Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina đi một mình dọc theo đường Collins, lê bước chậm hết mức, lòng hãi sợ không rõ hai bà cô của cô sẽ nói những gì khi họ phát hiện là cô đã mất hết quyền năng. Nói cho cùng, ông bác sĩ phù thủy đã khuyên cô phải ở nhà trong 24 tiếng đồng hồ. Sabrina tin chắc là hai bà cô sẽ không hiểu, vì sao cô không thể bỏ học ngày hôm nay. Nhất là kể từ khi ôm vào lòng bao nhiêu lo lắng, băn khoăn về những quyền năng đã mất, cô đã trượt mất buổi diễn thử. Biết đâu cô lại có thể trốn lên phòng mà chẳng ai hay, và giả bộ ngủ say trước khi hai bà cô về nhà.

Đâu có may như thế. Cách phía trước một khối nhà, cả Zelda và Hilda Spellman đang đứng trên bậc thềm, lời qua tiếng lại với một người đàn ông thấp bé, trông có vẻ giận dữ. Một chiếc taxi vàng cũ kỹ đang đậu bên hè trước cửa nhà, nên người đàn ông thấp bé kia, mà Sabrina thấy hệt như một cây giò bó chặt, chắc là người lái taxi.

Khi Sabrina về đến gần, bà Zelda chỉ tay về phía cô và nói với ông tài xế, "Cháu tôi đang đi về đấy, nên chắc chắn là ông không chở nó tới đây".

Người đàn ông quay lại nhìn Sabrina. Đôi mắt ông mở to một thoáng rồi liếc qua, liếc lại giữa cô gái với ngôi nhà phía sau các bà cô. Nhưng cái thói xấc xược thường nhật, một đặc điểm chung của giới lái taxi, đã tuột ra và bùng phát. "Cô đã lẻn ra ngoài và muốn chơi xỏ tôi! Cô nợ tôi hai đồng rưỡi cho cuốc xe từ siêu thị về đây, cộng thêm năm đồng tiền chờ. Chưa tính tiền boa."

Bà Zelda trông bối rối ra mặt. "Sabrina, cháu đi taxi về nhà thật sao?"

"Dạ không" cô mau mắn đáp. Rồi một ý nghĩ bất chợt đến với cô. "Những cũng có thể đấy ạ. Cô Zelda, cô có thể trả tiền ông tài xế dùm cháu, rồi ta vào nói chuyện trong nhà?"

Đôi mày của bà Zelda nhíu lại cho đến khi chúng đụng nhau phía trên mũi bà. "Cũng có thể là làm sao?" bà hỏi với vẻ quan tâm. "Có một điều gì đó mà chúng ta cần được biết, phải không, Sabrina?"

"Cô Zelda, hôm nay là một ngày bị nguyền rủa, nếu cô biết cháu muốn nói đến điều gì." Cô nhìn gã tài xế đầy ngụ ý, gã này đang liếc ngang liếc dọc Hilda. "Cháu hứa sẽ hoàn tiền lại cho cô."

"Để cô trả cho", Hilda vui vẻ, móc vài tờ bạc mới tinh ra khỏi ví. Bà đếm đủ mười tờ một đồng và đưa cho gã tài xế taxi.

Người đàn ông khiến mớ tiền biến mất còn nhanh hơn một phù thuỷ, và đứng sọc tay vào túi quần sau. "Giờ chúng ta sẽ bàn tới chuyện thanh toán mấy lỗ vá tôi phải gánh chịu khi đỗ xe trước cửa nhà này".

Gã ta nói thô lỗ. "Mấy xe sửa chữa công cộng sắp ghé qua, và tụi đó cũng muốn có vài đồng".

Cái nhíu mày của Zelda báo cho Sabrina biết là gã tài xế đang bước vào vùng nguy hiểm. "Lý do gì chúng tôi phải thanh toán cho việc anh làm hư xe chứ?"

