Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3

❊ ❊ ❊

Image

Trong giờ Lịch sử Mỹ hôm đó, cô Hecht ra bài luận.

Bài luận phải nói về bất kỳ ai trong số những người đã ký Tuyên ngôn Độc lập.

Sabrina tự hỏi không biết liệu một tay phù thủy hoàn hảo nhất - tỷ như Drell, Chủ tịch Hội Đồng Phù Thuỷ- liệu có ghen tị với những quyền lực siêu nhiên đáng sợ của một số giáo viên không. Trước khi cô Hecht hé lộ điều gì trong ngày đó, Sabrina đã biết sắp có chuyện ... một bài tóm tắt, một bài thuyết trình, một bài tập. Sabrina đã nhận ra điều ấy trong mắt của cô Hecht, như đã từng nhận ra trong mắt của tất cả các giáo viên khác... một thứ tia sáng lấp lánh sẽ xuất hiện khi họ nhận ra rằng ở đâu đó trong thành phố này, có ai đó dưới độ tuổi mười tám, có thể còn đôi ba phút rỗi rảnh. Bất cứ khi nào bắt gặp kiểu nhìn đó, Sabrina liền thầm nghĩ , lại sắp có bài tập về nhà.

Sabrina lập tức quyết định viết bài về Benjamin Franklin . Người đã đi thả diều trong những cơn giông, và đã từng chọn con gà tây làm con chim biểu tượng quốc gia, bởi nó hay rền rĩ... Ông ta chắc chắn là người ngơ ngẩn nhất trong mây vị khai quốc công thần, và ít nhất, sẽ giúp cô bớt ngán trong khi viết luận.

Khi rời phòng học, Sabrina và Jenny thỏa thuận cùng ghé thư viện sau buổi học.

Đó cũng là lúc cô Zelda từ Cảnh Giới Khác trở về.

Hilda ngồi trên giường khi Zelda vô phòng và bắt đầu sải bước. Con bò rống tướng lên ngoài cửa sổ.

"Chị không về sớm quá đó chớ?" Hilda hỏi, trước khi một cú nấc cụt nữa làm bà nẩy tung người.

"Ôi, thật dễ sợ," Zelda nói, khoanh tay trước ngực. "Kinh hoàng!"

"Chuyện gì? Có chuyện gì vậy?"

"Chị chẳng biết đã xảy ra chuyện gì nữa. Không ai biết hết!" Zelda bổ sung, giơ cả hai tay lên, rồi thả cho tay đập vào người. "Ngay giữa buổi lễ, cả cây nêu lẫn mấy người đang nhẩy múa vòng quanh chợt biến thành ... thành .. một bầy ngựa nhỏ đội mũ lông chim và cứ đi vòng vòng quanh đó."

Tiếng thở hổn hển của Hilda bị ngắt ngang bởi một tiếng nấc cụt nữa. "Chị nói giỡn" Hilda buột mồm. "Nhưng ai dám làm thế nhỉ?"

Một tiếng rống thảm thiết nữa vọng đến từ ngoài cửa sổ.

"Không ai cả!" Zelda nói. "Vậy mới quái dị. Không một ai dám chủ ý phá ngang lể Beltane theo kiểu đó... có vẻ như không phải là một bùa phép do ai đó tung ra, nó chỉ giống một ...ơ .. à, giống như thời tiết vậy. Nó chỉ xảy ra vậy thôi."

"Chẳng có nghĩa gì hết," Hilda nói, nhíu mày.

"Chính xác," Zelda nói, vẫn bước vội. "Đấy chính là điều khiến mọi người bối rối. Còn Drell trông như đã hết hơi. Toàn bộ vụ này thật là ngớ ngẩn, hệt như..."

Con bò lại rống lên.

"... như chuyện có một con bò trong sân sau nhà chúng ta," Zelda nói, bước thẳng đến cửa sổ và mở toang ra. "Hilda, vì sao lại có một con bò trong sân nhà mình?"

"Thì ra nó là thứ đó?" Hilda hỏi, dụi đôi mắt ngái ngủ của mình. "Em mơ ngủ suốt ngày ... cứ nghĩ mấy nhà hàng xóm đang cãi lộn vừa lớn tiếng, vừa dai dẳng".

