Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Image

Cậu nghĩ sao, Sabrina?" Jenny Kelly thì thầm, mắt vẫn cảnh giác nhìn Thầy Pool trong khi cô nghiêng tới gần hơn.

Sabrina liếc nhìn người bạn thân nhất của mình, nhún vai."Nghe có vẻ vui đó."

"Mất cả mấy ngày nghỉ để làm việc sao?" Jenny hỏi, nhướng mày ngờ vực. Suối tóc màu nâu sáng gợn sóng trải trên bờ vai, và một thoáng hồ nghi hiện lên trong mắt.

"Có phải tùy thuộc vào chỗ chúng ta sẽ làm, phải vậy không?"

"Ừ. Tớ chắc vậy." Jenny gật đầu, thở dài nặng nề khi ngồi ngả lưng ra. "Biết đâu tớ lại phải bán giày vớ trẻ con hay mấy thứ đồ lặt vặt."

."The Big Cookie cũng ngon đó chớ." Harvey Kinkle liếc ra sau, nhe răng cười ranh mãnh, rồi bất ngờ cau mày. "Nhưng chắc ăn bao nhiêu, tính tiền bấy nhiêu à?"

Sabrina gật đầu, mỉm cười trong khi Harvey lơ đãng vuốt mớ tóc nâu vàng rối bời ngược lên trán. Harvey rất quyến rũ và đẹp trai nhưng anh không biết, chính điều đó lại càng làm anh quyến rũ và đẹp hơn. Và anh thích cô cũng nhiều như cô thích anh. Không có chuyện tán tỉnh, không có trò làm duyên làm dáng hoặc rắp tâm "vồ" nhau. Nhiều tháng qua, mối quyến luyến giữa hai người cứ nảy nở dần trên tình bạn bè. Jenny không chút bối rối hay ghen hờn, dù cũng đã có lần cô để ý đến Harvey. Trái lại, với lòng oán thù, Libby không thừa nhận thất bại và nhất định tìm cách chia rẽ hai người. Bất thành. Nếu không có cái cô hoạt náo viên ưa châm chọc và trơ tráo ấy, cuộc đời của Sabrina sẽ êm đẹp biết bao.

Rời mắt khỏi Harvey, Sabrina nhìn vào ông thầy tự nhiên trong lúc ông ấy đang kết thúc phần giới thiệu về trình Teen Works Projects do siêu thị bảo trợ.

"Dĩ nhiên là các em sẽ được trả lương. "Thầy Pool chờ cho những tiếng vỗ tay lác đác và tiếng huýt sáo lắng xuống. "Một mức lương tối thiểu." Thầy ngừng lại trong khi ai nấy đều thở dài. "Nhưng tiền bạc không phải là lý do để các em tham gia hoạt động này."

"Với em đó là lý do đấy!" một giọng khàn đục rống lên từ phía sau.

"Mình đâu có quyền lựa chọn" Laura Thomas trề môi; cô gái ốm nhom này đeo kính vì kính áp tròng khiến cô chảy nước mắt, chống cằm lên tay.

"Không có lựa chọn". Thầy Pool ngừng bước. "Hãy xem nó như một khóa học ngắn ngày trong đời thực, một cơ hội không rủi ro để hòa mình với bên ngoài và làm quen với thế giới kinh doanh." Nhận ra một số lượng đáng kể các khuôn mặt ngơ ngác đang ngó lại mình, ông thầy liếc mắt ra cửa lớp, hơi nghiêng người tới trước rồi hạ giọng. "Một cơ hội được làm việc trọn hai ngày tại siêu thị đấy!".

"Tuyệt cú mèo!" Darlene Maroney cười khinh khích rồi nhăn mặt khi phát hiện lớp men trên móng tay cô ta bị xây xước.

"Tôi thà đi thư viện còn hơn." Jerry Evans, một anh chàng to khỏe, mặt đầy tàn nhang, còn bộ óc thì có thể sánh với Einstein, thụp người xuống ghế. Chàng ta quyết tâm giành giải Nobel vật lý vào độ tuổi ba mươi và phẫn nộ trước bất cứ điều gì gây trở ngại đến việc thực hiện mục tiêu của mình.

