_003.jpg)
Linh tính của Sabrina báo rằng mọi việc sẽ không trôi chảy như cô đã nghĩ, làm quặn ruột cô ngay sau khi đồng hồ điểm mười một giờ. Ngồi dưới sàn trong một góc cùng với Harvey, Jenny, Richard và Sarah, cô hoàn toàn bất ngờ khi Salem phóng vào lòng cô, rồi leo lên để thì thào vào tai cô.
"Phòng tắm cho khách, cần nói chuyện gấp!"
"OK, nhưng cái gì mà..."
Lông đuôi xù ra, lông cổ dựng lên, con mèo phóng đi như một chùm lông đen thui.
"Hình như Salem dùng quá nhiều bạc hà miêu." Harvey nháy mắt.
"Quá nhiều trứng cuộn tôm thì đúng hơn." Sabrina nói.
Từ phòng ăn vọng ra một tiếng gào lớn, tiếp theo là những tiếng ré chói tai và âm thanh rơi vỡ lảng cảng.
"Nghe coi bộ bữa tiệc bắt đầu loạn lên rồi!" Richard bật cười.
"Có lẽ là quá loạn đấy," Nhíu mày, Sabrina đứng dậy và bước ra. Để vụ đổ vỡ cho các bà cô điều tra, hai bà từ nãy giờ ít xuất hiện ngoài chuyện thỉnh thoảng thu dọn rác và tiếp thêm thực phẩm cho mấy cái lò hấp, cô quyết định đi gặp con mèo. "Tớ trở lại liền."
Khi cô quay người đi, Harvey níu đuôi váy và nói bằng giọng mượt như lụa của Gomez. "Đừng lâu quá, Tish. Có khó khăn mà chia nhau thì tốt hơn."
"Em rất thích khi anh nói tới đau khổ." vẫn đóng trọn vai để chuẩn bị lui ra, Sabrina gừ nhẹ với Harvey và chậm rãi bước đi. Khi qua khung cửa để vào tiền sảnh, cô bước vội vã hơn. Cô không nghĩ ra cái gì đã khiến Salem hoảng lên thế, nhưng cô hy vọng chẳng có gì cấp bách hơn chuyện đã hết sạch món trứng cuộn tôm.
Nhưng dù đó là chuyện gì thì hãy cứ đợi đấy. Khi Sabrina bước vào phòng đọc sách, cô thấy Cô Vesta đang thúc giục Lynne uống một chất màu hồng hơi lấp lánh.
"Cứ ực thứ này vào..."
"Không, đừng!" Kéo cái váy chật ních lên, Sabrina lao tới giật lấy cốc nước trong tay cô Vesta trước khi nó chạm đến môi Lynne. Cô không màng đến những tiếng thét, cầu mong Zelda và Hilda xử lý được bọn khách bất trị trong khi cô đối phó với Vesta. "Cái gì đây?"
"Chỉ là thuốc trị viêm họng thôi mà," Mark nói.
Hai mắt Vesta nheo lại báo điềm gở. "Cô nghĩ bạn cháu bị vụ này từ Rafe."
Mắt Sabrina mở to khi cô nhận ra rằng Vesta đang cô hóa giải một thần chú. Cô đưa trả cốc nước. "Ô. Chứng viêm họng đó đó hả. Cháu xin lỗi."
Hít một hơi dài, Lynne uống cạn cốc nước, mặt đỏ lên, rồi ho và lắp bắp. "Mùi ghê quá!"
"Cậu đây rồi." Xuất hiện từ một nhóm bạn, Libby đưa cho Lynne một ly nhựa chứa nước quả bùa chú. "Thứ này chắc ém nó xuống được."
"Cám ơn." Lynne uống sạch cốc nước xanh lè đó.
Đi tiếp với một nụ cười quái ác trên mặt và anh chàng Rafe đeo sát một bên, Libby liếc Sabrina một cái sắc lẻm. "Tiệc tuyệt lắm."