Khi Hilda nấc cụt thêm lần nữa, Zelda thấy một luồng sáng chợt nháng lên trong sân sau nhà hàng xóm, còn một chiếc bàn ngoài trời, cây dù và ba chiếc ghế nhựa đã biến mất. Thế chỗ cái bàn giờ có một con bò khác đang nhìn xuống đất và không hề ra dáng ngạc nhiên.

Tiếng rống kế tiếp đã là một bản song ca.

"úuuu… ii" Zelda tru tréo khi bà chợt hiểu ra. Bà

quay ngoắt lại và lao đến bên giường của Hilda. "Em phải ngưng cái vụ nấc cụt này ngay!"

"Chị nói với em đó hả?" Hilda nói và nằm xuống giường. "Em đã thử đủ cách, nhưng vô ích. Em cứ nấc cụt khiến cái giường tưng tưng suốt ngày." Bà lại nấc cụt nữa, và cái giường lại tưng lên.

"Không" Zelda kêu lên. "Chị nói thật đó, em phải ngừng lại Tiếng nấc cụt của em đang gây chuyện đấy!"

"Phải, nó khiến mắt em nhòa nước."

"Em mới nấc cụt ra một con bò trong sân sau nhà hàng xóm! Ngay trước mắt chị! Chị đã thấy mà! Giờ có tới hai con bò ngoài đó!"

Hilda lại ngồi dậy, nhưng lần này rất thận trọng. "Chị đang nói về chuyện chi vậy, hả Zelda?"

"Em đã mắc chứng gì đó," Zelda nói. "Một thứ bệnh phù thuỷ". Bà ấn bàn tay lên chỗ trái tim và lùi nhanh một bước. "Trời ạ, mong là nó không lây nhiễm!" Bà lại bắt đầu đi tới đi lui.

"Đừng khờ vậy chứ , Zelda, đó chỉ là một cơn nấc cụt thôi. Trước đây em đã từng bị rồi. Em khỏe mà."

Zelda ngưng phắt lại, quay sang Hilda và bật ngón tay khi bà tuyên bố, "Rượu mật ong! Lại là một một phản ứng với rượu mật ong sao Kim đó, Hilda! Lần trước, em đã đổi màu, còn lần này em... em đã ... bị những cơn nấc cụt phát tán ma thuật."

"Ôi, không," Hilda thì thào, nhìn bà chị đầy sợ hãi. "Và em đã nấc cụt suốt cả ngày. Rồi em... sẽ ra sao đây?"

"Chị không biết, nhưng chúng ta không có thời gian để tìm hiểu đâu," Zelda nói một cách nghiêm nghị. "Phải liên hệ ngay với bác sĩ Leiderhosen."

"Bác sĩ Anton Leiderhosen hả? Ông ta về hưu từ lâu rồi mà."

"Bây giờ thì không. Giấy phép nghỉ hưu của ông ta đã bị thu hồi. Chị không thể biết chính xác vì sao ... Tất cả mấy chuyện này thật bí ẩn. Chắc chắn có một vụ xì căng đan thú vị đàng sau vụ việc, nhưng lúc này ta không có thời gian. Chị phải đi tìm ông ta thôi."

Hilda lại nấc cụt.

Hai chị em nhìn nhau trong nỗi sợ hãi vô vọng.

Tiếng nấc cụt đó đã gây ra chuyện gì ... và ở đâu?

Sabrina và Jenny rời thư viện với cả chồng sách về chủ đề đã chọn.

"Tớ vẫn thích viết về Betsy Ross hơn." Jenny nói khi họ đi bộ về nhà.

"Tớ nói rồi, Jenny, bà ta không hề ký bản Tuyên ngôn Độc lập."

"Phải, nhưng chính bà ta đã khâu lá cờ mà! Cũng phải được tính tới chớ, cậu nghĩ sao?"

"Thomas Jefferson là được rồi, Jenny."

Khi đi bộ cùng nhau, Jenny phàn nàn về cách cư xử của Harvey trong bữa ăn trưa.

"Cậu không bận tâm tới chuyện ấy nữa chớ, hả?" Sabrina hỏi.

"Ô, dĩ nhiên Còn cậu?" Jenny hỏi.

