_003.jpg)
Thật tệ hại, thật xấu xa... cái thứ Grinch quái quỷ nào lại dám đánh cắp những món quà của Cây Nguyện ước trong Đêm Giáng sinh?" Hunter thốt ra, giọng bỗng vọt cao kích động.
Nhưng Sabrina có thế nói là hắn đang sung sướng. Câu chuyện đang tẻ nhạt về những sự kiện "bình bình" của hắn bỗng đột nhiên trở thành một vụ án dễ rơi nước mắt, với tất cả đám trẻ tội nghiệp làm nền!
"Thưa các quý ông quý bà, đây chính là vụ án Giáng sinh thô bạo nhất mà tôi từng tường thuật", Hunter vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại. Rồi hắn chộp lấy tay của Sabrina và dí chiếc microphone vào mặt cô bé. "Đây là Trixie, trợ tá của Santa. Nói cho chúng tôi hay, Trixie, Santa đang ở đâu?"
Sabrina bị bất ngờ. "Um, vâng, đây là Pixie, thực ra thì ông ta đang..."
"Chúng tôi biết rồi, đang đi chăm lũ tuần lộc". Hunter lắc đầu rất kịch trong khi gã quay phim đưa sát máy vào. "Nhưng nói thực đi, Trixie, làm sao cô có thế để chuyện này xảy ra vào ngay đêm Giáng sinh nhỉ?".
Giờ gã quay phim đã chuyển hướng sang khuôn mặt kinh hoàng của Sabrina. Cô không biết nói gì. “Không phải lỗi của tôi”, cô muốn gào lên. Nhưng tất cả những gì cô làm là nhún. vai vô vọng.
Và Hunter đã lập tức lấp chỗ trống. "Rõ ràng là một ai đó đã không thèm bận tâm tới những đóng góp hào hiệp của cư dân Westbridge cho dịp trọng thế này. Và nay, những đứa trẻ nghèo, đầy thất vọng này sẽ phải về nhà tay trắng".
Chú nhóc Dylan đứng ngay hàng trước huých vào cô bé đứng bên, "Thấy chưa, Alina? Tao đã nói là không có Santa Claus".
Cô bé Alina mở miệng để nói điều gì đó.
Môi dưới của cô bé chợt run lên.
Và cô òa ra khóc.
Dĩ nhiên là Hunter Chase đã thu hình toàn bộ. "Tới phiên anh đó, Chuck", cuối cùng gã thốt ra, và buổi tường thuật trực tiếp chấm dứt.
Chuyện này thật khủng khiếp. Sabrina nghĩ. Tụi nó còn quá nhỏ để nghĩ theo cách đó. Nhưng liệu cô có thể làm gì?
"Nghe này, dàn đồng ca sắp sửa hát những khúc nhạc Giáng sinh", Sabrina nói với lũ trẻ. "Sao các em không ghé nghe nhạc nhỉ, trong khi chị đi tìm Santa? Một ca sĩ hát rất giống Elvis đó."
Vài đứa nhóc rền rĩ.
"Elvis là ai chứ?" Dylan hỏi.
"Tụi con đã được về nhà chưa?".một cô bé trông mỏi mệt hỏi người phụ nữ mặc áo đỏ.
Sabrina nhấc một chiếc giỏ rỗng lên và quay lưng, lại để không ai thấy cô đã biến ra kẹo ngọt đầy chật giỏ. "Này, nghe đây mấy em, mỗi đứa hãy chọn lấy cây kẹo đi, trong khi Pixie đi tìm Santa". Cô đưa chiếc giỏ kẹo cho người phụ nữ và phóng đi nhanh hết mức đôi giày elf mũi nhọn cho phép.
Sabrina tìm ra một chiếc điện thoại công cộng trong hành lang và lập tức gọi cho mấy bà cô.
"Alô?" Hilda nhấc máy.
Sabrina có thể nghe rõ tiếng nhạc nền - Bill Cosby đang hát bài "Giáng sinh Trắng" .
"Cô Hilda!", cô bé gào át tiếng nhạc. "Nhanh lên! Cô có cách nào tìm ra gã Santa giả trong một siêu thị vào đêm Giáng sinh không?
"Có phải giỡn không đó?" Hilda hỏi và cười hinh hích. "Cô vẫn khoái mấy câu đó trong ngày lễ. Ờ, chờ coi, đừng nói trước nghe. Để cô đoán coi. Có cách nào để tìm ra..."
"Không, không, không!", Sabrina gào lên. "Không phải trò đùa đâu! Cháu nói thật đó! Nghe này, cháu không kịp giải thích đâu, nhưng việc khẩn cấp lắm. Gã Santa Claus của siêu thị đã biến mất, và cháu phải tìm ra hắn. Nói cho cháu hay là phải làm gì?".