"Nói vậy nghĩa là gì?" Nếu Libby có trả lời thì Sabrina cũng không nghe thấy. Anh mắt cô trở lại với Lynne khi cả Vesta va Mark đều há hốc mồm như ngạt thở.
"Khá hơn rồi." Mỉm cười vì thấy mình nói được trở lại, Lynne không nhận ra hàm răng trắng bóng thẳng tắp của cô ta đột nhiên nham nhở, xẹo xọ và đang đổi thành màu đen. "Có chuyện gì vậy?"
"Răng của bạn..." Mark thối lui vì kinh tởm.
Đưa tay che miệng, Lynne ré lên một tiếng kinh hồn và phóng đi tìm buồng tắm.
"Cô bỏ cái gì vào đó vậy, cô Vesta?" Sabrina nóng nảy hỏi.
"Không có thứ nào có tác dụng phụ như vậy!" Vesta hoang mang nhún vai. "Thề danh dự phù thủy đó."
"Thực không?" Sabrina ngần ngừ trong một giây rồi phóng theo Lynne. Cô Vesta không nói dối khi đã nhắc tới lời thề phù thủy, nhưng rõ ràng có ai đó đang quậy ở đây với một trò bùa phép quái ác nào đó. Vì Lynne đã quấy rầy Rafe, nên tay này là đáng nghi nhất, nhưng Sabrina muốn có thêm thông tin trước khi đối đầu với hắn.
Ngay khi Lynne tới cửa phòng tắm, Quái vật Hồ san hô đen phóng ra khỏi phòng ăn. Kêu chí choé và vung đôi tay phủ vẩy xanh, nó nhảy tưng trước cửa phòng tắm. Đụng mặt con quái thú lưỡng thể này, Lynne cũng ré lên một tiếng ghê rợn không kém rồi quỵ xuống xỉu luôn.
Bọn trẻ trong phòng đọc sách ngưng bặt tiếng cười.
Để cho Mark xử trí cô bạn ngất xỉu đó, Sabrina lao tới con quái thú điên khùng nọ. Cô không biết nó gặp chuyện gì, nhưng mọi tội lỗi là do Hilda. Bà đã bảo đảm rằng các nhân vật phim kinh dị do bà biến hóa ra đều vô hại. Dồn phép gây ngất xỉu vào ngón tay, Sabrina nhắm hướng vẫn còn kêu chí choé, con quái thú vung hai tay che khuôn mặt xấu xí, rồi mở toang cửa phòng tắm và thụt lùi vào đó. Kêu lên một tiếng, Salem chỉ kịp phóng ra giữa hai bàn chân có màng của con quái thú trước khi cánh cửa đóng sầm lại và khóa nghiến từ bên trong.
"Tên đó bị sao vậy?" Kéo cái mặt nạ nhựa xuống, Brad thờ ra một hơi ghê tởm.
Trong phòng tắm tầng trên, chồng ngay trên phòng tắm tầng dưới, cái món nhập cảnh từ Rumani bắt đầu kêu hú và vật mình huỳnh huỵch vào cánh cửa.
"Y là diễn viên đóng thế," Sabrina giải thích khi ôm con mèo đang hoảng sợ nép vào chân cô lên. Nó rên rỉ và dụi đầu vào khuỷu tay cô. "Chắc y đóng hơi quá lố."
"Nếu tôi là bạn thì tôi cắt lương y rồi." Lấy một ly nước quả trên khay do Stagger bưng đi ngang qua, Brad uổng một hơi ngon lành. "Thực tế, tôi sẽ sa thải y với lý do..." tay chơi bóng bầu dục hắt xì, rồi hắt xì nữa, liên tục không ngơi.
Chộp lấy cơ hội bỏ đi mà không làm mất lòng bạn, Sabrina chạy qua phòng ăn để tìm hai bà cô. Cô muốn cô Zelda bảo đảm rằng cái thứ bí hiểm và đau khổ đang ở trên lầu kia phải được khống chế bằng một thần chú hẳn hoi chứ không chỉ bằng một cánh cửa phòng tắm. Và cô Hilda phải cho đóng thùng dọn dẹp tất cả các nhân vật phim kinh dị kia đi trước khi có đứa trở về
nguyên mẫu.
