Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina nhăn nhó và lấy hai bàn tay giá lạnh che mặt.

Cô đã đi bộ từ trường về nhà trong tuyết lạnh, đơn độc- bởi ai nấy đều bận bịu với một sự kiện hội hè tưng bừng nào đó, hay họ buộc phải đi và không thể mời cô tham dự.

Cô bé thấy lạnh và cô độc, cô mong mỏi sẽ có chút trợ lực hay thông cảm-và biết đâu còn có thêm một tách chocolate - từ mấy bà cô.

Nhưng khi còn cách ngôi nhà một đoạn, cô không thể tin vào những gì mình thấy.

Đó không phải là nhà của mấy bà cô.

Tuyệt nhiên không.

Không thể được.

Cô hé mắt nhìn qua mấy ngón tay lạnh cứng.

Chính là nó đó.

Hoặc là vậy, hoặc ngôi nhà phong cách Victoria của mấy bà cô tại số 133 đường Collins đã bị thế chỗ bởi một dạ hội disco Giáng sinh của năm 1977.

"Nếu có Bee Gees tại đó và đang chơi bản Holiday Hustle với cô Hilda và Zelda, mình sẽ biến đi ngay", Sabrina lẩm bẩm trong khi ngó sững kinh ngạc.

Cả ngôi nhà lập loè hàng triệu ánh đèn huỳnh quang. Tít trên mái nhà là một dàn đồng ca của mấy con Tuần Lộc nhấp nháy đang tung vó. Kế bên, một hình nộm Santa đứng tựa vô ống khói, lắc lư cái bụng tròn và gào lên, "Ho, Ho, Ho, Chúc Giáng Sinh vui vẻ!", gào lên... gào lên..

Từ dưới lên trên, mọi cửa sổ, tháp nhà, cửa ra vào và mấy gờ tường đều tô điểm bằng những đèn Giáng sinh nhấp nháy - cả từng thân cây, bụi rậm, và đám cỏ trong vườn cũng lập loè. Một gã người tuyết bằng nhựa, kích cỡ như thiệt, chập chờn trong ánh sáng mờ, cạnh bên cửa hàng tự động của Santa đang đầy mấy con yêu ồn ào trợ giúp.

Rủi thay, mấy bà cô của cô vẫn khá thiên về gam màu truyền thống của mình -vàng cam và đen- khiến cho cả chốn này trông giống như một Lễ Halloween trên Cực Bắc.

Dãy cột nhựa cao bốn bộ loè sáng chạy vòng quanh lối đi, dẫn lên chiếc mái vòm cổ lỗ, nơi cánh cửa gỗ đã được che phủ bởi đủ loại giấy trang kim và một cây cung cỡ bằng chiếc đĩa được treo chính giữa.

Phía trên vòm cửa, trái cầu disco đang phóng ra từng chùm ánh sáng lập loè nhảy múa trên mái vòm. Nhưng thay vì thứ nhạc disco, nó lại hòa nhịp với một đoạn băng thâu lại của Burl Ives, "Chúc có một Giáng Sinh vui nhộn".

Sabrina nhăn mặt khi thấy một người đàn ông và một phụ nữ bịt tai và vội vã đi tránh lối qua đường.

Thấy xấu hổ, Sabrina chạy ào qua mấy bậc thềm lên cửa trước, và suýt gào lên khi cô dẫm chân lên tấm thảm- nó đã khởi động một bản nhạc nền giống kiểu Boris Karloff trong "The Monster Mash"

Sabrina nắm lấy tay nắm cửa và tìm đường đi vào tiền sảnh của ngôi nhà thường nhật khá khô khan của chị em spellman. Vào tới bên trong, cô nhìn khắp xung quanh phòng khách và buông ra một tiếng kêu rền rĩ.

Trông nó hệt như bãi bán đồ của Claus.

Một bánh xe màu mè đang quay tít, bao trùm cả thân cây Giáng sinh nhân tạo trong những ánh đèn xanh đỏ, khiến mấy đồ trang trí màu vàng và bạc sáng lấp lánh.

