Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

❊ ❊ ❊

Image

Đôi mắt của Sabrina nhìn về hướng chiếc đồng hồ treo trên tường. Cô có mười phút để đi tìm Jenny trước khi chuông reo, đưa họ trở vào giờ học kế tiếp. Tuy là sử dụng bùa phép thường đòi hỏi tập trung, và trong nhiều trường hợp còn cần một số kiến thức nhất định về pháp thuật, một phàm nhân vẫn có thể gây ra hàng loạt những tổn thất ngoài ý muốn. Những phép màu do thầy Pool và Jenny thực hiện là kết quá của một ước vọng nhiệt thành, một cú vẫy tay tình cờ và, may mắn thay, là họ có thiện ý. "Mình thật ghét khi nghĩ tới cảnh một kẻ khó chịu nào đó lại thâu nạp được quyền năng!", Sabrina nghĩ.

Cô chạy ra cửa quán ăn, nhìn dọc theo hành lang. Với cả núi tóc rực lửa, Jenny thật khó mà mất dạng trong đại sảnh đông đúc. Nhưng trong giờ học này, những hành lang trống vắng một cách kỳ lạ, và Sabrina dễ dàng nhận ra là bạn của cô không có ở đây. Jenny mới phát khùng. Cô ta sẽ tìm chỗ nào để tĩnh trí lại nhỉ?

Nhớ lại việc Jenny chăm chú coi kịch bản, Sabrina phóng thẳng đến thư viện, nhưng một cái nhìn thoáng qua khung cửa cũng đảm bảo rằng cho thấy

cô bạn cũng không ghé lại chỗ này. Sabrina ngồi sụp bên cửa, lòng đầy thất vọng.

Một đợt ớn lạnh bỗng chạy dọc cơ thể Sabrina và chui sâu vào mũi cô gái. Cơn ngứa ngáy dữ dội đang kích động khắp xoang mũi. "Khỉ thật!", cô nghĩ. "Mình đã mất cả quyền năng vì bệnh cúm phù thuỷ, vậy mà vẫn còn cái vụ cúm thông thường này nữa chứ!". Nước mắt trào dâng trong mắt, cô chạy về phòng dành cho các nữ sinh.

Cô đẩy cánh cửa đang khép hờ và cảm thấy nó va vào một người đang đứng phía trong. "Xin lỗi", cô hắt hơi khi chạy nhanh về phía chiếc bồn rửa.

"Này, đi phải ngó dường chứ!" Một giọng nói quen thuộc cất lên.

"Jenny à?". Sabrina gọi và quay ngoắt nhìn quanh, thoáng nhận ra cái lưng của Jenny trước khi cánh cửa khép lại. Sự thôi thúc của cơn hắt hơi đang sôi sục bên trong, đe dọa bùng phát. " Chờ đó, đừng đi !". Cô lấy hết sức giật tung cánh cửa và lao đuổi theo cô bạn gái.

Ngạc nhiên khi nghe âm điệu trong giọng nói của Sabrina, Jenny nhìn quanh lo lắng.

"Sabrina, chuyện gì thế ? Có chuyện gì à?"

"Jenny, mình bị...." Sabrina chẳng bao giờ kết thúc nổi câu nói ấy. Cơn hắt hơi đang vật lộn trong cô chợt bùng ra như một nồi súp de.

Jenny bước giật lùi, sợ hãi, tay huơ loạn lên khi ghê tởm nhìn xuống bộ trang phục của mình. "Aaagh! Bạn hắt hơi vào người tôi rồi ! Ô, kinh quá! Dễ sợ quá đi mất!" cô ngắt ngang và chạy ngược về phòng toilet nữ.

Đã quá trễ, Sabrina lấy khăn bịt chặt mũi:" Denny, tôi xin.... nỗi !". Cô bé lắp bắp. Nhưng đã trễ quá rồi. Cánh cửa phòng toilet nữ đóng sầm lại trước mắt cô.