Ló vào phòng ăn. Sabrina ôm chặt con mèo để cố đứng vững và đơ người trợn mắt nhìn mà không thể tin đó là sự thực.
Quá trễ.
Lom khom thủ thế với hai tay giơ lên và hàm răng nhe ra, tên quỷ của Frankenstein đứng trấn giữ cái bàn bày thức ăn. Sau hai tiếng đồng hồ với bốn chục học sinh ăn uống thoải mái, những món ăn trình bày trang nhã trong các chén dĩa của Orlando bây giờ chẳng còn trang nhã nữa, các món khoái khẩu chẳng còn là gì ngoài một đống hổ lốn thấy gớm. Một trong các lò hấp đã bay xuống sàn bên cạnh tên qủy to xác kia, đó là lý do của tiếng rơi vỡ mà Sabrina nghe được lúc nãy. Không thấy có thức ăn gì quanh cái nắp móp méo.
Mọi đứa trong phòng mở mắt nhìn không dám nhúc nhích hay gây tiếng động vì sợ tên qủy to xác đó nổi một cơn điên khùng khác.
Ngoại trừ Gordie. Lơ đãng ngoái nhìn ra sau khi bước vào phòng ăn, cậu trai ngố mê khoa học này thò tay lấy một cái dĩa giấy. Khi con quỷ to xác bắt đầu ném vào đầu cậu những lát bánh mì sandwich, Gordie mới hết hồn bỏ chạy ra ngoài.
Những lát bánh mì bay trúng Stagger lúc đó thản nhiên bước vào với cái khay trông đặt khéo léo trên vai và đi tới cái vạc lớn để lấy thêm nước quả bùa chú.
"Đủ lắm rồi." Tan nát vì thấy sự sụp đổ bất ngờ của một bữa tiệc gần như hoàn hảo, nỗi bàng hoàng của Sabrina đổi thành giận dữ. Ôm Salem đang run rẩy bằng một tay, cô trỏ một phát định cho tên quỷ to xác kia teo nhỏ lại thì đớ người vì bị cô Zelda níu lấy tay.
"Đừng!" bà cô cảnh báo.
"Tại sao không? Nó phá tan hoang mọi sự rồi!"
Không để ý lời phản đối, bà Zelda kéo Sabrina vào nhà bếp, nơi Hilda đang đi tới đi lui vặn vẹo đôi tay. Catherine mặt trơ như đá vẫn ngồi ở bàn cùng với Bá tước Dracula.
"Ai cho ông ta vào vậy?" Không thèm quan tâm, Sabrina tập trung sự giận dữ vào Hilda. "Bọn quái quỷ nổi khùng lên hết rồi! Cho chúng biến đi giùm đi, cô ơi!"
"Cô không làm được, cho đến khi tìm ra đã có trục trặc chỗ nào."
Thấy vẻ đau khổ của bà Hilda, Sabrina đành cố hạ lửa xuống. Bà cô này rõ ràng thực sự bối rối trước diễn biến kinh hoàng của bữa tiệc, và do đó có gào thét lên hay làm cô ấy thêm đau khổ thì cũng chẳng giải quyết được chuyện gì. Nhưng cô ấy lại là người duy nhất có thể giải quyết vấn đề. "Cháu không hiểu. Cô đã đem họ tới mà."
"Phải," Zelda nói. "Nhưng cô ấy đã gài lệnh để chúng không làm hại ai."
"Thế tại sao chúng tấn công các bạn của cháu?"
"Cô không biết," Hilda rên rỉ. "Rắc rối là chỗ đó. Hoặc cô đã mất khả năng điều khiển pháp thuật của mình, hoặc ai đó đã thọc tay phá thần chú của cô."
