_003.jpg)
Cho dù có chuyện cái tủ lạnh biến thành con bò trong khi Sabrina uống nước cam vào buổi sáng đó, thì buổi sáng tại trường của cô trôi qua bình yên, không có thêm những ngạc nhiên ... và cũng chẳng có thêm con gia súc nào khác. ít nhất nó cũng trôi qua một cách bình thường cho đến bữa trưa.
Harvey và Jenny sắp hàng trước Sabrina, và họ đã ra bàn ngồi trong khi cô bé còn chọn bữa trưa. Khi cô đã lựa xong mấy món ưa thích lên khay- mì ống, đậu xanh, sốt táo, một ổ bánh mì, và một chai nước nho - Sabrina lén lút quơ bàn tay lên đó. Cô âm thầm tung ra vẫn một bùa phép quen thuộc, thứ cô vẫn xài mỗi khi ăn trong quán của trường- một bùa phép khiến mấy món ăn có mùi của đồ ăn thực sự.
Khi cô bé tha khay thức ăn lại bàn, nơi Harvey và Jenny đang chờ đợi, Sabrina không hề hay biết là ở nhà, bà cô Hilda đang nghĩ về cô.
Vừa mới tỉnh giấc, Hilda quay sang ngó đồng hồ trên kệ. Đă giữa trưa, và Zelda cũng chẳng quay lại tìm bà. Thật dễ chịu với Hilda, bởi bà vẫn không khoái tới Cảnh Giới Khác để ăn mừng bất cứ thứ gì, chưa nói tới lễ Beltane. Bà thầy kiệt lực tới mức không muốn bước đi, và vẫn còn đang nấc cụt ầm ầm.
Hilda hình dung cô cháu gái chắc cũng đang dùng bữa. Bà hy vọng Sabrina có một ngày tốt lành và rằng cô sẽ có một bữa trưa tươm tất trong quán ăn của nhà trường. Khi ý nghĩ đó chợt đến với bà, Hilda lại rung lắc chiếc giường với một cú nấc cụt khó nghe.
Ngay khoảnh khắc Hilda nấc cụt, Sabrina đang vươn tới để đặt khay lên bàn, và có điều gì đó chợt khiến cô đứng cứng người. Chiếc khay nhựa của quán ăn đựng bữa trưa chợt biến thành một chiếc khay bạc bóng loáng với những đường diềm chạm hoa hồng; trên khay là gà lôi trong tô thuỷ tinh, màng non, những ổ bánh nóng hổi, một tô súp nóng và một ly trái cây. Nó đột nhiên trĩu nặng hơn chiếc khay thường, khiến Sabrina nhao người tới, tống cả chiếc khay loảng xoảng trên bàn.
Cô ngơ ngẩn đứng nhìn chiếc khay, rồi ngó lại mấy người bạn. Họ cũng đang dán mắt vào cô, miệng há hốc.
Sabrina phá ra cười, ngồi xuống cạnh Harvey, và nói với cậu ta, với giọng Anh kiêu kỳ. "Lái xe vòng tới trước điền trang đi, Maximilian ... Ta sẽ đi thẳng đến câu lạc bộ ngay sau bữa trưa."
Họ không cười. Thậm chí cười mỉm cũng không. Họ chỉ nhìn chằm chằm vào cái món ăn thơm tho, sang trọng đó.
Sabrina cười bồn chồn. "Nào, các chiến hữu. Chỉ là trò giỡn chơi thôi".
Sau một lát, Harvey nhíu mày thắc mắc. "Thứ chim gì vậy nhỉ?"
"Gà lôi đó mà," Sabrina đáp, chợt lóe lên một ý tưởng. "Đủ cho tất cả cùng ăn đấy. Một bất ngờ nho nhỏ. Một món do mấy bà cô của mình... ơ... ảo thuật ra." Cô lại cười to, lần này tự tin hơn.
"Một bất ngờ hả?" Jenny hỏi.
