Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 1

❊ ❊ ❊

Image

“Sabrina ..."

Sabrina đang mơ và ai đó đang gọi tên cô. Một giọng nói bị kềm nén, một giọng nói mà cô từng biết.

“Sabrina... dậy đi"

Nhưng cô không muốn tỉnh giấc. Cô chỉ muốn tận hưởng giấc mơ ngọt ngào này trong giường, và cô rúc sâu hơn vào trong tấm chăn ấm áp, vừa mềm mại. Vừa an toàn. Cô bé đang mơ tới buổi sáng Giáng sinh năm đó, khi cô mới bẩy hay tám tuổi, rất lâu trước vụ ly dị của hai cha mẹ, và cô muốn nắm tay cả cha lẫn mẹ cùng chạy ào xuống cầu thang, tới mở những món quà dưới gốc cây Giáng sinh...

"Sabrina..."

Cô bé trở người và kéo chiếc chăn ấm cúng tới tận cằm. Biết đâu cô có thể phớt lờ giọng nói ấy.

"Sabrina!"

Sabrina chồm dậy. "Cháu dậy, cháu dậy đây!".

Rồi cô nhận ra mình đang bay trên mặt giường bốn bộ.

Cô rơi thẳng xuống dường như một hòn đá.

"Oofff!" Thức giấc kiểu này thật khó chịu.

Sabrina dụi mắt và gạt những lọn tóc dài vàng hoe đang loà xoà trên mặt, nhìn ngó xung quanh. Căn phòng tuổi ấu thơ trong mơ đã biến mất, cha mẹ cô cũng biến mất, và cô nhận ra mình đang ở trong căn phòng mới, trong ngôi nhà đáng yêu nhưng khá cổ lỗ kiểu Victoria của mấy bà cô. Ánh nắng đang chiếu rọi qua mấy ô kính mờ trên cửa sổ, trời đã sáng hẳn rồi.

Không có ai trong phòng. Cô chỉ nằm mơ thấy ai đó gọi tên mình?

Cô bé thò chân xuống một bên giường. Yikes! Sàn nhà lạnh như đá lúc mùa đông cũng là một cái giá phải trả cho sự quyến rũ của mấy ngôi nhà cổ! cô nghĩ trong khi quỳ xuống gậm giường tìm dép.

"Sabrina.... Khụ !... khụ!... con đã dậy chưa?"

Mắt Sabrina chợt dán vào chiếc bàn bên giường ngủ. Cuốn sách bự chảng trên bàn đang... ho?

Nhưng, dĩ nhiên, đó không phải là một cuốn sách tầm thường bạn có thể mượn trong thư viện. Cuốn sách bìa da dầy cộp, có nạm đá quí và chạm nổi dòng chữ "Khám phá Ma thuật" trông hệt như một món đồ trong những bảo tàng thời trung cổ. Cha đã tặng cho cô cuốn sách này nhân sinh nhật lần thứ mười sáu, đúng vào cái ngày cô khám phá ra những điều bí mật tiềm ẩn trong bản thân mình.

Sabrina là một phù thuỷ! Một cô phù thuỷ nhỏ.

Nào chỉ có vậy! Cha cô cũng là phù thuỷ.

Và cả hai bà cô tại cái thị trấn mơ ngủ Westbridge bang New England, Zelda và Hilda Spellman, cũng là những phù thuỷ.

Ngày hôm đó cũng là ngày cô biết được lý do đích thực khiến cô phải đến ở chung với mấy bà cô: để họ dạy cho cô những bí thuật trong việc sử dụng quyền năng ma thuật.

Thoạt đầu, Sabrina nhất quyết không tin. Cô muốn coi tất cả vụ này chỉ là một trò đùa vớ vẩn vào dịp sinh nhật. Và mấy bà cô nghĩ ra trò đó để cô thấy thoải mái hơn khi đi học tại ngôi trường mới.

Vậy điều gì đã thuyết phục cô rằng mình, cha, và cả hai bà cô đều là phù thuỷ? Có lẽ đó là lúc cái ả hoạt náo viên kênh kiệu Libby Chessler gọi cô là "đồ quái gở", rồi hắt đồ uống vào cô. Sabrina đã tức điên, cô đã phóng sấm chớp tràn ngập quán ăn, và biến Libby thành một trái thơm, chỉ bằng một cú trỏ.