Trên bàn bếp, vài chiếc tô đựng bột đang tự đảo, trong khi máy cán bánh đang tuôn ra từng đống bánh quy. Bàn bếp đang ngập tràn bánh bột trái cây. Tôi căm ghét bánh trái cây, Sabrina rên rỉ, còn mấy thứ xanh lè kia là cái quỷ gì chứ?

Trong phòng khách, cô Zelda đang xếp dở mấy làng đồ chơi bằng nhựa thành một khu phố ngay trên bàn cà phê. Salem đang bận bịu ngồi đẩy chiếc tầu hỏa chạy điện tí hon vòng quanh thân cây. Bà cô Hilda đang nhảy chồm chồm quanh cây Giáng sinh, phun tung toé thứ bột tuyết nhân tạo lên mọi thứ xung quanh.

Sabrina thả bịch ba lô xuống sàn và mặc cho cách cửa đóng sầm lại sau lưng.

"Sabrina!", cô Zelda thốt lên, hơi giật mình. "Cháu về rồi!".

Bà và Hilda vội vã đón chào cô cháu gái.

"Ngạc nhiên nha!", cả hai cùng nói to.

Sabrina cắn môi. vẻ mặt hai bà cô suýt làm tim cô tan nát- rõ là họ rất tự hào với kiểu trang trí quái lạ của mình.

Họ đã hoàn toàn lạc lối.

Mà tệ nhất là gì? Sabrina biết họ làm những điều đó vì cô.

"Sao...cháu thấy ưng ý chớ?" Hilda hỏi, má lộ rõ lúm đồng tiền khi bà cười như một đứa trẻ sung sướng.

Sabrina cố nặn ra một nụ cười trên môi trong khi cô kéo chiếc áo ngoài ra.

"Wow"

Zelda vỗ tay. "Cháu ngạc nhiên chứ?"

"Ngạc nhiên ....?" Sabrina gật đầu. "Cháu đo ván luôn!"

"Cháu không yêu mấy thứ này sao?" Hilda vui vẻ gặng hỏi.

Má Sabrina đỏ bừng lên khi cả hai bà cô đứng sát bên nhau, nhìn cô và trông đợi là cô sẽ thích thú với tất cả những thứ này.

"Cháu..." cô cố tỏ ra thích thú, cô đã cố. Những cô không thể buộc những

lời đó tuôn ra khỏi miệng. "Ngạc nhiên," cô phấn khích lặp lại, hy vọng sẽ được việc. "Cháu tuyệt đối ngạc nhiên".

Nụ cười của Zelda và Hilda nhạt dần.

Uh-oh. "Thật mà, hết sức ấn tượng!" Sabrina thử thêm lần nữa.

Mấy bà cô khoanh tay lại và nheo mắt nhìn cô cháu.

"Sabrina..." Zelda nói bằng một giọng thầm lặng nhưng cứng cỏi, như muốn nói thầm, Dừng kể chuyện cổ tích với ta.

Nghĩ lẹ lên, Sabrina tự nhủ. Nói gì đó đi, bất kỳ thứ gì, thật nhộn vào. "Um, cháu... chắc chắn là hoá đơn điện tháng này sẽ làm công ty điện lực sướng cho coi".

Mặt mây bà cô tối sầm.

Oops. Sai bét

Mấy bà cô nhìn nhau.

"Con bé không thích," Zelda thở dài nói.

"Nó ghét nữa kìa, " Hilda tán đồng, môi bĩu ra.

"Không, thực ra..."

Nhưng hai bà cô đã phớt lờ cô bé. Vai sát vai, môi mím chặt thành một đường nghiêm khắc, họ cùng bật ngón tay.

Mhooosh! Một luồng gió lạnh thổi tung tóc Sabrina và khiến cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô bé trong khi nó thổi ào qua phòng khách, và lập tức, từng mẩu giấy trang kim, từng ánh đèn lập loè, từng bụm tuyết giả đang bay, đều bị cuốn sạch ra khỏi phòng khách nhà Spellman.

"Này!", Salem than vãn khi chiếc tầu lửa biến mất ngay dưới chân hắn. "Tôi còn đang chơi dở mà!".