" Nghe hóc búa nhỉ", Hilda nói. "Cháu không thể báo tin mất tích nếu chưa quá hăm tư giờ. Nhưng có thể..."
“Chuyện gì vậy?”, Zelda hỏi, nói chen vào từ một máy điện thoại mắc song song. "Sabrina, cháu ổn cả đó chứ?" Sabrina rên lên. "Cháu khỏe. Cháu chỉ cần tìm cho ra gã Santa của siêu thị thôi. Khẩn cấp đó".
"Hừm, cháu có sợi tóc nào của gã không?", Zelda hỏi. "Một mẩu quần áo hay thứ gì cũng được - một chiếc găng đỏ, chắc vậy?"
"Không có gì hết", Sabrina nói. "Cháu chưa từng gặp hắn ta".
"Hừm, hắn không phải là Santa Claus thiệt mới tệ chứ" Zelda thở dài. "Nếu không, vì cũng là một nhân vật huyền bí, cháu có thể tìm ra ông ta trong mục lục cuốn sách của cháu rồi."
"Cháu không thể tìm thấy một người đóng vai Santa trong sách sao?"
"Không, chỉ có đồ thật thôi".
"Tuyệt thật, " Sabrina lẩm bẩm.
"Cô nghĩ chỉ có một việc có thể làm ngay" Zelda nói.
"Việc gì?" Sabrina hỏi đầy hy vọng.
"Dùng chân ấy".
"Chân cháu à?", Sabrina nói. "Ý cô là chế ra một cặp bánh xe, như kiểu Dorothy trong Pháp sư xứ Oz sao?"
Zelda cười khinh khích. "Không, cô nói cháu tự dùng chân mình ấy. Đi bộ. Đi vòng quanh siêu thị và tìm hắn ta."
"Ôi, tuyệt quá, " Sabrina nói. "Vụ đó có thể kéo dài tới tết".
"Chưa chắc đâu", Zelda cười. "Đế cô xem có giúp cháu được chút gì không? Đặt ống nghe điện thoại xuống cạnh chân đi".
Sabrina làm theo và bà cô phóng một bùa phép theo đường điện thoại.
"Một bước, hai bước, ba bước, dừng lại ngay
Hãy giúp Sabrina tìm ra Santa!"
Sabrina nhận ra một cơn rung nhẹ trong đôi giầy elf xanh của mình, rồi chân cô bắt đầu tự bước đi.
"Cám ơn cô Zelda!", Sabrina nói lớn trong lúc sợi dây điện thoại đã bị kéo căng hết mức. "Gặp mấy cô sau.."
Khỉ thật, Sabrina nghĩ lúc cô mặc cho đôi chân tha mình đi quanh siêu thị. Cô thử rẽ sang trái xem liệu sẽ thế nào, nhưng chân cô cứ lôi xềnh xệch theo lôi khác, như thể chúng đang có ý hay hơn.
Cuối cùng, chúng đưa cô tới một hành lang dài, trống vắng và dừng lại trước cứa cứa người gác cổng.
"Ta đoán đây là điểm dừng, huh?", cô hỏi chân mình.
Cô thử mở cửa, nhưng cánh cửa vẫn ỳ ra. Mau mắn, cô niệm một câu thần chú và cánh cửa từ từ mở vào trong.
Santa đang nằm nghiêng trên sàn nhà, miệng bị nhét một mớ giẻ bẩn.
"Ông không sao đó chứ?", Sabrina hỏi khi cô cúi xuống để tháo mấy dây trói. "Chuyện xảy ra thế nào?".
Mmm"
"À , vâng, ông đâu có thể nói được với đống giẻ đó trong mồm. Xin lỗi". Sabrina nhẹ nhàng lôi đống giẻ ra khỏi miệng người đàn ông để ông ta có thể trả lời.
Người đàn ông hít một hơi thật sâu rồi thở ra chậm rãi. "Cám ơn cháu", ông nói bằng một giọng trầm nhưng rất lịch thiệp.
Sabrina ngó kỹ người đàn ông. Ong ta không hề giống với những gì Jenny mô tả. Đôi mắt xanh của ông không hề vằn máu mà hơi lấp lánh, như thể ông đang cất giấu một bí mật gì. Còn bộ râu của ông trông thật tuyệt. "Đã có chuyện gì vậy?" cô nhắc lại.
"Đó là lỗi của ta, thật đấy"; Santa ngượng nghịu nói. "Cháu biết không, cái ông Santa của siêu thị đã , è ... rất là..."
"Ông muốn nói tới Thompkins?"
"Ờ, đúng thế".
"Có chuyện gì với ông ta?"
"Chúng ta cứ coi như ông ấy dùng hơi quá liều ...vài loại thuốc an thần", người đàn ông nói lịch sự. Sabrina tán thưởng cách ông ta nhẹ nhàng nói về người đồng nghiệp của mình, ngay cả khi hắn ta là một gã tệ hại.