Mà cũng có khi là lúc cô nghe Salem, con mèo Xiêm đen tuyền của mấy bà cô, nói tiếng Anh , với giọng diễu cợt.

Nhưng điều khiến cô tin tưởng hoàn toàn là khi cô ngó tới cuốn sách cổ "Khám phá Pháp thuật", và nhìn thấy hình vẽ của một người đàn ông điển trai, đội mũ đen, khoác áo choàng đen- một người giống cha cô đến dị thường.

Quá giống cha cô.

"Ngạc nhiên hả! Cha của con đây mà!", người đàn ông trong tranh nói vui vẻ, bóng hình lay động. "Chúc mừng sinh nhật, Sabrina!".

Cô thấy kinh dị. Suốt thời gian qua, cô nghĩ cha mình đang công cán đặc biệt ở nước ngoài. Quá sức đặc biệt, như cô nhận ra.

Lúc cô bé đã bình tĩnh lại đôi chút, cha cùng mấy bà cô đã giải thích cho Sabrina hay về việc tồn tại song song hai cảnh giới - tự nhiên và siêu nhiên. Và cô, một phù thuỷ, có thể sống cùng lúc trong cả hai cảnh giới.

Cô cần lên chỗ phòng chứa đồ trên thang gác để có thể tới một nơi chốn nào đó trong thế giới bên kia. Nhưng cô có thể thu xếp vụ này.

Thực ra, một khi cô bé chấp nhận ý tưởng mình là một phù thuỷ nửa-phàm-nhân, và biết mình chẳng thể thay đổi chuyện này, cô cũng khám phá ra rằng có quyền năng ma thuật cũng thật là tuyệt diệu.

Có điều, ma thuật ây cũng chẳng khiến cuộc sống của cô trở nên hoàn hảo. Cô không thể xoá hết tàn nhang, hàn gắn vụ ly hôn của cha mẹ, hay khiến Harvey Kinkle phải yêu mình. Nhưng không sao. Tự cô cũng thu xếp mấy chuyện đó ổn rồi.

Và, dĩ nhiên, cô vẫn phải đến trường!

Đến trường! Cô phải dậy và đi ngay! Thời gian không phải một thứ mà quyền năng của cô dám giỡn chơi.

"Sabrina!" , ai đó đang cọ quậy trong mấy trang giấy da. "Mở sách ra... khụ khụ!. Cha cần... khụ ... nói chuyện với con".

Nghe hệt như tiếng của cha cô.

Sabrina mau lẹ nhấc cuốn sách ra khỏi bàn, đặt lên chồng gối trên giường, và giở ngay tới mấy trang sách cô vẫn đánh dấu bằng dải lụa đỏ.

Khuôn mặt của Edward Spellman lay động.

"Achoo!".

"Cha!", Sabrina lo lắng. "Cha không sao đấy chứ?".

"ư, bé yêu, cha kh.... achoo!" cha cô úp mặt vào một tấm khăn lụa, và khi ngước lên, đôi mắt ông nhoè nước. Ông là một người điển trai, tóc đen, và có nụ cười quyến rũ. Nhưng sáng nay trông ông ta thật thảm thương. "Thực ra thì cha không khoẻ lắm. Thấy bệnh quá!".

"Có chuyện gì .vậy cha?" Sabrina hỏi, rồi một ý nghĩ thoáng qua, cô thụt lui khỏi cuốn sách. "Con có thể bị lây không?”.

"Từ một bức hình trong sách thì không đâu", cha cô bảo đảm.

Sabrina thả lỏng người, nhưng cô vẫn lo cho cha mình. Ông ấy hầu như không khi nào bị bệnh. "Cha mắc bệnh gì?", cô hỏi, "Cảm lạnh sao?".

"Cha mong là thế", ông lẩm bẩm, rồi đột nhiên tuôn ra một tràng như bắp rang.

"...tiêu huỷ lời ước môi ta vừa nói..

đập tay ba lần và chúng biến đi ngay.."