"Cho đến khi ta tìm ra nguyên nhân," Zelda nói tỉnh táo, "Hilda phải ở yên một chỗ. Pháp thuật có trục trặc hoặc không ổn thì rất nguy hiểm, không nên dùng tới."
"Nhưng cả một lũ quỷ của phim kinh dị quậy tưng trong nhà thì không hề an toàn," Sabrina nói.
Salem ngỏng đầu lên thì thào. "Catherine làm đó." Sabrina, Hiìda và Zelda thảy đều giật mình, rồi họ quay lại khi tay Bá tước Dracula già lão từ từ đứng dậy. Bung áo choàng và nhe nanh ra, ông ta thở phì phì với vẻ đe dọa.
"Ông nghĩ vậy thấy sợ lắm hả?" Catherine sửa lưng ông bá tước quá đát với cái nhìn chán chường và một cái ngáp dài.
Bị xúc phạm và giận dữ, Dracula quay người và biến luôn khỏi căn bếp khi Hilda lao lại mụ phù thủy lùn mập dám thọc tay vào phá pháp thuật của mình. Bà ta khỏi lựa lời gì ráo.
"Sao bà dám đọc đè lên thần chú của tôi và biến lũ nhân vật phim kinh dị vô hại kia về nguyên mẫu, Catherine?"
"Tôi đâu có đọc đè thần chú. Tôi chỉ khuyến khích sơ sơ để chúng đừng cư xử như lũ mất hồn và biết gây chuyện lộn xộn như kịch bản thường viết thôi. Hoàn toàn ngẫu hứng."
"Rõ ràng rồi," Sabrina nạt lại, rồi cau mày khi nghe những tiếng gào la vang khắp ngôi nhà.
"Vậy là thần chú an toàn của tôi hỏng bét hết rồi." Hilda tái nhợt và ngồi phịch xuống chiếc ghế mà tay Bá tước bỏ lại. "Tiêu tùng tôi rồi."
Nhảy từ tay Sabrina xuống lòng Hilda, Salem thì thào. "Có những số phận còn tệ hơn chuyện bị mất quyền lực. ít nhất, bà cũng chưa phải mang kiếp mèo."
Sabrina chẳng biết nói gì nữa nên cô nín thinh. Trước vấn đề của cô Hilda mà mình đi càm ràm về bữa tiệc thế kỷ của mình thì quả là nhỏ nhoi và ích kỷ. Ngoài trừ chuyên các bạn cô đang gặp nguy hiểm thật sự.
"Cô nghĩ ta không thể đi đến kết luận nào cả trước khi hỏi ý kiến một bác sĩ." Zelda nhắm mắt lại, giơ hai tay lên để’ đưa ra một lời kêu gọi.
"Bà nghĩ mời được một bác sĩ phù thủy trong ngày Halloween sao?" Catherine bật cười một tiếng. "Thật khôi hài!"
Sabrina không hiểu được yếu tố khôi hài nào trong tình cảnh của Hilda và của cô. Cô lại thấy tình hình còn tệ hơn khi Harvey từ phòng khách ló vào. Với mái tóc rối bù, quần áo nhàu nát và cà vạt xộc xệch, trông cậu ta như phải chiến đấu để vào được tới nhà bếp. Và cô hoảng hồn nhận ra, cậu ta đã phải chiến đấu thật!
Run rẩy, Harvey lắp bắp muốn hụt hơi, "Bạn phải trở ra kia thôi, Sabrina. Xảy ra chuyện gì kỳ cục lắm!"
Hilda ngước lên thật nhanh. "Kỳ cục là sao?"
"ơ, ngoài chuyện cháu phải đánh vật với một tay nào đó trông như con chó to đùng để vào được đây, thì hình như có cơn dịch nào tự nhiên bùng ra khắp nơi." Hoảng sợ và bối rối, Harvey hít một hơi dài. "Làm như mọi người bỗng dưng bị đủ thứ kiểu dị ứng."