"Cậu biết là Harvey nói vậy, nhưng không ngụ ý gì đâu. Cậu ta chỉ nhìn mọi việc khác với tụi mình."

"Đó là vấn đề đấy, Sabrina! Làm sao mà cậu ta không thể thấy cách cô ta cư xử với tụi mình? Trừ khi cậu ta không quan tâm. Người ta không khi nào để tâm tới những việc họ không quan tâm."

Sabrina thực sự ngạc nhiên. Cô dừng bước và quay sang Jenny. "Cậu đùa hoài. Harvey là một trong những người bạn tốt nhất của cậu mà."

"Tớ không chắc mình muốn có một. người bạn kiểu đó. Tớ đã kể một số chuyện riêng tư với cậu và Harvey, những chuyện người ta chỉ kể với bạn thân. Nhưng làm sao tớ biết được, liệu cậu ta bép xép hết mọi chuyện với Libby không ?"

"Jenny, Harvey sẽ không bao giờ làm chuyện đó! Cậu biết mà, cậu ấy không phải là kẻ lắm mồm. Và cậu ấy sẽ không khi nào làm chuyện gì tổn thương đến cậu."

"Nếu cậu ta không nhìn ra cách Libby cư xử với tớ, không nhận ra cảm xúc của tớ về cô ta ... phải, nếu cậu ta không thể nhận Libby đã làm tổn thương tớ sâu sắc tới đâu, thì điều gì khiến bạn nghĩ là nghĩ cậu ta sẽ thèm bỏ ra một giây suy ngẫm trước khi làm tớ tổn thương? Đó là vì sao mình không muốn nói chuyện với cậu ta nữa."

Sabrina nhăn mày. Cô nhận ra rằng tình cảm của Jenny đã bị tổn thương ... nhưng cô nghĩ không thèm trò chuyện với Harvey là hơi quá lố.

"Coi nè," Sabrina nói. "Tớ hiểu những điều cậu nói. Nhưng

tớ nghĩ... có lẽ cậu đang làm to chuyện đấy."

"Này, tớ không hiểu cậu đang nói gì, Sabrina. Tớ thấy ngạc nhiên vì cậu không nghĩ giống mình. Harvey cũng là bạn cậu mà."

"Tớ biết, Jenny, và tớ nghĩ quả thật khó khi phải chen vào một việc như vầy."

"Oh," Jenny nói, hơi cay đắng. Cô bước tiếp, khiến: Sabrina phải đi sau một bước. "Xin lỗi nghe, Sabrina. Tớ, đâu muốn đưa cậu vào thế kẹt này."

Lúc họ đi ngang một ngôi nhà có một bãi cỏ xanh, Sabrina đã định đáp lời, nhưng cô đã đứng sững lại, quai hàm trễ xuống. Có một chiếc trường kỷ trong sân trước ngôi nhà. Và nó không phải là một chiếc trường kỷ bình thường... đó chính là chiếc trường kỷ của Hilda và Zelda, vốn được đặt trong phòng khách nhà họ! Sabrina còn nhận ra mấy chiếc gối và cái khăn choàng của Zelda vắt trên một tay dựa.

Một thằng nhóc và một con bé đang đùa chơi trên tràng kỷ, trông hệt như hai con khỉ nhỏ ồn ào.

Có điều gì đó thực sự, thực sự quái dị đang diễn ra ... nhưng Sabrina không thể ngưng ngang cuộc trao đổi để nghĩ về nó ngay lúc này.

"Tớ... tớ... tớ biết là cậu không có ý đó, Juh-Jenny," Sabrina nói lắp khi cô vẫn tiếp tục đi, đấu tranh chống lại sự thôi thúc muốn đứng lại ngó chiếc trường kỷ, . không rõ điều gì đang diễn ra trong sân trước ngôi nhà xa lạ. Cô hy vọng Jenny không để ý.

"Có chuyện gì vậy?" Jenny hỏi.

"Không, kh...ông, không có gì, tớ ổn mà. Tớ chỉ mong cậu không thấy như đang nợ mình một chiếc trường kỷ."

"Cai gì?"

"Tớ muốn nói là một lời xin lỗi. Tớ biết cậu không có ý ..."

Jenny dừng bước và nhìn Sabrina chằm chằm với vẻ bối rối và hỏi, "Cậu vừa nói tớ nợ cậu một chiếc trường kỷ hả?"