"Thầy nói 'không- rủi - ro là có ý gì?" Libby đứng dậy, thu hút mọi ánh mắt vào bộ đồ hoạt náo viên trắng và xanh lá mà cô ta chưng ra với vẻ ngạo mạn thấy rõ. Với mái tóc đen dài, bóng mượt, cộng thêm chút trang điểm, và một thái độ thẳng thừng, giá lạnh, Libby đã tỏ rõ vị thế cao quý của mình mà không cần thốt ra lấy một lời.

Ai nấy đều nghe rõ những lời này.

Liếc nhìn ra sau, Sabrina lấy tay che đi tiếng thở dài ngao ngán. Cô không hiểu vì sao một kẻ kiêu căng độc đoán như Libby lại trở thành người được mến mộ nhất trong trường. Có lẽ nét xinh đẹp, sự quyết đoán, và tính táo tợn tuyệt đối có nhiều ảnh hưởng trong vụ này. Dẫu sao, không ai ngoài hai người bạn thân nhất của cô ta là Jill và Cee Cee thực sự thích Libby, nhưng rõ ràng, xinh đẹp không có giá mấy trong bậc thang danh tiếng ở trường. Quyền uy mới là cái quyết định. Và Libby có uy quyền, một thứ uy quyền mà cô ta sử dụng trên đám bạn đồng học với thái độ khinh thị có thể khiến kẻ nhẫn tâm nhất trong số các vua chúa Âu châu thời cổ cũng phải kính nể.

"Không rủi ro bởi vì các chỗ làm được phân cho các em hầu như đã chắc chắn," Thầy Pool nói. "Tuy vậy nếu ai đó quả tình làm hỏng cuộc phỏng vấn chiều nay, thì người thuê nhân công vẫn có khả năng gác chuyện đó lại."

"Nếu tụi em đã có chỗ làm rồi, thì còn phỏng vấn làm gì nữa?" Libby ngồi xuống, cái nhìn thách thức của cô dán vào người Thầy Pool.

"Để các em thực nghiệm một cuộc phỏng vấn xin việc nó ra làm sao. Đó là toàn bộ mục tiêu của chương trình này. Thực nghiệm."

Hai mắt Thầy Pool nheo lại khi thấy cậu trai có mái tóc đỏ đảo mắt, còn hai tay thì khuỳnh ra một cách vụng về. Ông thầy mỉm cười với cậu. "Và cũng đừng có thản nhiên giở trò càn quấy để kiếm một dịp cuối tuần rảnh rang nghe chưa. Tôi sẽ nghe tin và chuẩn bị sẵn việc nhà đủ cho quý vị bận bịu suốt hai ngày".

Cơn bệnh của những cặp mắt đảo tới đảo lui chợt lây lan khắp phòng.

Sabrina dịch sang phía Jenny khi Thầy Pool bắt đầu nhét những mảnh giấy gấp vào trong cái tô thuỷ tinh. "Cậu muốn làm việc chỗ nào?"

"Đâu cũng được trừ chỗ bán giày dép trẻ con. Tớ không nghĩ là mình có thể loay hoay đưa mấy ngón chân bé xíu vào trong những chiếc giày chật khít mới toanh trong suốt hai ngày mà không nổi khùng lên. Món cá cảnh tớ cũng không ham. Còn cậu?"

"Khỏi nói." Sabrina đan mấy ngón tay vào nhau. "Cửa Hàng Too Chic Boutiques "

"Với phong cách nhà quê của cậu hả?" Từ phía sau Libby chế giễu. Cái nhìn khinh thị của cô ta lướt từ chiếc áo len màu hồng ngắn tay xuống cái quần jean có thắt lưng của Sabrina. "Thời trang cầm chắc không phải là mặt mạnh của cậu, Sabrina à."