Ông vỗ tay ba lần, ho hắng một hồi và sục tay vào mớ tóc đen.

"Wheew, hú hồn. Cha đâu cần thêm một cơn cảm lạnh để bổ sung vào bệnh trạng lúc này".

"Nhưng cha hắt hơi mà", Sabrina nhận xét, "Cha còn ho nữa. Cảm lạnh chứ bệnh gì".

Edward xoa vầng trán đang đau nhức. "Cha bị bệnh cúm Mặt xanh Nanh vàng".

"Sao lại gọi là Mặt xanh Nanh vàng?", Sabrina thắc mắc.

"Nếu con gặp cha, con sẽ biết ngay", bức hình đen trắng của cha cô nói. "Mặt cha toàn một màu xanh".

"Eww, nghe kinh quá.", Sabrina nói. "Vậy sao cha không uống thuốc gì đó, hay lệnh một bùa phép gì gì đó cho mau khỏi".

"Cha nghĩ là chỉ có một thần dược duy nhất cho bệnh này thôi".

"Thứ gì chớ?".

"Thời gian. Cha cần chờ cho lành bệnh." Trái tim Sabrina chợt nhói lên sự hãi. "Nhưng cha à...cha sẽ mau khỏi chứ, phải không?" cô hỏi. "Cha sẽ lành bệnh trước Giáng sinh?".

Sabrina cũng không cần nghe lời đáp của cha cô. Cô đã nhận ra câu trả lời trong cái nhìn đau đớn của ông.

"Cha xin lỗi, con yêu quý", Edward nói với con gái. "Cha e là mình sẽ không bình phục trong nhiều tuần nữa. Cha sẵn lòng đánh đổi bất cứ điều gì để được mau lành bệnh. Cha nhớ con vẫn yêu Lễ Giáng Sinh biết chừng nào!".

"Vậy cha cứ tới đây đi," Sabrina nài nỉ. "Con mặc kệ chuyện ốm đau. Con sẽ chăm sóc cho cha. Con có thể nấu ăn, lấy tylenol cho cha, hay đọc sách cha nghe".

"Không được, Sabrina!", cha cô ngắt ngang. "Bệnh Mặt Xanh Nanh vàng rất dễ lây cho các phù thuỷ. Nhất là với những phù thuỷ nhỏ".

"Nhưng cha ơi, con bất cần".

"Sabrina, cha không thể liều lĩnh được. Bệnh này tệ lắm, và cha không dám tới đế lây bệnh cho con. Cha biết là con thất vọng, con gái ạ, nhưng đành chịu vậy thôi. Cha chắc là con sẽ vui vẻ với Zelda và Hilda."

"Nhưng con muốn sống cùng Cha và Mẹ!", Sabrina òa ra khóc. Cô nhăn nhó khi nhìn khuôn mặt đau khổ của cha mình. Edward Spellman có thể mang lại cho con gái mình mọi thứ trên đời. Trừ điều đó.

Mẹ của Sabrina là một nhà khảo cổ tài năng - một nhà khảo cổ trăm-phần-trăm phàm nhân - và bà đã bỏ đi để đào bình, lọ hay mấy thứ đồ gốm kỳ cục nào khác ở một nước Nam Mỹ có tên là Peru. Bà yêu thích nghề này, và coi trọng những nghiên cứu của mình, nhưng đó không phải là lý do bà bỏ rơi Sabrina.

Có một điều luật, cha cô đã giải thích cho cô nghe vào cái ngày định mệnh cô biết mình là phù thuỷ. Một khi Sabrina đã có quyền năng pháp thuật, cô không được phép nhìn mặt mẹ mình trong hai năm, bằng không, bà ấy sẽ bị biến thành một quả cầu bằng sáp.

Vĩnh viễn.

Tệ thật.

Cha cô đã nói rõ, đó là một trong những điều luật của giới chức Cảnh Giới Khác đưa ra, nhằm ngăn chặn những cuộc kết hôn giữa phù thuỷ và người phàm. Dù cha mẹ cô đã ly dị, điều luật này vẫn được áp đặt lên quan hệ giữa Sabrina với mẹ cô.