"Không, không, không, là một lời xin lỗi. Cậu không cần xin lỗi mình. Mình biết cậu không có ý đưa mình vào thế kẹt, và mình chỉ muốn nói rõ chuyện đó thôi. Nhưng mình không thấy khó chịu đâu, bởi mình biết cậu rõ quá mà. Mình tin là cậu không chủ ý làm bất cứ chuyện gì như vậy. Mà đó cũng là những gì mình hy vọng cậu sẽ làm với Harvey. Hãy biết là cậu ta không hề có ý làm tổn thương cậu, và sau đó vạch ra cho cậu ấy thấy. Nhẹ nhàng thôi. Nhưng đừng nghĩ nói chuyện với cậu ta."

"Uh-uh... lần này thì khỏi. Tớ muốn biết chắc là cậu ta nhận thức được chút gì."

"Vậy cậu tính... cái gì? Bắt cậu ta phải chọn giữa cậu và cô ta hả? Phe của cậu hay phe của cô ta hả? Jenny à, cậu và Harvey không còn là học trò lớp bốn nữa đâu."

"Chuyện đó có khác gì đâu? Bạn bè là vĩnh viễn. Tớ muốn chắc rằng Harvey biết tớ bị tổn thương, và vì sao. Mà tớ cũng muốn cậu ta tự nghĩ suy mọi chuyện, nên cậu đừng nói gì với cậu ta. Tớ hứa là sẽ không làm cậu khó xử, nhưng chỉ trong trường hợp cậu không tự thò mũi vào chuyện này".

Khi Jenny cười với cô, Sabrina biết bạn mình nói nghiêm túc. Cô ấy luôn cười theo kiểu đó mỗi khi cô ấy đã quyết định về một chuyện gì.

"Được, xin ghi nhận," Sabrina nói, ngoái nhìn lần cuối mấy đứa trẻ đang đùa giỡn trên chiếc trường kỷ. "Tớ nghĩ là cậu đang phạm sai lầm. Nhưng tớ sẽ đứng ngoài vụ này."

Họ đến một góc phổ và tạm biệt nhau khi Jenny quẹo phải đi về phố của mình, còn Sabrina thì đi tiếp. Lúc cô biết Jenny đã ra khỏi tầm nhìn, Sabrina quay lại và nhìn về phía ngôi nhà ban nãy.

Dù cho đang có chuyện gì, Sabrina vẫn cần báo ngay với mấy bà cô. Cô nhìn quanh thật nhanh để chắc rằng không ai chú ý đến mình, rồi thụp xuống sau một thùng thư màu xanh. Với một cú vẫy tay đơn giản, cô đã biến mất trong một vòng sáng lấp lánh nhiều màu sắc...

... và xuất hiện trong căn bếp nhà mình. Cô nhìn quanh tìm các bà cô, nhưng chẳng thấy ai. Cô thảy ba lô lên bàn, rời nhà bếp và chạy vội lên lầu.

"Sao chiếc trường kỷ của mình lại ở trong sân trước nhà người ta vậy?" Sabrina hỏi khi cô bước vào phòng ngủ của Hilda.

Hilda đang nằm trên giường, còn Zelda vẫn đi đi lại lại lúc Sabrina bước vào. Giờ bà đứng sựng nhìn cô cháu gái.

"Chiếc trường kỷ của mình ở trong sân nhà người ta hả?" Zelda hỏi sau một hồi im lặng.

"Dạ. Còn có mấy đứa bé đang chơi trên đó." Sabrina bổ sung trong lúc Salem thong thả bước vào phòng.

"Không ai than phiền tụi nhỏ ha," hắn lên tiếng. "Nhưng một con mèo ngồi lên cái trường kỷ là cô đã nghĩ ngay có ai đó mang con bò vô nhà này." Nó nhảy phóc lên chân giường của Hilda và đối mặt với Sabrina. "Cô về nhà sớm ha, Sabrina. Nếu thông minh ra , thì cô đã khỏi ghé về nhà."

"Gì thế?" cô hỏi, cau mày với con mèo.