Sabrina cười nhạt. "Dù sao tớ cũng không phải mặc đồng phục hết nửa ngày." Cô vội quay mặt đi khi Thầy Pool đưa tô thuỷ tinh tới.

"Too Chic Boutiques là của tớ !" Libby rít lên.

"Ai trước đây?" Nụ cười nhiệt tình của ông thầy chợt héo đi khi ông nhìn khắp căn phòng. Hai mươi lăm khuôn mặt biểu lộ từ vẻ chán chường vô độ đến vẻ kinh hãi tột cùng đang nhìn sững. Không ai giơ tay. "Ế, sao vậy, mạnh dạn lên chớ Các em không phải lao động cực nhọc như phu lục lộ đâu. Thậm chí còn thích thú nữa đó."

Không ai nhúc nhích.

Sabrina ngần ngừ, không phải vì miễn cưỡng trước công việc hay sợ sệt, nhưng vì cô không thể quyết định khi nào thì có nhiều cơ may chọn được cửa hàng thời trang hơn. Lúc này, cơ hội là hai mươi lăm chọi một, nhưng nếu cô chần chừ lâu quá, một ai đó có thể sẽ bốc được lá thăm đó trước cô.

Thầy Pool không nhìn thấy Libby đưa tay lên khi ông đi qua giữa hai dãy bàn. Ông dừng lại cạnh Jenny và đưa cái tô lên.

Nhắm nghiền mắt, Jenny từ từ rút ra một lá thăm. Cô bé hít thật sâu trước khi đọc, rồi trút ra một hơi dài khoan khoái . "Dickens Den."

Sabrina ra dấu chúc mừng Jenny rồi đưa tay thọc sâu vào cái tô. Xác suất vẫn thấp, nhưng ít nhất thì lá thăm Too Chic Boutiques vẫn nằm trong đó chờ lấy ra. Giờ cũng phải lúc như bất kỳ khi nào khác.

"Tới phiên em, Thầy Pool!" Libby huơ tay.

"Được rồi." Ông thầy vừa rụt vai như xin lỗi vừa kéo cái tô ra khỏi cánh tay duỗi dài của Sabrina. "Libby viết ra mấy mảnh giấy giùm tôi. Vậy là công bằng."

"Dạ, không sao." Sabrina ngồi xuống lại, người cô chợt căng lên khi cô ả hoạt náo viên xoáy vào cô một cái nhìn tự tin dễ ghét. Libby đã thấy không ưa cô ngay từ buổi đầu cô tới trường Westbridge High. Điều duy nhất giúp Sabrina thoát được cái cảm giác thấy mình như một kẻ hạ đẳng vô vọng là sự khám phá ra cô là một phù thuỷ với một số quyền năng tuyệt diệu. Một sự miễn trừ đặc biệt của Hội Đồng Phù Thủy đã đảo ngược thời gian, cho phép cô sống lại cái ngày đầu tiên khủng khiếp đó và cô có thể sửa chữa mọi sai lầm. Từ đó, một chút thông minh trộn lẫn với một chút quyền năng ma thuật đã ngăn không để Libby làm cho đời cô khốn khổ.

Nhưng không gì ngăn được Libby thử thêm lần nữa.

Chợt hồ nghi, Sabrina nhìn chăm bẳm Libby khi cô ta đặt tay vào cái tô. Cô ta hoạt náo viên không nhắm mắt mà cũng chẳng ngoảnh đi chỗ khác. Cô nhíu mày tập trung trong khi mấy ngón tay rà nhẹ những lá thăm, làm một vài mảnh hé ra. Trong cùng một tích tắc Sabrina nhận thấy nụ cười đắc thắng của Libby và một nét gạch chéo màu đen hiện rõ phía góc trong của lá thăm.

Libby đã làm dấu lá thăm có Too Chic Boutique. Và Sabrina không dễ dàng để cô ta lấy nó đi.

