Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

❊ ❊ ❊

Image

“Tôi đã nói với cô,” Salem nói, "đây không phải là khu tử tế."

"Sao mi biết?" Sabrina hỏi. "Ý ta đừng có làm mặt lanh. Mi chỉ là một con mèo!"

"Tôi là một con mèo tinh ý," Salem nói. Nó ngoẹo đầu nói, "Đàng kia, cô gặp một trạm xe buýt bỏ hoang, và cạnh đó có một tiệm bán súng. Rõ ràng một dấu hiệu xấu. Và cô có thấy cửa hàng gia dụng đó không? Nó là một cửa hàng chuỗi phải không? Một cửa hàng 7-Eleven? Một Circle-K? Không. Bảng hiệu ghi Cửa hàng gia dụng, cần tôi nói thêm không?"

"Nào, theo ông còn chỗ nào khác để tìm một nhóm cưỡi mô tô không?" Sabrina hỏi, lái chậm lại khi cô quẹo xuống một con đường nhỏ. "Trong một khu tử tế hả?"

"Thì cũng tùy theo nhóm nào," Salem đáp.

Trong xe đầy mùi thịt chiên và hành lát, và từ bên trong thân xác của Harvey, Jenny cứ nói với thân xác của chính cô, mà Harvey vẫn còn ở trong đó, "Thực sự tớ không thể tin cậu lại ăn suất đôi món thịt chiên phết bơ béo ngậy, đầy mỡ đó. Tớ không biết như thế nào, nhưng tớ sẽ hỏi tội cậu vì chuyện đó."

Bất ngờ Sabrina há hốc miệng, "Ôi, xem kìa! Những chiếc mô tô kia rồi!" Cô kêu lên, chỉ vào một nhóm tám chiếc mô tô đang đậu trước một cửa tiệm nhỏ với một bảng hiệu sáng đèn.

"Phlegm à?" Salem hỏi, đọc bảng hiệu. "Hey, tôi rất tiếc, nhưng cái đó tôi thấy tởm quá."

Trên vỉa hè, hai nhóm, mỗi nhóm bốn chàng trai đang đối mặt nhau và cuộc giáp mặt này có vẻ đầy thù địch. Một nhóm mặc những chiếc áo thun thùng thình, quần lửng màu đen, vớ trắng và giày đen; Nhóm kia mặc áo da đen, quần jean đen, và những chiếc áo thun.

"Họ đó!" Sabrina kêu lên. "Những Kỵ sĩ nửa đêm! Bọn mặc đồ da đen! Benjie đi với băng này đó!"

"Thật khốn khổ," Salem lẩm bẩm. "Một trong những nhà lập quốc bị bọn trẻ con cưỡi mô tô bắt cóc!"

"Nhưng băng kia là ai vậy?" Sabrina hỏi khi cô tấp xe vào lề.

"Tôi không biết," Salem nói, "Nhưng có vẻ như đang bắt đầu một cuộc đập lộn đường phố của mấy thằng khùng, theo tôi là vậy."

Sabrina tắt máy xe , "Được rồi, mọi người cứ ngồi yên đây. Tớ sẽ ra gặp họ xem sao. Liệu tớ có thể tìm ra ông già của mình không nhỉ?"

Cô vội ra khỏi xe và tiến về phía hai băng đó.

"Hê, các bạn!" cô gọi. "Xin lỗi vì đã cắt ngang, nhưng ... tôi đang tìm một ông già mập, tên là Benjamin. Hay còn gọi là Benjie."

Người cao nhất của nhóm người mặc đồ da đen nhìn lên. "Cô tìm Benjie hả?" gã ta hỏi. "Tôi là Wolverine."

"Tôi đang tìm anh đây!" Sabrina kêu lên. "Anh có biết ông ta ở đâu không?"

"Biết chứ, ông ta trong này nè," gã đáp, vẫy tay về phía cửa kính đen. "Cô biết ổng hả?"