"Nghe nè, quý bà. Tội đã lái mấy cái của nợ này từ hồi chưa tốt nghiệp phổ thông, cũng được hai mốt năm rồi. Kể từ tháng Bẩy vừa qua. Tôi chưa từng chịu hai lỗ vá cùng lúc. Vậy nên nếu tôi phải gánh hai lỗ vá ngay trước cửa nhà bà, thì chắc chắn đó là lỗi của ai khác, nên nó sẽ được tính thêm vào tiền cước của cô gái nhỏ này".

Gã tài xế không nhận ra cú búng tay khó chịu của Zelda, nhưng Sabrina có thấy, và cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi thấy bà cô hỏi bằng một giọng ngọt ngào nhất. "Anh muốn nói đến lỗ vá nào ấy nhỉ?"

Đôi mắt heo của gã đàn ông thấp bé chợt loáng lên tức giận. Mấy mụ đàn bà này không muốn thừa nhận chuyện đương nhiên. Gã quay lại và trỏ vào chiếc xe. "Hai cái lỗ vá đó...". Giọng gã chợt tắt ngấm, còn quai hàm xệ xuống.

Chiếc taxi đậu bên lề trông đã bạc màu và có vô vàn những vết trầy xước, nhưng bốn chiếc lốp xe đều căng tròn. Miệng gã tài xế há ra khi sự nghi ngờ bao trùm lên gã. Gã chạy tới bên xe để coi mấy chiếc lốp kỹ hơn. Khi gã đang ngó, chiếc xe công cộng đã chạy ào tới và lùi lại sát gần chiếc taxi. Chỉ vài giây sau, gã tài xế taxi và người lái xe công cộng đã có một cuộc tranh luận nẩy lửa. Bác tài xe công cộng muốn đòi tiền, dù báo động giả hay thật thì cũng phải thanh toán.

Zelda cười với sự thỏa mãn ngấm ngầm trong lúc hai người đàn ông ra sức đấu võ mồm. Bà mở cửa đẩy em gái và cô cháu nhỏ vô. "Họ sẽ còn mất khối thời gian. Ta có nên đi thẳng vào vấn đề vì sao cháu cũng có thể đi taxi, trong khi thực tế là không?"

Họ đi vào bếp. và ngồi cạnh bàn. Sabrina muốn trì hoãn định mệnh nghiệt ngã của mình bằng cách hướng về bà cô ít tuổi. "Cảm ơn cô đã trả tiền taxi dùm cháu, cô Hilda. Cháu sẽ hoàn tiền cho cô, à, bằng tiền giữ trẻ, làm việc vặt..."

"Oh, đừng bận tâm nghe. Cô trả cho anh ta bằng Tiền Đạo Đức thôi mà. Người ta phát cho cô mấy mẫu chỗ hội chợ. Tiền đó có tới chín mươi tám phần trăm là không gây bệnh hám tiền- cháu chỉ có thể dùng thanh toán cho mấy việc cần, không phải là giải trí. Mấy phù thuỷ bên Kho Bạc chế ra đấy, nhưng họ nhận ra mấy chính trị gia không thể tiêu loại tiền này, nên họ đã thu hồi và đem phát làm quà trong hội chợ".

"Mấy chuyện tiền nong vớ vẩn cứ để đó, Hilda, " Zelda cắt ngang. "Chị nghĩ Sabrina có điều gì muốn nói, nhưng vẫn đang lẩn tránh".

Hilda dám chọc cả bà chị. "Này, nhóc, ăn cá lóc".

Sabrina ra sức lẩn tránh giữa đồng hoang. "Dạ, cháu.... ummm"

"Nào, nói đi, chuyện không thể tệ như thế chứ.", Zelda ra lệnh.

Sabrina ngẩng phắt mặt lên và bùng ra hết một lần. "Cháu - đã - đánh - mất - quyền - phép - sang - Libby - Chessler - và - cháu - không - thể - thu - hồi - nó - lại - vì - không - biết - cô - ta - đang - ở - chỗ - nào".

"Cô đã lầm," Zelda nói, lấy tay che miệng, "Chuyện tệ thật".

Hilda ôm vai cô cháu gái. "Sabrina, chuyện này thật khủng khiếp. Làm sao nó lại xẩy ra được chứ?".