"Ờ, cậu biết mấy bà cô mình thế nào rồi mà." Sabrina bắt đầu xắt con chim. "Họ mới.... các cậu biết không .... dúi nó vào tay mình cách đây vài phút."
"Mấy bả tuyệt thật đấy," Harvey nói khi Sabrina đặt một miếng thịt chim vào khay của cậu.
Họ cùng chia nhau những món ngon lành trên chiếc khay bạc, hào hứng trò chuyện trong lúc ăn. Nhưng Sabrina khó nhọc lắm mới bám được vào cuộc chuyện trò.
Chuyện quỷ gì thế nhỉ? Cô hỏi đi hỏi lại.
Sabrina đã quen dần với những điều kỳ dị đang xảy ra quanh mình, kể từ ngày đó, ngày sinh nhật lần thứ mười sáu của cô, khi cô được biết mình là một phù thủy xuất thân từ một gia đình cũng toàn phù thủy. Nhưng tất cả những sự kiện kỳ lạ đó - ví dụ như việc có con mèo biết nói - đều có nguyên cớ riêng. Dù có vẻ quái dị tới đâu chăng nữa, mọi chuyển từng xẩy ra trong nhà cô đều có một ý nghĩa nhất định.
Sáng đó, chiếc tú lạnh đã biến thành một con bò, mà chẳng có một nguyên cớ nào Sabrina có thể tưởng tượng ra; ngay Salem cũng thấy khó hiểu. Và khi bữa ăn trưa tại quầy tự chọn của cô biến thành một món nhất hạng của một nhà hàng năm sao ... chà, chuyện này thực là ngớ ngẩn. Cả cô Zelda lẫn cô Hilda sẽ không khi nào đảo lộn thời gian ở trường của Sabrina, nhất là theo cách khiến người khác nghi ngờ... như chuyện con gà lôi trong tô thủy tinh chẳng hạn, chỉ để giỡn chơi! Sabrina biết họ sẽ không bao giờ làm chuyện đó ... không cố tình. Và nếu như đó không phải là cố tình ...
....có nghĩa có chuyện gì trục trặc. Có phải một phù thuỷ khác dã yểm bùa gia đình cô chăng? Nhưng ai vậy nhỉ? Và để làm gì?
Ý nghĩ của Sabrina bị cắt ngang bởi giọng nói kiêu kỳ của Libby, cô ả đang lại bên bàn họ. Như thường lệ, hai đệ tử Cee Cee và Jill lẽo đẽo theo sau, cách có vài bước. Libby cầm một chai nước nho đã mở... và đương nhiên, Cee Cee và Jill cũng nhái theo y chóc.
"Có một vụ bán xôn hả?" Libby hỏi, nhìn Jenny.
Giật mình vì Libby chú ý tới mình, Jenny đánh rớt nĩa xuống khay và ngước nhìn lên. "À, phải ... mỗi năm chúng tôi bán vậy hai lần. Mẹ tôi dọn tủ và bán bớt mấy món đồ dư. Bà luôn cho bọn trẻ những quả bóng màu, và chúng tôi ..."
"Cậu dán thông báo đó lên bảng thông cáo hồi nào vậy?" Libby hỏi, cúi người về phía Jenny.
"Thông báo nào?" Jenny buột mồm. "Ý cậu muốn nói đến vụ bán xôn hả?"
"Vậy chứ chúng ta nói chuyện gì khác hả?"
"Tôi mới dán hồi sáng này. Tôi... hồi trước tôi cũng dán, và đâu có ai phàn nàn."
"Có lẽ bởi vì lần cậu dán trước đây, cậu đã lưu ý tới chỗ mình đá dán," Libby nói, cúi sát xuống Jenny và hạ thấp giọng.
Jenny chớp mắt khi cô chuyển cái nhìn bối rối sang Sabrina và Harvey.
"Có chuyện gì vậy, Libby?" Sabrina hỏi. "Bộ Jenny che mất mấy lịch phim cải lương hàng ngày hả?".