Bởi chẳng có cách nào được vui Giáng sinh cùng mẹ, nên cô đã mong mỏi được gặp cha mình.

Sabrina, một cô bé luôn hiếu động, thấy tâm trạng mình ỉu xìu như bánh tráng gặp mưa.

"Vậy là con sẽ đón Giáng sinh trơ trọi có một mình? Hệt như một đứa trẻ mồ côi", Sabrina than thở, mắt cô bé chợt dâng tràn lệ nóng. Cô biết đó là điều không phải, và không nên nói, nhưng cô đã tủi thân tới mức chẳng buồn gìn giữ nữa.

"Sabrina, con không phải là một đứa trẻ mồ côi." Cha cô nói, ông cũng bị tổn thương. "Con có cả cha lẫn mẹ, những người yêu con nhiều hơn con tưởng. Mà cũng còn Zelda và Hilda nữa."

"Nhưng đâu có thay cho cha mẹ được"

"Coi này, Sabrina" cha cô bé nói dịu dàng hơn, "Cha biết đây là lúc khó khăn trong cuộc đời con, con đã phải chịu đựng nhiều sự đổi thay, và cha ước là mình được ở bên con. Nhưng bệnh tật cũng là một phần của cuộc đời- ngay cả với cuộc đời của một phù thuỷ -và chúng ta đâu thể làm gì được, phải không nào?"

"Con nghĩ là..."

"Cha hứa đó. Ngay khi cha lành bệnh," Edward ngưng lại để ngăn một cơn ho. " cha con ta sẽ có một buổi Giáng sinh của riêng mình. Con thấy sao?"

Tuyệt, Sabrina nghi, Lễ Giáng Sinh vào ngày Lễ thánh Patrick. Thật không chịu nổi.

Nhưng cô cũng biết việc cha bị bệnh đâu phải là lỗi

của ông, nên Sabrina cố nặn ra một nụ cười. "Được đấy, cha. Con hiểu mà"

Edward cười nhẹ nhõm. "Đúng là con gái của cha. Giờ thì... Achoo! Cha sẽ phải nghỉ ngơi đôi chút. Nếu cần tìm cha, con hãy tìm dưới mục chữ Q".

"Chữ Q à?" Sabrina thắc mắc. "Sao vậy cha?".

"Quarantine[1]", cha cô giải thích. "Bệnh này dễ lây lắm, nên người ta đã dành nguyên một chương trong sách cho mấy gã mắc bệnh như cha".

"Có ai đó chăm sóc cho cha không?"

"Yeah! Cha ổn mà. Con đừng lo. Chắc cha sẽ ngủ suốt thôi".

"Vâng, cha ạ. Con mong cha sớm khỏi".

"Cám ơn con... khụ khụ... ừ, chào con". Rồi, trong lúc bức hình của ông phẳng lại trên mặt giấy, ông vẫn cố nói với ra. "Hứa với cha là con sẽ uống nước cam, Sabrina. Và nhớ đeo bao tay khi ra khỏi nhà..."

"Con sẽ nhớ!", Sabrina đáp. Và như chợt nhận ra mình đã quá gắt gỏng với người cha đang mang bệnh, cô hét lớn. "Con yêu cha, cha à!".

Nhưng hình ảnh của Edward Spellman đã biến khỏi mục chữ s với một tiếng "poof" nho nhỏ.

Sabrina gập cuốn sách bìa da khổng lồ lại và tha nó tới chiếc bàn, nơi cô đặt sách xuống bên chiếc đèn nham thạch. Mọi chuyện có thể còn tồi tệ hơn, cô nghĩ. Cô biết có nhiều nhóc khác cũng có cha mẹ ly dị, và vài đứa trong số đó không khi nào được gặp cha mình. Cô lôi dải lụa đỏ ra và làm dấu chỗ mấy trang vần Q.

Cô bé cười. ít nhất cô cũng còn biết tìm cha nơi đâu, nếu có việc cần.

"Sabrina!", cô bé nghe tiếng Zelda gọi dưới thang. "Nếu cháu muốn tới trường thì lo mà chuẩn bị đi".