"Nếu hôm nay mà còn chưa phải là ngày tồi tệ nhất của mình, thì tình thực mình cũng chẳng muốn biết đến nó nữa.", Sabrina nghĩ khi quay lại cafeteria. Rẽ qua chỗ ngoặt, cô tí nữa bị đè bẹp bởi ông hiệu trưởng LaRue đang thịnh nộ. Nhưng nắm tay của ông ta siết chặt, còn bộ quần áo sạch bong giờ nhơ nhớp vì một mớ rau cải thái nhỏ. Ông hiệu trưởng có vẻ như chẳng nhìn thấy Sabrina, và chỉ một cú nép mình vào bên tường mới giúp cô tránh được thảm hoạ bị nghiền nát.

Thấy nóng ruột vì vụ này, Sabrina quay lại bên chiếc bàn nơi Harvey vẫn còn ngồi đó, mắt nhắm nghiền, còn đôi môi mấp máy như đang nhẩm bài.

"Hôm nay dân tình cùng uống thuốc đụng đầu hay sao ấy?" Sabrina than phiền khi chen vào chiếc ghế cạnh Harvey. "Lúc đầu thì mình suýt tông ngã Jenny, đến lượt ông hiệu trưởng LaRue suýt đè bẹp mình. Điều gì khiến ông ấy cau có như thế nhỉ?"

Harvey mở mắt ra rồi lại nhắm lại suy nghĩ. "À, ông ấy mới dọn dẹp đống khay ăn chỗ lỗ đổ rác..."

Sabrina giả bộ bất ngờ. "Ông hiệu trưởng LaRue? Ông hiệu trưởng LaRue của chúng ta ấy à? Ông ấy sợ bẩn đến nỗi buộc thầy Pool phải quét bụi ghế trước khi Ông ta ngồi vào mà?".

"Yeah!", Harvey khẳng định, gật gật đầu tán đồng. "Mình nghĩ đôi khi cũng có chuyện lạ như vậy đấy."

Sabrina ngồi tựa vào chiếc ghế và cố phân tích những sự kiện vừa mới diễn ra. Trước tiên là lệnh của Jenny buộc ông hiệu trưởng dọn dẹp rác rưởi. Có nghĩa là khỉ quyền năng đang trở lại với mình thì hiệu lực của bùa phép ấy cũng tan biến. Sabrina nhăn nhó. Vậy cũng đỡ.

Jenny đang bước lại bàn và cố tình ngồi càng xa Sabrina càng tốt. Sabrina nặn ra một nụ cười với cô bạn, nhưng Jenny chí vùi đầu vào tập kịch bản của mình. "Có phải cái giá để thu hồi quyền năng là đánh mất người bạn thân thiết nhất của mình chăng?"

Cô quay lại với Harvey. "Cậu có muốn học môn hình học cùng mình trong sảnh không?"

"Uh... xin lỗi", Harvey khó nhọc nói. " Cậu biết không, thầy Pool muốn mình sang Angle luyện cách đọc." Cậu hơi xúc động và trông đầy bối rối. Harvey vẫn thường có vấn đề khi phải nói "không".

Sabrina cô làm cho giọng nói của mình trở nên vui vẻ. "Được thôi, mình chắc sẽ gặp lại cậu chỗ diễn thử chớ?".

Mặt Harvey sáng lên. "Chắc rồi", cậu trai cười sung sướng. Cậu luôn thích mọi chuyện có happy- end.

Chuông reo, mọi người chen chúc bước ra khỏi quán ăn và đi về phòng học. Đám học sinh đang đi ra phải chen lấn với mấy gã mới học xong tiết năm, giờ đang ùa vào quán để xếp hàng lấy đồ ăn trước. Kẹt cứng giữa những thân hình đang chen vào và chen ra, Sabrina thấy mình hệt như một con ruồi trong mạng nhện.

Cô cảm thấy chóng mặt, đầu bỗng nhiên đau nhức. Cơn ngứa ngáy quen thuộc lại bắt đầu. Sabrina rên rỉ. "Ôi không ! Ta không thể hắt hơi ngay bây giờ ! Ta không thể! Ta không thể !".