Nhắm về hướng cửa sổ, Hilda vung tay lên như một cầu thủ bóng chầy, và...

Poof! Đèn ngoài cửa, hàng cột nhựa, gã người tuyết -và nghĩ ngợi gì nữa, cả Santa lẫn mấy con Tuần lộc cũng đã bốc hơi.

Tất cả biến mất, chỉ trừ trái cầu disco. Cửa trước mở ra và trái cầu - vẫn đang xoay tròn và phát ra ánh sáng đủ mầu - trôi vào phòng khách rồi bay thẳng lên tầng hai.

Hilda nhún vai. "Em lúc nào cũng khoái một trái như vầy".

Sabrina đổ vật xuống chiếc trường kỷ êm ái với vẻ mặt hối lỗi. "Cô Zelda, cô Hilda, cháu xin lỗi..."

"Không, Sabrina à, tụi cô mới phải xin lỗi," cô Zelda nói nhẹ nhàng trong khi bà và Hilda ngồi xuống thành ghế ở hai bên. "Cô e là tụi cô đã làm sai bét mọi chuyện".

"Tụi cô không biết nên làm kiểu gì", Hilda giải thích. "Nên đã tự mầy mò. Cô đã vui quá chừng." Bà hân hoan bổ sung. "Lẽ ra cháu phải coi cô đã làm gì với cái sân sau..."

Zelda đặt bàn tay lên cánh tay của cô em gái xốc nổi và lắc đầu.

Hilda thở dài. "Cô nghĩ tụi cô hơi quá lố một chút, huh?"

Sabrina cười và giơ ngón cái cùng ngón trỏ lên, "chỉ một chút xíu xiu thôi".

"Cháu biết là tụi cô chỉ muốn làm cho cháu vui lên một chút thôi, cháu yêu à," Zelda nói.

"Cháu biết mà..."

"Cô biết là chuyện đó thật buồn, không được gặp cha mẹ trong dịp lễ Giáng sinh, " Zelda nói. "Nhưng bọn cô vui lòng làm bất cứ điều gì đó biến lễ Giáng sinh này cũng thật vui, hệt như những lễ Giáng sinh cháu từng đón gặp khi mới lớn lên".

Sabrina nhún vai. "Đó mới là chỗ khó đó, cô Zelda. Cháu không biết là cháu muốn gì. Trông như ai nấy đều vui vẻ trong mùa lễ hội, chỉ trừ có cháu. Cháu muốn nói, Jenny có tất cả họ hàng ghé thăm..."

"Thì bọn cô cũng là họ hàng đây", Zelda nhắc nhở.

"Tương đối thôi", Sabrina nhận xét.

"Còn Harvey thì nướng bánh với má của cậu ấy..."

"Bánh hả! Cô sẵn lòng," Hilda nói. Bà biến ra một chiếc đĩa chất đầy bánh quy nóng hổi, bốc mùi thơm phức - đủ loại à nghe- trên bàn cà phê. Bà nhặt lên ba chiếc, rồi dùng một cú bật tay để đẩy dĩa bánh trôi lại phía Sabrina.

Sabrina nhồi ngay một chú nhóc đường phèn vô miệng. "Còn Nibby - tếu táo.."

"Ăn xong rồi hãy nói, bé à" Zelda nhắc nhẹ. Bà coi việc giáo dục một phù thuỷ nhỏ biết cư xử đúng đắn là hết sức nghiêm túc.

"Um, xin—lỗi". Sabrina bật tay và một ly sữa hiện ra. Sau khi nhấp một hụm để nuốt trôi miếng bánh, cô tiếp tục. "Còn Libby đi rêu rao khắp trường bởi vì cả nhà con bé được giới thiệu trên tờ Nhà đẹp New England, và được gọi là "Giáng sinh hoàn hảo".

Hilda gãi cằm. "Hmmm, em không biết một gã phù thuỷ nào trong làng báo hết. Còn chị thì sao, Zelda?"

"À, chị có biết người biên tập của Nguyệt san Vật lý Hạt Nhân", bà ngẫm nghĩ, "nhưng chỉ e là số báo Giáng sinh đã ra rồi". Bà nhặt số báo trên chiếc bàn cà phê và giơ ra cho họ.