Có khi mặc một bộ đồ Giáng sinh tới lớp sẽ làm cô vui lên chút đỉnh. Run rẩy trong chiếc áo ngủ dài màu trắng, cô nhón chân chạy qua sàn nhà lạnh giá để ngắm mình trong chiếc gương cỡ lớn, ra sức tập trung và ..”poof" Chiếc áo ngủ thoắt biến thành một chiếc áo chẽn xanh, váy mini bằng da đỏ và một đôi bốt đen cao tới gối.

"Oh, trời ạ!", cô lẩm bẩm, "trông mình hệt như một gã elf của Santa!". Cô búng tay thêm cú nữa và thấy mình mặc nguyên bộ đồ da đen. Hmmm, chỉ thiếu mỗi chiếc mô-tô, cô nghĩ. Nhưng cái màu u tối này lại hợp với tâm trạng của cô bữa nay, nên cô quyết định sẽ mặc bộ này. vẫy tay để chiếc lược tự chải dọc mái tóc dài, duỗi thẳng mọi chỗ rối, cô nhặt chiếc ba lô lên và lao xuống thang ăn sáng.

Hai bà cô đang ngồi bên bàn bếp, nhâm nhi cà phê sữa.

Cả hai bà đều trông rất quyến rũ, với những mái tóc vàng cắt ngắn. Nhưng Zelda trông lịch duyệt và duyên dáng - trông đúng là một nhà trí thức mơ mộng, còn Hilda trông nhộn hơn, pha chút trẻ con với một lúm đồng tiền vẫn lộ ra trên má.

Chiếc kính của Zelda tụt xuống sống mũi khi bà gõ gì đó vào trong chiếc laptop.

Hilda đang chúi mũi vào trang tử vi đăng trên trang comics của tờ báo ngày.

Con mèo Salem ngồi cạnh cái mở hộp, trông hắn nhăn nhó đau khổ khi theo dõi những thông tin chứng khoán. Hội Đồng Phù Thuỷ đã kết án hắn phải làm mèo trong suốt một trăm năm vì tội âm mưu bá chủ thế giới. Chơi chứng khoán thật cẩn trọng, hắn dự kiến sẽ giàu có tới mức khi được trở lại thành người, hắn sẽ chẳng buồn bận tâm xem ai là bá chủ của thế giới này.

Sabrina ngồi xuống và tự chế cho mình một tô ngũ cốc hiệu Happy O's. Thật thất vọng, như cô đã sớm học được, giới phù thuỷ không được phép chế ra hàng hiệu. Nhưng mấy món "tự tạo" này cũng vẫn còn ngon chán.

"Sabrina, chuyện gì vậy?" Zelda hỏi khi thấy cô cháu gái đang trệu trạo nhai từng miếng bột lạnh ngắt ngơ. "Trông như thể cháu vừa mất người bạn thiết của mình?"

"Cháu chẳng mất gì hết", Sabrina đáp. "nhưng ông ấy sẽ không tới dự lễ Giáng sinh".

"Ai, cha cháu ấy à?", Zelda hỏi.

Sabrina gật đầu đau khổ trong khi điều khiển cho chiếc ly đựng nước quả bay từ trên giá xuống mặt bàn. "Cha vừa gọi cháu", cô bé trỏ vào chiếc ly và nước cam chợt dâng tràn.

"Ted không tới à?" Hilda hỏi đăm chiêu. "Anh ấy bệnh hay sao?".

"Bệnh Mặt xanh Nanh vàng", Sabrina đáp.

Hai bà cô há hốc mồm.

"Tệ thật", Hilda thốt ra. "Cô từng mắc bệnh đó đúng vào ngày 9 tháng hai năm 1964".

"Cô nhớ chính xác thế cơ à?", Sabrina ngạc nhiên.

Hilda gật đầu. "Cô bệnh nặng lắm. Người ta phải xếp cô vào Quarantine. Lỡ mất buổi trình diễn đầu tiên của The Beatles[2] tại The Ed Sullivan Show. Cô thấy muốn phát điên".

"Thế cô bệnh có lâu không?", Sabrina tò mò.

Hilda ngưng lại ngẫm nghĩ trong một phút. "Cho tới lúc single "I Want To Hold Your Hands" rớt xuống vị trí thứ ba. Cô tưởng đâu mình sẽ bệnh vĩnh viễn đó chớ!".