"Thực ra," Salem nói tiếp, nghe ngán ngẩm, "nếu tôi là cô, tôi đã lo chạy tháo thân. Quý bà Hilda đây đang có một cơn nấc cụt quái dị. Mà không phải mấy thứ nấc cụt thông thường. Nấc cụt ma thuật đó. Này cô, thấy kinh thiệt đó".

"Cô e rằng đúng như vậy đấy, Sabrina," Zelda nói mệt mỏi. "Có vẻ như Hilda đang bị dị ứng với món rượu mật ong uống hồi đêm. Bây giờ, mỗi khi cô ấy nấc cụt, lại có một pháp thuật nào đó xảy ra. Chúng ta đã có một con bò trong sân nhà, còn chiếc trường kỷ đã biến thành một cái xích đu."

"Vậy chưa hết đâu,." Sabrina nói. "Chiếc trường kỷ của mình nằm trong sân nhà người khác, còn con bò ở sân sau ... vốn dĩ là cái tủ lạnh nhà mình." Cô kể cho họ nghe về chiếc khay bạc và cả về bữa ăn sang trọng đã xuất hiện ngay trên tay mình lúc bữa trưa.

Nhíu mày, cô Zelda nói, "Vậy ... có nghĩa là cái tủ lạnh của mình đang đứng đâu đó ngoài đồng với mấy con bò?"

Sabrina gật. "Và một ai đó trong một nhà hàng sang trọng lại trúng số một bữa trưa đạm bạc của nhà trường". Cô lắc đầu thở dài. "Họ còn hên là hôm nay không phải nhằm ngày Thứ Ba Taco đó"

"Em rất tiếc," Hilda nói. Giong bà hơi nức nở. " Em ... em không cố ý làm như vậy."

Sabrina bước đến bên giường, cầm lấy tay của bà cô. "Cháu biết, cô Hilda. Đó không phải là lỗi của cô." Cô quay lại hỏi Zelda, "Cô không thể làm gì giúp cô ấy sao? Một câu thần chú chẳng hạn? Một bùa ngải gì đó?"

Cô Zelda nhíu mày suy nghĩ một lát. Bà quơ hai bàn tay trên người Hilda, lẩm bẩm một câu thần chú, rồi chỉ xuống cô em, nói lớn, ".... Và những cơn nấc cụt hô biến"

Có một luồng sáng lập loè quanh người Hilda, nhưng nó chỉ nổ lốp bốp, nghe như chập điện. Hilda lại nấc cụt.

"Lúc cháu muốn triệu hồi chiếc tủ lạnh cũng thấy y như vậy," Sabrina nói.

"Ta cũng vừa gọi điện cho văn phòng bác sĩ Leiderhosen cách đây vài phút."

"Bác sĩ nào?" Sabrina hỏi.

"Ô, không, không phải ông ta ... suốt từ khi có chương trình T.v Anh ngớ ngẩn đó, ông ta quá bảnh đến độ không thèm khám cho các bệnh nhân. Không, ý cô muốn nói bác sĩ Anton Leiderhosen, bác sĩ phù thủy nổi tiếng nhất ..."

"Và tai tiếng nhất," Salem nói thầm. "... kể từ thời Louis Pasteur."

Khuôn mặt Sabriha từ từ nhăn lại khi cô nhìn Zelda. "Pasteur không phải là một bác sĩ phù thủy," cô nói.

"Dĩ nhiên là không rồi. Nhưng điều đó không ngăn người ta gọi ông ấy là bác sĩ phù thủy." Bà cười khúc khích. "Và, ông ta ghét chuyện đó biết bao!"

"Ông bác sĩ đó nói sao?" Sabrina hỏi.

"À, họ đang dọn văn phòng. Bộ phận tiếp tân sẽ gọi lại cho ta sau."

"Cháu có thể giúp gì cho cô không, cô Hilda?" Sabrina hỏi.

"Không, cưng, nhưng cám ơn lòng tốt của cháu," bà lại nấc cụt, rồi ngó quanh với ánh mắt kinh hoàng và khi nhận ra không có chuyện gì quái dị, bà mới thả lỏng người. "Hôm nay ở trường thế nào, Sabrina?"

Đôi vai Sabrina chùng xuống khi cô thở ra một hơi nặng nề. "Dạ cũng được."

"Có chuyện gì không hay sao?" Hilda hỏi.