Zelda tiến về phía cửa. "Chính xác thì nó ra sao?"
Harvey nhún vai. "Thí dụ như Jill với Cee Cee cứ ngứa ngáy khắp người, còn Brad thì hắt xì không dừng lại được."
Giật mình, Salem đứng lên trên hai chân sau để thì thầm vào tai Hilda. Bà đột nhiên đứng dậy, hất Salem xuống đất. "Nước quả! Libby..." Bà liếc cái nhìn cảnh giác về phía Harvey, rồi chỉ vào tủ thuốc bùa. "...đã thêm rượu vào nước quả!"
Zelda há hốc miệng. "Nhưng nó đâu kích hoạt các chất thuốc được!"
"Không," Hilda nói, "nhưng Rafe làm được."
"Ôi, trời!" Nắm tay Harvey, Sabrina kéo cậu ta trở ra phòng ăn. Vượt qua cô, Hilda và Zelda chạy về phía cái SAiiyRyNA, cô ff>(Híủ
vạc lớn để ngăn không cho ai uống thêm thứ nước bị bùa phép quái quỷ đó.
Gọi là rối loạn thì cũng chẳng tả được tình cảnh lúc đó.
Con quỷ của Frankenstein vẫn đứng phòng thủ bàn ăn, nhưng Sabrina kinh hoàng nhận ra, việc phòng vệ ấy là không cần thiết. Tuy một vài bạn may mắn chưa uống thứ nước bị bỏ thuốc bùa đang rúm lại với nhau trong một góc để bảo vệ cho nhau, nhiều bạn khác đã bị nhiễm đủ kiểu bệnh từ những chứng chỉ hơi phiền toái tới những chứng phát tởm. Nổi mề đay đỏ ửng, rụng tóc, hắt xì và ngứa ngáy có vẻ là những triệu chứng phổ biến nhất, nhưng có những trường hợp cá biệt cực kỳ quái đản và có ảnh hưởng nghiêm trọng. Tất cả cảnh này còn thêm kinh hoàng khi bọn qủy phim kinh di chạy rông khắp nơi.
Với Harvey theo sau, Sabrina lao tới kiểm tra phòng đọc sách. Tình hình ở đó cũng tệ như vậy, nếu không muốn nói là tệ hơn. Gordie rúm vào một góc, bị chặn bởi cái xác ướp vẫn còn bó trong cái kén nhưng đã nhảy lên nhảy xuống để chặn đường trốn thoát của cậu trai. Một bạn gái hoảng loạn đã mọc thêm con mắt thứ ba giữa trán đang cố trốn vào phòng tắm và bị hất té ngồi trước cánh cửa khóa chặt. Thích thú theo dõi, cô Vesta trỏ một phát để vặn khóa và mở cửa. Con thủy quái trong bồn tắm lại ré lên khi nhìn thấy cô gái ba mắt.
"Có chuyện gì vậy?" Harvey hỏi khi Sabrina đi vòng qua một bạn trai đang tuyệt vọng gỡ rối mái tóc khi nó mọc dài ra từng giây với tốc độ không thể tin được.
"Tôi cũng đang muốn biết đây!" Tuy cô chẳng còn mong trở lại đời sống bình thường sau bữa tiệc đại họa này, Sabrina vẫn phải thu xếp mọi chuyện trước khi cô biến khỏi thị trấn này. Và điều đó nghĩa là phải đi đến tận gốc của vấn đề. "Rafe đâu rồi, cô Vesta?"
"Toàn bộ cảnh điên khùng thú vị này là do hắn ta hả?" Vesta tươi mặt tự hào, rồi nhíu mày ngay khi nhận thấy Sabrina chẳng vui vẻ gì. "Hồi nãy cô thấy có người dẫn hắn qua phòng khách."
Một bạn gái chạy hoảng lung tung để thoát khỏi tay Bá tước Dracula già lão đang quyết chứng tỏ mình cũng khủng bố được một ai đó. Cô ta kêu, "Cứu tôi!"