Không cười trước nhận xét của Sabrina, Jenny lấy tay che miệng khi nhìn Libby với vẻ ân hận giả đò. "Ời, xin lỗi nghe... bộ tôi đã che mất lịch làm việc của nhóm hoạt náo sao?"
Libby thở ra nặng nề và trợn mắt. "Cậu đã dán cái thông báo bán xôn thống thiết của cậu lên trên áp phích của tôi."
"Cái đó là áp phích hả?" Jenny ngạc nhiên. "Tôi cứ tưởng đó là bản đồ thoát hiểm chớ."
"Này," Libby cáu kỉnh, "đó là ảnh toàn cảnh ngôi nhà của tôi trong cuộc thi bơi mùa xuân năm ngoái. Và áp phích đó được dán là để thông báo về cuộc thi mùa xuân năm nay. Nhưng thay vì thấy ngôi nhà, ai nấy cũng chỉ thấy mấy món đồ xôn của cậu".
"Tôi rất tiếc, Libby," Jenny nói. "Tôi không nhìn ra. Tôi..."
"Khỏi lo đi. Tôi đã bóc nó đi rồi. Lần sau nhớ dán vào chỗ khác nghe." Libby thở bùng ra khi cô ả lắc đầu và ngó Jenny thương hại.
"Chờ đã," Jenny nói, giọng cứng cỏi khi cô đẩy chiếc ghế tránh xa bàn. "Có cái gì sai với chuyện bán..." Jenny chợt ngưng nói, há mồm kinh ngạc khi phóng vọt từ ghế ra.
Libby vẫn đứng ngó Jenny, miệng há ra, chai nước nho trong tay cô cả nghiêng sang bên, và giờ đã hết phân nửa. Cô ta đã dốc hết nửa chai nước vào người Jenny. Miệng Libby ngậm phắt lại.
"Tôi không chủ ý đâu nghe," cô ta nói.
"Hài" Jenny bùng ra. "Không chú ý. Kể chuyện khác đi! Tôi đã nói tôi rất tiếc vì đã che mất áp phích của cậu, vậy tại sao cậu lại ..."
"Nếu cậu không lùi lại quá nhanh, thì tôi đã ..."
"Cậu vẫn sẽ làm như vậy. Libby, thú nhận đi."
Lưng Libby thẳng cứng và cô ả chĩa cái nhìn lạnh tanh vào Jenny. "Vậy hả, tốt thôi. Gì mà lớn chuyện chớ? Cái áo sơ mi cậu đang mặc đó cũng thuộc danh sách bán xôn!"
Khi Libby quay lại, Cee Cee và Jill tránh sang bên để cô ta đi vào giữa. Mấy cô nàng quẳng lại một cái nhìn đầy ngạo mạn vào Jenny, rồi hối hả theo đuôi Libby, chân bước đều như mấy chú lính tập.
Jenny cau mày khi cô ngồi xuống lại, với tay ra sau để tách cái áo ướt khỏi lưng. "Thật không tin nổi là cô ta lại làm chuyện đó," Jenny cau có.
"Thì lỡ tay thôi mà," Harvey nói trước khi cắn ổ bánh mỳ.
"Cậu còn đùa được à," Jenny nói, ném cho Harvey phía bên kia bàn một cái nhìn lạnh ngắt.
"Nhưng cô ta cố tình để làm gì chớ?" cậu trai nhíu mày hỏi. "Điều đó thật ... ờ, thật không tốt chút nào."
"Tốt à? Khoan nào ... có phải tụi mình đang nói về cùng một người không, Harvey?"
Cậu ta gật. "ừ, Libby. Phải không?"
"Và cậu có thể dùng từ tốt để nhắc đến Libby sao?" Jenny hỏi, kinh ngạc.
"Thôi nào, các cậu," Sabrina bực bội nói. "Các cậu đang để mấy món tuyệt hảo này lạnh ngắt đấy".