"Được mà, " Hilda nói, giật phắt tờ báo dày cui trong tay bà chị gái. "Em sẽ sửa được hết". Bà lẩm bẩm vài lời, đấm vô tờ báo, rồi giở nhanh mấy trang giấy bóng. "A, đây rồi. Trang 46. Cháu thấy sao?", bà giơ ra trước mặt cho Sabrina nhìn.

Sabrina há miệng kinh ngạc. Bức ảnh đen trắng chụp cả Sabrina cùng mây bà cô, bận mấy chiếc váy nhung loà xoà, đang ngồi uống trà và trò chuyện với một quý ông để râu trước ngọn lửa reo vui.

Sabrina chú mục và cuốn sách nhỏ mà người đàn ông ấy đang đọc. "Khúc ca Giáng sinh" của Charles Dickens, tựa sách in rõ ràng. "Ông này là ai thế nhỉ?" cô hỏi.

"Charles Dickens", Hilda đáp.

"Cô muốn nói là chính Charles Dickens?" Sabrina thốt ra.

"Phải đó," Hilda mơ màng. "Chuck là một gã trai xinh xắn đó chớ! Và khùng nữa. Thật tiếc là hắn đã cưới vợ mất rồi. Cô luôn yêu gã trai biết kể chuyện ma tuyệt

Charles Dickens(1812-1870): nhà văn nổi tiếng người Anh. Tác giả của "The Pick Stick papers", "David Copperfields", "Oliver Twist". Ổng cũng là người viết "Khúc ca Giáng sinh"- một câu chuyện thiếu nhi rất nổi tiếng. vời đó."

"Nhưng cô làm thế nào vậy?", Sabrina vặn hỏi. "Cháu chưa từng gặp Charles Dickens. Hồi đó cháu còn chưa sinh mà".

Hilda nhún vai. "Cô chỉ chèn thêm cháu vô thôi. Cháu thấy sao?"

Zelda giật tờ tạp chí lại và ngó sang cô em. "Hilda, chị đã nói với em bao nhiêu lần là đừng có xoá mấy công trình nghiên cứu khoa học của người khác..."

"Ê, ai đọc cái thứ rác rưởi đó chớ?" Hilda nói. "Em nghĩ đó là thứ vừa tẻ ngắt, vừa nhức đầu.."

"À, chị đọc đó, " Zelda quật lại. "Và còn rất nhiều những người vừa trí thức, vừa quyến rũ khác..."

Hilda cười lớn. "Toàn thứ giẻ rách mù dở".

"Uh-oh, mèo cắn lộn", Salem nói và phóng lên gác. "Tôi biến đây".

"Thôi, thôi!", Sabrina giơ tay lên để ngăn hai chị em hỗn chiến. Hệt như những đôi chị em khác, họ vẫn thường bất đồng, và Sabrina thấy như đôi khi những người bảo hộ của mình cư xử hệt như hai đứa nhóc tại sân chơi. Có điều họ vẫn cư xử với nhau như vậy từ thời Trung cổ.

"Không phải là chuyện cháu muốn có hình đăng trên tạp chí", Sabrina khẳng định.

"Được thôi," Hilda nói, khoanh tay lại và ngoảnh nhìn ra chỗ khác.

"Được thôi," Zelda chấp thuận. Lắc đầu, bà biến cho bài báo nguyên thuỷ quay lại chỗ cũ trong tờ tạp chí.

"Mà cũng không phải chuyên bánh trái," Sabrina tiếp tục, dù cô cũng kịp quơ thêm vài chiếc bánh từ cái dĩa trên bàn, nhỡ đâu mấy bà cô lại cho chúng biến hết thì sao. "Hay về chuyên tụ họp gia đình và trang hoàng nhà cửa."

Hilda nhăn mặt lại suy nghĩ. "Vậy thì là chuyện gì chứ?"