"Được thôi." Vesta mỉm cười và lắc cổ tay. Một xâu chuỗi tỏi hiện ra quanh cổ cô gái. Cô ta hoảng hồn tiếp tục chạy và gào la lớn hơn.
Sabrina trỏ vào tay ma cà rồng đang rượt đuổi. Ông ta vấp chân, té sấp mặt xuống rồi đấm tay thùm thụp vào mặt sàn trong nỗi thất vọng cùng cực.
"Đó đâu phải chuyện đang xảy ra," Harvey lầm bầm.
Vì Sabrina không thể giải thích, nên cũng vô ích khi cố giải thích. Cô chỉ kéo cậu ta vào tiền sảnh, trong đó gã đàn ông gần như hoàn toàn biến thành ma sói đang đấm vào cửa tủ chứa áo khoác, vừa năn nỉ vừa gào la giận dữ.
"Nhưng theo kịch bản cô phải cứu tôi chứ! Ra đi!"
"Mặc xác ông! Cút đi!"
Dù cánh cửa tủ dày gần như chặn hết tiếng kêu của Jenny nhưng Sabrina vẫn nhận ra. Trong lúc tuyệt vọng, cô la lên, "Ay! Larry!" Khi con ma sói quay lại cô nạt một tiếng ra lệnh: "Ngồi!"
Ông ta ngồi xuống.
"Ở yên đó!" bỏ lại Jenny nằm an toàn trong tủ với con ma sói ngoan ngoãn ngồi ngoài, Sabrina chạy vào phòng khách và đột nhiên sững lại vì kinh hoàng.
Ned Wallace, chủ biên tờ báo và đấu thủ bóng rổ, đang điên cuồng xua đuổi một lũ dơi từ trên tường cứ lao xuống người cậu.
Ngồi xổm trên chiếc dương cầm và khóc nức nở vào micro, Helena rên rỉ một bài hát xưa bằng giọng nữ cao cứ bị đứt gãy liên tục. Bộ xương đội mũ chóp với áo đuôi tôm đã linh hoạt hẳn lên và lắc lư theo nhịp của hòa âm hắn ta chơi bằng những ngón xương lều khều. Một chục bạn trai bị nhiễm đủ thứ dị ứng từ nổi mẩn ngứa đỏ cho tới xước đầu móng tay đang tụ tập quanh bà ta, một đám khán giả bị bùa phép giữ cứng tại chỗ.
Từ nhà bếp bước qua, vẫn ôm chặt sắc tay, Catherine ghé mắt nhìn cái thùng thả táo. Trỏ một phát bà ta tống một lượng điện năng vào mặt nước đủ để khiến khối lầy nhầy đã phình bụng vì ăn sạch táo trong đó phải lật đật bò ra. Bà ta cười rúc rích khi cái khối lầy nhầy đó chuồn nhanh vào nhà bếp một cách hết sức hăm hở.
"Catherine cười kìa!" Vesta kêu lên khi bà bước tới đứng cạnh Sabrina.
"Dà," Harvey nói, giữ nguyên vẻ tỉnh bơ dù có nhiều hiện tượng kỳ quái không giải thích được đang xảy ra quanh cậu ta. "Nhưng bà này có máu khôi hài hen."
"Không hề gì." Vesta mỉm cười. "Bác sĩ của bà ta không đòi hỏi phải đánh thức kiểu máu khôi hài nào. Tôi thoát nợ rồi."
Phát hiện Libby với Rafe ở tuốt góc đàng kia, Sabrina nhìn Vesta một cách đầy ý nghĩa. "Cô trông chừng Harvey và đừng để chuyện quái đản nào xảy đến cho anh ấy."
"Không có gì quái đản?" Harvey hấp háy mắt với Vesta khi Sabrina bước đi. "Thế thì cô ấy gọi tất cả những chuyện ở đây là gì?"