Sabrina oà ra khóc. "Cháu bị mắc bệnh cúm. Bác sĩ gọi đó là spellfluenza. Nó sẽ khiến cho một phù thuỷ..."

Zelda giơ tay lên. "Đừng nói nữa. Bọn cô đều biết bệnh này. Và đã từng mắc bệnh."

"Yeah", Hilda xác nhận vui vẻ. "Lúc cô mắc bệnh, cô hắt hơi khiến quyền năng nhập vào Nostradamus. Mất mấy tháng quanh quẩn bên ông ấy mới hắt hơi và thu hồi lại được quyền năng. Lúc đó ông ta là nhân vật nổi tiếng trong giới tiên tri, và cứ nghĩ cô là một người hâm mộ." Mặt bà nhăn lại ngán ngẩm. "Cô đã phát mệt khi suốt ngày phải nghe lải nhải. “Có muốn tôi coi trước tương lai cho cô không, hỡi cô gái nhỏ?”.

Zelda đỡ lấy tay Sabrina với vẻ quan tâm. "Tại sao cháu không ở lại nhà? Bệnh chỉ kéo dài hăm tư tiếng thôi mà."

"Cháu lẽ ra đã phải ở nhà" Sabrina thú nhận. "Nhưng cháu muốn gia nhập Hiệp hội Sân khấu mà hôm nay là ngày thử giọng rồi cháu lại phát tán quyền năng vào thầy Pool rồi Jenny rồi cả Harvey rồi đến Libby nhưng cháu không thu hồi lại quyền năng từ cô ta được còn CÔ ấy lại dùng bùa phép để đảo lộn lung tung hết cả lên ".

"Whoa, nói từng chuyện một thôi nào," Hilda nói. "Libby lấy đi quyền năng của cháu và bằng cách đó, cô ta có thể đọc một câu thần chú phải không?"

"Vâng!" Sabrina rên ri. "Cô ta còn đi taxi về nữa". Sự thức tỉnh chợt đến với Sabrina. Cô chỉ ra cửa, nơi chiếc taxi màu vàng còn đậu đó. "Cái này đây !". Ngay lúc ấy, chiếc xe vọt đi, để lại một đám bụi mù.

"Bình tĩnh nào," Zelda hối thúc. "Tất cả những gì cần làm là triệu hồi một câu thần chú để tìm xem Libby ở đâu, mang cô ta về đây, giữ cô ta lại cho đến khi nào Sabrina hắt hơi lần nữa."

Rồi bà đứng lên khỏi bàn, dùng bàn tay phải vạch ra trong không trung một hình chữ nhật. "Bản đồ!", bà hạ lệnh, và trong hình chữ nhật chợt hiện ra hình ảnh của thị trấn Westbridge nhìn từ trên cao xuống. Những lằn màu nhạt chồng lên hình ảnh, cho thấy tọa độ cùng tên các con đường.

"Cháu thầy được chứ hả?" Hilda nói nhỏ với Sabrina. "Đồ mới nhất của A La Chart Map đấy."

Hilda quay lại cô cháu gái. "Chúng ta cần có một cái gì đó, có liên quan đến mục tiêu, để tiến hành việc truy tìm. Cháu có thứ gì của Libby không?"

"Chỉ có mỗi sự khinh miệt cô ta," Sabrina đáp.

"Cũng được," Zelda nói. Bà quơ tay qua người Sabrina và một đám mây màu xanh xám chợt tuôn ra, thấp thoáng những ánh đỏ của nọc độc trông thấy rõ quanh người cô gái. Zelda dùng hai ngón tay kẹp một ít mây và quăng nó lên tấm bản đồ. Đám mây tí hon lướt nhanh qua bề mặt tấm bản đồ, ra soát với một tốc độ không tin nổi. Nhưng nó không tìm thấy mục tiêu và rơi tuột xuống sàn nhà.

