàn nàn. "Ý con là, bao nhiêu năm qua con cứ nghĩ cha đi xa công cán nước ngoài."

"Đúng vậy. Có điều nó còn là xứ xa lạ hơn nhiều so với những gì con nghĩ."

Một mối nghi ngờ bất chợt nảy ra trong đầu Sabrina. "Còn mẹ? Có phải mẹ thực sự đi đào tìm hóa thạch ở Peru không?"

"Phải đó.

"Vậy con muốn đi và sống với mẹ!"

"Không thể được. Con thấy đó, có một qui tắc." Cha cô ngừng lại. “Nếu con nhìn thấy mẹ con trong hai năm tới, bà ấy sẽ biến thành một trái cầu bằng sáp.”

Mắt Sabrina lồi ra. "Cái gì?"

Edward nhún vai. "Đó là cách họ hạn chế những vụ hôn nhân giữa phù thủy với người phàm."

"Đó là lý do cha với mẹ li dị đó hả?"

"Kh- không." Ông ta kéo dài giọng ra, cứ như một chữ 'không' thì không đủ diễn đạt tính phức tạp của câu chuyện.

Một tia hi vọng le lói lên trong Sabrina. "Vậy cha có nghĩ cha với mẹ có thể về lại với nhau không?"

"Kh- không. Đó lại là một con thuyền khác đã ra cửa biển." Edward nhìn con gái âu yếm. "Con sẽ ổn thôi, Sabrina. Cứ thong thả và suy nghĩ về chuyện này. Và nếu có lúc nào con cần cha" - mặt ông sáng lên vẻ tinh quái- "thì cha có mặt trong chỉ mục của cuốn sách này."

Hình ảnh của Edward Spellman dẹp lại, trở nên mờ hơn, rồi lại là một bức tranh khắc như cũ. Sabrina ngồi nhìn nó một hồi lâu, rất lâu.

Hai chị em Spellman đang chơi bài ở bàn àn. Trong khi Sabrina ở trong phòng của cô bé, họ đã tiếp tục bữa tiệc và cắt bánh, nhận phần của mình và dọn phần còn lại vào tủ. Tiếp theo đó nhất thiết là uông trà và chơi bài. Zelda đã ăn hết phần bánh và đang uống trà, nhưng Hilda vẫn còn phần sót lại của miếng bánh thứ hai trên đĩa của bà, quanh đó là cẩ đống vụn bánh. "Tới rồi!" Hilda kêu lên, bày bài của mình ra trước mặt Zelda. "Năm con xì!"

"Ăn gian!" Zelda kết án.

Hilda phản ứng với vẻ kinh ngạc. "Đâu có."

"Có!"

"Không mà!"

"Được rồi," Sabrina ngắt lời, bước vào và ngồi phịch xuống ghế. "Cháu đã nói chuyện với cha cháu ... và chắc cháu đành tin mình là phù thủy."

"Tốt," Hilda thốt lên, sung sướng khi được xác nhận là đúng về một chuyện nào đó. "Vì cháu chính là vậy."

Zelda khôn ngoan quên đi vụ đánh bài và chú ý vào cô cháu gái. "Này, cháu biết gì không? Ta hãy thử chút đỉnh pháp thuật." Bà đứng dậy và bước tới tủ đựng ly chén, ở đó bà lấy ra một trái cam trong cái tô lớn bằng bạc bày trái cây.

Lập tức Sabrina tươi mặt lên. "Cháu biến trái bí ngô thành một chiếc xe Porsche được không?" cô hỏi.

"Ổ, ngon lành!" Hilda cười toe.

"Ta hãy bắt đầu với những điều căn bản," Zelda gợi ý với vẻ ít nhiều bài bản. Bà đặt trái cam ở giữa bàn, rồi chỉ đạo hai người kia. "Sabrina, cháu đứng ở ngay đây." Bà chỉ vào đầu bàn. "Hilda, em ở đó."