Khi bàn tay của Libby gần đụng tới mảnh giấy đánh dấu, Sabrina hời hợt chỉ tay vào cái tô. Đầu ngón tay cô chợt nẩy nhẹ trong khi cô phóng ra một luồng quyền năng ma thuật nhỏ nhưng hiệu quả. Một lá thăm khác lọt vào bàn tay của Libby, trong khi lá thăm bị đánh dấu chuồi ra ngoài. Libby hoàn toàn không hay biết về sự thay đổi đột ngột này. Dù cũng bị cám dỗ tận dụng lợi thế từ trò gian lận của cô gái kia, Sabrina vẫn quyết định chơi sòng phẳng. Cô đã khốn khổ mới học được rằng dùng pháp thuật để thu lợi riêng thường có xu hướng quái dị là đi ngược lại mong muốn ban đầu. Ngay lúc bàn tay của cô gái hoạt náo rời khỏi cái tô, Sabrina lại trỏ tay, xóa đi nét gạch chéo đen làm dấu bằng một cái búng nhẹ. Cô sẽ phó mặc cho may rủi như bao nhiêu người khác.

"Em không định mở ra à?" Thầy Pool hỏi khi thấy Libby hả hê với lá thăm ủ chặt trong nắm tay.

"Da, chưa tới lúc." Libby lại cười tự mãn nhìn Sabrina. Bắt chước Libby, Jill và Cee Cee cũng rút các lá thăm ra, và giữ chặt trong tay không xem.

Rồi cái tô cũng quay lại trước mặt Sabrina. Hít thật sâu, cô cho tay vào và bốc lên. Liếc nhẹ vào mảnh giấy gấp, cô đặt nó lên bàn và ngả người ra sau.

"Cả cậu cũng không xem à?" Jenny hỏi.

"Ừ, tớ sẽ chờ." Sabrina vẫn chưa biết cuối cùng thì cô sẽ làm việc tại đâu vào dịp cuối tuần này. Nhưng nếu cô đã gặp may và rút được lá thăm Too Chic Boutiques, cô cũng không muốn cho Libby biết. Chưa tới lúc. Cô muốn nhấm nháp sự chờ đợi được nhìn thấy Libby mở mảnh giấy của cô ta và nhận ra mình không có được lá thăm mong ước.

Chọn học sinh một cách ngẫu nhiên, Thầy Pool cầm cái tô đi giữa hai dãy bàn. Cửa hàng đồ mới, thực phẩm dinh dưỡng, phần mềm máy tính, và một trong ba cửa hàng bán CD nhạc đã được rút thăm với những cảm giác phấn khích và thất vọng khác nhau.

"Cung Thể Thao." Harvey gật đầu, vui vẻ chấp nhận sự may rủi của trò bốc thăm, hệt như cậu vẫn làm với mọi điều số mệnh dành cho cậu. "Cũng ngon lành y như hàng bánh ngọt. Mình khỏi nướng niếc gì, nhưng chắc sẽ đói mềm xương".

"Đừng lo cho cái bao tử như vậy chớ," Sabrina an ủi cậu trai. "Tụi mình sẽ cùng ăn trưa tại Khu Dinh Dưỡng. Cả cậu nữa, Jenny."

"Quá đã! Lúc nào tớ cũng thèm “dùng bữa trưa” Jenny cười rạng rỡ. "Nhưng hiệu sách cũng đâu có tệ. Ý tớ là, đâu có khó nhọc mấy ha? Bạn hỏi xem ai đó cần gì, và chỉ người ta tới đúng kệ sách thôi. Còn nếu vắng khách, mình có thể liếc qua mấy tờ tạp chí mới."

"Sao cậu không mở lá thăm ra coi?" Harvey hỏi.

Sabrina nhún vai. "Bởi vì vẫn còn xác suất là tớ không nhận được thứ mình muốn. Nhưng chừng nào tớ chưa biết chắc, thì cơ may vẫn còn. Phải không?"

"Không hiểu." Harvey hấp háy mắt, vẻ rất bối rối.

"Chính xác." Jenny gật đầu tỏ ý hiểu biết.