Họ ăn, nhưng vẫn không ngừng nói chuyện. Harvey khẳng định rằng Libby luôn tốt với cậu, và Jenny thì khẳng định rằng Libby không bao giờ tốt với cô, hay với bất kỳ ai. Harvey nghĩ Libby làm đổ chai nước nho là do vô tình, có lẽ do cái ghế của Jenny đụng phải khi cô kéo nó ra khỏi bàn; còn Jenny, dĩ nhiên, khẳng định nước nho được đổ một cách cố ý. Câu chuyện dằng dai, chợt Jenny quay sang hỏi Sabrina, "Cậu có tính trao đổi tý chút với dạng sinh vật lạ ngoài trái đất này không? Ý mình là, cậu có tin nổi những gì anh ta đang nói đó chớ?"
Sabrina không muốn liên can, nhưng cô không có chọn lựa nào khác. “Harvey này, tớ e rằng Libby thường không phải là một người chơi đẹp, Harvey. Thực ra, tớ nghĩ, ngay mấy người người thích Libby cũng phải tán đồng, cô ta không phải là người chơi đẹp.”
"Coi đó, Harvey?" Jenny nói. "Tớ đâu có khùng. Cả Sabrina cũng thấy là Libby cố tình đổ nước nho."
Sự chú ý của Sabrina bất ngờ rời khỏi bữa trưa. "Hả? Cậu nói cái gì vậy?"
"Tớ vừa mới nói là cậu cũng thấy Libby cố tình làm đổ nước nho, hệt như những gì tớ muốn nói với cha nội này."
"Ô, không, Jenny," Sabrina lắc đầu. "Tớ đâu có nói vậy."
"Cậu không nói vậy à?"
"Tớ biết cô ta làm đổ lên người cậu," Sabrina nói, "nhưng tớ không biết đó có phải là cố ý hay không."
Mặt Jenny co rúm lại. "Làm sao cậu có thể nói như vậy, Sabrina?"
Sabrina nhún vai. "Tớ không để ý. Này, con gà lôi ngon đó chớ, phải không? Tớ đang ăn mà, được chớ?" Cô quay sang Harvey. "Nhưng đó đúng là kiểu của Libby dám làm. Cậu chơi với cồ ta hoài, chắc cậu phải biết chớ". "Nhưng cô ấy luôn xử đẹp với mình," Harvey kiên quyết.
"Chỉ bởi vì cậu là một gã trai," Jenny vặn lại.
"Cô ấy rất tốt với Cee Cee và Jill, mà hai người đó đâu phải là con trai," Harvey bẻ lại.
"Theo cậu vậy là tốt đó hả? Cô ta coi họ như cỏ rác! Có thể tụi đó không phải là con trai, nhưng là lũ cừu thì chắc đó".
Lời qua tiếng lại, cuộc tranh cãi có chiều hướng leo thang khi cả Harvey và Jenny cùng cao giọng. Hết chịu nổi, Sabrina đứng dậy, gắng sức nâng cái khay bạc nặng trịch lên. "Nghe này, mấy cha," cô nói, "Tớ sẽ không tiêu hoá nổi bữa trưa, nếu các cậu còn tiếp tục cãi hoài. Gặp trong lớp Lịch sử Hoa Kỳ nghe."
Phớt lờ trước những cái nhìn chòng chọc vào chiếc khay khi cô đi ngang, Sabrina mang cái khay bạc tới bên lỗ cửa và đẩy cho trượt dài trên mặt bàn nhôm về hướng ông Fubber, người đang xếp chồng mấy chiếc khay. Nhưng ông ta thậm chí không nhúc nhích. Ông Fubber chỉ ngó sững chiếc khay bạc kỳ dị và mấy miếng gà lôi còn sót lại trong âu thuỷ tinh. Cặp ria mép rậm rì cũng không động đậy.
"Ăn ngon lắm, ông Fubber à", Sabrina nói, miệng mỉm cười.
Khi Sabrina bỏ đi, ông Fubber gọi với theo. "Này, cha nào diễn hài vậy?"