Vesta nhún vai. "Tôi đâu có biết, còn tôi thì gọi nó là một bữa tiệc Halloween tuyệt vời."
Ưỡn vai và chuẩn bị cho cuộc đối đầu, Sabrina len qua đám đông các nạn nhân đang rên rỉ của thức uống quái quỷ của Rafe. Khi cô đến chỗ hắn ta và cô bạn đồng lõa, Libby không hề che giấu vẻ đắc ý.
"A, Sabrina. Như mọi người lúc nãy có nói, đây là bữa tiệc mà không ai có thể quên được trong một thời gian rất, rất dài. Nhưng không phải vì lý do mà cậu mong đợi."
Không muốn cho Libby được thỏa mãn vì biết được cô ta đã nói đúng đến cỡ nào và đã gây tai họa đến đâu, Sabrina nhắm thẳng vào Rafe. "Các tác dụng của món nước quả do anh đầu độc này sẽ là vĩnh viễn hay chỉ nhất thời?"
Rafe nhún vai. "Tôi cũng chưa quyết định nữa."
"Đầu độc?" Nụ cười tai quái của Libby biến mất. "Vĩnh viễn? Anh đừng có nói các tác dụng của chất gây dị ứng này có thể là vĩnh viễn nghe!"
"Bình tĩnh đi mà, Libby." Rafe thở dài. "Em làm tôi nhức đầu đó."
"Câm đi, anh ra cái bộ lịch sự, phách lối..."
Ngước mắt lên trời, Rafe trỏ một cái. Răng nanh của Libby lập tức dài ra thành nanh ma cà rồng khiến cô ta không thể nói chuyện mà không chọc thủng lưỡi hay môi mình.
"...đồ dỏm! Ôi!" Ngạc nhiên sững sờ, Libby bật ngửa dựa vào tường và cứng người trong nỗi kinh hoàng.
"Quyết định đi, Rafe!" Sabrina rít qua kẽ răng. "Và đừng có mà nghĩ tới chữ vĩnh viễn đó nghe!" "Kiểu này hay kiểu khác cũng đâu thành vấn đề." Toàn bộ ngôi nhà rung rinh khi giọng nói sấm động của Drell rền vang khắp nơi và tay chủ tọa Hội đồng Phù thủy làm một màn giáng lâm linh đình. Với một tia chớp giật và một tiếng sấm vang, ông ta hiện ra giữa phòng trong những lớp áo chùng óng ánh.
Sabrina va Rafe giật nảy người.
Các bạn trẻ ló đầu vào và nhìn. Bỏ luôn vụ canh giữ vạc nước quả, Hilda với Zelda cũng chạy vào. Con quỷ của Frankenstein khệnh khạng theo sau họ, nhai một cái đùi gà tây bự quá cỡ mà hẳn hai bà cô đã phải biến ra để hắn chịu bình tĩnh lại. Khối lầy nhầy cũng bò tới cửa nhà bếp và nằm xẹp lép ở đó.
"Nhưng nó thành vấn đề chứ!" Sabrina vặn lại, phá vỡ sự im lặng tê điếng đang tóm lấy mọi người.
"Không. Nó không thành đâu." Lắc lắc một ngón tay bực bội, Drell cho tất cả đông cứng lại: thời gian, quang cảnh, bọn qủy quái, và lũ người phàm. Salem bỏ chạy qua phòng ăn trong khi các phù thủy cùng nín thở lắng nghe.
"Tại sao không?" Sabrina hỏi với vẻ hy vọng. Có lẽ ông trùm phù thủy này đã hào phóng quyết định cho lui ngược thời gian để cô có thể làm lại bữa tiệc từ lúc khởi đầu đầy hứa hẹn của nó.
"Bởi vì không một ai trong lũ người phàm sẽ rời khỏi căn nhà này được hết."
"Ồ." Cố kềm cơn hoảng loạn bất thần, Sabrina cố hỏi thêm một câu nữa. "Trong bao lâu?"
Drell mỉm cười. "Mãi mãi."