Khi tất cả những lá thăm đã được phân phát hết và những địa chỉ việc làm tạm thời đã được lộ rõ, ai nấy đều quay lại ngó bốn cô gái vẫn chưa đọc lá thăm.

Một trong số đó có lá thăm của Too Chic Boutique.

Sự hồi hộp tăng lên khi Jill và Cee Cee mở mảnh giấy của mình ra và xìu xuống. Sabrina nén lại một tiếng thét sung sướng khi hai người lầm bầm tên cửa hiệu Country Crafts và Gourmet Wares. Cái cửa hàng thời trang siêu tuyệt ấy đã thuộc về cô!

Nhưng Libby vẫn nghĩ mình đã giành được chỗ làm danh giá đó.

Giữ vẻ mặt tò mò pha chút áy náy, Sabrina bắt gặp cái nhìn cao ngạo bộc lộ sự tự tin tuyệt đối của Libby khi cô ta mở lá thăm ra. Cái miệng của cô gái hoạt náo đã cong đi và sắp chuyển sang một nụ cười khi cô đọc lá thăm.

"Toy Town... " Libby hấp háy mắt, miệng há hốc vì hoài nghi tột độ. "Trò chơi và giải trí à? Nhưng...chắc phải có một lầm lẫn nào đó!"

Sabrina mở nhanh lá thăm của mình và giơ lên. "Không có lầm lẫn nào hết! Tôi đã được cửa hàng Too Chic Boutiques!"

Cười ré lên, Jenny lắc tay Sabrina. "Cực kỳ!"

"Hết ý.", Harvey nháy mắt.

Có thể, Sabrina nghĩ trong khi Libby cúi tới trước và giật mảnh giấy trong tay Sabrina.

"Để tôi xem nào!" Đôi mắt cô nàng hoạt náo nheo lại khi nhận ra cái dấu chéo màu đen đã biến đâu mất. Cô không thể buộc tội Sabrina gian lận bởi vì bằng chứng đã bị xóa sạch một cách bí ẩn. Và cô ta cũng không thể thừa nhận mình đã đánh dấu lên mảnh giấy trước đó. Nhưng, dù chẳng có một kết luận hợp lý nào, cô ta vẫn nghi ngờ Sabrina đã giở trò gì đó để phá nát cái kế hoạch được chuẩn bị chu đáo hết mực của cô, và giành cửa hiệu thời trang về cho mình.

Khi Thầy Pool quay về đứng trước bảng, Libby ném về phía Sabrina một cái nhìn bén nhọn. "Tao sẽ cho mày biết tay. Tin tao đi."

Sabrina thở dài. Cô đã nhận được Cửa hàng Too Chic Boutiques một cách công bằng và sòng phẳng, nhưng điều đó chẳng có nghĩa gì với cô nàng đang giận điên lên phía sau kia. Chẳng có cách nào để Libby "chơi" cô được. Những khả năng pháp thuật sẽ giải quyết chuyện ấy, vào đúng lúc, nếu nó xẩy ra. May mắn cho cô nàng hoạt náo hằn học, tự kiêu kia là đối thủ được chọn của cô ta không hề tự kiêu hay ham hố quyền lực như cô. Sabrina không tìm cách gây rắc rối và luôn hạn chế sử dụng quyền năng của mình vô mục đích, nhưng đối phó với sự quấy nhiễu thường xuyên của Libby cũng thật mệt mỏi và ngán ngẩm.

Đôi lúc Sabrina cảm thấy muốn giải quyết câu chuyện một lần cho xong. Nhưng cô không làm vậy, vì biết rằng sử dụng ma thuật cho những mục đích ác độc sẽ đưa đến những hậu quả trái ý khó lường.

Cô sẽ phải tự thu xếp thôi.

Hơn nữa, biến Libby thành một thứ quái đản chưa chắc là một chiến thắng ngọt ngào mà Sabrina trông đợi. Libby chắc cũng có cách để biến việc đội lốt cóc thành lợi thế riêng của cô ta.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.