Cô có thể đấy. Cơn hắt hơi bùng xuyên qua đầu cô và cô cảm thấy một cú rung nhè nhẹ khi quyền năng từ từ rời bó thân thể. Cơn hắt hơi cũng tạo ra một khoảng không gian trống rỗng chung quanh, khi đám học sinh tản ra để tránh đường, mồm lẩm bẩm khó chịu, còn mắt thì nhìn ghê sợ, cứ như chính cô là hiện diện của Tử thần.

Đầu Sabrina quay nhìn tới nhìn lui, dò xét cả đám đông đang vây quanh. Ôi trời ơi, quyền năng của mình phát tán đi đâu rồi chứ?

Mọi người trong phòng học đều ngó chừng Sabrina từ sau mấy cuốn sách. Cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, bởi Sabrina hắt hơi liên tục từ khi ngồi xuống ghế. Người duy nhất không để tâm đến cô là thầy Pool, người có trách nhiệm quản lý phòng học buổi sáng hôm nay, nhưng thực ra đang chúi mũi vào mây mẩu rao vặt trên tờ Popular Scientist.

Cố mấy thì cố, Sabrina cũng không thể tập trung vào quyển sách đang mở ra trước mặt. Viễn cảnh về một phàm nhân xa lạ chạy điên cuồng với quyền năng của cô cứ chập chờn trước mắt. Xác suất để xảy ra thảm hoạ là tuyệt đối cao! Vì sao à? Với ma thuật, ngay cả một câu nói thông thường cũng có thể nguy hiểm chết người. Nếu kẻ đó trỏ tay vào người khác và hô "biến đi" thì sao? Hay chuyện gì xẩy ra, nếu kẻ đó nói "chết chắc!"? Sabrina bắt đầu toát mồ hôi.

Và điều gì sẽ xảy ra với Sabrina nếu Hội Đồng Phù Thuỷ nghe được chuyện này? Bà cô Hilda của cô có hò hẹn với Drell, chủ tịch của Hội đồng, nhưng Sabrina không nghĩ là điều đó có thể giúp ích được gì. Theo lời tự thú của chính lão, Drell là một người thù dai, nhỏ nhen, hằn học, một gã rồ hám quyền năng, và rất khoái trá khi sử dụng quyền uy. Chính lão ta đã tuyên phạt Salem phải làm kiếp mèo suốt 100 năm. Liệu lão sẽ xử Sabrina thế nào đây? Một luồng ớn lạnh chạy khắp người cô gái.

"Nếu bị bệnh, sao mi không ở nhà đi?" giọng nói sau lưng cô rít lên.

Câu nói này khiến cho thầy Pool chú ý. "Cô không khỏe hay sao, cô Spellman?" thầy hỏi vọng ra qua tờ báo.

Tôi ngán lắm rồi! Sabrina muốn gào lên. Tôi đã đánh mất quyền năng pháp thuật và tôi đau đến tận gót chân. Nhưng thay vào đó, cô lại cười yếu ớt với ông thầy. "Chỉ là một con vi trùng hàm tư giờ thôi ạ. Chẳng ai khác có thể lây bệnh được đâu".

"Không phải cô có quyền phán xét đâu, quý cô ạ. Nếu cô bị bệnh truyền nhiễm, cả tôi cũng có thể lây bệnh và khỏi đi làm. Rồi ông Hiệu trưởng LaRue sẽ cấu trừ trong bảng lương của tôi đấy. Tôi không muốn vô trại tế bần vì sự thiếu cẩn trọng của cô đâu", ông thầy nói và trỏ thẳng tay ra cửa. "Cô đi xuống phòng y tế dùm coi, đi ngay!". Ông thầy lôi phắt ra một chiếc khăn tay và bịt hết cả mũi lẫn miệng.

Sabrina bỏ hết sách vở vào túi đeo lưng và lẳng lặng đi ra khỏi phòng. Khi cánh cửa khép lại sau lưng, cô nghe một tràng vỗ tay vang lên trong lớp. Mình có nên có một tấm biển "Phù Thuỷ Bệnh” quanh cổ không nhỉ?