Zelda đứng sau lưng Sabrina và trỏ ngón tay vào trái cam. "Cam thành táo. Bây giờ, hãy tập trung và chỉ. Nào, thử coi."

Sabrina chỉ ngón tay. Quai hàm cô nghiến lại khi ráng tập trung. Cam thành táo, cam thành táo, cam thành ... Trái cam sáng lên và biến hình, phập phồng trong ánh sáng một lát trước khi đột ngột vươn cao lên và nổi lốm đốm những cục u rồi chúng biến thành những miếng vẩy năm cánh. Kỳ lạ thay, một trái thơm chễm chệ đã thế chỗ trái cam.

"Táo ... thơm," Zelda khích lệ. "Gần lắm rồi."

Hilda khịt mũi với vẻ châm biếm. "Không, chẳng gần gì cả."

"Thử lại đi," Zelda kiên nhẫn nói, vẫy tay ra hiệu cho Hilda im lặng.

Sabrina giơ tay ra chỉ lần nữa, nhưng rồi cô khịt mũi, để tay buông xuôi. "Cháu thấy ngốc nghếch quá."

"Cháu phái thấy may mắn là mình không phải nhúc nhích mũi," Hilda nhận xét.

Với sự thoải mái do rèn luyện nhiều, Zelda không để ý tới nhận xét của Hilda. "Thử lại đi," bà thúc dục Sabrina, thấy một trái cam khác cho Hilda đặt vào giữa bàn. "Và tập trung vào. Cam ... thành táo."

Sabrina lại giơ tay lên.

Lát sau, với gần hai tá táo bị biến thành thơm, Sabrina chán nản chịu thua. Thơm nằm la liệt mọi chỗ trong phòng ăn. Chúng xếp hàng trên mặt tủ ly chén. Chúng ngay ngắn vây quanh tượng ba vị nữ thần. Hilda đã tống mấy trái vào máy xay trái cây.

"Cháu không giỏi lắm trong vụ này," Sabrina than thở. "Cô đã nói với cháu lần thứ hai mươi ba là... ma thuật."

"Cháu sẽ học được cách kiểm soát pháp thuật của mình," Zelda hứa hẹn, vuốt ve mái tóc của cô cháu gái. "ít nhất, cháu sẽ có thể bày biện được món thịt chiên."

Sabrina mệt mỏi sau những nỗ lực. Cô bỗng nảy ra một ý kiến, và cô chạy vội quanh bàn tới chỗ con mèo ngồi trên cái đôn riêng của nó, theo dõi mọi trình tự với vẻ khinh khỉnh chế diễu mà chỉ có một con mèo mới biểu lộ được. "Cố một lần nữa thôi - Salem thành táo!" Sabrina chỉ tay.

"Tôi thấy một đêm làm bao nhiêu đó chuyên là đủ rồi!" Salem vội vàng nói, đuôi của hắn ta ngọ ngoạy.

"Con mèo nói đúng đó," Hilda đồng ý. Bà vung tay thành vòng tròn. "Gói hết lại. Mai cháu còn đi học nữa."

Sabrina ngồi phịch xuống. "Cháu là phù thủy mà vẫn phải đi học sao?"

"Ơ - Hưừmmm," Zelda khẳng định.

"Không công bằng!" Sabrina tuyên bố. Rồi óc tưởng tượng của cô bật lên. "A, có thể cháu sẽ biến thầy Pool thành ..."

Hilda mau lẹ cắt đứt dòng tưởng tượng này. "Từ nay, hãy cẩn thận trong việc trỏ ngón tay vào người khác đấy. Việc đó có thể rất nguy hiểm." Bà dứ dứ ngón tay về phía Sabrina.

"Cô đang chỉ vào cháu đó." Mệt mỏi đã khiến Sabrina thô lỗ.

"Cô đã gạt chốt an toàn rồi!" Hilda mỉm cười đắc ý.

Các bà cô nói đúng. Đến giờ đi ngủ rồi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.