"Cháu không biết. Thứ duy nhất cháu biết chắc là tất cả chuyện này không hề giống lễ Giáng sinh", Sabrina cố giải thích. Cô nghịch nghịch đầu chót của mớ tóc vàng óng ả. "Cháu nghĩ, điều tuyệt nhất khi làm phù thuỷ là mình có thể làm những việc thật siêu mà không người phàm nào làm nổi. Nhưng cũng chưa chắc. Làm phù thuỷ liệu có ích gì, nếu bất chấp tất cả quyền năng ma thuật, mình vẫn không có được những thứ người thường vẫn có. Cháu thấy như bị bỏ rơi."

Hai bà cô gật đầu thông cảm.

"Làm phù thuỷ là một tình cảm lẫn lộn", Hilda tán đồng.

"Cháu ước gì Mẹ của cháu ở đây, " Sabrina lẩm bẩm. "Mẹ sẽ biết phải làm gì để có không khí Lễ hội Giáng sinh".

Zelda và Hilda trao đổi với nhau một cái nhìn đau đớn bên trên đầu của Sabrina.

"Cô mới có một ý thật tuyệt," Hilda nói, nhẩy đứng dậy. Bà bật tay, và thình lình, tất cả đồ lạnh của họ chợt biến đổi thành quần áo lễ hội Mexico, áo thêu riềm và quần ống rộng. "Ở Mexico," Hilda trích dẫn, "trẻ nhỏ vẫn mừng Giáng sinh bằng cách đập một cây pinata đầy kẹo bánh".

Sabrina đang vật lộn với chiếc khăn bịt mắt, trong khi Hilda dúi vào tay cô bé một chiếc gậy nặng trịch và dài thòng.

"Tiến lên, Sabrina!" cô Zelda hô lớn, bị lấy không khí lễ hội. "Đập cậy pinata đi!".

"Cháu không biết..." Sabrina nói uể oải.

"Ôi, thôi nào, vui lắm đó", Hilda nói. "Cô đã xếp đầy đồ ngọt trong cây".

Nhưng Sabrina đã kéo vải bịt mắt xuống và đưa trả lại cây gậy cho mấy bà cô. "Cô đập đi, cô Hilda. Cháu nghĩ cháu chỉ muốn lên lầu".

Trên đường vội vã lên phòng, cô biến lại bộ đồ thành quần áo nhà trường. Lên tới phòng, cô chụp lấy khung hình của mẹ và nằm sấp xuống giường. Cô nhớ mẹ khủng khiếp - đó là điều khó chịu duy nhất khi phải làm phù thuỷ. Cô không có một lần nào được trò chuyện cùng Mẹ, về những đổi thay đã diễn ra trong cuộc đời mình.

"Tôi không hiểu nghe, Sabrina." Salem nói, quật đuôi qua lại trong bậu cửa sổ quen thuộc. "Gì mà lớn chuyện vậy? Ai cần mấy thứ Santa lằng nhằng này chớ? Cô là phù thuỷ mà!"

"Thì sao?" Sabrina hỏi.

"Sao à?!", Salem thốt ra. Hắn tụt xuống và nhẩy lên chiếc giường phủ mền bên cạnh cô bé. "thì cô có thể tự biến ra tất cả những món quà mình thích chứ sao. Chỉ một cú búng tay, hay một bùa chú trong cuốn sách dạy ma thuật là xong. Đây là một vụ mua bán tại gia. Mà điều hay nhất là gì nhỉ? Thứ gì cũng vừa y, và khỏi phải trả một xu cho mấy hãng đóng gói và chuyên chở."

"ừ, phải đó", Sabrina ngồi dậy và đặt bức hình lên chiếc bàn cạnh giường ngủ. Rồi mắt cô chợt sáng lên. "ừ, đúng rồi! Tôi có thể mà!".

Để phá tan cơn phiền muộn dai dẳng này, liệu có thứ gì hay hơn là một vụ lang thang mua sắm, cho tới khi chuông reo báo hiệu Giáng sinh?

Tâm trí Sabrina ngập tràn những hồi niệm về những món quà Giáng sinh cô từng ao ước, hy vọng, cầu khẩn trong suốt bao năm - những thứ chưa từng hiện diện dưới cây Giáng sinh trong buổi sáng.