"ơ ... vâng," Sabrina nói. "Nghe nè, các bạn, đừng gây nhau, được chứ? Như vậy thật là ngốc, và nó sẽ không đem đến cho các bạn bất kỳ cuộc hẹn hò nào nữa." Rồi cô vội đi vào tiệm Phlegm World.

Cô nhận ra Franklin ngay; ông ta đang đứng phía sau một cái quầy nhỏ tán gẫu với một ông mập phì nộn có hàm râu rậm rì. Franklin quay đầu lại khi ông ta nghe tiếng cửa mở, và ông mỉm cười khi thầy cô.

"Sabrina!" ông vừa gọi vừa vẫy cô.

Cô đi vội về phía ông, nóng lòng đưa ông rời khỏi tiệm Phlegm World và đưa ông trở về nhà cô ... nhưng cô đi chậm lại khi nhận ra có cái gì đó trên đầu ông ... không phải một cái nón ... không phải một bộ tóc giả -

Đó là hình xăm ... một con chim lớn.

"Ông làm gì vậy?" cô hỏi khi tới quầy.

"Tôi xăm hình!" ông nói một cách sung sướng. Ông ta sờ một ngón tay lên mũi, rồi thêm, "Tôi còn có cái này nữa nè! Một cái khoen mũi!"

Sabrina rít lên trong cổ họng, rồi chồm tới, chống khủy tay lên quầy, hai tay úp mặt, và rên rỉ trong lòng bàn tay.

"Sabrina thân mến," Franklin nói. "Tôi đã xúc phạm cô sao?"

Sabrina đứng thẳng lên và nói, "Không ... chẳng có gì xúc phạm đến tôi cả. Nhưng tôi không biết người dân ở Philadelphia sẽ chấp nhận nó như thế nào."

"Ô, cô gái," Franklin nói với một nụ cười. "Tôi không quan tâm đến họ ... vì vậy cô cũng không nên quan tâm. Nỗi ân hận duy nhất của tôi là rằng Phlegm đây đã không xăm được hình gà tây. Tôi muốn có một con gà tây trên đầu mình, nhưng ông ấy cứ nhất định xăm một con ó."

"Đành chấp nhận vậy," Sabrina nói. "Bây giờ mình đi thôi."

"Cái gì?" Franklin hỏi. "Tôi phải rời khỏi đây liền hả?"

"Tôi e rằng vậy," Sabrina đáp. "Mình phải quay về nhà tôi ngay. Tình trạng khẩn cấp. Vả lại, nếu ông không đi liền, có thỂ ông sẽ dính vào một trận chiến băng đảng."

"Ơ, a ... Xin lỗi, cô nói gì vậy?" Franklin hỏi.

"Đừng bận tâm. Chúng ta đi thôi"

Và họ đi ra.

Khi ra ngoài, Franklin muốn chỉ cho Wolverine hình xăm và cái khoen trên mũi của ông ta, nhưng Sabrina đã chộp lấy tay ông ta dẫn ra xe. Cả hai băng đang ngồi trên lề đường tranh cãi ai có nhiều bồ nhất và ai có thể làm cho những bộ mặt người khác bầm dập nhiều hơn. Sabrina quyết định không làm hỏng cuộc chơi của họ và chỉ phớt lờ họ thôi. Khi đã vào trong xe, Sabrina nói, "Nào, tất cả đều có mặt rồi chớ?"

Mọi người cùng đáp, kể cả Salem, kẻ rất bực mình vì phải ngồi chung với Franklin.

"Tốt rồi," Sabrina nói. Cô quyết định rằng việc lái xe về nhà chỉ lãng phí thời gian ... vì vậy cô trỏ tay một cú...

.... và chiếc xe đi từ lề đường trước cửa tiệm của Phlegm World đến con đường riêng trước nhà của Sabrina.

"Ô, chơi gian nghe," Salem nói.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.