"Lạ thật," Zelda nhận xét. "Libby không đâu đây quanh thị trấn. Mình sẽ phóng lớn hơn và thử thêm lần nữa". Một cú vẫy tay của bà khiến tỷ lệ của bản đồ thu nhỏ lại, cho tới khi ô chữ nhật ma thuật chứa gần trọn vùng trung tâm của bang New England. Thêm một mẩu mây nữa được quăng lên bản đồ, nhưng kết quả vẫn là một cú trôi tuột xuống thảm. "Cứ như thể cô ta đã biến mất khỏi Trái Đất", Zelda nói đăm chiêu.

Sabrina đang ngán ngẩm nhìn đám mây vây bọc quanh mình, " Uh... giờ chúng ta dẹp nốt mấy thứ này đi há, cô Zelda?"

"Cô chỉ làm xuất đầu lộ diện những gì đang có ở đây thôi."

"Vâng, nhưng nếu không phải thấy chúng suốt ngày, cháu sẽ thấy dễ chịu đựng hơn".

Zelda vẫy tay thành một vòng tròn rồi kéo nhẹ. Đám mây lợt lạt dần rồi biến đi trong một tiếng "foof!"

Thình lình chiếc lò nướng trên bàn trước mặt họ rung lên, và hệt như nham thạch của một vụ phun trào núi lửa, một cái bìa kẹp hồ sơ màu trắng phun

ra và rớt xuống bàn. Nó mở tung và một giọng nói giận dữ cất lên làm rung chuyển cả căn phòng. "SABRINA SPELLMAN! GẶP TA .... ACHOO!- NGAY LẬP TỨC !"

Sabrina nép người vào chiếc ghế."Ôi, không!" cô bé than van. "Drell đã biết chuyện này rồi! Ông ta sẽ giết cháu mất!"

Hilda vươn cằm ra cứng cỏi. "Có mà bước qua xác của bọn cô! Phải không, Zelda?"

"Chị không nghĩ theo hướng đó, nhưng đúng đấy, tụi cô sẽ đi cùng cháu, Sabrina."

Cả ba phù thủy đi từng bước thận trọng lên trên cầu thang và dừng lại trước cánh cửa căn phòng chứa đồ. Bỗng nhiên Sabrina quay ngoắt lại và thử phóng về phòng ngủ. "Cháu không muốn đi. Các cô đi trước đi, và xem thử xem ông ấy tính làm gì với cháu".

Hai bà cô túm lấy cô cháu gái, mỗi người nắm một cánh tay cho cô khỏi mất đà. "Sớm muộn gì cháu cũng phải gặp mặt ông ta". Zelda nói.

"Được, cháu sẽ chọn gặp sau"

"Không, ta sẽ không làm thế nếu ta là cháu." Bà.. Hilda vừa nói vừa lắc đầu thông hiểu. Bà là là người am hiểu Drell nhất tại đây, bởi bà đã suýt cưới ông ta cách nay vài thế kỷ. Drell đã từng bội ước với bà ngay trước bàn thờ, nghĩ coi - trước điện Parthenon. "Drell đang nổi điên", Hilda cảnh báo, "Vì thế hắn sẽ làm theo bất kỳ ý nghĩ bốc đồng nào. Chuyện đó có thể rất tệ, nhưng nếu cháu chần chừ, hắn sẽ có thời gian nghĩ ra những trò còn tệ hại hơn nhiều."

Sabrina suy sụp. "Chắc cô nói đúng. Cháu đã mất quyền lực về tay Libby. Cô ta tống cổ cháu khỏi trường, nếu cháu còn sống sót sau khi gặp Drell. Còn cỏ gì tệ hại hơn thế nữa?"

Bỗng nhiên có tiếng ầm ầm nổi lên và một luồng ánh sáng chói lóa bừng lên bên trong phòng chứa đồ. Cánh cửa mở tung và hai cái bóng bung ra, lăn lông lốc trên tấm thảm, y như chúng bị phóng ra từ một chiếc lò xo. Cái bóng nhỏ cào cấu để thoát ra khỏi cái bóng lớn hơn, để lại những vết cào rướm máu.

"Ôi trời ơi," Zelda nói, gương mặt bà tái đi vì xúc động." Salem và... Drell đây mà !"

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.