Trước khi Sabrina có thể trả lời, một buồng điện thoại đã lù lù đứng giữa phòng. Một hồi còi ré lên ầm ỹ khiến Sabrina nhăn nhó. Thay cho chiếc ống nghe là một cái sừng hình chóp cong, nằm trên cái điện thoại đen dài hình chữ nhật. Ông nghe này thuộc loại không dây.

"À, cái sừng đây rồi," cô Zelda nói. "Để cô nhận điện," bà nói với Sabrina và bước vào buồng điện thoại, cầm cái sừng lên đặt vào tai.

"Xin chào?" bà nói nhỏ nhẹ. "Vâng, bà ấy đây. Tôi đã gọi để hẹn với bác sĩ Leiderhosen. Đó là cho em gái tôi. Cô ấy bị..." bà ngưng nói, nhíu mày. "Ô, chừng nào ông ấy trở về?" Lại ngưng. "Chết thật, chúng tôi không thể chờ lâu như vậy được! Đây là một trường hợp khẩn cấp. Ông ấy ở đâu?". Bà lắng nghe một hồi. "Chòm sao Orion? Nhưng hành tinh nào chứ? Vâng, ... tôi nói rồi, đây là ca khẩn cấp. Nếu cô có thể liên lạc với ông ấy và ..." Bà ngừng một lát, miệng hé mở, rồi mím môi lại, nhíu mày. "Một trong những sinh viên của ông ta hả? Nhưng đó sẽ là..." Bà im lặng, đảo mắt. "Làm ơn giữ máy. Có cuộc gọi tới." Bà đưa cái sừng lên miệng, thối vào đó, tạo ra một hồi còi ầm ĩ.

Đặt nó lên tai lại , bà nói. "Hả? ... Không, tôi không muốn đặt mua tờ Biên niên Phù thủy đâu!" Bà lại thổi vào cái sừng, đưa nó lên tai, và nói, "Rất tiếc về chuyện đó.Ơ, xin chờ tôi một chút." Cô Zelda bước ra khỏi buồng điện thoại, quay sang Sabrina và cô Hilda, nói. "Tôi sẽ nghe điện trong phòng khách, nếu quý vị không phiền." Bà quay đi rời khỏi phòng, nói nhỏ vào chiếc sừng.

Salem ngồi tại chân giường của Hilda, miệng gừ gừ sảng khoái khi điềm nhiên liếm láp.

"Sao cháu gái lại có một ngày tệ vậy?" cô Hilda hỏi, bóp tay Sabrina. Bà lại nấc cụt nữa và chiếc giường khẽ rên lên.

"Hai người bạn thân nhất của cháu cãi nhau vì chuyện không đâu," Sabrina nói, "mà cháu lại bị kéo vô." Cô kể cho Hilda nghe về bữa ăn trưa của cô với Jenny và Harvey, về sự bất đồng của họ trước tính cách của Libby. "Chuyện ấy thật ... ngu xuẩn. Nhưng nó thật sự làm tổn thương Jenny, và đó là vì sao cô ấy thấy chuyện này nghiêm trọng. Nếu cô ấy có thể đổi vai với Harvey chỉ một giờ thôi, và nhìn nhận mọi việc theo cách của cậu ta, Jenny sẽ biết là cậu ta không hề muốn xúc phạm mình. Cậu ta sẽ không khi nào làm như vậy."

Cô Hilda nấc cụt thật to, rồi nói. "Dĩ nhiên là cậu ta không làm như vậy. Harvey là một cậu trai thật tuyệt. Chỉ có điều... đôi khi cậu ta là một người hơi nông cạn và không thấy được toàn cục." Bà mỉm cười..

"Cháu muốn gặp mặt họ tối nay và cố hòa giải mọi chuyện, nhưng cô Hecht mới giao viết một bài luận."

"À, viết về cái gì vậy?"

"Về Lịch sử Hoa Kỳ. Cháu đã ghé thư viện và mượn được cả chồng sách về Benjamin Franklin."

Cô Hilda lại nấc cụt lần nữa khiến chiếc giường rung chuyển, rồi ngước nhìn cô cháu gái hồi lâu, mặt tối sầm với vẻ biết lỗi. "Cô xin lỗi vì đã làm cháu bối rối lúc bữa trưa, Sabrina. Thực sự là cô không có ý làm chuyện đó."