Cô bé cười hinh hích và ném một cái nhìn đồng loã sang phía Salem. "Tôi không nên làm vậy... hay là nên làm nhỉ?"

Salem hỉnh mũi và gừ gừ. "Mạnh dạn lên, cô bé. Mùa này là mùa vui vẻ. Và khi cô đang vui sướng, làm ơn kiếm dùm chút bạc hà miêu có được chăng?"

Sabrina cắn ngón tay, ngẫm nghĩ xem liệu nên biến ra món hàng gì trước. Có hơi quá lạm dụng không đây? Cô tự hỏi.

Nếu như đó đúng là một buổi chiều thường nhật. Nhưng hôm nay đang là dịp Giáng sinh, cha mẹ cô đang hai đầu vũ trụ lo việc của mình, và cô làm "con bé ngoan" đã quá nhiều năm.

ừ, suốt chừng đó năm ròng, nếu như bạn không tính tới việc cô đã biến Libby thành trái thơm... hay lần cô biến Libby thành một con dê nhai giấy... hay lần biến Libby thành một mụ phù thuỷ già quái dị... hay là...

Quên đi! Lắc mạnh đầu, Sabrina gạt những ý nghĩ đó sang bên và bắt tay vào việc.

Cô xoa hai tay để làm nóng, rồi trỏ vào chiếc ghế tựa cũ mèm.

"Gã đẹp trai tôi từng yêu suốt bao năm,

Giờ hiện diện trong chiếc ghế bành cũ kỹ."

"Ouch!", Salem sợ hãi, giơ chân bịt lấy đôi tai đen dựng đứng. "Robert Frost[3] dưới mồ chắc cũng phải nhảy dựng lên đó nghe. Từ ngữ thì cũng ổn đó, nhóc, nhưng câu cú thì sao nhỉ?"

"Xin lỗi nghe, ta đang vội". Sabrina nhún vai. "Mà nữa, ta đâu có trình nó cho thầy giáo tiếng Anh đâu. Ai để ý chớ, miễn được việc là xong".

"Cái đó gọi là phong cách", Salem nhận xét khô khan.

Sabrina lặp lại câu thần chú và vung tay về phía chiếc ghế tựa cũ kỳ.

Biến! Không trung chợt sực nức mùi oải hương và những tiếng chuông nho nhỏ - nghe hệt như tiếng đàn

hạc - khi một chú gấu bông khổng lồ mầu tía mà cô đã từng mê mải ngắm nhìn tại siêu thị Milton hồi năm tuổi, chợt xuất hiện trong lòng ghế. Sabrina reo lên sung sướng và ùa tới ôm chầm lấy chú gấu.

"Ôi cha mẹ ơi", Salem than thở. "Đó là gã đẹp trai của cô sao? Xin đủ nghe, Sabrina! Cô có thể ước mọi thứ trong vũ trụ, vậy mà chỉ lựa ra được con gấu bông này thôi sao? Ohhhh, giá như ta không bị kìm hãm trong cái thân thể mèo đen chết tiệt này..."

"Được rồi, được rồi mà... Ta đã xong việc đâu", Sabrina kéo thẳng lớp lụa dưới cằm con gấu. "Chỉ bởi vì ta từng ao ước được có nó thôi..."

Sabrina chạy quanh phòng, cố nghĩ ra thêm một điều ước khác. Cuối cùng, mắt cô sáng lên và cô cười sảng khoái! Có phải cô đã chẳng viết cả ta thư cho Santa hồi sáu tuổi, cầu xin món quà đặc biệt này sao? Đó cũng là năm mẹ cô thuyết giáo cho cô "vì sao Santa không thể luôn luôn đáp ứng mọi điều chúng ta cầu xin ổng". Cô vẫn biết, từ sâu thẳm trong lòng, là cô sẽ không có được món quà này. Nhưng sao không rõ, cô vẫn luôn hy vọng.

Giờ thì cô có thể có nó đây!

Cô bé trỏ tay vào giữa phòng và lẩm nhẩm mấy từ.

HHÌ..Í!