"Đằng nào thì ta cũng đã tới đây để thế chỗ cho ông ấy," ông ta giải thích, "Nhưng lúc ghé lại chỗ Santa Land, ta đã bị thứ âm nhạc quyến rũ đó mê hoặc.."
"Ông muốn nói tới buổi diễn của dàn đồng ca? "
Sabrina hỏi.
"Phải đấy, cháu thấy nó có tuyệt không?" ông già hấp háy đôi mắt sáng. "Ta thích nhất là bài 'Santa Claus Is Coming To Towns'. Một trong những bài ưa thích nhất của ta đấy, cháu biết mà".
"Vâng, cháu cũng vậy", Sabrina nói khi đỡ Santa đứng dậy. Cô hơi ngạc nhiên là ông già này vẫn chưa đi làm cho một siêu thị, hay một cửa hiệu nào đó khác. Trông ông quá tuyệt so với một Santa siêu thị - hơi giống như người đóng trong bộ phim đen trắng Điều kỳ diệu tại phố 34.
Lúc giúp phủi bụi bẩn bám trên chiếc áo choàng bằng len đỏ, Sabrina nhận ra nó rất sạch sẽ và may tuyệt khéo - và không hề bốc mùi thuốc lá hay băng phiến như phần lớn những bộ trang phục kiểu này. Bụng ông cũng có vẻ chật căng trong chiếc áo - không hề cần mấy chiếc gối đệm chèn thêm- và trông ông mạnh mẽ, đầy sức sống.
Còn cái bộ râu gọn ghẽ này nữa chứ...
Vâng, Sabrina không thể kìm mình, cô phải giật thử một cú.
"Ối!"
"Ôi, cháu xin lỗi".
"À, không sao đâu cháu", ông già nói và mỉm cười, lấy tay xoa cằm. "Ông nghĩ là ông đã quen với chuyện này rồi. Cháu sẽ phải ngạc nhiên khi thấy biết bao nhiêu những cô cậu trẻ muốn giật thử xem có phải là râu thật hay không. Điều đó hình như làm họ thấy an tâm".
"Bộ râu của ông đẹp lắm", Sabrina nói lịch sự.
"À, cám ơn cháu"
"Vậy ông đang nói dở...?"
"Ừ, đúng rồi." Ông già nhác chiếc mũ đỏ đội lên đầu, nghiêng nó đi theo một góc kỳ quặc cho tới khi chiếc ngù trên mũ cùng quả bông trắng đô sang bên. "Ông đã coi Harvey nhại theo Elvis, và thây thật bất ngờ, thật đó - ông chút nữa đã nghĩ là Elvis thật đã trở về kịp lúc Giáng sinh..."
Sabrina hơi thắc mắc là vì sao ông ấy lại biết tên của Harvey.
Cô đoán là ông đã nghe giới thiệu trước khi Harvey lên hát.
"Rồi hai người đàn ông đó tiến lại gần ông," ông già kể tiếp. "Một người cao và gầy gò, người khác lùn chủn, còn thấp hơn cháu nữa. Họ ăn mặc như nhân viên bảo vệ và nói là đang xấy chuyện, chỉ có mình ông mới giải quyết được. À, ông vẫn thích giúp đỡ mọi người, bất cứ lúc nào có thể, nên ông đã đi theo họ vào trong hành lang. Nhưng trong chớp mắt, họ đã túm chặt lấy ông và tống mớ giẻ rách đó vào miệng. Rồi họ trói ông lại và đẩy ngã xuống sàn. Ông cứ nằm đó mãi - cho tới khi cháu ghé qua và giải thoát cho ông".
"Thật dễ sợ!", Sabrina kêu lên. "Đúng là thứ khốn kiếp!".
"Đúng đó. À, nhưng ông không lo cho mình lắm đâu," ông nói thêm, và mặt ông thoáng hiện lên sắc giận. "Nhưng chúng đã ăn cắp hết quà của lũ trẻ tội nghiệp!"
"Thôi, ta đi nào," Sabrina nói, khoác tay ông lão.
"Sao, chúng ta đi đâu chứ?" ông lão hói.
"Vẫn còn cả đám tụi nhóc ngoài đó đang mất lòng tin vào lễ Giáng sinh", Sabrina nói. "Chúng ta không thể để cho chuyện đó xảy ra".
Người đàn ông nhướng một bên mày trắng. "Nhưng chúng ta có thể làm gì? Mấy thứ đồ chơi đó thì sao?"
"Hôm nay là Giáng sinh, ông Santa." Sabrina nói khi đưa ông đi qua hành lang trống vắng. "Hãy cầu nguyện và hy vọng vào một điều kỳ diệu"