"Cháu biết mà, cô Hilda. Cô đâu có thể làm gì... cô bị bệnh mà. Với lại, lúc cuối bữa Jenny và Harvey cứ lo cãi nhau về Libby, nên cháu nghĩ họ đã quên con gà lôi trong âu thủy tinh rồi."

"Cô chỉ tình cờ thức giấc lúc giữa trưa," Hilda nói, "và nhận ra lúc đó cháu sắp đi ăn. Cô tự hỏi, không biết cháu thế nào, và mong cháu sẽ có món gì ngon ngon trong cái nhà ăn đó. Cô đâu có biết là những cơn nấc cụt sẽ ..."

"Cô vừa nói gì vậy?" Sabrina hỏi, hai mắt mở to. "Cô ... cô ... đã nghĩ về cháu hả? về bữa trưa của cháu hả? Và ... cô đã nấc cụt khi nghĩ về cháu hả?"

"Ừ, đúng đó , cô nghĩ là..."

Dưới chân giường, Salem đã ngừng liếm láp và quay sang lắng nghe câu chuyện.

"Còn con bò, cô Hilda? Cô có nhớ là sáng nay cô đã nghĩ đến một con bò không?"

"Oh, cô ngủ suốt buổi sáng. Cho đến trưa. Nhưng ..." Dường như cô Hilda rùng mình dưới chân khi hồi tưởng. "... cô đã ... mơ thấy một con bò."

"Tôi không chắc là liệu có cần nghe lời đáp cho câu hỏi này không," Salem nói, "nhưng ... bà cũng mơ về một bộ xích đu đó chớ?"

"Không," cô Hilda rên rỉ. "Nhưng tôi ... tôi... đã mơ về chuyện được nằm dài trên trường kỷ dưới nắng trời."

Salem và Sabrina tròn mắt nhìn nhau khi bất ngờ hiểu ra.

Bà Zelda đã quay lại trong phòng. "Bác sĩ Leiderhosen hiện đang dự hội nghị trên một hành tinh thuộc dải Orion, đâu đó trên ấy, và không thể liên lạc được. Họ sẽ gửi một trong những sinh viên của ông ta đến khám cho em, Hilda."

"Một sinh viên hả?" cô Hilda hỏi với tiếng thở dốc. "Đó ... đó là một sự xúc phạm."

"Chị cũng nghĩ vậy," Zelda nói. "Nhưng lúc này chúng ta đành chấp nhận thôi. Chị sẽ nói chuyện với Drell để xem ông ta có thể liên lạc với bác sĩ Leiderhosen không. Chúng ta biết Drell mà, ông ta có thể đã ra ngoài để lộn ngược các núi lửa ở Peru ... nhưng ít nhát chị cũng có thể tìm ra ông ta."

"Cô Zelda!" Sabrina buột mồm, vồ lấy cánh tay bà.

"Cháu vừa phát hiện mấy điều về những cơn nấc cụt này!"

"Cháu hả? Cái gì? Phát hiện điều gì?"

"Cứ mỗi lần cô Hilds nấc cụt, thì có phép thuật nào đó xảy ra. Nhưng nó không ngẫu nhiên! Bùa phép ấy bị chi phối bởi bất kỳ ý nghĩ nào của cô Hilda vào khi nấc cụt!".

"Đáng sợ chưa," Salem lo lắng. "Rõ là tai hoạ nhé".

"Em có biết điều đó có nghĩa gì không, Hilda?" Cô Zelda hỏi, bước đến cạnh giường cô em. "Nghĩa là em phải ngừng suy nghi."

"Oh," Salem nói, ngẩng thẳng đầu lên. "Chuyện này nghe đơn giản hơn tôi nghĩ!"

"Xạo!" Hilda gắt lên, lấy chân hất con mèo.

"Tôi biết cách tắt hết những suy nghĩ của Hilda!" Salem hào hứng. "Ai đó đút phim của Pauly Shore vào đầu máy coi!"

Cô Zelda chống nạnh một bên và nheo mắt nhìn con mèo. "Bộ mi không còn con chuột nào để bắt hả, Salem?"