"Uh, Sabrina- có con ngựa đứng giữa phòng ngủ của cô kìa", Salem hấp tấp nhận xét. "Một con lớn quá nghe, mà tôi còn nói thêm, nó có mấy cái móng lớn, nguy hiểm lắm đó..."

"Ta biết mà - trông nó có tuyệt không?", cô bật ngón tay, tự trang điểm cho mình bộ đồ của Nữ Hoàng Rodeo mà cô tưởng tượng ra: đầy đủ mũ cao bồi đỏ, áo lưng và quần cưỡi ngựa, và dĩ nhiên cả một đôi bốt da đỏ thủ công. "Yee-haw!", cô rít lên, tay vung dây thòng lọng- một thứ đã quấn lung tung vào đồ đạc quanh đó trong nháy mắt. Chỉ sau khoảng bốn lần thử sức, cô đã có thể chật vật trèo lên yên ngựa.

"Tôi nhất quyết là không ưa tụi ngựa, Sabrina." Salem than phiền, dùng chân gãi đầu, cố hất bỏ cái mũ đỏ tí xíu cô bé đã đội vào cho nó. "Dẹp dùm chiếc mũ coi, làm ơn đi?"

Sabrina ngồi xuống giường và chậm chap cởi bỏ chiếc mũ cao bồi. Con ngựa thật đẹp, nhưng hồi còn nhỏ cô đã ước mơ về một con ngựa khác, một con ngựa hoang đường. Còn con này cần cô chăm sóc và cưỡi hàng ngày. Cô còn phải qua khóa học cưỡi ngựa, rồi còn chi phí để nuôi dưỡng và chăm sóc nó. Cô không rõ, liệu có điều luật nào cho phép nuôi ngựa ở sân sau chăng? Hừm, cô bắt đầu hiểu vì sao mẹ cô đã từ chối trong năm đó. Một con ngựa không phải là món đồ chơi, mà là một con vật sống, và đòi hỏi rất nhiều công lao chăm sóc.

Thở dài, cô gửi trả Trigger lại chuồng ngựa của nó, và đành tự hài lòng với bức khung hình chụp cô đang cưỡi ngựa. Cô đặt khung hình lên kệ sách của mình.

Trong nửa giờ kế tiếp, cô đã tìm cách chất đầy phòng ngủ nào CD, quần áo thời trang, nào đồ máy tính, trang sức, và giầy nữa- cả tá những đôi giầy. Mấy hộp chứa đồ xếp chật tới trần nhà, còn túi mua hàng phủ khắp mặt sàn.

Salem gừ gừ hạnh phúc khi cào bới cái chồng quà, đầy những đồ chơi bạc hà và mấy vòng cổ nạm đá quý.

Cô bé xoay vòng giữa đống đồ và nói đầy phấn khích. "Có tuyệt không hả, Salem?Có phải ta là đứa con gái may mắn nhất trên đời chăng?"

"Cô định hỏi ai vậy?" Salem nói tỉnh queo. "Hỏi tôi hay hỏi chính cô?"

Nụ cười của Sabrina tắt ngấm. Cô bé đổ sụp xuống giường và vai cô run lên.

Với một cú bật tay bất ngờ, cô gửi trả lại tất cả những món đồ.

"Sabrina, chờ đã!" Salem gào lên trong khi hắn cố nhoài theo chồng quà đang biến mất. "Tại sao lại làm như thế chứ? Cô có biết dùng chân để quay điện thoại và đặt từng đó món hàng mất bao nhiêu công sức không?"

tức giận, gã nhẩy trên bậu cửa xuống và lon ton ra cửa. "Tôi sẽ đi nhận chìm nỗi buồn của mình trong một tô kem".

Sabrina ngồi bên bậu cửa sổ và nhìn vào màn đêm đang xuống.

Mới khoảnh khắc trước đây, phòng cô chật cứng

những món quà vô giá. Nhưng đâu có ích gì. Bên trong, cô vẫn thấy trống rỗng.

Có gì hay trong mấy món quà Giáng sinh người ta tự tặng cho mình chớ?

Sao đó, nhưng không ưng nổi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.