Nói chuyện bệnh, liệu Sabrina có nên đi gặp bà y tá không đây? Liệu một phụ nữ phàm nhân, bị ràng cột bởi đủ loại luật lệ và quy định, vốn không dám cấp phát một thứ thuốc gì mạnh hơn là một miếng keo dán sau lưng, có thể chữa được căn bệnh ma thuật khiến các phù thuỷ đánh mất quyền năng pháp thuật?

Ta không thể tưởng tượng cuộc sống sẽ ra sao nếu như quyền phép của ta không còn nữa. Sabrina nghĩ, không còn những chiếc pizza hạng nhất được chuyển tới tức thời, không còn những cú trang điểm trong chớp mắt, không còn cái tủ quần áo vô tận nữa. Rồi cô nhớ đến Drell. Có thể không còn cả chính ta nữa! Miễn bàn! Cô cần tìm cho ra ai đang có những quyền phép của mình. Mình cần làm gì trước nhỉ, lang thang trong sảnh để tìm ma thuật đã mất ư?

Chẳng có ý gì hay hơn, nên Sabrina đành đi lang thang dọc theo các hành lang, hy vọng tìm ra dấu hiệu của những hoạt động....bất thường. Trước tiên cô đi theo những hành lang tầng trệt, tránh mặt mây màn hình kiểm soát. Mấy ông giám thị vẫn tự coi mình là những người bảo vệ luật pháp và trật tự trong cả ngôi trường. Nếu có ai bắt gặp cô, Sabrina có thể hợp pháp nói là cô đang trên đường tới phòng y tế, chỉ e mấy ông này lại hộ tống cô đến tận nơi.

Dãy hành lang của trường học có những cửa sổ nằm dọc theo tường lớp học, trông ra khu vực phía sau trường và những sân chơi bên kia. Sabrina lẩn đi từ ô cửa này sang ô cửa khác, ló đầu ra ngó, để chắc chắn là vùng trời vẫn bình yên.

Cô đến gần phòng tập thể dục, một căn nhà hai tầng có đến hàng mấy mươi mét hành lang. Chỉ có hai cánh cửa đi vào toàn bộ chiều dài các hành lang và Sabrina tin rằng cô sẽ bị phát hiện trước khi đi qua hết dãy hành lang đó.

Cô náu mình sau ô cửa, cân nhắc lại mọi khả năng. Thình lình, một chuyển động bên ngoài cửa sổ khiến cô chú ý. Ohmigosh! Cô bé nghĩ, Thật không tin nổi!

Chẳng còn bận tâm đến việc bị phát hiện, Sabrina chạy ào xuống hành lang, chạy ngang phòng tập thể dục, để đến bên cánh cửa đôi mở ra phía hông trường. Lao qua cửa, cô chạy vòng qua góc ngoặt rồi đứng sững trước toàn bộ khung cảnh đang diễn ra trước mắt.

Harvey đang ngồi dưới gốc sồi trong khu Angle, đôi cánh tay giang rộng, mắt mở to vì kinh ngạc. Có vài tá những con chim đang đậu trên người cậu! Mấy con chim cổ đỏ thoải mái đậu trên vai, sáo đá kéo cả đàn bám trên đầu, còn dọc đôi tay là cả đàn chim ri đá xếp hàng, tất cá cùng chăm chú nhìn vào mặt cậu trai.

Những bầy chim chí chiếm chỗ ở vòng trong. Vòng quanh Harvey, hầu như ken đặc khoảng trống trong khu Angle là cá hệ động vật của khu VVestbridge mà Sabrina từng biết. Chuột túi, chuột chũi, chồn hôi, gấu trúc Bắc Mỹ, rồi đủ loài khác mà cô biết rõ, nhưng còn một con sói đồng hoang thì sao nhỉ? Còn con gấu nọ đang bới tung thùng rác bên thềm!

Sự hiện diện bất thần của Sabrina ìàm cho vài con chim hoảng hốt, chúng bay tan tác, bỏ lại phía sau những sợi lông chim bay hờ hững. Một sợi lông rớt xuống ngay mũi Sabrina và cô lập tức muốn chau mày nhìn cho rõ, trước khi cú hắt hơi tống nó bay tung.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.