"Được, được mà," Salem rên rỉ và nhổm dậy. Nó nhảy trên giường xuống và bước ra ngoài. "Cho tới lúc bà nhận ra ý tưởng đó thông minh tới cỡ nào ... tôi sẽ ở trong phòng xép ngoài tiền sảnh."

"Cháu có thể nói chuyện với cô một lát được không?" Sabrina nói và nắm cánh tay Zelda dẫn tới ngưỡng cửa phòng ngủ đang mở. Hạ thấp giọng, cô bé nói. "Cháu có ý này."

"Tốt!" Zelda thì thào. "Bị bệnh thì vái tứ phương".

"Nếu cô không thể mời bác sĩ Leiderhosen đến đây ngay, tại sao chúng ta không thử vài cách chữa mẹo của người phàm cho chứng nấc cụt này?"

Đôi mày cô Zelda nhướng lên đầy phấn kích. "Cháu có biết cách nào không?"

"Dạ, cháu có nghe một cơn hoảng sợ cực độ có thể chặn đứng được chứng nấc cụt."

Đôi mày cô Zelda dãn ra khi cô gặm móng tay cái. "Một cơn hoảng sợ cực độ, hả? Hưm ... để coi ta có thể làm gì đây."

"Này!" cô Hilda gọi to. "Hai người cứ thì thầm với nhau! Không công bằng chút nào!"

Không báo trước, cô Zelda tự biến đổi mình, trong một vầng sáng lấp lánh, thành Barney-chú khủng long và và cất tiếng nghe ngớ ngẩn, "Nào, hãy cùng ca một bài coi!".

Hilda lấy hai tay che mặt, và rú lên một tiếng dài run rẩy, khủng khiếp.

Barney gật đầu đầy bí ẩn với Sabrina khi cô Hilda tiếp tục rú và rú, cho đến khi ...

... tiếng rú của bà bị cắt ngang bởi một cú nấc cụt dữ dội. Trong chớp mắt, cô Zelda đã trở lại dáng vẻ thường ngày, trông thất vọng não nề.

Zelda thở dài, "Rõ ràng là ... cái đó không có tác dụng."

Salem lon ton đâm bổ vào phòng, mắt đầy kinh hoảng. “Chuyện gì xảy ra vậy? Có gì trục trặc hả? Đang có chuyện gì?”

“Tụi tôi nghĩ một cơn hoảng sợ cực độ sẽ ngăn chứng nấc cụt của Hilda,” Sabrina nói với con mèo. “Cho nên cô Zelda đã tự biến mình thành Barney-chú khủng long.”

Salem há hốc mồm khi nó quay sang Zelda với vẻ kinh hoàng. “Khủng long Barney à? Bà cố làm bà ấy sợ ... hay muốn giết bà ấy vậy?”

“Cố gắng hay đó,” cô Hilda rầu rĩ nói. “Tôi cám ơn.”

Sabrina quay sang với Zelda, “Cháu sẽ xuống nhà lấy sách, rồi thay quần áo. Còn nhiều cách khác để chữa nấc cụt. Cô cháu mình sẽ nghiên cứu nhé, được không?”

“Đừng để cô gây trở ngại cho bài tập ở nhà của cháu nhé, cưng,” cô Hilda nói.

Sabrina mỉm cười. “Cô đừng lo, cháu biết mà. Cháu sẽ quay lại ngay thôi.” Sabrina rời phòng và chạy vội xuống nhà.

Trong nhà bếp, đôi giày của Sabrina nghiến ken két trên sàn đá lát khi cô giật mình dừng lại, nhìn lên người đàn ông lạ hoắc, miệng cô há hốc.

“Cô gái trẻ,” ông ta nói, nhìn cô đầy lo lắng, “Tôi đang ở đâu đây?”

Ông ta không cao lắm, bụng tròn và hai chân khẳng khiu. Một chòm tóc xám dài bao quanh đỉnh đầu hói bóng láng. Ông ta mang cặp kính tròn nhỏ trên mũi, và ăn mặc trông rất ư kỳ cục.

Sabrina không cần hỏi xem ông ta là ai ... cô đã biết.

Đứng bên bàn bếp, ngó chừng Sabrina với dáng điệu như thể vừa ăn cả đống trai ươn, chính thị là quý ngài Benjamin Franklin đang đầy bối rối.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.