Zelda bỏ kính xuống và đóng bàn máy lại. "Chị phải gọi cho anh ấy", bà nói rồi lắc đầu. "Ted lúc nào cũng nhõng nhẽo mỗi khi bị bệnh. Nhớ không. Chắc anh ấy thấy khốn khổ lắm đây". Bà mủm mỉm khi đứng lên và bước lại chỗ chiếc chạn đựng gia vị (nhưng thực ra đựng toàn thảo dược dùng để chế bùa mê thuốc lú của mấy bà cô). "Chị sẽ nấu cho anh ấy món súp gà truyền thông... à há, xem nào... Hilda, em đã ăn hết bột mỏ gà nghiền rồi sao?".-

Sabrina nhún vai và quay về với món bột ngũ cốc lạnh tanh.

Sau khi lôi ra mấy chiếc lọ thuỷ tinh đầy bụi, Zelda quay Lại chỗ giá để ly, nhưng sựng lại ngay khi nhận ra Sabrina đang một tay chống cằm, một tay vẽ những vòng vô định trong tô bột.

"Hừm", Zelda nói, tay đặt lên môi. "Cháu gái ơi, cháu cần món gì khác hơn là thứ bột đó trong buổi sáng lạnh lẽo hôm nay. Một thứ gì chắc dạ ấy..." Bà trỏ ngón tay và biến!

Món bột của Sabrina chợt nhão nhoét. Nó đã biến thành một tô cháo yến mạch đang bốc khói.

Sabrina cau có. "Nhưng cháu muốn ăn Happy O's". Cô biến ngược trở lại.

"Yến mạch bổ dưỡng hơn. Biến!"

"Happy Os!"

"Yến mạch!"

"Happy O's", Sabrina trỏ vào chiếc tô giờ đang quay như chong chóng. Nhưng không có gì xẩy ra hết. "ối!", cô bé tru tréo, mắt ngó chòng chọc vào ngón tay. "Tay cháu làm sao vậy?".

Zelda vung tay chiến thắng. "Chẳng sao cả. Cô đã vô hiệu cháu. Đó là ưu thế của tuổi tác. Giờ thì ăn đi! Các cô không muốn thấy cháu bệnh như cha cháu".

Sabrina làm mặt giận nhưng vẫn thò dĩa vào cái tô yến mạch thơm mùi quế - món yến mạch ngon nhất cô từng được ăn. Ai cần mấy cha Quaker ấy, một khi mấy bà cô nấu ăn ngon nhường này.

"Vậy thì..." Hilda nói vui vẻ. tay gấp tờ báo lại. "Em nghĩ chúng ta sẽ có ba người dự Giáng sinh năm nay".

Salem hắng giọng. "Heỉ-lo!"

"Tôi mới nói ba người sao?", Hilda hỏi. "Mình nghĩ cái gì thế nhỉ?".

"Ba, bốn, hai trăm hai mươi..." Sabrina lẩm bẩm. "Có khác gì đâu".

"Cháu nói gì thế, Sabrina?", Zelda thắc mắc.

"Dạ, đâu có gì đâu".

"Mình nên kiếm một cây thông và mấy thứ khác nữa," Zelda đề xuất.

Sabrina nhún vai. "Vâng, có lẽ vậy..." Hai bà cô của Sabrina đều rất chịu chơi, nhưng họ khoái Halloween hơn là lễ Giáng sinh. Vì họ không có con, nên cũng không sao hiểu thấu nỗi lòng của Sabrina. Chiếc ghế của cô bé nghiến lên sàn kèn kẹt khi cô đứng dậy, cầm chiếc tô đi lại chỗ bồn rửa rồi qua phòng ngoài mặc áo. "Cháu phải đi đây. Gặp các cô sau nhé". Kéo lê chiếc ba lô và xỏ một tay vào áo, cô lao ra khỏi cửa.

Giáng sinh vui vẻ? Bah, thật ngớ ngẩn. Đây có lẽ là một Giáng sinh tệ hại nhất trên đời.

Khi cánh cửa sập lại, hai bà cô nhìn nhau lo lắng

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.